06/05/2026
NHỮNG ĐÊM TRẮNG CỦA MỘT ĐIỀU DƯỠNG
Tác giả: Trần Thị Phương
Sinh ngày: 12/10/1985
Đơn vị công tác: Khoa ngoại - TTYT Đức Thọ
Đêm trực lại bắt đầu khi màn đêm buông xuống. Ánh đèn trong bệnh viện vẫn sáng, trắng lạnh nhưng quen thuộc. Tôi khoác lên mình bộ đồng phục điều dưỡng, hít một hơi thật sâu trước khi bước vào ca làm. Với nhiều người, đó chỉ là một công việc nhưng với tôi đó là một hành trình gắn liền với trách nhiệm, với những con người đang cần được chăm sóc cả những cảm xúc không thể gọi thành tên.
Tôi đến với nghề điều dưỡng không phải vì những điều lớn lao. Ngày còn nhỏ, tôi từng chứng kiến mẹ mình nằm viện trong một thời gian dài. Điều khiến tôi nhớ nhất không phải là bác sĩ mà là những cô điều dưỡng - những người luôn ở bên mẹ tôi nhiều nhất. Họ nhẹ nhàng hỏi han, kiên nhẫn chăm sóc và đôi khi chỉ là một cái nắm tay cũng đủ làm mẹ tôi an tâm hơn. Từ đó, trong tôi đã nhen lên một ước mơ giản dị: Trở thành một người như họ.
Công việc của tôi bắt đầu bằng việc kiểm tra từng giường bệnh. Những con số trên máy đo, những ống truyền, những đơn thuốc…tất cả đều phải chính xác. Chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến sức khỏe của bệnh nhân. Có những hôm, tôi chạy gần như không ngừng nghỉ giữa các phòng bệnh, từ việc đo huyết áp, phát thuốc đến hỗ trợ bác sĩ trong những tình huống khẩn cấp. Mệt mỏi là điều không thể tránh nhưng tôi đã quen với điều đó.
Điều hiến tôi nhớ nhất không phải là những ca trực dài, mà là những con người tôi đã gặp. Có một cụ bà từng nắm tay tôi thật chặt và nói: “ Có con ở đây bà thấy yên tâm lắm”. Câu nói ấy đơn giản thôi nhưng khiến tôi xúc động suốt cả ngày dài. Hay có những bệnh nhân khó tính, cáu gắt vì đau đớn, nhưng sau khi khỏe lại, họ lại mỉm cười và nói lời cảm ơn, những khoảnh khắc ấy khiến tôi hiểu rằng phía sau sự mệt mỏi là ý nghĩa của công việc mình đang làm.
Không phải lúc nào mọi chuyện cũng nhẹ nhàng. Có những đêm, tôi phải chứng kiến những tình huống khiến tim mình thắt lại. Có những bệnh nhân không thể qua khỏi dù tất cả đã cố gắng hết sức. Những lúc như vây, tôi học cách im lặng, tiếp tục công việc của mình nhưng sâu trong lòng vẫn là những nỗi buồn khó nói. Nghề này dạy tôi cách mạnh mẽ nhưng không có nghĩa là không biết đau.
Có lần, sau một ca trực dài tôi lại ngồi một mình ở hành lang. Đôi chân mỏi rã rời, đôi mắt nặng trĩu, tôi tự hỏi điều gì đã giữ mình ở lại với nghề này và rồi, hình ảnh những nụ cười, những lời cảm ơn, những ánh mắt đầy hy vọng của bệnh nhân lần lượt hiện lên. Tôi nhận ra, chính những điều giản dị ấy đã trở thành động lực lớn nhất.
Gia đình đôi khi cũng lo lắng cho tôi. Họ hỏi tôi có mệt không, có áp lực không. Tôi chỉ cười. Bởi vì nếu nói không mệt thì không đúng nhưng nếu nói hối hận thì chưa bao giờ. Nghề điều dưỡng có thể vất vả, có thể thầm lặng nhưng lại mang đến một giá trị mà không phải công việc nào cũng có đó là góp phần giữ gìn và bảo vệ sự sống.
Mỗi ngày trôi qua, tôi lại học thêm một điều mới - không chỉ về chuyên môn mà còn về con người. Tôi học cách kiên nhẫn hơn, thấu hiểu hơn và biết trân trọng từng khoảnh khắc bình yên. Bởi tôi hiểu rằng, đối với nhiều bệnh nhân, một ngày bình thường thôi cũng là điều quý giá.
Đêm dần trôi về sáng. Những tia nắng đầu tiên len qua ô cửa sổ bệnh viện. Tôi kết thúc ca trực của mình, tháo khẩu trang và mỉm cười nhẹ. Ngoài kia, một ngày mới lại bắt đầu. Còn tôi, lại chuẩn bị cho những ca trực tiếp theo, cho những hành trình tiếp nối.
Tôi là một điều dưỡng. Công việc của tôi không ồn ào, không hào nhoáng, nhưng tôi luôn đầy ắp những câu chuyện về con người, về sự sống và cả hy vọng. Và dù có mệt mỏi đến đâu, tôi vẫn tin rằng mình đã chọn đúng con đường - con đường của sự tận tâm, của yêu thương và của những điều giản dị nhưng vô cùng ý nghĩa.
Bệnh viện đa khoa huyện Đức Thọ được thành lập vào năm 1957. Đến nay đã có 15 khoa phòng và 270 giường bệnh