Bệnh viện đa khoa Đức Thọ - Hà Tĩnh

Bệnh viện đa khoa Đức Thọ - Hà Tĩnh Bệnh viện đa khoa huyện Đức Thọ được thành lập vào năm 1957. Đến nay đã có 15 khoa phòng và 270 giường bệnh

NHỮNG ĐÊM TRẮNG CỦA MỘT ĐIỀU DƯỠNGTác giả: Trần Thị PhươngSinh ngày: 12/10/1985Đơn vị công tác: Khoa ngoại - TTYT Đức Th...
06/05/2026

NHỮNG ĐÊM TRẮNG CỦA MỘT ĐIỀU DƯỠNG
Tác giả: Trần Thị Phương
Sinh ngày: 12/10/1985
Đơn vị công tác: Khoa ngoại - TTYT Đức Thọ

Đêm trực lại bắt đầu khi màn đêm buông xuống. Ánh đèn trong bệnh viện vẫn sáng, trắng lạnh nhưng quen thuộc. Tôi khoác lên mình bộ đồng phục điều dưỡng, hít một hơi thật sâu trước khi bước vào ca làm. Với nhiều người, đó chỉ là một công việc nhưng với tôi đó là một hành trình gắn liền với trách nhiệm, với những con người đang cần được chăm sóc cả những cảm xúc không thể gọi thành tên.
Tôi đến với nghề điều dưỡng không phải vì những điều lớn lao. Ngày còn nhỏ, tôi từng chứng kiến mẹ mình nằm viện trong một thời gian dài. Điều khiến tôi nhớ nhất không phải là bác sĩ mà là những cô điều dưỡng - những người luôn ở bên mẹ tôi nhiều nhất. Họ nhẹ nhàng hỏi han, kiên nhẫn chăm sóc và đôi khi chỉ là một cái nắm tay cũng đủ làm mẹ tôi an tâm hơn. Từ đó, trong tôi đã nhen lên một ước mơ giản dị: Trở thành một người như họ.
Công việc của tôi bắt đầu bằng việc kiểm tra từng giường bệnh. Những con số trên máy đo, những ống truyền, những đơn thuốc…tất cả đều phải chính xác. Chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến sức khỏe của bệnh nhân. Có những hôm, tôi chạy gần như không ngừng nghỉ giữa các phòng bệnh, từ việc đo huyết áp, phát thuốc đến hỗ trợ bác sĩ trong những tình huống khẩn cấp. Mệt mỏi là điều không thể tránh nhưng tôi đã quen với điều đó.
Điều hiến tôi nhớ nhất không phải là những ca trực dài, mà là những con người tôi đã gặp. Có một cụ bà từng nắm tay tôi thật chặt và nói: “ Có con ở đây bà thấy yên tâm lắm”. Câu nói ấy đơn giản thôi nhưng khiến tôi xúc động suốt cả ngày dài. Hay có những bệnh nhân khó tính, cáu gắt vì đau đớn, nhưng sau khi khỏe lại, họ lại mỉm cười và nói lời cảm ơn, những khoảnh khắc ấy khiến tôi hiểu rằng phía sau sự mệt mỏi là ý nghĩa của công việc mình đang làm.
Không phải lúc nào mọi chuyện cũng nhẹ nhàng. Có những đêm, tôi phải chứng kiến những tình huống khiến tim mình thắt lại. Có những bệnh nhân không thể qua khỏi dù tất cả đã cố gắng hết sức. Những lúc như vây, tôi học cách im lặng, tiếp tục công việc của mình nhưng sâu trong lòng vẫn là những nỗi buồn khó nói. Nghề này dạy tôi cách mạnh mẽ nhưng không có nghĩa là không biết đau.
Có lần, sau một ca trực dài tôi lại ngồi một mình ở hành lang. Đôi chân mỏi rã rời, đôi mắt nặng trĩu, tôi tự hỏi điều gì đã giữ mình ở lại với nghề này và rồi, hình ảnh những nụ cười, những lời cảm ơn, những ánh mắt đầy hy vọng của bệnh nhân lần lượt hiện lên. Tôi nhận ra, chính những điều giản dị ấy đã trở thành động lực lớn nhất.
Gia đình đôi khi cũng lo lắng cho tôi. Họ hỏi tôi có mệt không, có áp lực không. Tôi chỉ cười. Bởi vì nếu nói không mệt thì không đúng nhưng nếu nói hối hận thì chưa bao giờ. Nghề điều dưỡng có thể vất vả, có thể thầm lặng nhưng lại mang đến một giá trị mà không phải công việc nào cũng có đó là góp phần giữ gìn và bảo vệ sự sống.
Mỗi ngày trôi qua, tôi lại học thêm một điều mới - không chỉ về chuyên môn mà còn về con người. Tôi học cách kiên nhẫn hơn, thấu hiểu hơn và biết trân trọng từng khoảnh khắc bình yên. Bởi tôi hiểu rằng, đối với nhiều bệnh nhân, một ngày bình thường thôi cũng là điều quý giá.
Đêm dần trôi về sáng. Những tia nắng đầu tiên len qua ô cửa sổ bệnh viện. Tôi kết thúc ca trực của mình, tháo khẩu trang và mỉm cười nhẹ. Ngoài kia, một ngày mới lại bắt đầu. Còn tôi, lại chuẩn bị cho những ca trực tiếp theo, cho những hành trình tiếp nối.
Tôi là một điều dưỡng. Công việc của tôi không ồn ào, không hào nhoáng, nhưng tôi luôn đầy ắp những câu chuyện về con người, về sự sống và cả hy vọng. Và dù có mệt mỏi đến đâu, tôi vẫn tin rằng mình đã chọn đúng con đường - con đường của sự tận tâm, của yêu thương và của những điều giản dị nhưng vô cùng ý nghĩa.

CHO ĐI LÀ HẠNH PHÚCTác giả:  Nguyễn Thị Tình - Khoa Nội TTYT Đức Thọ         Giữa nhịp sống hối hả, giữa ồn ào phố thị v...
06/05/2026

CHO ĐI LÀ HẠNH PHÚC
Tác giả: Nguyễn Thị Tình - Khoa Nội TTYT Đức Thọ
Giữa nhịp sống hối hả, giữa ồn ào phố thị và dòng người vội vả có hình ảnh âm thầm hiện diện nơi bệnh viện, trung tâm y tế không ai khác đó là người điều dưỡng.
Người điều dưỡng không chỉ trao đi sự chăm sóc. Họ cho đi thời gian, sức lực, giấc ngủ, thậm chí là những giọt nước mắt và nụ cười để đổi lấy sự an tâm, sự phục hồi và niềm hy vọng cho bệnh nhân. Trong từng mũi tiêm, từng lần thay băng hay từng ánh mắt theo dõi sinh hiệu… là cả một tấm lòng.
Trong cuộc sống, hạnh phúc là cảm xúc mà mỗi chúng ta cảm nhận. Riêng bản thân tôi cảm nhận hạnh phúc từ sự cho đi. Cho đi của người điều dưỡng không ồn ào, không cần ghi nhận bằng hào quang mà được thể hiện qua những điều giản dị nhất: Một bàn tay ấm áp, một câu nói dịu dàng, một lần thức trăng đêm bên giường bệnh hay đơn giản hơn là sự hiện diện đúng lúc khi người khác cần. Khi đang trong trường đại học tôi cứ nhớ như in lời cô giáo dạy môn tâm lý: “ Điều dưỡng chúng ta là cho đi nhiều hơn nhận lại, cho đi từ tinh cảm đến vật chất” . Đúng là như thế sau khi ra trường tôi đi làm trong một đêm trực.” Có một bệnh nhân nam 67 tuổi vào khoảng 22 giờ bị đau bụng vùng dưới, bệnh nhân tiểu khó mà bàng quang không căng, tôi hướng dẫn bệnh nhân chườm ấp và kiểm tra DHST đều bình thường. Một lúc sau ông hỏi cháu ơi ông ko có nước ấm, tôi nói ông lại giường nằm cháu đưa cho, tôi vội vàng tìm chai nước lọc nhỏ bỏ nước ấm cho ông chườm, khoảng 30 phút sau tôi quay hỏi ông có đỡ không mà thấy ông ngủ rồi. Sáng dậy tôi đang làm việc thì ông gọi: "Cháu Tình ơi! Cháu Tình!" Ông mời cháu ăn sáng nhé. Tôi trả lời: "Ông ăn đi. Cháu chưa có thời gian ăn đâu ông ạ". Tôi thấy ông chần chừ, như định nói gì rồi lại thôi, ông chậm rãi bước đi. Sau khi hoàn thành một số công việc tôi lại đến phòng hành chính làm bệnh án thì nhìn thấy hai cái bánh tày ở bàn .Tôi biết là ông đã để phần cho mình, liền quay lại phòng bệnh cảm ơn ông. Cho đi đôi khi chỉ đơn giản thế thôi, là những lời động viên, chia sẻ yêu thương và giúp đỡ người khác dù là điều nhỏ nhặt nhất. Đó là một điều trân quý, có ý nghĩa vô cùng đẹp đẽ. Sự cho đi không chỉ đến từ giá trị vật chất mà còn là tinh thần, là sợi dây kết nối mọi người lại gần nhau hơn và thắp lên ngọn lửa yêu thương. Câu chuyện về sự cho đi của tôi có làm bạn suy nghĩ gì không. Phải chăng cái trân quý, đẹp đẽ của sự cho đi chính là không phân biệt tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp, không định lượng cho đi bao nhiêu, cho đi cái gì và thời gian cho đi là bao giờ. Như Tố Hữu đã từng nói về cho đi như một nghĩa cử cao đẹp: “Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình”.Có lẽ cuộc sống chính là như thế, hạnh phúc là sự cho đi mà cho đi lại vô cùng đơn giản, không toan tính, vô cùng chân thành. Cho đi chính là một cách để cuộc sống trở nên hạnh phúc hơn, bình yên hơn và lãng mạn hơn. “Cho” và “Nhận”có vẻ như là hai khái niệm đơn giản, nhưng thực tế đây là một sự cân bằng không dễ dàng mà không phải ai cũng có thể đạt được. Đôi khi tôi cảm thấy bế tắc trong cuộc sống về sự cho đi và nhận. Nhưng rồi theo cách hiểu nôm na cho không chỉ là việc chúng ta có đủ vật chất để giúp đỡ người khác, mà còn có thể là một lời động viên, một lời chia sẻ tinh thần hoặc thậm chí là một nụ cười để đem lại sức mạnh, niềm tin và lòng kiên nhẫn cho người bệnh vượt qua nỗi đau bệnh tật. Cuộc sống này đẹp đẽ vì những điều bất ngờ, nhưng điều quan trọng nhất vẫn là tình thương. Con người không hoàn hảo, nhưng điều quan trọng là chúng ta phải sống đúng với giá trị bản thân, để không phải đối mặt với sự trái ngược của lương tâm. “Lương y như Từ mẫu” Ý nghĩa thực sự của cuộc sống nằm trong những giá trị đơn giản xung quanh ta, như tình yêu từ cha mẹ, tình bạn thân thiết, niềm vui từ công việc. Trong một thế giới mà nhiều giá trị đang bị đảo lộn, thì lòng tận tụy và sự cho đi không điều kiện của người điều dưỡng là điều đáng trân quý hơn bao giờ hết. Họ là minh chứng cho vẻ đẹp nhân văn của ngành y nơi con người được chăm sóc bằng cả trái tim.
Thông điệp năm nay tôi mươn gửi đến là; “Ý nghĩa cao cả của sự cho đi: cho đi là cội nguồn của hạnh phúc.”
Nhân dịp kỷ niệm Ngày Điều dưỡng Việt Nam (12/05/2026), kính chúc đội ngủ Điều dưỡng Việt Nam nói chung và Điều dưỡng TT Y Tế Đức Thọ nói riêng nhiều thật nhiều sức khỏe, luôn thành công trong sự nghiệp chăm sóc người bệnh.

TỰ HÀO TÔI LÀ NGƯỜI ĐIỀU DƯỠNG Tác giả: Bùi Thị Huệ - Khoa Khám bệnh TTYT Đức Thọ Khi tôi mới bước chân vào nghề, tôi đã...
06/05/2026

TỰ HÀO TÔI LÀ NGƯỜI ĐIỀU DƯỠNG
Tác giả: Bùi Thị Huệ - Khoa Khám bệnh TTYT Đức Thọ

Khi tôi mới bước chân vào nghề, tôi đã mang theo những mộng mơ về một công việc nhàn hạ. Nhưng thực tế lại là cả một hành trình đầy cung bậc cảm xúc - từ những bỡ ngỡ ban đầu đến những trải nghiệm sâu sắc về tình người và giá trị cuộc sống. Hành trình ấy là áp lực từ những ca cấp cứu xuyên đêm, là sự mệt mỏi rã rời sau mỗi ca trực. Có những lúc, sự mệt mỏi và áp lực từ phía người nhà bệnh nhân khiến chúng tôi cảm thấy tủi thân, mặc cảm so với các vị trí khác trong hệ thống y tế.
Thế nhưng, chính nghề điều dưỡng đã dạy tôi một điều giản dị mà lớn lao: chỉ cần một ánh mắt tin cậy, một lời cảm ơn chân thành từ người bệnh khi họ khỏe lại, thì mọi vất vả dường như tan biến hết. Có bệnh nhân chỉ cần nắm tay tôi thật chặt và nói: "Cảm ơn cô" – thế thôi, mà lòng tôi như được tiếp thêm sức mạnh.
Với tôi, được làm điều dưỡng không chỉ là một công việc, mà là một niềm tự hào kiêu hãnh. Nếu bệnh viện được ví như một cơ thể sống, thì Khoa Khám bệnh chính là "nhịp đập" đầu tiên – nơi đón nhận những lo âu, mệt mỏi và hy vọng của hàng trăm lượt người bệnh mỗi ngày. Giữa dòng người hối hả ấy, hình ảnh những điều dưỡng trong tà áo blouse trắng tinh khôi, với nụ cười hiền hậu và sự tận tụy không ngừng nghỉ, đã trở thành biểu tượng của sự an tâm.
Tôi đã nhiều năm gắn bó với bệnh viện – nơi tôi không chỉ làm nghề mà còn sống với đam mê và trách nhiệm. Phương châm của tôi là: "Tận tâm – Trách nhiệm – Nhân ái". Khoa Khám bệnh tiếp nhận nhiều người bệnh với tình trạng khác nhau, từ khám sàng lọc đến sơ cứu ban đầu. Công việc đòi hỏi sự nhanh nhạy, chính xác, tinh thần trách nhiệm cao và phối hợp nhịp nhàng để xử trí kịp thời, an toàn.
Ngày nay, công nghệ thông tin đã và đang hỗ trợ chúng tôi rất nhiều. Hệ thống phần mềm tiếp đón lấy số tự động ,thủ tục hành chính , quản lý hồ sơ khám chữa bệnh, lưu trữ hồ sơ bệnh án điện tử đã giúp giảm tải khối lượng công việc hành chính, hạn chế sai sót và rút ngắn thời gian chờ đợi của người bệnh. Nhờ đó, chúng tôi có thêm thời gian trực tiếp tương tác, lắng nghe và mang lại sự an tâm, ấm áp cho bệnh nhân – những giá trị cốt lõi mà công nghệ không thể thay thế.
Mỗi ngày làm việc của tôi bắt đầu từ những việc nhỏ bé nhất: một lời chào ấm áp khi người bệnh bước vào cửa, một cái nắm tay dìu cụ già yếu, hay sự bình tĩnh giải thích quy trình cho người thân đang nóng lòng. Là sự chạy đua với thời gian: tiếp đón, hỗ trợ khám, theo dõi dấu hiệu sinh tồn, chăm sóc và xử trí ban đầu. Tất cả diễn ra cùng lúc, và chúng tôi vừa phải nhanh, chính xác, vừa phải giữ được nụ cười trên môi.
Dù có những lúc áp lực khi bệnh nhân quá đông, những ca trực đêm vất vả, những tình huống nguy cấp bất ngờ, và cả nguy hiểm tiềm ẩn từ dịch bệnh – tôi vẫn luôn cố gắng giữ bình tĩnh, làm việc bằng cả trái tim và sự tận tụy để mang lại niềm tin cho người bệnh.
Kết thúc một ngày làm việc dài, khi tháo bỏ chiếc khẩu trang và tà áo blouse, tôi lại trở về với vai trò là người con, người vợ, người mẹ trong gia đình. Nhưng trong tâm khảm, ngọn lửa tự hào về nghề vẫn luôn cháy mãi. Chúng tôi tự hào vì được chọn làm người bạn đồng hành đầu tiên trên hành trình tìm lại sức khỏe của mỗi người dân.
Tôi tự hào vì được là một điều dưỡng – người lắng nghe, thấu hiểu và đồng hành cùng người bệnh vào những thời điểm khó khăn nhất. Với tôi, điều dưỡng không chỉ ở chuyên môn mà còn là bản lĩnh và lòng nhân ái. Chúng ta tự hào là những "thiên thần áo trắng" thời đại 4.0 – những người đang không ngừng hoàn thiện mình để xứng đáng với sự tin tưởng của xã hội và mang lại hy vọng cho hàng triệu bệnh nhân.
Qua nhiều năm công tác, tuy chưa dài nhưng cũng không quá ngắn – đủ để tôi thấy, tôi hiểu và càng tự hào vì mình được là một điều dưỡng. Tôi yêu những "chiến binh áo trắng thầm lặng" biết bao. Tôi mong muốn lan tỏa hình ảnh người điều dưỡng tận tâm – chuyên nghiệp – nhân văn đến tất cả đồng nghiệp, nhất là thế hệ điều dưỡng trẻ sau này. Các bạn hãy vững tin, cố gắng hết mình trên con đường mình đã chọn. Hãy giữ lửa và giữ trái tim thật ấm, bởi nghề của chúng ta đẹp lắm.

TÔI CHỌN Ở LẠITác giả: Lê Thị Thu Huyền - Khoa Cấp cứu - HSTC & CĐCó những nghề nghiệp được nhắc đến bằng ánh hào quang ...
06/05/2026

TÔI CHỌN Ở LẠI
Tác giả: Lê Thị Thu Huyền - Khoa Cấp cứu - HSTC & CĐ

Có những nghề nghiệp được nhắc đến bằng ánh hào quang rực rỡ, nhưng cũng có những nghề âm thầm tỏa sáng bằng chính sự hy sinh và tận tụy của mình. Nghề điều dưỡng, nghề mà tôi đã lựa chọn và gắn bó, chính là một ngọn lửa như thế: lặng lẽ, bền bỉ nhưng chưa bao giờ ngừng cháy. Đó không chỉ là một công việc mưu sinh, mà là hành trình của lòng nhân ái, của trách nhiệm và của niềm tự hào sâu sắc.
Tôi tự hào là một người điều dưỡng, người đứng nơi tuyến đầu để chăm sóc, nâng đỡ và đồng hành cùng bệnh nhân trong những khoảnh khắc mong manh nhất của cuộc đời. Chiếc áo blouse trắng tôi khoác lên mình không đơn thuần là đồng phục nghề nghiệp, mà còn là biểu tượng của niềm tin, của sự tận tâm và của một trái tim luôn hướng về con người. Mỗi ngày trôi qua, tôi không chỉ thực hiện y lệnh, mà còn trao đi sự quan tâm và sẻ chia những “liều thuốc” vô hình nhưng có sức mạnh chữa lành kỳ diệu. Người điều dưỡng không phải là người được xướng tên đầu tiên khi một ca bệnh thành công, nhưng lại là người hiện diện nhiều nhất trong suốt hành trình điều trị. Khi bệnh nhân đau đớn, chúng tôi là người lắng nghe; khi họ tuyệt vọng, chúng tôi là người ở lại để động viên; và khi họ hồi phục, chúng tôi lặng lẽ mỉm cười phía sau. Có những đêm trực dài tưởng như vô tận, khi bệnh viện chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng máy monitor vang lên đều đặn, chúng tôi vẫn thức, thức để canh giữ sự sống, để kịp thời nhận ra những tín hiệu mong manh nhất giữa ranh giới an toàn và nguy hiểm. Tôi nhớ những lần nắm tay một bệnh nhân đang run rẩy vì lo sợ, chỉ một cái siết tay nhẹ cũng đủ để họ cảm nhận rằng họ không hề đơn độc. Tôi nhớ ánh mắt biết ơn của một người mẹ khi con mình vượt qua cơn nguy kịch, hay nụ cười yếu ớt nhưng đầy hy vọng của một bệnh nhân vừa chiến thắng bệnh tật. Chính những khoảnh khắc giản dị mà sâu sắc ấy đã nuôi dưỡng trong tôi niềm tin mãnh liệt rằng: nghề điều dưỡng là một nghề cao quý, không phải bởi danh tiếng, mà bởi giá trị nhân văn mà nó mang lại.
Đặc biệt, trong những giai đoạn đầy biến động của xã hội, hình ảnh người điều dưỡng càng trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết. Trong đại dịch, họ khoác lên mình những bộ đồ bảo hộ kín mít, làm việc trong môi trường khắc nghiệt, xa gia đình và đối diện với nguy cơ lây nhiễm mỗi ngày. Có những người kiệt sức, có những người ngã xuống, nhưng chưa bao giờ họ từ bỏ nhiệm vụ. Đó không chỉ là trách nhiệm nghề nghiệp, mà còn là lời thề lặng lẽ với sự sống, rằng trong bất kỳ hoàn cảnh nào, họ vẫn sẽ ở đó, vì người bệnh.
Thế nhưng, phía sau vẻ đẹp cao quý ấy là những khó khăn không phải ai cũng thấu hiểu. Áp lực công việc nặng nề, cường độ làm việc cao, những khoảnh khắc phải chứng kiến sự ra đi của bệnh nhân, tất cả đều là những thử thách lớn cả về thể chất lẫn tinh thần. Có những giọt nước mắt rơi trong im lặng, có những nỗi đau phải giấu kín sau nụ cười chuyên nghiệp. Nhưng chính trong những gian nan ấy, tôi càng nhận ra giá trị đích thực của nghề mình đang theo đuổi. Bởi không phải ai cũng đủ dũng cảm để chọn một công việc vừa đòi hỏi kiến thức chuyên môn vững vàng, vừa cần một trái tim đủ ấm và đủ mạnh mẽ.
Tôi tự hào vì mình là một phần của nghề điều dưỡng, một nghề không hào nhoáng nhưng đầy ý nghĩa. Tự hào vì mỗi ngày được sống vì người khác, được góp một phần nhỏ bé vào những hành trình hồi sinh kỳ diệu. Và hơn hết, tôi tự hào vì trong tim mình luôn cháy lên một sứ mệnh: chăm sóc con người bằng cả tri thức và tình yêu thương. Dẫu con đường phía trước còn dài và nhiều thử thách, tôi vẫn sẽ bước tiếp với tất cả niềm tin và lòng kiêu hãnh. Bởi tôi biết rằng, ở cuối mỗi hành trình vất vả ấy luôn có một điều vô giá chờ đợi – đó là sự sống được gìn giữ, là nụ cười được hồi sinh, và là ý nghĩa thiêng liêng của nghề điều dưỡng mà tôi mãi trân quý.

KỶ NIỆM NGƯỜI ĐIỀU DƯỠNGHọ và tên: Nguyễn Thị Hồng ThắngĐơn vị công tác: Khoa Ngoại - Trung tâm Y tế Đức Thọ Tôi đã có 1...
06/05/2026

KỶ NIỆM NGƯỜI ĐIỀU DƯỠNG
Họ và tên: Nguyễn Thị Hồng Thắng
Đơn vị công tác: Khoa Ngoại - Trung tâm Y tế Đức Thọ

Tôi đã có 16 năm công tác trong ngành điều dưỡng, gắn bó với khoa Ngoại - nơi mà mỗi ngày đều đối diện với những vết thương, máu và cả những nỗi đau của bệnh nhân. Công việc của tôi là băng bó vết thương, phụ bác sĩ khâu vết thương cho những người không may gặp tai nạn thương tích. Nhìn lại quãng thời gian ấy, có lẽ ít ai tin rằng một người đã quen với mùi thuốc sát trùng, với hình ảnh máu me như tôi lại từng có lúc... ngất xỉu chỉ vì nhìn thấy một vết thương chảy máu. Nhưng đó lại là một kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên – kỷ niệm về lần đầu tiên bước chân vào nghề, khi tôi vẫn còn nhút nhát và sợ hãi.
Ngày ấy, tôi vừa mới được nhận vào làm tại Bệnh viện đa khoa huyện Đức Thọ, khoa Khám bệnh là nơi công tác đầu tiên của tôi trước khi được điều chuyển tới khoa Ngoại. Dù đã trải qua những giờ thực hành ở trường, nhưng khi chính thức đối diện với bệnh nhân thật, tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác hồi hộp. Tôi nhớ mình của những ngày đầu rất rụt rè, làm gì cũng cẩn trọng, tay chân nhiều lúc còn run. Đặc biệt tôi vẫn còn khá sợ máu. Mỗi lần nhìn thấy vết thương sâu là tim lại đập nhanh hơn, trong lòng thấy thấp thỏm lo lắng.
Một buổi tối nọ là phiên trực của tôi tại khoa Khám bệnh. Đó là một đêm khá yên tĩnh, không có nhiều bệnh nhân. Tôi thầm nghĩ ca trực này chắc sẽ nhẹ nhàng thôi. Nhưng cuộc sống không đoán trước được điều gì. Khoảng gần 21 giờ, cửa phòng khám bật mở, một bệnh nhân được người nhà dìu vào. Anh bị một vết thương ở bàn chân do bánh xe bò kéo đè ngang qua máu chảy khá nhiều đã được người qua đường băng ép cầm máu tạm thời .
Lúc ấy, tôi là người đón tiếp đầu tiên. Dù trong lòng có chút lo lắng, tôi vẫn cố giữ bình tĩnh đưa bệnh nhân ngồi xuống ghế và chuẩn bị dụng cụ để kiểm tra vết thương. Tôi tự nhủ: ”chỉ là vết thương nhỏ thôi, mình làm được”. Nghĩ vậy, tôi nhẹ nhàng tháo lớp băng tạm mà người qua đường đã quấn cho bệnh nhân.
Ngay khi lớp băng được mở ra, vết thương lộ rõ. Máu vẫn đang rỉ ra, đỏ tươi, loang trên bàn chân. Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, tim đập nhanh, tai ù đi, mắt hoa lên. Tôi cố gắng giữ bình tĩnh thêm vài giây, nhưng cảm giác chóng mặt ngày càng rõ rệt.
Biết mình không thể tiếp tục, tôi vội quay sang gọi đồng nghiệp:
- Lan ơi, giúp mình với...
Đó là câu nói cuối cùng tôi kịp thốt ra trước khi mọi thứ xung quanh trở nên mờ dần. Tôi không còn đứng vững được nữa.
Trong cơn mơ màng, tôi nghe loáng thoáng tiếng Lan hốt hoảng:
- Bác sĩ Thư ơi, con Thắng nó ngất rồi !
Mọi thứ sauu đó chìm vào khoảng không.
Khi tỉnh dậy tôi thấy mình đang nằm trên một chiếc giường bệnh trong phòng nghỉ tạm. Ánh đèn trắng khiến tôi hơi chói mắt. Đầu vẫn còn hơi choáng, nhưng tôi đã nhận ra xung quanh có vài đồng nghiệp đang đứng cạnh.
Lan nhìn tôi vừa lo vừa buồn cười:
-Tỉnh rồi à? Làm tau hết hồn!
Tôi ngượng ngùng hỏi ngay:
-Bệnh nhân sao rồi?
Câu hỏi ấy khiến mọi người bật cười nhẹ. Có lẽ họ không ngờ rằng người vừa ngất xỉu, câu đầu tiên khi tỉnh lại hỏi về bệnh nhân.
Lan kể lại:
Sau khi tôi ngất đi, cô ấy lập tức đỡ tôi ngồi xuống rồi gọi bác sĩ Thư. Bác sĩ nhanh chóng vào kiểm tra vết thương cho bệnh nhân. Vết thuơng khá nghiêm trọng bác sĩ đã băng lại và chuyển bệnh nhân lên khoa ngoại để điều trị tiếp. Cùng lúc đó mọi người cùng nhau đưa tôi vào phòng nghỉ, cho tôi nằm xuống và theo dõi.
- Lúc đó nhìn cái mặt tái mét luôn,bọn này tưởng mày bị gì nặng lắm. Yếu thế này mà cũng chọn nghề y à - Lan cười nói thêm, có chút đùa giỡn.
Nghe xong, tôi vừa xấu hổ vừa buồn cười. Là một diều dưỡng mà lại ngất xỉu vì nhìn thấy máu, điều đó thật sự khiến tôi cảm thấy mình chưa đủ bản lĩnh cho công việc này.
Tối hôm đó, sau khi hoàn toàn tỉnh táo, tôi ngồi lặng một lúc lâu. Trong đầu cứ nghĩ đi nghĩ lại về chuyện vừa xảy ra. Tôi tự hỏi nếu mình không vượt qua được nỗi sợ này thì làm sao có thể tiếp tục nghề?
Nhưng rồi, chính kỷ niệm ấy lại trở thành bước ngoặt đối với tôi.
Từ ngày hôm đó, tôi bắt đầu tập luyện làm quen dần với những vết thương, với máu, với công việc thực tế. Ban đầu, tôi chỉ đứng quan sát nhiều hơn. Sau đó, tôi thử phụ những việc nhỏ như đưa dụng cụ, lau vết thương. Dần dần, tôi quen hơn, không còn cảm giác choáng váng như trước nữa.
Thời gian trôi qua tôi được điềuchuyển lên khoa Ngoại. Tại đây, tôi có cơ hội tiếp xúc với nhiều ca bệnh phức tạp hơn. Ban đầu tôi cũng sợ lắm, tôi vẫn còn e dè, không biết mình có hoàn thành tốt nhiệm vụ nơi công tác mới hay không, nhưng nhờ sự hướng dẫn tận tình của các anh chị đi trước và sự quyết tâm của bản thân, tôi dần trở nên vững vàng.
Từ một người tùng ngất xỉu vì nhìn thấy vết thương chảy máu, tôi đã có thể tự tin băng bó, xử lý vết thương, phụ bác sỹ trong những ca khâu phức tạp. Có những ngày làm việc liên tục, tiếp xúc rất nhiều bệnh nhân, nhưng tôi không còn cảm giác sợ hãi như trước nữa.
Giờ đây, khi đã có 16 năm trong nghề, tôi có thể bình tĩnh đối diện với những tình huống mà ngày xưa chắc chắn tôi không dám nghĩ tới. Nhưng mỗi lần nhớ lại kỷ niệm ấy, tôi vẫn không khỏi mỉm cười.
Đó không chỉ là một câu chuyện”dở khóc dở cười”, mà còn là một dấu mốc quan trọng trong hành trình trưởng thành của tôi. Nó nhắc tôi nhớ rằng ai cũng có những lúc yếu đuối, sợ hãi, nhưng điều quan trọng là mình có dám đối diện và vượt qua hay không. Chính lần ngất xỉu ấy đẫ giúp tôi nhận ra giớ hạn của bản thân và thôi thúc tôi phải thay đổi.
Đối với tôi, nghề điều dưỡng không chỉ là một công việc, mà còn là một hành trình học hỏi và rèn luyện không ngừng. Mỗi bệnh nhân là một câu chuyện, mỗi vết thương là một thử thách. Và tôi, từ một cô gái nhút nhát, sợ máu đã dần trở thành một người điều dưỡng vững vàng hơn nhờ những trải nghiệm như thế.
Kỷ niệm lần đầu bị ngất xỉu vì gặp vết thương chảy máu có thể khiến tôi “quê” một chút khi kể lại, nhưng đó cũng là điều khiên tôi trân trọng hơn con đường mình đã đi qua. Nó giống như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng: ai cũng có điểm bắt đầu và không ai hoàn hảo ngay từ đầu. Quan trọng là sau mỗi lần vấp ngã, ta có đủ dũng cảm đẻ đứng dậy và bước tiếp hay không.

TỰ HÀO ĐIỀU DƯỠNG KHOA HỒI SỨC CẤP CỨU Tác giả: Lê Thị Minh ĐứcTrong ngành y, có những nơi mà sự sống và cái chết chỉ cá...
06/05/2026

TỰ HÀO ĐIỀU DƯỠNG KHOA HỒI SỨC CẤP CỨU
Tác giả: Lê Thị Minh Đức

Trong ngành y, có những nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Khoa Hồi sức cấp cứu chính là nơi như thế. Và tôi một điều dưỡng của khoa luôn cảm thấy tự hào khi được đứng ở tuyến đầu, nơi giành giật sự sống cho người bệnh từng giây, từng phút. Điều dưỡng không chỉ là người chăm sóc, chúng tôi còn là những người lắng nghe và sẻ chia. Công việc của người điều dưỡng hồi sức không chỉ đơn thuần là thực hiện y lệnh. Đó là sự nhạy bén trong từng dấu hiệu sinh tồn, là khả năng xử trí nhanh trong những tình huống khẩn cấp, là tinh thần thép trước những ca bệnh nguy kịch. Mỗi ca trực là một cuộc chạy đua với thời gian. Có những đêm trắng, chúng tôi gần như không có một phút nghỉ ngơi, liên tục theo dõi, chăm sóc và phối hợp với bác sĩ cấp cứu bệnh nhân.
Tôi vẫn nhớ như in một ca bệnh nặng vào lúc nửa đêm. Bệnh nhân nhập viện trong tình trạng ngừng tuần hoàn. Không khí lúc đó khẩn trương đến nghẹt thở. Chúng tôi lập tức phối hợp ép tim, bóp bóng, tiêm thuốc… từng thao tác phải chính xác và nhanh chóng. Sau những phút giây căng thẳng tột độ, tim bệnh nhân đã đập trở lại. Khoảnh khắc ấy, dù mệt lả, nhưng trong lòng tôi dâng lên niềm xúc động khó tả. Chúng tôi đã kéo bệnh nhân trở về từ ranh giới sinh tử. Nghề điều dưỡng hồi sức cấp cứu là vậy, áp lực, vất vả, thậm chí có lúc đối mặt với mất mát. Nhưng cũng chính nơi đây cho tôi hiểu rõ giá trị của sự sống, của lòng nhân ái và tinh thần trách nhiệm. Không phải lúc nào chúng tôi cũng chiến thắng, nhưng chúng tôi chưa bao giờ bỏ cuộc. Đằng sau mỗi ca bệnh là một gia đình, một niềm hy vọng. Và chúng tôi, những người điều dưỡng, chính là cầu nối giữa sự sống và niềm tin ấy. Có những lúc bệnh nhân không thể nói, nhưng qua ánh mắt, qua cái siết tay yếu ớt, chúng tôi vẫn hiểu được nỗi đau và sự khao khát được sống của họ và cũng như một ánh mắt biết ơn, một cái nắm tay run run của người nhà bệnh nhân cũng đủ để tiếp thêm động lực cho chúng tôi và chính những điều tưởng chừng nhỏ bé ấy lại trở thành động lực lớn lao, giúp chúng tôi vượt qua mệt mỏi, áp lực để tiếp tục vững vàng trong công việc để tiếp tục gắn bó với nghề. Làm điều dưỡng hồi sức cấp cứu, chúng tôi học được cách bình tĩnh trước mọi tình huống, học cách đặt tính mạng người bệnh lên trên hết, và học cả cách chấp nhận những điều không thể thay đổi. Có những ca bệnh dù đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể cứu được, đó là nỗi day dứt không dễ nguôi ngoai. Nhưng chính những mất mát ấy lại càng thôi thúc chúng tôi nỗ lực nhiều hơn nữa, luôn cố gắng học tập nâng cao trinh độ, năng lực chuyên môn để làm tốt hơn trong những ca trực sau, để không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào cứu sống người bệnh. Nghề điều dưỡng không hào nhoáng, không ồn ào, nhưng lại lặng lẽ tỏa sáng theo cách rất riêng. Đó là ánh sáng của sự tận tâm, của lòng nhân hậu và của tinh thần trách nhiệm không bao giờ tắt. Ở nơi tuyến đầu như khoa Hồi sức cấp cứu, ánh sáng ấy càng trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Không chỉ dừng lại ở trách nhiệm chuyên môn, chúng tôi còn là chỗ dựa tinh thần cho người bệnh và gia đình họ trong những thời khắc khó khăn nhất. Có những người nhà đứng ngoài phòng cấp cứu, ánh mắt đầy lo lắng, hy vọng xen lẫn sợ hãi. Chúng tôi hiểu cảm giác ấy, và luôn cố gắng mang đến cho họ sự an tâm bằng tất cả sự tận tình và trách nhiệm của mình. Mỗi ngày trôi qua ở khoa Hồi sức cấp cứu là một bài học quý giá. Bài học về sự kiên trì, về tinh thần đồng đội, về giá trị của từng giây phút được sống. Chúng tôi không làm việc một mình, mà luôn phối hợp chặt chẽ cùng bác sĩ và đồng nghiệp, tạo nên một tập thể vững mạnh, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Chính sự đoàn kết ấy đã giúp chúng tôi vượt qua biết bao ca bệnh khó, giữ lại biết bao sự sống quý giá. Có thể sẽ có những lúc mệt mỏi, có thể sẽ có những giây phút muốn dừng lại, nhưng rồi chỉ cần nghe một nhịp tim trở lại, thấy một bệnh nhân mở mắt sau cơn nguy kịch, tất cả như được tiếp thêm sức mạnh. Đó là phần thưởng lớn nhất mà không một vật chất nào có thể so sánh được. Tôi tin rằng, mỗi điều dưỡng hồi sức cấp cứu đều mang trong mình một trái tim mạnh mẽ và đầy yêu thương. Chúng tôi chọn gắn bó với nghề không phải vì dễ dàng, mà vì ý nghĩa mà nó mang lại. Đó là được cứu người, được sẻ chia, được sống một cuộc đời có ích. Và trên hành trình ấy, dù gian nan đến đâu, tôi vẫn sẽ bước tiếp, bằng tất cả lòng nhiệt huyết, niềm tin và niềm tự hào của một điều dưỡng khoa Hồi sức cấp cứu.
Tôi hiểu rằng con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng tôi tin vào sự lựa chọn của mình. Bởi mỗi ngày được khoác lên mình chiếc áo blouse trắng, được góp một phần nhỏ bé vào hành trình giành lại sự sống cho người bệnh, đó đã là một niềm vinh dự lớn lao. Và dù mai này có đi đâu, làm gì, tôi vẫn sẽ luôn nhớ về những ca trực thâu đêm, những khoảnh khắc sinh tử, và cả những giọt nước mắt, của đau thương lẫn hạnh phúc, nơi khoa Hồi sức cấp cứu. Tôi là điều dưỡng, một người chiến sĩ thầm lặng trên mặt trận không tiếng súng. Và tôi sẽ luôn tự hào, luôn giữ vững niềm tin và tình yêu với nghề mà mình đã chọn.

NỖI TRĂN TRỞ GIỮA RANH GIỚI SINH TỬTác giá: Nghiêm Thị Phương Thúy - Khoa Cấp cứu - Hồi sức tích cực - Chống độc     Tôi...
06/05/2026

NỖI TRĂN TRỞ GIỮA RANH GIỚI SINH TỬ
Tác giá: Nghiêm Thị Phương Thúy - Khoa Cấp cứu - Hồi sức tích cực - Chống độc
Tôi là một điều dưỡng Khoa Cấp cứu - Hồi sức tích cực - Chống độc. Nơi tôi làm việc, sự sống và cái chết chỉ cách nhau một nhịp máy thở, một lần ép tim. Mỗi ngày đi làm là một ngày chạy đua với tử thần. Có những ca bệnh chúng tôi giành lại được từ tay tử thần trong vỡ òa hạnh phúc. Nhưng cũng có những bệnh nhân ra đi, để lại trong lòng người ở lại một khoảng trống day dứt không nguôi.
Nghề điều dưỡng ở Khoa Cấp cứu Hồi sức tích cực chống độc không chỉ cần chuyên môn vững vàng, mà còn cần một trái tim đủ ấm để sẻ chia nỗi đau với người bệnh. Bởi đằng sau mỗi giường bệnh là một số phận, một câu chuyện, một gia đình. Bệnh nhân khiến tôi ám ảnh nhất cho đến tận bây giờ là anh Phan Văn Quân, 42 tuổi, quê ở Hòa Lạc, Đức Thọ, Hà Tĩnh. Ngày anh nhập viện, tôi không thể quên được hình ảnh ấy: thân hình gầy rộc, hốc hác, nước da sạm đen vì bệnh hiểm nghèo đeo bám suốt nhiều năm. Đôi chân anh phù sưng nề, bầm tím, mỗi bước đi là một bước khó nhọc, phải có người dìu mới lê được vào đến buồng cấp cứu. Qua lời kể ngắt quãng, đứt hơi, tôi biết anh là bố đơn thân. Vợ chồng ly hôn khi hai con còn nhỏ, vợ vào Nam rồi bặt vô âm tín. Gần chục năm trời, một mình anh vừa làm cha vừa làm mẹ, chắt chiu nuôi hai con khôn lớn. Điều khiến tôi đau lòng hơn cả là hoàn cảnh của hai đứa trẻ. Con trai cả bị trầm cảm từ sau cú sốc gia đình tan vỡ nên phải nghỉ học từ lúc nhỏ. Còn người em út, dù hoàn cảnh gia đình khó khăn, thiếu thốn trăm bề, nhưng em học rất giỏi, luôn ấp ủ ước mơ thi vào Học viện cảnh sát nhân dân để sau này đỡ đần cho bố và anh. Nằm trên giường bệnh, hơi thở yếu ớt, điều anh lo lắng nhất không phải là bệnh tình của mình. Anh nắm chặt tay tôi, đôi mắt đỏ hoe: “Anh đi rồi, hai đứa nhỏ biết sống sao đây em?”
Câu hỏi ấy như một nhát dao cứa vào tim tôi. Tôi đã quen với nước mắt, với chia ly nơi bệnh viện. Nhưng tôi chưa bao giờ quen được với ánh mắt bất lực của một người cha biết mình sắp phải bỏ lại con thơ bơ vơ giữa đời.
Tôi nhớ mãi phiên trực đêm hôm đó. Bệnh tình anh Quân trở nặng. Anh không ăn được gì, cơ thể lả đi vì những cơn đau giày vò. Chúng tôi hội chẩn, khuyên anh chuyển tuyến trên để có thêm cơ hội. Anh chỉ im lặng rất lâu rồi lắc đầu, giọng khản đặc: “Thôi em ạ. Nhà không còn gì để lo thêm chi phí nữa.”
Đêm ấy dài như vô tận. Đứng trước ranh giới mong manh của một mạng người, tôi mới thấm thía hết sự bất lực của người làm nghề y. Chúng tôi có thuốc, có máy móc, có chuyên môn, nhưng lại không thể san sẻ được cái nghèo, cái khổ của bệnh nhân.
Tang tảng sáng, khi tôi vào lại buồng bệnh, tim tôi như thắt lại. Trên ga giường trắng, dưới nền gạch lạnh vương vãi những vụn bánh Cosy. Trong cơn đói và đau, anh đã cố ăn chút bánh để cầm cự, để níu lấy sự sống thêm một chút. Chỉ vài mẩu vụn thôi, nhưng sao nó nói hết được cái cùng cực, cái tuyệt vọng của một người cha nghèo đang đếm ngược thời gian được ở bên con.
Vài ngày sau, anh Quân trút hơi thở cuối cùng. Anh ra đi, để lại hai đứa con mồ côi không nơi nương tựa và một nỗi ám ảnh lớn trong cuộc đời làm nghề của tôi.
Làm điều dưỡng ở Khoa Cấp cứu Hồi sức tích cực chống độc, chúng tôi quen với áp lực, quen với những đêm trắng, quen với cả việc bỏ lỡ bữa cơm gia đình. Nhiều người hỏi tôi: “Cực thế sao không chọn nghề khác?” Tôi chỉ cười. Bởi chính những khoảnh khắc được nắm một bàn tay lạnh, được nghe một mảnh đời, được ở bên bệnh nhân trong giờ phút họ yếu đuối nhất… lại khiến tôi hiểu nghề mình đang làm ý nghĩa đến nhường nào.
Chúng tôi không phải lúc nào cũng chiến thắng tử thần. Nhưng chúng tôi có thể chiến thắng sự cô đơn của người bệnh. Có thể mang đến cho họ một chút ấm áp, một chút bình yên trước khi đi xa. Với tôi, đó đã là hạnh phúc, là niềm tự hào không gì đánh đổi được.
Câu chuyện của anh Quân dạy tôi rằng: Đằng sau mỗi y lệnh là một con người. Đằng sau mỗi ca bệnh là một gia đình. Nghề y không cho phép trái tim mình chai sạn. Nỗi đau của người bệnh phải là nỗi đau của chính mình. Nỗi trăn trở của họ cũng là nỗi trăn trở của mình.
Sau ca trực ấy, tôi sống chậm lại, yêu thương nhiều hơn. Tôi hiểu, hạnh phúc của người điều dưỡng không phải là những lời cảm ơn, những tấm bằng khen. Hạnh phúc là khi mình đã làm hết sức, đã toàn tâm toàn ý, để bệnh nhân không một mình đi qua giông bão.
Tôi tự hào vì mình là điều dưỡng. Tự hào vì được khoác lên mình chiếc áo blouse trắng, dù sờn vai vì vất vả. Và tôi tin, chỉ cần trái tim còn biết đau với nỗi đau của người khác, thì ngọn lửa yêu nghề trong tôi sẽ không bao giờ tắt.
Câu chuyện về anh Phan Văn Quân sẽ theo tôi suốt hành trình này. Như một lời nhắc nhở: Hãy tận tâm hơn nữa, nhân ái hơn nữa. Vì chúng tôi không chỉ chữa bệnh, chúng tôi còn chữa lành những tổn thương của một kiếp người.

Address

Đường 8, TDP Hùng Dũng, TT Đức Thọ/Hà Tĩnh
Ha Tinh
45706

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bệnh viện đa khoa Đức Thọ - Hà Tĩnh posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Bệnh viện đa khoa Đức Thọ - Hà Tĩnh:

Share