15/10/2025
📖 “DỤC TỐC BẤT ĐẠT – GIẢM CÂN CŨNG VẬY”
CỤ TỨ LÃN & CHUYỆN “DỤC TỐC BẤT ĐẠT – GIẢM CÂN CŨNG VẬY”
Một sáng cuối thu, gió lạnh thổi xào xạc qua lũy tre làng Đồi.
Quán nước gốc đa vẫn đỏ lửa, ấm chè xanh sôi ùng ục, khói điếu cày “oọc” một phát cuộn lên như con rồng nhỏ bay quanh mái rạ.
Bà Sáu Dưa – cái bà nổi tiếng trong làng vì tháng nào cũng “quyết tâm giảm cân” – hớt hải chạy vào, tay cầm gói bột trắng:
— Ối giời ơi cụ ơi! Cụ xem hộ tôi, người ta bảo cái này uống vào là xuống ba ký trong ba ngày!
Cụ Tứ Lãn phe phẩy quạt mo, nhấp ngụm chè, cười hiền hậu:
— Ba ký trong ba ngày à? Thế là nó hút luôn cả nước, cả khí, cả sức của bà ra đấy! Giảm cân kiểu này, chẳng khác nào “đuổi khách mà đốt luôn cả nhà”.
Bà Sáu tròn mắt:
— Ấy, cụ nói thế chứ con thấy người ta sụt cân thật mà!
Cụ khà khà:
— Ờ, sụt thì sụt thật, nhưng mỡ vẫn nguyên, chỉ có nước với khí là đi thôi. Giống như cái chum rỗng, đổ nước ra thì nhẹ, nhưng ruột chum vẫn đầy bùn. Đó là “giảm ảo”, chứ có “giảm thật” đâu!
Anh Tý Lò Gạch ngồi cạnh chen vào:
— Thế theo cụ, giảm cân đúng phải làm sao?
Cụ đặt quạt mo xuống, giọng chậm rãi:
— Giảm cân theo Đông y, không phải là “ép xác”, mà là “dưỡng thân”. Muốn nhẹ người, phải làm cho Tỳ – Vị – Phế – Thận nó hòa.
> Tỳ yếu thì ăn vào không hóa được, hóa ra mỡ.
Vị hư thì ăn vào mà vẫn mệt, sinh đầy trệ.
Phế, Thận trệ thì nước không lưu, sưng phù, tích độc.
Cụ ngẩng nhìn khói thuốc lào đang bay, nói như đúc rút cả đời:
— Cho nên, muốn nhẹ phải tiêu mỡ – thải độc – kiện Tỳ – lợi Phế. Khi tạng phủ làm việc đều, thì cơ thể tự điều chỉnh. Cân nặng lúc ấy giảm mà da vẫn hồng, người vẫn khỏe, tinh thần thì sáng như mặt hồ thu.
Bà Sáu nghe mà mắt rưng rưng:
— Thế ra… giảm cân là phải thương thân, chứ không phải hành xác, cụ nhỉ?
Cụ Tứ Lãn cười, gật đầu:
— Ờ, người với thân phải thương nhau thì mới cùng nhẹ được. Còn dục tốc – là thất bại. Giảm cân cũng như tu tâm, chậm mà chắc mới lâu bền.
Khói bếp vẫn bay, ấm chè vẫn sôi, còn lời cụ Tứ Lãn lẩn khuất theo làn sương, nghe ấm áp như hơi thở của đất trời.