02/05/2026
[Cẩm nang kỹ năng sinh tồn lâm sàng]
Ngày 1: Hùa
Có vài người tớ biết bảo với tớ là:
- "Môi trường làm việc trong ngành y đâu có tạp nham như ở ngoài, toàn người làm chuyên môn với nhau chứ có gì đâu mà xích mích."
Nhưng thật sự mà nói thì không biết giải thích sao cho người khác hiểu, ở đâu cũng là 1 xã hội thu nhỏ với nhiều mẫu người.
1 sinh viên y mài dép trên hành lang viện, để sống được tới lúc ra trường thì cần không biết bao nhiêu nghị lực, kiên trì và đôi khi là cả...chịu đựng. Nhưng để sống bớt khổ hơn 1 tý, dễ thở hơn 1 tý thì phải nạp vip để nhận gói kỹ năng:"hùa".
Những chú y non mới lớn, những nụ y bé mới nở thường không hiểu tại sao các anh chị y lớn nói nhiều, nói dai, nói dẻo, nhiều khi là cả 3 phải. Trong 1 buổi trực có cả y3-4-5-6 thì những đứa nói nhiều nhất thường sẽ là y4-5. Vì y3 thì còn trong sáng như màu áo blouse ngày được nhận, y6 thì đã "nhàu", đã có tí tuổi, nhìn thấu sự đời, chỉ dăm bữa là nhấc gót "biến mất" nên lặng lẽ như quan sư quan sát.
Y4-Y5 thì sao, còn cách cổng trường 1 đoạn bằng sân vận động, tuổi thì chưa cứng, kỹ năng chưa nhuần, kiến thức chưa thông, muốn bữa cơm nay có thêm thịt cá, muốn đôi chân bớt phải đứng đi, giấc ngủ đêm nay chăn chăn gối mềm hơn chút, thì "hùa" là phép tiên để đạt được mục đích.
Vậy "hùa" như nào cho đúng? Xin mời tham khảo giáo trình và các ví dụ trực quan sau:
💬: Con chị đây này, hắn mới du học thạc sĩ về. Em xem
🐒: Ui con chị đây á, anh đẹp trai thế, du học nước nào vậy chị, chị khéo đẻ thật, vừa đẹp lại vừa giỏi cơ, bọn em chỉ ước sau được như 1 phần của anh
[Bonus: chị hơn mẹ em 1 tuổi]
💬: Bà mẹ chồng tao, ui dời ơi tao kể cho chúng mày nghe, tao đi trực về, 4-5h sáng bắt tao dậy nấu cơm
🐒: Khiếp, hãm thế á chị, thế chồng chị không bảo gì à, mình trực chứ có ăn chơi đâu mà lại nói thế
💬: Vợ anh á, anh đi làm về mệt vãi mà về nhà cứ nheo nhéo tiền nong con cái
🐒: Chắc chị ngoài ngành không hiểu nhưng mà thôi vợ mình lo cho gia đình mình chứ gia đình ai anh, có gì vợ chồng nói nhau, em thấy anh có tướng rất thương vợ, lo toan cho gia đình, đàn ông phải thế..
Phép tiên này không chỉ áp dụng trên người cùng ngành mà còn được hô biến trên người bệnh nhân:
💬: Ông á, đầy bệnh, ở nhà ăn mặn chết đi được, giờ đi khám lại phải nhập viện, khổ gia đình khổ vợ con chứ khổ ai
🐒: Ông là thương vợ thương con quen tiết kiệm từ ngày xưa rồi. Bà như này là cũng thương ông lắm, vẫn chăm ông nấu đồ ngon cho ông này cơ mà. Sau này bọn cháu cũng ước lấy vợ lấy chồng được như ông bà, ốm đau có nhau
💬: M* con với cái, toàn gi/ặc gi/ời, đi chơi với bạn bè giờ t/a/i n/ạ/n ra đấy, đấy, gọi chúng nó đến mà hầu
🐒: thôi cô ạ, cháu thấy anh đau lắm rồi, hết lần này là anh biết chỉ có gia đình mới thương mình nhất thôi, sau vụ này chắc anh chả dám nữa đâu, anh nhỉ
💬: Th-ằn-g b-ố nó trông con làm sao mà để nó bị ốm chưa chị ở nhà con khẽ hắt hơi sổ mũi là chị biết ngay
🐒: Đàn ông thì thường lại không khéo được như phụ nữ, như chị làm mẹ là quá tuyệt vời rồi, có gì chị lại về bảo anh, bố mẹ hỗ trợ nhau con cái hạnh phúc
Khả năng uốn lưỡi "hùa" chả mất lòng ai, tấm lòng cao cả quyết bênh phái đẹp, dặm thêm tý ngọt ngào cho đôi ba câu chuyện. Không hoàn toàn vì em quý mến, chủ yếu là vì đời sinh viên y của em vất vả quá, tay chân vô lực, đành để "mồm miệng đỡ chân tay". Nhưng vẫn quý mến nhé, chỉ là nhiều kiểu quý mến thôi =))).
Sinh viên y không ranh ma, không khôn lỏi, chỉ thêm tý lông tý da, tý buff để đời lâm sàng thêm tý hường, tý đường, tý nhàn nhã.
"Hùa" hông phải kỹ năng bắt buộc, nhưng trang bị thêm thì sẽ "được" thêm rất nhiều, đôi khi là cả "kiến thức", vì chính chúng tớ cũng thích được nghe khen, được ủng hộ, nên mỗi câu nói bật ra không chỉ vì mục đích đỡ khổ mà còn mong người sẵn sàng chỉ bảo thêm kiến thức cho bọn tớ.
[Bonus: không lười biếng, chăm chỉ đi lâm sàng và học tập]
Thân ái!
Chúc mọi người năm mới cát tường!