09/04/2026
VIÊM TAI GIỮA CẤP GIAI ĐOẠN THOÁT MỦ
Hình ảnh này là một trường hợp viêm tai giữa cấp đã chuyển sang giai đoạn thoát mủ, tức là màng nhĩ đã tự vỡ một lỗ nhỏ để giải phóng dịch viêm ra ngoài.
Trong thực tế, đây là giai đoạn khiến nhiều phụ huynh lo lắng nhất, vì nhìn thấy mủ chảy ra tai thường được hiểu là bệnh đang nặng lên. Tuy nhiên, về mặt cơ chế bệnh sinh, đây lại là một diễn tiến khá điển hình.
Ở giai đoạn trước, dịch viêm bị ứ lại trong tai giữa, k có đường thoát dịch ra ngoài- làm tăng áp lực trong hòm nhĩ, khiến trẻ đau tai nhiều, quấy khóc, ngủ kém. Khi áp lực này vượt quá khả năng chịu đựng của màng nhĩ, màng nhĩ sẽ bị thủng tại một điểm yếu. Lúc này, mủ thoát ra ngoài, áp lực giảm xuống, và trẻ thường đỡ đau rõ rệt.
Điều này dễ tạo cảm giác bệnh đã “tự khỏi”, nhưng thực tế không phải vậy. Việc màng nhĩ bị thủng đồng nghĩa với việc hàng rào bảo vệ tự nhiên của tai giữa đã bị phá vỡ. Nếu không được xử trí đúng, tình trạng viêm có thể kéo dài, tái phát nhiều lần hoặc tiến triển thành viêm tai giữa mạn tính.
Trong giai đoạn này, việc xử trí cần tập trung vào ba điểm chính. Thứ nhất là làm sạch tai đúng cách, ưu tiên thực hiện tại cơ sở chuyên khoa để loại bỏ mủ và đánh giá chính xác tình trạng màng nhĩ. Thứ hai là đánh giá và điều trị đồng thời vùng mũi họng, vì viêm tai giữa ở trẻ gần như luôn liên quan đến viêm mũi họng hoặc VA. Thứ ba là sử dụng thuốc phù hợp, đặc biệt lưu ý lựa chọn thuốc nhỏ tai an toàn trong trường hợp màng nhĩ đã thủng, và chỉ định kháng sinh khi thực sự cần thiết.
Một sai lầm rất thường gặp là phụ huynh tự ý nhỏ các loại thuốc tai không phù hợp, ngưng điều trị khi thấy hết chảy mủ, hoặc không tái khám để kiểm tra lại màng nhĩ. Những điều này làm tăng nguy cơ bệnh kéo dài và để lại di chứng. Nếu nhỏ thuốc không đúng chỉ định, mà có yếu tố độc tính vào tai sẽ có nguy cơ gây điếc.
Viêm tai giữa giai đoạn thoát mủ không phải là dấu hiệu bệnh nặng lên, nhưng là giai đoạn cần được xử trí đúng và theo dõi sát. Nếu điều trị đúng, màng nhĩ có thể liền lại hoàn toàn và chức năng nghe được bảo tồn. Ngược lại, nếu xử trí không phù hợp, bệnh rất dễ chuyển thành mạn tính và khó điều trị hơn về sau.