19/11/2025
BẠN ĐANG ĂN THỨC ĂN HAY ĂN BẰNG NỖI SỢ?
Ăn bằng nỗi sợ thì cơm trắng cũng thành than, nước lọc cũng thành axit.
Không chỉ do đồ ăn gây bệnh; mà thiếu ngủ, giận dữ, stress, nói năng ác khẩu… đều tạo duyên cho bệnh. Người ta chỉ nhìn một nhân (thực phẩm) mà quên hàng ngàn duyên khác.
Bạn chỉ cẩn thận thức ăn, mà quên mất rằng hoảng loạn, sợ hãi, tiêu cực chính là độc tố đầu tiên.
Khi tâm sáng, thảnh thơi, đang Biết rõ ràng thì ăn rau cũng khỏe, ăn đạm bạc cũng vui. Khi tâm co rút lại vì sợ, thì dù ăn organic cũng dễ đau bụng. Cái cần phòng độc nhất không phải thức ăn hay thuốc bổ. Mà là những suy nghĩ độc hại đang đục khoét sức khoẻ của bạn.
Về mặt đời sống, nỗi sợ làm ba việc cực độc:
(1) Cơ thể kích hoạt chế độ sinh tồn
Tim đập nhanh, co mạch, tiêu hóa tắt bớt. Không tiêu hóa tốt thì đồ ăn ngon cũng thành độc, bát phở lành cũng thành khó chịu.
(2) Tâm co lại thì thân co theo: Khi tin chặt đồ ăn độc hại, toàn bộ hệ thần kinh chuẩn bị cho nhiễm độc thật.
(3) Nỗi sợ tạo thành duyên độc:
Một quả không bao giờ do một nhân, vô số nhân duyên hội lại mới thành quả .Thực phẩm chỉ là một nhân nhỏ. Còn nỗi sợ, lo âu, căng thẳng, nói năng tiêu cực mới là nhân lớn, nhân tự nuôi bệnh mỗi ngày.
VÌ SAO NỖI SỢ LẠI VÔ HÌNH GÂY HẠI ĐẾN SỨC KHOẺ ?
Nỗi sợ lập tức phá vỡ toàn bộ hệ tiêu hoá, miễn dịch , nội tiết
Miễn dịch tụt mạnh: Cơ thể ưu tiên sống sót, không ưu tiên chữa lành nên tắt chế độ chữa lành để bật chế độ chống độc hại.
Cortisol (hormone căng thẳng) phóng ầm ầm, mất ngủ, rụng tóc, tăng cân hoặc sụt cân, rối loạn kinh nguyệt, đánh trống ngực. Không ai khoẻ nổi trong chế độ đó. Nỗi sợ là nhân tạo bệnh, là duyên mở cửa cho bất an. Nỗi sợ là nguyên nhân phóng đại mọi khổ đau.
THỰC HÀNH: (nguồn: 9 thói quen hành giả Bồ đề Tâm)
Khi ăn uống, hưởng thụ, hãy nghĩ đến những con vật đã chết, những người đã tham gia góp phần vào việc tạo nên bữa ăn này (ví dụ: người nấu nướng, trồng trọt, vận chuyển...) Tự đáy lòng, bạn hãy khởi lên lòng biết ơn thực sự đối với những con vật và những người đó.
Khi nghĩ về bố mẹ, hãy nghĩ đến sự hy sinh của họ đã dành cho bạn. Cả đời họ đã dành tiền bạc, thời gian và sức khoẻ để chăm sóc bạn, để bạn có được thân thể như ngày hôm nay.
Bạn không nên chỉ biết ơn những người mang lại điều tốt đẹp cho mình, mà nên biết ơn cả những người gây thiệt hại cho bạn, những người làm bạn đau khổ. Vì những khó khăn đó sẽ giúp bạn có cơ hội để thực hành và tiến bộ trong Pháp.
Bạn cũng cần biết ơn cả những người đến nhờ bạn giúp đỡ, vì nhờ việc họ xin giúp đỡ mà bạn được rèn luyện, để bạn có những phương tiện sắc bén hơn trong cuộc sống, ví dụ: sự khôn ngoan, lòng kiên nhẫn, sự hiểu đời... vv…
Khi biết ơn thực sự thì một cách tự động, bạn có mong muốn báo đáp công ơn đó. Bạn muốn quay lại giúp đỡ họ khi có cơ hội, từ những việc nhỏ nhất như một câu chúc lành đến việc quyết tâm giúp mình và mọi chúng sinh khác cùng đến giác ngộ.
Thực hành điều này trong cuộc sống hàng ngày sẽ làm tăng sự đầy đủ bên trong bạn. Từ đó khơi dậy mong muốn được cho đi, được giúp đỡ và chia sẻ những điều tốt đẹp tới mọi người xung quanh. Đó cũng là cách làm giảm ngã chấp rất hiệu quả.
Sau đó xin hồi hướng công đức của tất cả những việc tốt ta đã làm được cho sự giải thoát và giác ngộ Phật quả của chúng sinh, trong đó có những người cụ thể ta quan tâm tới (như bố mẹ, bạn bè và đặc biệt là những người thù ghét ta…) để họ gặp được những duyên lành dẫn tới giác ngộ và giải thoát: ”Con xin hồi hướng tất cả công đức đã tích tập được trong ngày hôm nay, trong cuộc đời này, trong vô số đời quá khứ và tương lai cho sự hạnh phúc và giác ngộ của tất cả chúng sinh, trong đó có những người sau (liệt kê tên và năm sinh…) để họ hết mọi bệnh tật, luôn được khỏe mạnh, giàu có, hạnh phúc và mau chóng gặp những duyên lành dẫn đến giác ngộ, giải thoát”.