02/04/2022
Chàm Khô Là Bệnh Gì?
Bệnh chàm khô thường xảy ra ở đầu ngón tay, ngón chân và vùng da mặt. Bệnh đặc trưng bởi tình trạng da khô, ngứa ngáy, b**g tróc và sần sùi. Bệnh lý này khá lành tính, ít gây biến chứng và hầu như không ảnh hưởng đến sức khỏe toàn thân. Tuy nhiên nếu không chăm sóc và xử lý đúng cách, thương tổn da có thể kéo dài dai dẳng, gây biến dạng móng, tăng nguy cơ bội nhiễm và làm giảm chất lượng cuộc sống.
Bệnh chàm khô là gì?
Bệnh chàm khô là gì?
Chàm khô là tên gọi dân gian của bệnh chàm tiếp xúc trong giai đoạn mãn tính, đặc trưng bởi triệu chứng da khô, dày sừng, ngứa ngáy và b**g tróc. Bệnh lý này xảy ra do lớp sừng của da bị tổn thương, dẫn đến tình trạng mất nước, khô da và kích thích tăng sinh tế bào sừng.
Chàm khô thường ảnh hưởng đến những vùng da có mật độ tiếp xúc thường xuyên như đầu ngón tay, ngón chân và da mặt. Do tiếp xúc nhiều với nước, hóa mỹ phẩm và côn trùng nên các vùng da này có xu hướng khô ráp, tạo điều kiện cho dị nguyên xâm nhập và gây ra tổn thương da.
Bệnh lý này chủ yếu gây triệu chứng ngoài da và không ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe. Tuy nhiên do tính chất dai dẳng, mãn tính và gây ngứa nhiều, chàm khô có thể làm giảm chất lượng giấc ngủ, ngoại hình và gây phiền toái trong cuộc sống sinh hoạt.
Nếu không tiến hành điều trị, bệnh có thể bùng phát mạnh, gây ngứa ngáy dữ dội, biến dạng móng tay, tăng nguy cơ bội nhiễm và để lại thâm sẹo vĩnh viễn.
Dấu hiệu nhận biết bệnh chàm khô
Chàm khô đặc trưng bởi triệu chứng da khô, b**g tróc, ngứa ngáy và sần sùi. Nếu gãi cào nhiều, tổn thương da có thể bị chảy máu và hình thành tổn thương thứ phát (lichen hóa).
Các triệu chứng thường gặp của bệnh chàm khô, bao gồm:
Da xuất hiện các dát đỏ kèm tình trạng b**g tróc và sần sùi
Các mảng da b**g tróc để lộ lớp da non mỏng, có màu hồng hoặc đỏ
Tổn thương da thường gây ngứa âm ỉ đến dữ dội
Theo thời gian, da có xu hướng lichen hóa (da dày sừng, thâm sạm và nhiễm cộm)
Nếu có bội nhiễm, tổn thương da đi kèm với hiện tượng sưng nóng, tụ mủ, viêm, đau nhức, sốt cao,…
Nguyên nhân và Các yếu tố rủi ro gây bệnh
Nguyên nhân gây bệnh chàm khô vẫn chưa được xác định cụ thể. Tuy nhiên qua một số nghiên cứu dịch tễ học, sinh thiết da,… các nhà khoa học nhận thấy bệnh khởi phát do yếu tố di truyền, rối loạn chuyển hóa cộng hưởng với các yếu tố bên ngoài (dị nguyên, thời tiết, môi trường sống,…).
Các nguyên nhân có thể gây ra bệnh chàm khô, bao gồm:
Yếu tố di truyền: Di truyền là một trong những nguyên nhân khởi phát bệnh chàm nói chung và chàm khô nói riêng. Sinh thiết da ở các trường hợp mắc bệnh cho thấy, hầu hết các trường hợp đều thiếu hụt filaggrin – một loại protein có trong lớp sừng của da. Thiếu hụt filaggrin dẫn đến hiện tượng da dễ mất nước, giảm sức đề kháng và tạo điều kiện cho dị nguyên xâm nhập.
Rối loạn chuyển hóa: Rối loạn chuyển hóa có thể dẫn đến tình trạng tăng sinh tế bào sừng, dẫn đến hiện tượng da b**g tróc, thiếu mịn màng, sần sùi và ngứa ngáy. Ngoài ra, hiện tượng này còn dẫn đến thiếu hụt lipid (màng bảo vệ) khiến da suy yếu và dễ tổn thương.
Các yếu tố rủi ro làm tăng nguy cơ mắc bệnh chàm khô, bao gồm:
Tiếp xúc với hóa mỹ phẩm: Các sản phẩm hóa mỹ phẩm có độ axit hoặc kiềm cao có thể làm tiêu lớp sừng của da, khiến da mất nước, khô ráp và ngứa ngáy. Vì vậy bệnh chàm khô thường khởi phát sau khi tiếp xúc với mỹ phẩm chứa thành phần kích ứng, bột giặt, xà phòng, dung môi công nghiệp,…
Thời tiết chuyển lạnh đột ngột: Thời tiết lạnh thường khiến độ ẩm giảm thấp và kích thích quá trình thoát hơi nước của da. Do đó bệnh lý này thường có xu hướng bùng phát mạnh vào mùa thu – đông và giảm nhẹ vào mùa xuân – hè.
Sinh sống trong môi trường ô nhiễm: Người sinh sống trong môi trường ô nhiễm thường có nguy cơ cao mắc bệnh chàm khô và các vấn đề da liễu.
Yếu tố khác: Bên cạnh đó, bệnh cũng có thể bùng phát do một số yếu tố xúc tác khác như cơ thể suy nhược, tâm lý căng thẳng, dị ứng hải sản, vệ sinh da kém,…