02/05/2026
Hôm đó có một khách nhắn cho mình lúc 11h đêm.
“Chị ơi… mày em hỏng quá, chắc không cứu được đâu nhỉ?”
Mình định để sáng trả lời. Nhưng không hiểu sao lại rep ngay:
“Gửi chị ảnh xem.”
Ảnh gửi qua… đúng là ca khó. Mày cũ xanh, lệch, gần như không còn form.
Mình chỉ nhắn lại một câu:
“Cứ qua đây, chị làm lại cho.”
Hôm sau em ấy đến. Ngồi xuống ghế mà tay cứ nắm chặt điện thoại.
Mình hỏi: “Sợ à?”
Em cười: “Không… tại em làm hỏng 2 lần rồi…”
Lúc làm, em không dám soi gương.
Mình cũng không nói nhiều, cứ làm thôi.
Khoảng 1 tiếng sau, mình đưa gương.
Em ấy nhìn… im 5 giây.
Xong hỏi lại một câu:
“Đây… là mày của em à?”
Mình bảo: “Ừ, của em chứ của ai.”
Em bật cười. Kiểu cười mà nhẹ cả người.
Xong đứng dậy, chụp ảnh liên tục.
Trước khi về, em nói một câu mà mình nhớ mãi:
“Không phải vì đẹp hơn… mà vì em thấy tự tin lại rồi.”