20/06/2020
"EM XẤU THẾ NÀY, ANH CÓ CHÁN EM KHÔNG?"
Tôi chưa từng nghĩ đến câu hỏi ấy vì trước giờ tôi luôn nghĩ, vợ tôi chẳng bao giờ có thể già hơn tôi. Ngày còn yêu nhau, vợ còn quá trẻ, quá non, nhìn vợ thật sự xinh đẹp.
Thế mà bây giờ, sau khi vợ mang bầu, sinh con, chăm sóc con cái, lo việc nhà cửa, chỉ mới hơn 2 năm qua, nhìn vợ già đi trông thấy.
Đúng là con gái có thì. Ngày còn yêu, vợ xuân sắc là thế. Trải qua một lần mang bầu, sinh con, người ta thay đổi hẳn về ngoại hình. Nhìn lại những bức ảnh ngày nào hai vợ chồng chụp chung, tôi lại thấy chạnh lòng, thương cho vợ. Tôi thật sự cảm thấy vợ mình quá tội.
Có những hôm nằm ôm vợ, vợ thủ thỉ ‘anh à, ngày trước em xinh là vậy, bây giờ em xấu thế này, anh có chán em không?’. Nghe vợ nói câu ấy, tôi đã ôm chặt vợ vào trong lòng và nói ‘em xấu thì em cũng là vợ anh rồi, em hơn hẳn mấy cô gái xinh đẹp trẻ trung ngoài kia, được sở hữu anh. Với lại, biết đâu mấy em xinh đẹp ngoài kia, cưới xong, sinh con xong, chắc gì được như vợ của anh’. Nói vậy để vừa động viên vợ vừa là lời nói thật lòng. Vì tôi thật sự chẳng biết, vợ tôi đã già và xấu đi từng ngày.
Ở bên cạnh vợ, nếu vợ không nói, người ngoài không nói thì có thể tôi cũng không nhận ra, vợ mình già đi thật. Thương vợ nai lưng đi làm, kiếm tiền. Suốt thời gian vợ mang bầu, ngày nào tôi cũng chở vợ đi làm, chưa một hôm nào tôi để vợ đi một mình dù ngày đó tôi được nghỉ. Nghĩ tội vợ, mình làm chồng phải lo cho vợ, phải làm cho vợ cảm thấy được yêu thương và coi trọng.
Vợ đi từng bước từng bước khó nhọc khi cái bụng đã quá to, tôi càng cảm thương vợ hơn. Ngày con chào đời, chúng tôi hạnh phúc biết bao khi được làm cha mẹ. Chẳng có người cha nào lại không thích thú, hạnh phúc khi được đón đứa con của mình chào đời. Chúng tôi hạnh phúc trong tổ ấm mới này. Có con, có gia đình vui vẻ…