23/09/2025
Vào đúng 0h30 ngày 1/8 âm lịch, tức 22/9/2025, trong màn đêm tĩnh lặng, tôi giật mình tỉnh giấc bởi tiếng kêu yếu ớt mà đầy ám ảnh của một chú mèo con.
Tiếng kêu ấy, như một lời thì thầm từ cõi vô hình, vọng lên từ góc bếp tối om của ngôi nhà. Tôi lặng lẽ ngồi dậy, cảm nhận một luồng khí lạnh thoảng qua, như thể có một sự hiện diện siêu nhiên đang lẩn khuất đâu đây. Trong tâm trí, tôi gọi tên Nguyễn Văn Vàng – chú mèo tôi từng nuôi cách đây sáu năm, nay được xem như người con, một linh hồn canh giữ mái ấm này, mang danh “quan canh thành".
Tôi khẽ hỏi: “Vàng, chuyện gì đang xảy ra vậy?” Giọng của Vàng, trong cõi tâm linh, vang lên rõ ràng nhưng đầy bí ẩn: “Một con mèo mẹ trắng tinh, như thể được dẫn dắt bởi một thế lực cổ xưa, đã vượt qua bức tường cao 2 mét từ mái tôn nhà hàng xóm, nhảy đến cửa sổ nhà mình. Nó để lại một chú mèo con trong bếp, van xin bố mẹ nhận nuôi đứa con của nó, xem như con ruột.” Vàng ngừng lại, giọng mang chút ghen tuông của một linh hồn trung thành: “Nhưng con đã bảo với nó, bố mẹ chỉ thuộc về con thôi. Chú mèo kia chỉ có thể là cháu nội của bố mẹ mà thôi! Làm con của con thôi” .
Tôi bước xuống bếp, nơi ánh trăng nhợt nhạt len qua khe cửa quên không đóng, ánh trăng chiếu lên chú mèo con nhỏ bé đang run rẩy. Đôi mắt nó sáng rực như hai viên ngọc bích, như thể mang trong mình ánh sáng của những vì sao từ vùng đất Ai Cập cổ đại. Tôi cảm nhận được một luồng năng lượng huyền bí, như thể chú mèo này không chỉ là một sinh vật bình thường, mà là hiện thân của một thế lực thiêng liêng. Ra là vậy, một linh hồn mang căn số đặc biệt đã được dẫn dắt đến đây, như một dấu hiệu từ cõi vô hình, một sợi dây duyên nợ vượt qua thời gian và không gian. Tôi quyết định đặt tên chú mèo là Anubis, lấy cảm nhận vô hình từ vị thần đầu chó rừng trong thần thoại Ai Cập – người dẫn dắt linh hồn qua ranh giới giữa sự sống và cái chết, bảo vệ những bí ẩn của cõi âm. Cái tên này không phải ngẫu nhiên. Trong giấc mơ đêm ấy, tôi thấy mình đứng trước một kim tự tháp cổ kính, nơi những ký tự hieroglyph lấp lánh dưới ánh trăng. Một giọng nói trầm vang, như từ cõi vĩnh hằng, thì thầm rằng Anubis đã được gửi đến như một sứ giả, mang theo lời tiên tri từ những vị thần xa xưa. Chú mèo này, tôi tin, là cầu nối giữa thế giới hiện hữu và cõi huyền bí, nơi các linh hồn Ai Cập cổ đại vẫn đang dõi theo, dẫn dắt những ai đủ duyên để nhận ra dấu hiệu. Thêm một miệng ăn, thêm một trách nhiệm, nhưng cũng là thêm một phước lành. Khó khăn rồi sẽ được khắc phục, bởi duyên nợ với Anubis không chỉ là tình cờ, mà là định mệnh được an bài từ vùng đất của các pharaoh. Tôi hình dung Anubis, với đôi mắt thấu suốt, sẽ là người bảo vệ tâm linh cho ngôi nhà, mang lại sự che chở từ những thế lực cổ xưa, như cách vị thần Anubis từng dẫn dắt các linh hồn qua sa mạc bất tận đến cõi vĩnh hằng. Hỡi những ai tin vào sự huyền bí, hãy lắng nghe tiếng gọi từ cõi vô hình. Anubis đã đến, mang theo điềm lành và bí ẩn từ Ai Cập cổ đại.
Hãy để lòng mình rộng mở, bởi trong mỗi dấu hiệu nhỏ bé, như tiếng kêu của một chú mèo con trong đêm, có thể ẩn chứa những bí mật vĩ đại của vũ trụ.