Viện Nghiên cứu Tâm lý & Giáo dục đặc biệt

Viện Nghiên cứu Tâm lý & Giáo dục đặc biệt Chuyên trang của Viện Nghiên cứu Tâm lý-Giáo dục đặc biệt
https://viengiaoducdacbiet.org 1. https://viengiaoducdacbiet.org/category/bac-sy-gia-dinh/
7.

Giới thiệu sách mới “ĐÁNH THỨC NGÔN NGỮ Ở TRẺ TỰ KỶ” và tác giả Vũ Thị Huyền Trang
15/05/2026

Giới thiệu sách mới “ĐÁNH THỨC NGÔN NGỮ Ở TRẺ TỰ KỶ” và tác giả Vũ Thị Huyền Trang

5 / 5 ( 1 bình chọn )

🌟 DỊCH VỤ TƯ VẤN THÀNH LẬP TRUNG TÂM GIÁO DỤC HÒA NHẬP – CAN THIỆP SỚM – TÂM LÝ – CÔNG TÁC XÃ HỘITrong những năm gần đây...
15/05/2026

🌟 DỊCH VỤ TƯ VẤN THÀNH LẬP TRUNG TÂM GIÁO DỤC HÒA NHẬP – CAN THIỆP SỚM – TÂM LÝ – CÔNG TÁC XÃ HỘI
Trong những năm gần đây, nhu cầu can thiệp sớm, giáo dục hòa nhập và hỗ trợ trẻ đặc biệt tại Việt Nam ngày càng gia tăng. Tuy nhiên, để xây dựng một trung tâm hoạt động đúng pháp luật, đúng chuyên môn và vận hành hiệu quả là điều không hề đơn giản.
Hiểu rõ những khó khăn đó, Viện Nghiên cứu Tâm lý – Giáo dục đặc biệt triển khai dịch vụ tư vấn thành lập trung tâm chuyên nghiệp trên toàn quốc, trực tiếp đồng hành bởi TS. Nguyễn Trọng Tiến cùng đội ngũ chuyên gia giàu kinh nghiệm.

Trung tâm dạy trẻ chậm phát triển, trẻ chậm nói là cơ sở giáo dục chuyên tổ chức các hoạt động can thiệp sớm và giáo dục đặc biệt cho trẻ chậm phát triển, trẻ chậm nói, nhằm giúp trẻ phát triển hết tiềm năng của mình để có...

Trong chuỗi hoạt động hưởng ứng Ngày 2 tháng 4 hàng năm được Liên Hợp Quốc chọn là Ngày Thế giới nhận thức về tự kỷ (Wor...
09/05/2026

Trong chuỗi hoạt động hưởng ứng Ngày 2 tháng 4 hàng năm được Liên Hợp Quốc chọn là Ngày Thế giới nhận thức về tự kỷ (World Autism Awareness Day - WAAD), nhằm nâng cao hiểu biết, sự tôn trọng và kêu gọi cộng đồng chung tay giúp đỡ người tự kỷ hòa nhập xã hội. Viện Nghiên cứu Tâm lý – Giáo dục đặc biệt đã tổ chức cuộc thi viết ghi lại những kỉ niệm, khoảnh khắc xúc động của tình cô trò trong quá trình trị liệu và can thiệp sớm cho trẻ tự kỷ. Cuộc thi đã được sự hưởng ứng nhiệt tình từ các đơn vị trong hệ thống Viện.
Giải Nhất là ký sự: “KHOẢNG TRỜI RIÊNG VÀ ĐIỂM 5 CỦA SỰ PHI THƯỜNG”. Tác giả: Thạc sỹ Vũ Thị Thu Phương, giám đốc chi nhánh Thanh Miện.
Giải Nhì là ký sự: “NHỮNG PHÉP MÀU ĐƯỢC DỆT TỪ KIÊN NHẪN VÀ YÊU THƯƠNG.” Tác giả: Thạc sỹ Nguyễn Thị Thanh Thủy, giám đốc chi nhánh Ứng Hòa.
Giải Ba là ký sự: “HÀNH TRÌNH ĐẾN TRÁI TIM.” Tác giả: Thạc sỹ Trần Thanh Nga, giám đốc chi nhánh Hưng Yên.

BAN TỔ CHỨC xin trân trọng công bố giải thưởng và chúc mừng các thầy cô được giải cũng như tât cả các thầy cô đã tham gia, quan tâm, theo dõi.

5 / 5 ( 1 bình chọn ) Trong chuỗi hoạt động hưởng ứng Ngày 2 tháng 4 hàng năm được Liên Hợp Quốc chọn là Ngày Thế giới nhận thức về tự kỷ (World Autism Awareness Day – WAAD), nhằm nâng cao hiểu biết, sự tôn trọng và kêu gọi cộng đồ...

🌟 TỔNG KẾT CHƯƠNG TRÌNH ĐÀO TẠO TRỰC TUYẾN CHUYÊN MÔN 🌟📅 Ngày 08/05/2026Nhằm nâng cao năng lực chuyên môn cho đội ngũ cá...
09/05/2026

🌟 TỔNG KẾT CHƯƠNG TRÌNH ĐÀO TẠO TRỰC TUYẾN CHUYÊN MÔN 🌟
📅 Ngày 08/05/2026
Nhằm nâng cao năng lực chuyên môn cho đội ngũ cán bộ, giáo viên và chuyên viên đang công tác tại các chi nhánh, trung tâm thành viên của Viện Nghiên cứu Tâm lý – Giáo dục đặc biệt, ngày 08/05/2026, Viện đã tổ chức thành công chương trình đào tạo trực tuyến với sự tham gia của hơn 100 học viên trên toàn hệ thống.
🎓 Chương trình vinh dự có sự đồng hành và trực tiếp giảng dạy của:
👩‍⚕️ Tiến sỹ – Bác sỹ Nguyễn Thị Phương Mai
• Giảng viên Khoa Tâm thần – Đại học Y Hà Nội
• Bác sỹ Khoa Tâm thần Nhi – Bệnh viện Nhi Trung ương
Với kiến thức chuyên sâu, kinh nghiệm thực tiễn phong phú cùng phong cách giảng dạy gần gũi, dễ hiểu, Tiến sỹ – Bác sỹ Nguyễn Thị Phương Mai đã mang đến một buổi đào tạo giàu giá trị chuyên môn và tính ứng dụng thực tiễn cao.

5 / 5 ( 1 bình chọn ) 📅 Ngày 08/05/2026 Nhằm nâng cao năng lực chuyên môn cho đội ngũ cán bộ, giáo viên và chuyên viên đang công tác tại các chi nhánh, trung tâm thành viên của Viện Nghiên cứu Tâm lý – Giáo dục đặc biệt, ngày 08/05/2026, Việ...

LÚC Ở NHÀ MẸ VẪN LÀ CÔ GIÁOCó những người đến với nghề vì lựa chọn.Và cũng có những người… được cuộc đời dẫn lối.Cô Ánh ...
04/04/2026

LÚC Ở NHÀ MẸ VẪN LÀ CÔ GIÁO
Có những người đến với nghề vì lựa chọn.
Và cũng có những người… được cuộc đời dẫn lối.
Cô Ánh Nguyệt từng là một giáo viên cấp 2 – yêu trẻ, yêu nghề, và luôn tin rằng chỉ cần đủ kiên nhẫn, mỗi học sinh đều có thể tiến bộ theo cách của riêng mình.
Nhưng cuộc đời đã mang đến cho cô một hành trình khác.
Ngày cô sinh cậu con trai thứ hai, niềm hạnh phúc chưa kịp trọn vẹn thì những dấu hiệu bất thường dần xuất hiện. Và rồi, một ngày, bác sĩ nói với cô: “Bé có dấu hiệu rối loạn phổ tự kỷ… mức độ nặng.”
Khoảnh khắc ấy, cô lặng đi.
Là một giáo viên, cô hiểu rõ ý nghĩa của những từ đó, nhưng cũng chính vì hiểu… nên nỗi đau càng sâu hơn.
Cô đã từng kỳ vọng rất nhiều vào các con và khi đối diện với thực tế, đó không chỉ là một cú sốc, mà là một hành trình buộc phải bắt đầu lại từ đầu.
Nhưng cô không gục ngã, tình yêu vĩ đại của người mẹ giúp cô kiên cường, Một buổi tối, cô khẽ nắm tay con và nói như một lời hứa với chính mình:
“Dù con có đi chậm đến đâu… mẹ cũng sẽ đi cùng con.”
Từ đó, hành trình của một người mẹ bắt đầu.
Cô học lại tất cả. Từng cách chơi, cách dạy, cách kiên nhẫn chờ một ánh mắt, một cái quay đầu, một phản ứng rất nhỏ.
Có những ngày con khóc, phản ứng, đẩy mẹ ra.
Có những lúc tưởng như mọi cố gắng đều vô nghĩa.
Nhưng cô vẫn ở đó.
Lặng lẽ.
Kiên trì.
Không bỏ cuộc.
Nay cậu bé đã 7 tuổi.
Con chưa giống những đứa trẻ khác, nhưng con đã có những thay đổi.
Con biết nhìn.
Biết phản hồi.
Biết thể hiện cảm xúc theo cách của riêng mình.
Và với cô, đó là cả một hành trình.
Trải qua những tháng ngày ấy, cô không chỉ là một người mẹ. Cô trở thành một người hiểu – thật sự hiểu – những gia đình có con tự kỷ.
Cô hiểu những đêm mất ngủ.
Hiểu những câu hỏi không có câu trả lời.
Hiểu cả cảm giác cô đơn khi không ai thật sự hiểu mình đang trải qua điều gì.
Và từ sự thấu cảm ấy, một quyết định được hình thành.
Cô mở một trung tâm nhỏ.
Không phải để làm điều gì lớn lao.
Chỉ mong đó là một nơi đủ ấm.
Nơi những đứa trẻ được yêu thương.
Nơi những người cha, người mẹ có thể ngồi lại với nhau, chia sẻ, lắng nghe và động viên nhau.
Một nơi… không có sự phán xét.
Chỉ có sự thấu hiểu.
Cô nói:
“Tôi không chắc mình có thể thay đổi được tất cả.
Nhưng nếu có thể giúp một gia đình bớt cô đơn… thì đã là đủ.”
Ở cô Ánh Nguyệt, người ta không chỉ thấy một cô giáo.
Không chỉ thấy một người mẹ. Mà thấy một con người đã đi qua nỗi đau… để trở thành ánh sáng cho những người khác.
******
CÔ ÁNH NGUYỆT- CHI NHÁNH MIỀN NAM

04/04/2026

CÔ GIÁO KHOÁC CHIẾC ÁO BLU TRẮNG

Không đứng trên bục giảng
Không phấn trắng, bảng đen.

Chị bước vào cuộc đời các con bằng một cách rất khác – lặng lẽ, kiên trì… và đầy yêu thương.

Chị là một người công tác trong ngành y tại bệnh viện tuyến trung ương.
Nhưng hơn cả một công việc, đó là hành trình chị lựa chọn, hành trình âm thầm đồng hành cùng các con có khó khăn về phát triển, rối loạn phổ tự kỷ.
Một hành trình không ồn ào, không dễ dàng… nhưng đòi hỏi rất nhiều kiên trì, thấu hiểu và một trái tim đủ ấm để chạm tới thế giới riêng của các con.
Muốn đồng hành cùng các con, không chỉ cần chuyên môn mà còn cần sự thấu hiểu sâu sắc về tâm trí, cảm xúc và hành vi.
Vì thế, chị lại dành chút thời gian ít ỏi còn lại theo đuổi chương trình thạc sĩ Tâm lý lâm sàng, đồng thời tham gia nhiều khóa đào tạo chuyên sâu về can thiệp trẻ rối loạn phổ tự kỷ.
Từ những kiến thức được bồi đắp qua năm tháng cùng trải nghiệm thực tế, chị đã xây dựng và quản lý một trung tâm hỗ trợ trẻ tự kỷ, nơi không chỉ dạy các con học nói, học kỹ năng mà còn là nơi gieo lại niềm tin và hy vọng cho nhiều gia đình.
Với chị, mỗi con là một hành trình riêng.
Không có một khuôn mẫu chung, không có một con đường giống nhau.
Chị không đứng trên bục giảng mà chọn ngồi xuống, ngang tầm với các con.
Chị không nói nhiều về những điều mình làm. Không kể công, không cần ghi nhận.
Chị chỉ âm thầm đi cùng các con, nhẹ nhàng và kiên trì, từng bước nhỏ qua từng ngày.
Một cô giáo mang trên mình chiếc áo blu trắng và mang trong tim cả một bầu trời hy vọng.
________🌟_________

Cô: LÊ THỊ TUYẾT
Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Tâm lý – Giáo dục Đặc biệt Ngôi Sao Sáng

SĐT: 0983322415

Cô giáo của những nụ cườiBuổi sáng ở Trung tâm can thiệp HOH Thái Bình bắt đầu rất nhẹ.Ánh nắng len qua ô cửa, chạm vào ...
02/04/2026

Cô giáo của những nụ cười
Buổi sáng ở Trung tâm can thiệp HOH Thái Bình bắt đầu rất nhẹ.
Ánh nắng len qua ô cửa, chạm vào gương mặt rất hồn nhiên của cô Nguyễn Thị Thủy – người luôn xuất hiện với một nụ cười dịu dàng, như thể mang theo cả sự bình yên bước vào lớp học.
Ít ai biết rằng, phía sau vẻ ngoài mong manh ấy là 5 năm bền bỉ với một công việc không hề dễ dàng – công việc đi cùng những đứa trẻ đặc biệt, từng ngày, từng bước nhỏ.
Cô Thủy đến với nghề sau khi tốt nghiệp chuyên ngành Giáo dục đặc biệt. Không phải vì đây là con đường dễ đi, mà bởi cô hiểu rằng: có những đứa trẻ cần một người đủ kiên nhẫn để chờ, đủ tin để không bỏ cuộc, ngay cả khi mọi thứ dường như chưa có dấu hiệu thay đổi.
Cô Thủy luôn hào hứng khi kể lại câu chuyện với các bé cô đã gặp, cô nhớ rất rõ về mỗi bé. Một cậu bé thường la hét, né tránh mọi ánh nhìn và phản ứng mạnh khi bị tiếp cận. Một cô bé lặng lẽ như cái bóng, tránh tiếp xúc với tất cả mọi người. Những đứa trẻ mà nhiều khi ngay cả ba mẹ các bé cùng từng nghĩ:: “Chắc con không hợp tác được.”
Năng lượng tích cực và tâm hồn trẻ thơ đã giúp cô rất hút, dễ tiếp cận các bé, rất mát tay với nghề. May mắn hơn là cô có một người bạn, người đồng nghiệp đặc biệt luôn đồng hành, đó là người chồng cũng rất yêu trẻ, đa tài, người đã tìm hiểu học hỏi, mong muốn sử dụng âm nhạc như một công cụ giao tiếp với trẻ. Người luôn lặng lẽ kiêm luôn công việc gia đình để cô có thêm thời gian những buổi chiều muộn ngồi lại cùng phụ huynh, kiên nhẫn hướng dẫn từng cách chơi, từng cách nói chuyện, từng điều nhỏ nhất để mang về nhà.
Với cô, can thiệp không chỉ diễn ra trong lớp học. Đó là hành trình nối dài giữa cô – gia đình – và đứa trẻ.
Ở cô Thủy, người ta không thấy những điều lớn lao, chỉ thấy một sự bền bỉ lặng lẽ.
Và có lẽ, chính từ sự lặng lẽ ấy… những nụ cười nhỏ đã dần nở ra – chậm thôi, nhưng đủ để ấm lòng.

Khoảng lặng1 giờ 30 phút sáng.Căn phòng nhỏ vẫn còn ánh đèn.Cô Phương khép lại những dòng cuối cùng của bản đánh giá kết...
02/04/2026

Khoảng lặng
1 giờ 30 phút sáng.
Căn phòng nhỏ vẫn còn ánh đèn.
Cô Phương khép lại những dòng cuối cùng của bản đánh giá kết quả can thiệp hàng tháng của học sinh. Ngoài kia, thành phố đã ngủ. Nhưng với cô, một ngày làm việc dường như vẫn chưa thật sự kết thúc.
Cô dừng lại vài giây, lật lại từng trang hồ sơ.
Có những cái tên khiến cô mỉm cười – vì các con đã tiến bộ.
Nhưng cũng có những day dứt… khi có những đứa trẻ vẫn còn đứng rất xa vạch đích, những đứa trẻ sau kỳ nghỉ Tết dường như phải bắt đầu lại từ đầu.
Gần 10 năm trong nghề, cô đã gặp rất nhiều đứa trẻ, nhưng có lẽ, điều khiến cô day dứt nhiều hơn… lại là những người lớn phía sau các con.
Cô nhớ lại một buổi chiều cách đây không lâu, một người mẹ ngồi đối diện cô, hai tay siết chặt, giọng nói gần như đứt quãng: “Cô ơi… con em… có thể bình thường được không?”
Câu hỏi ấy, cô đã nghe không biết bao nhiêu lần và lần nào cũng vậy, cô đều chậm lại vài giây trước khi trả lời, không phải vì cô không biết nói gì, mà vì cô hiểu… phía sau câu hỏi ấy là cả một nỗi đau.
Có những buổi tư vấn kết thúc trong nước mắt.
Có những câu chuyện gia đình mà người khác nghe qua tưởng chừng đơn giản, nhưng khi ở trong đó, lại là những tháng ngày chật vật, tổn thương và cô đơn.
Có những đứa trẻ bị gọi là “không bình thường”.
Có những ánh nhìn vô tình khiến cha mẹ các con cúi đầu.
Có những gia đình đã từng rạn vỡ chỉ vì không ai đủ hiểu và đủ kiên nhẫn với hành trình của con.
Nhưng với cô Phương, những đứa trẻ ấy chưa bao giờ là “vấn đề”, vì các con… chỉ đang sống trong một thế giới khác.
Cô kể về những cô bé, cậu bé sống trong thế giới riêng, suốt nhiều tuần không chịu tương tác, về sự kiên nhẫn của các cô hàng ngày khi ngồi xuống bên cạnh, mỗi ngày một chút, không ép, không vội. Cho đến một ngày, cậu bé, cô bé bất ngờ đưa tay chạm nhẹ vào tay cô.
Một cái chạm rất khẽ.
Nhưng đủ để khiến cô nhớ mãi.
“Có những điều rất nhỏ… nhưng lại là cả một bước tiến lớn,” cô nói.
Trong hành trình này, không có phép màu nào đến trong một sớm một chiều.
Chỉ có sự kiên nhẫn, lặp lại… và niềm tin không được phép tắt.
Nhân ngày 2/4 – Ngày Thế giới Nhận thức về Tự kỷ, cô không mong điều gì lớn lao.
Chỉ mong rằng:
Xã hội sẽ hiểu hơn… thay vì phán xét.
Kiên nhẫn hơn… thay vì vội vàng.
Và dịu dàng hơn… với những khác biệt.
Và với những người làm cha, làm mẹ…
Xin đừng tự trách mình quá lâu.
Đừng so sánh con với bất kỳ ai.
Hành trình này không cần nhanh.
Chỉ cần… không bỏ cuộc.
Chúng tôi biết trên đất nước này có rất nhiều cô giáo, các đồng nghiệp như cô Phương –
lặng lẽ đi cùng các con, qua từng khoảng lặng, để gom lại… những điều tưởng như rất nhỏ,
mà thực ra… lại phi thường.

Cô Nhã Phương – Viện Nghiên cứu tâm lý – Giáo dục đặc biệt – Chi nhánh An Phúc Đà Nẵng.

Buổi chia sẻ của ThS. Thu Phương về “Giải mã hành vi qua lăng kính giác quan” – sẽ giúp chúng ta nhìn lại những hành vi ...
28/03/2026

Buổi chia sẻ của ThS. Thu Phương về “Giải mã hành vi qua lăng kính giác quan” – sẽ giúp chúng ta nhìn lại những hành vi ấy từ một góc nhìn hoàn toàn khác:
👉 Góc nhìn của hệ thần kinh
👉 Góc nhìn của cảm giác
👉 Và quan trọng nhất – góc nhìn của sự thấu Tự kỉ - Thấu hiểu, Chia sẻ và Yêu thương.
Những kỹ thuật đơn giản nhưng hiệu quả, có thể giúp chúng ta xoa dịu hệ thần kinh của trẻ chỉ trong vài phút, thay vì đối đầu với hành vi của trẻ.
Điều quan trọng nhất mà buổi chia sẻ này hướng tới không chỉ là kiến thức,
mà là một sự thay đổi trong cách nhìn:

👉 Từ phán xét → sang thấu hiểu
👉 Từ kiểm soát → sang đồng hành
👉 Từ “sửa hành vi” → sang “giải mã hành vi”
Cảm ơn cô Thu Phương và các thầy cô đã tham gia nhiệt tình.

Những phép màu được dệt từ kiên nhẫn và yêu thương.Có những đứa trẻ… tiếng “Mẹ” đầu đời không đến cùng những bước chân c...
26/03/2026

Những phép màu được dệt từ kiên nhẫn và yêu thương.
Có những đứa trẻ… tiếng “Mẹ” đầu đời không đến cùng những bước chân chập chững.
Có những ánh mắt lặng lẽ trôi qua người thân mà không một lần dừng lại.
Có những đôi bàn tay nhỏ xíu, cứ lặp đi lặp lại những chuyển động tưởng như vô nghĩa, như đang dệt nên một thế giới riêng mà người lớn không dễ bước vào.
Nhưng nếu đủ kiên nhẫn, ta sẽ nhận ra: các con vẫn đang “nói”, chỉ là bằng một ngôn ngữ rất khác.
Tôi gặp các con mỗi ngày – không phải qua những trang giáo án khô khan, mà qua từng cái nhìn thoáng qua, từng cái chạm tay rất khẽ, từng bước tiến nhỏ bé mà phía sau đó là biết bao mong chờ của gia đình và thầy cô.
Tôi là một giáo viên giáo dục đặc biệt và hơn ai hết, tôi hiểu rằng: tự kỷ không phải là bệnh, không phải là một bản án và càng không phải là điều gì đó đáng để phán xét.
Tự kỷ chỉ đơn giản là một sự khác biệt trong cách các con cảm nhận thế giới.
Tôi sinh ra ở một vùng quê thuần nông. Ở đó, vẫn còn những ánh nhìn ái ngại, những lời xì xào khiến lòng cha mẹ thắt lại. Có những gia đình chọn cách giấu con đi, như giấu một nỗi buồn. Có những người mẹ tự trách mình suốt nhiều năm.
Tôi chỉ ước… một ngày nào đó, những ánh mắt ấy sẽ dịu lại. Những lời nói ấy sẽ ấm hơn.
Thay vì hỏi “Sao con lại thế?”, chúng ta sẽ hỏi: “Tôi có thể giúp gì cho con không?”
Bởi nếu bạn từng ngồi thật lâu bên những đứa trẻ này, bạn sẽ hiểu:
Một cái đập tay đáp lại.
Một ánh mắt chạm nhau giữa vô vàn xao nhãng.
Một tiếng “dạ” rất khẽ sau chuỗi ngày im lặng…
Đó không phải điều bình thường. Đó là những phép màu.
Những phép màu không đến từ đũa thần, mà được dệt nên từ sự kiên nhẫn, từ tình yêu, và từ niềm tin không bỏ cuộc.
Tôi chọn con đường này không phải vì nó dễ dàng.
Tôi chọn vì tôi tin rằng:
mọi đứa trẻ đều xứng đáng được yêu thương – theo cách chúng tồn tại.
Ngày 2/4 – Ngày Thế giới nhận thức về Tự kỷ, chúng ta không cần sự thương hại. Chúng ta cần sự thấu hiểu, để biết rằng, có những mầm xanh cần nhiều thời gian hơn để nảy nở, cần nhiều nắng ấm hơn để vươn lên, nhưng khi đã nở, chúng sẽ mang một vẻ đẹp rất riêng – sâu sắc và bền bỉ.
Nếu một ngày bạn gặp một đứa trẻ “khác biệt”, xin đừng quay lưng.
Hãy mỉm cười.
Biết đâu, chính nụ cười ấy… là chiếc chìa khóa đầu tiên giúp con tin rằng: thế giới này vẫn là một nơi dịu dàng để thuộc về.
Và chúng tôi vẫn ở đây – mỗi ngày, lặng lẽ cùng các con gom nhặt từng mảnh ghép nhỏ, để viết nên những câu chuyện tưởng chừng bình dị… nhưng thực ra lại phi thường.
Cô Thanh Thuỷ
Giám đốc Viện nghiên cứu Tâm lý – Giáo
dục đặc biệt – chi nhánh Ứng Hoà

Address

Hai Bà Trưng
Hanoi
100000

Opening Hours

Monday 09:00 - 17:00
Tuesday 09:00 - 17:00
Wednesday 09:00 - 17:00
Thursday 09:00 - 17:00
Friday 09:00 - 17:00
Saturday 09:00 - 17:00

Telephone

+84975565858

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Viện Nghiên cứu Tâm lý & Giáo dục đặc biệt posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Viện Nghiên cứu Tâm lý & Giáo dục đặc biệt:

Share