24/01/2026
Tối qua sau buổi livestream lúc 1h sáng, mình vẫn tỉnh như sáo sậu check lại tin nhắn đt thì có cậu em lâu ngày lắm k gặp nhau, nhắn mình :”a nghe đt mấy phút đx k em nãy thấy a cảm xúc quá ☺️”
Ngày trước làm cùng cty với nhau, có lần lân la vỉa hè ở một góc nào đấy bên con đường xô bồ tấp nập xe người qua lại, ngồi nhấp ngụm nước vối nói với nó rằng: “ước gì anh có tiền tự mua được bộ chuông thì tốt biết mấy, được làm thứ mình đam mê, hằng ngày còn đc gõ cho mấy ae trong cty đỡ stress”, hồi đó làm cty Bds mà mình mãi k hiểu đc mình tồn tại ở đấy nhiều lúc như một thế giới khác
(chẳng liên quan gì🤪) thấm thoát cũng mấy năm trôi qua .
Nhưng , vì mình biết cái khổ ngày ấy của mình lê thân đi vòng quanh Hà Nội chỉ thèm đc mượn chỗ ngồi cầm chiếc chầy mân mê để gõ chiếc chuông của họ, những khoảnh khắc ấy đáng quý làm sao. Đi qua cái khó khăn để thấu hiểu hơn cái khó khăn của người khác chỉ mong cho các bạn đi sau có thêm để tập luyện mà yên tâm học hành.