13/03/2026
BS Vũ Trọng Hùng - Chuyên khoa dinh dưỡng
________________
Bà ăn rong biển mỗi ngày vì nghĩ tốt cho tuyến giáp.
Ba năm sau… nhãn cầu gần như đã bị đẩy ra khỏi hốc mắt, phía sau sự ngại ngùng là nỗi đau không thể nói thành lời.
Trong nhiều năm làm nghề, tôi đã gặp không ít bệnh nhân tuyến giáp. Nhưng khi bà bước vào phòng khám hôm ấy, tôi vẫn không khỏi bàng hoàng.
Đôi mắt ấy…
không còn là cửa sổ tâm hồn nữa.
Chúng đang gào thét vì đau đớn.
Bà ngồi xuống trước bàn khám, tay run run tháo chiếc kính đen đang che gần hết khuôn mặt.
“Bác sĩ ơi… tôi đau khổ đến mức không chịu nổi nữa rồi…”
Giọng bà nghẹn lại sau lớp khẩu trang.
Tôi kéo chiếc ghế lại gần, nhẹ nhàng nâng thước đo độ lồi lên.
Nhìn vào con số hiện ra, lòng tôi nặng trĩu.
Độ lồi đã vượt quá 32mm.
Ở mức độ này, nhãn cầu gần như đã bị đẩy ra khỏi hốc mắt.
Mí mắt sưng húp.
Căng mọng vì áp lực từ bên trong.
Toàn bộ khuôn mặt bà biến dạng.
Tôi biết…
bà đã sống chung với bóng tối của sự tự ti và đau đớn này suốt nhiều năm mà không được điều trị đúng cách.
Tôi bắt đầu hỏi thêm về những triệu chứng khác.
“Bà có hay bị tim đập nhanh không?”
Bà gật đầu.
“Nhiều lúc đang ngồi cũng thấy tim đập thình thịch.”
“Tay bà có hay run không?”
Bà giơ bàn tay ra.
Các ngón tay rung nhẹ.
“Có… tôi tưởng do mệt.”
“Bà có bị sụt cân gần đây không?”
Bà thở dài.
“Ăn vẫn bình thường mà vẫn gầy đi.”
“Bà ngủ có ngon không?”
Bà lắc đầu.
“Tôi mất ngủ suốt mấy năm nay.”
Những dấu hiệu đó ghép lại với nhau:
tim đập nhanh
run tay
sụt cân
mất ngủ
mắt lồi
gần như đều chỉ về một nguyên nhân quen thuộc.
Cường giáp do bệnh tuyến giáp (Basedow).
Tôi mở phim CT hốc mắt để đánh giá thêm.
Trên các lát cắt, các cơ vận nhãn phía sau nhãn cầu đã phì đại rõ rệt.
Mô phía sau mắt dày lên.
Đó là biểu hiện điển hình của bệnh mắt tuyến giáp.
Bà ngồi im lặng nghe.
Một lúc sau bà nói một câu khiến tôi nhớ rất lâu.
“Lúc đầu tôi tưởng mình giảm cân nên mừng lắm.”
“Sau đó mắt bắt đầu lồi ra… tôi mới sợ.”
Tôi hỏi bà:
“Bà phát hiện bệnh tuyến giáp từ bao giờ?”
“Khoảng hơn 3 năm trước.
Nhưng tôi không điều trị thường xuyên.
Có người quen bảo uống thuốc nam cho mát.
Có người nói ăn rong biển nhiều sẽ tự hết.
Tôi cũng nghe theo.”
Tôi hỏi tiếp:
“Bà thường ăn uống thế nào?”
Bà kể:
“Tôi ăn rong biển gần như mỗi ngày.
Nghe nói tốt cho tuyến giáp.
Có thời gian tôi còn uống nước ép cần tây mỗi sáng.
Tôi cũng hạn chế ăn thịt vì sợ nóng.”
Tôi thở dài.
Đây chính là điều tôi gặp ở rất nhiều bệnh nhân tuyến giáp.
Họ không phải không quan tâm đến sức khỏe.
Ngược lại.
Họ cố gắng ăn uống “lành mạnh”.
Nhưng vì thiếu kiến thức chính xác, họ lại vô tình khiến bệnh nặng hơn.
Tôi giải thích cho bà một cách dễ hiểu nhất:
“Rong biển chứa lượng i-ốt rất cao.”
“Trong nhiều trường hợp cường giáp, nếu ăn quá nhiều i-ốt, tuyến giáp có thể hoạt động mạnh hơn.”
“Còn nếu chế độ ăn thiếu đạm, thiếu năng lượng, cơ thể sẽ càng sụt cân và suy kiệt nhanh hơn.”
Bà ngồi im lặng rất lâu.
Có lẽ lần đầu tiên bà hiểu rằng ăn uống không chỉ là kiêng khem, mà là một phần của điều trị.
Tôi nói với bà:
“Chúng ta vẫn còn cách cải thiện bà ạ.”
Trước tiên, bác sĩ cho bà làm lại các xét nghiệm tuyến giáp và bắt đầu điều trị kiểm soát cường giáp.
Song song với đó là kế hoạch điều trị bệnh mắt tuyến giáp để giảm viêm và giảm áp lực phía sau nhãn cầu.
Nhưng có một điều tôi nhấn mạnh:
“Thuốc rất quan trọng.”
“Nhưng dinh dưỡng đúng cũng quan trọng không kém.”
Tôi bắt đầu chỉnh lại chế độ ăn cho bà.
Bà cần:
- bổ sung đủ đạm để tránh mất cơ
- ăn đủ năng lượng để cơ thể không tiếp tục sụt cân
- hạn chế thực phẩm quá nhiều i-ốt
- giảm các chất kích thích khiến tim đập nhanh
Sau khi trao đổi khá lâu, tôi thấy bà vẫn ngồi lặng im.
Không phải vì bà không hiểu.
Mà vì thông tin quá nhiều.
Bệnh nhân nào cũng vậy.
Ở phòng khám họ nghe rất kỹ.
Nhưng khi về nhà, chỉ vài ngày sau… nhiều điều đã quên mất.
Tôi mở ngăn bàn làm việc, lấy ra một cuốn sách rồi đặt vào tay bà.
“Liệu pháp dinh dưỡng cho mọi loại bệnh.”
Tôi nói:
“Những gì bác sĩ vừa nói khá nhiều.”
“Có thể vài hôm nữa bà sẽ không nhớ hết.”
“Trong cuốn sách này có phần giải thích khá rõ về dinh dưỡng cho nhiều bệnh mạn tính, trong đó có cả bệnh tuyến giáp.”
“Bà cứ mang về đọc từ từ.”
“Những gì nên ăn, nên tránh… trong đó viết rất dễ hiểu.”
Bà cầm cuốn sách bằng cả hai tay.
Nhìn bìa sách một lúc khá lâu.
Rồi nói nhỏ:
“Cảm ơn bác sĩ.”
Khoảng ba tháng sau, bà quay lại tái khám.
Khi bước vào phòng, tôi phải nhìn kỹ vài giây mới nhận ra.
Mắt bà vẫn còn lồi, nhưng tình trạng sưng nề đã giảm rõ rệt.
Mí mắt không còn căng đỏ như trước.
Bà cười nhẹ:
“Bác sĩ… tôi đỡ đau mắt nhiều rồi.”
“Tôi ngủ cũng dễ hơn.”
“Tim cũng không còn đập nhanh như trước.”
Rồi bà nói thêm một câu khiến tôi khá bất ngờ:
“Tôi đọc gần hết cuốn sách bác sĩ đưa.”
“Tôi mới biết trước giờ mình ăn sai nhiều quá.”
Trong nhiều năm làm nghề, tôi nhận ra một điều.
Rất nhiều người mắc bệnh mạn tính không phải vì họ không quan tâm đến sức khỏe.
Mà vì họ không biết mình nên ăn như thế nào cho đúng.
Thông tin trên mạng thì quá nhiều.
Người bảo kiêng hết.
Người lại khuyên uống đủ loại nước ép.
Cuối cùng người bệnh càng rối hơn.
Đó cũng là lý do tôi viết cuốn sách:
“Liệu pháp dinh dưỡng cho mọi loại bệnh.”
Trong cuốn sách này, tôi cố gắng giải thích rõ:
- mỗi bệnh nên ăn gì
- nên tránh gì
- vì sao dinh dưỡng ảnh hưởng trực tiếp đến quá trình điều trị
Không chỉ riêng tuyến giáp, mà còn nhiều bệnh mạn tính khác như:
tim mạch
tiểu đường
gan
thận
huyết áp
Để người bệnh không còn phải mò mẫm giữa hàng trăm lời khuyên trái ngược trên mạng.
Nếu bạn hoặc người thân đang gặp các vấn đề về:
– tuyến giáp
– tim mạch
– tiểu đường
– huyết áp
– hoặc các bệnh mạn tính khác
bạn có thể tham khảo cuốn sách chính hãng này do chính tôi biên soạn tại đây:
👉 https://www.nowlife.vn/lieu-phap-dinh-duong/?utm_source=Huy9CN
Đôi khi…
chỉ cần hiểu đúng hơn một chút về cơ thể
và ăn uống đúng cách hơn một chút
sức khỏe đã có thể thay đổi rất nhiều.
Liệu pháp dinh dưỡng