Y tế Hải Nam

Y tế Hải Nam Y tế Hải Nam là chuyên gia trong lĩnh vực thiết bị y tế. Nhắc tới y tế là nhắc tới ytehainam.vn

Chúng tôi phân phối máy đo huyết áp Omron, máy xông mũi họng, nhiệt kế điện tử, máy trợ thính, máy tạo oxy, giường y tế, vật tư tiêu hao.

ĐI DU LỊCH LO NHẤT CHUYỆN GÌ?Không phải lo hết tiền. Không phải lo cháy nắng.Mà là lo... ĐI CẢ NHÀ, VỀ MỘT MÌNH.Nghe thì...
01/05/2026

ĐI DU LỊCH LO NHẤT CHUYỆN GÌ?

Không phải lo hết tiền. Không phải lo cháy nắng.
Mà là lo... ĐI CẢ NHÀ, VỀ MỘT MÌNH.

Nghe thì phũ, nhưng nhìn vào con số báo cáo tháng 4 của Bộ Y tế thì phải tỉnh ngủ ngay:

Sốt xuất huyết: Gần 46.000 ca (tăng gấp đôi năm ngoái).

Tay chân miệng: Hơn 34.000 ca (tăng gần gấp 3).

Não mô cầu: Một loại bệnh "tử thần" vừa ghi nhận thêm 5 ca mới, tỷ lệ tử vong cực cao.

Covid-19: Tưởng đã quên nhưng số ca mắc đang vọt lên gấp 4 lần cùng kỳ.

Nhiều anh em bảo: "Ối dào, báo đài cứ làm quá, tôi sống nhăn răng bao năm có sao đâu!"
Ơ, tôi nói thật luôn là các loại virus này nó không nể mặt ai đâu. So về "thâm niên" thì virus nó có mặt trên Trái Đất này hàng tỷ năm rồi, nó là "trùm" về tiến hóa và thích nghi... đọ sức đề kháng tự nhiên với tụi nó thì mình nằm cửa dưới là cái chắc... thế cho vuông góc!

Nhưng... nếu bạn vẫn đang nhìn dịch bệnh bằng con số "ca mắc",
thì bạn đang nhìn sai cuộc chơi rồi.

Người đi làm, người trụ cột gia đình hôm nay không chỉ sợ "ốm".
Họ sợ: Sự gián đoạn kinh tế + Gánh nặng cho người thân.
Một ca nằm viện không chỉ là tiền thuốc, mà là cả một hệ thống hỗ trợ phía sau phải đình trệ theo.

Trong thế giới dịch bệnh tại từng thời điểm, có một thứ rất thực tế:

Không phải người khỏe nhất không bao giờ ốm.

Mà là người "biết phòng thủ chủ động nhất" thì thắng.

Ở Việt Nam hiện tại, lợi thế lớn nhất của chúng ta không phải là chờ thuốc tiên, mà là Hệ sinh thái y tế dự phòng nội địa đang triển khai cực nhanh:

Vaccine đầy đủ các loại (từ Não mô cầu đến Cúm).

Hệ thống cảnh báo dịch theo vùng (miền Nam đang là tâm điểm với hơn 60% ca bệnh).

Dịch vụ xét nghiệm tại nhà cực tiện.

Cuộc đua giữa con người và virus còn dài... nhiều biến thể mới sắp tới...
Còn hiện tại, người được hưởng lợi nhất vẫn là chúng ta: những người biết nhìn vào số liệu để bảo vệ túi tiền và sức khỏe của chính mình.

Cuối tuần này tôi định đi miền Tây nhưng thấy báo miền Nam chiếm 63% ca viêm gan với sốt xuất huyết nên chắc phải trang bị tận tận răng, làm mũi vaccine nhắc lại cho chắc rồi mới review hành trình cho anh em nhé!

Nhân đây tôi viết bài cảnh báo tâm huyết thế này, hỡi người anh em Bộ Y tế hay các bên vaccine có chương trình gì hay thì "khuyến mãi" cho cộng đồng thêm nhiều đợt tiêm chủng miễn phí đi cho anh em nhờ!
---

Vãi thật!?Theo luồng sự kiện tí nào: Dạo này đi đâu cũng thấy Pickleball. Người người nhà nhà ra sân, ảnh check-in ngập ...
29/04/2026

Vãi thật!?

Theo luồng sự kiện tí nào: Dạo này đi đâu cũng thấy Pickleball. Người người nhà nhà ra sân, ảnh check-in ngập tràn. Nhưng đi kèm với đó là những thông tin về các ca ngưng tim, đột quỵ ngay trên sân. Các bạn có biết tại sao một bộ môn trông có vẻ "dưỡng sinh" như vậy lại đang trở thành "bài kiểm tra sinh tử" không?

Tôi không dọa, cũng chẳng bài trừ môn này (vì nó thực sự vui và kết nối)... tôi chỉ muốn giúp các bạn "định nghĩa lại" bản chất của nó dưới góc nhìn y tế một chút thôi.

Sáng tạo trong thể thao là tốt: Pickleball là một bộ môn cực kỳ thông minh. Nó kết hợp được cái tinh túy của Tennis, bóng bàn và cầu lông vào một không gian nhỏ hơn, dễ tiếp cận hơn. Nhưng cái sự "dễ" này nó lại chạm đúng vào một vùng "nhạy cảm" trong tư duy vận động: Sự lầm tưởng về cường độ.

Trong thể thao, hình thái vận động vốn rất lừa thị giác. Có những môn nhìn rất "gắt" nhưng nhịp tim lại đều. Nhưng có một vùng "bất thành văn": những môn vận động cường độ cao ngắt quãng (HIIT) thì không bao giờ là nhẹ nhàng cả. Pickleball chính là như thế. Sân nhỏ không có nghĩa là ít mệt, mà nó buộc bạn phải xoay sở, bứt tốc và đổi hướng liên tục.

Nên khi chúng ta mặc định nó là môn "nhẹ nhàng cho mọi lứa tuổi", về mặt kỹ thuật, đó là một sự đánh tráo khái niệm. Nó làm lệch đi hệ quy chiếu về an toàn mà cơ thể chúng ta vốn đã quen khi đối đầu với các môn nặng.

Nó giống như việc bạn đi mua một chiếc xe cũ vậy:
Bạn thấy vỏ ngoài bóng loáng, người bán bảo "xe này chỉ đi chợ thôi"
→ Thế là bạn lấy nó ra để chạy đua cao tốc 120km/h ngay lập tức!..Nghe thì có vẻ bạn đang hưởng thụ tốc độ đấy, nhưng e rằng phản ứng đầu tiên của cái máy không phải là "vút đi", mà là "bốc khói". Vì lúc này, chiếc xe không còn được vận hành đúng với tình trạng thực tế của bộ máy bên trong nữa, mà đang bị ép phải hoạt động quá ngưỡng chịu đựng chỉ vì cái mác "đi chợ" lừa tình.

Người ta ngã xuống không phải vì Pickleball sai, mà vì họ đang "mượn danh" một môn chơi vui để bắt một cơ thể đang rệu rã (do thiếu ngủ, stress, thuốc lá hay bệnh nền) phải thực hiện một bài kiểm tra gắng sức khắc nghiệt.

Và câu chuyện ngưng tim trên sân cũng nằm ở vùng ranh giới đó. Nếu bạn có một nền tảng thể lực tốt, không sao cả. Nhưng khi bạn chủ quan – cậy mình còn trẻ hay nghĩ môn này "dễ" – thì việc vận động quá sức sẽ không còn là rèn luyện nữa, mà là đang "viết lại" giới hạn chịu đựng của trái tim một cách liều lĩnh.

Trong giai đoạn mà phong trào thể thao đang lên cao – một tín hiệu đáng mừng – thì sự cảnh báo về việc "thể thao có trách nhiệm" là một tín hiệu SOS không hề nhỏ. Đừng để một buổi "đi chơi cho vui" trở thành một bản tin buồn chỉ vì chúng ta dại dội xuyên tạc chuẩn mực của sức khỏe.

Tập luyện là để sống lâu hơn, chứ không phải để thử xem tim mình bền đến mức nào, các bác ạ...
----

SÁNG HÔM ĐÓ, CẬU ẤY THỨC DẬY… VÀ KHÔNG CÒN CƯỜI ĐƯỢC NỮA.Không phải buồn. Không phải tâm trạng.Là mặt. Bị liệt. Sau một ...
27/04/2026

SÁNG HÔM ĐÓ, CẬU ẤY THỨC DẬY… VÀ KHÔNG CÒN CƯỜI ĐƯỢC NỮA.
Không phải buồn. Không phải tâm trạng.
Là mặt. Bị liệt. Sau một đêm ngủ bình thường...
Trước đó tối hôm qua, cậu chỉ làm một việc mà rất nhiều người trong chúng ta cũng hay làm:
Ngâm bể sục nước nóng cho thư giãn. Vài tiếng.
Rồi về phòng. Bật điều hòa. Đi ngủ.
Sáng dậy - miệng méo. Mắt nhắm không kín. Uống nước chảy ra ngoài. Không cười được.
Chẩn đoán: Liệt dây thần kinh số 7...
Nhiều người khi nghe xong sẽ nghĩ: "Ủa, mùa hè mà, nóng thế liệt kinh gì?"
Thú thực, tôi cũng từng nghĩ vậy.
Cứ tưởng "trúng lạnh" là chuyện của mùa đông. Của người già. Của người yếu.
Không ngờ cái nguy hiểm lại nằm ở khoảnh khắc chuyển tiếp - từ nóng sang lạnh đột ngột...
Cơ thể mình không sợ nóng. Không sợ lạnh.
Cơ thể mình sợ sự thay đổi quá nhanh.
Khi bạn ngâm mình trong nước nóng vài tiếng, mạch máu giãn ra tối đa. Rồi bạn bước vào phòng điều hòa - mạch máu co lại đột ngột. Lúc này, dây thần kinh số 7 - dây thần kinh điều khiển toàn bộ cơ mặt - bị thiếu máu cục bộ.
Nó không "chết" ngay. Nó… im lặng trong khi bạn ngủ.
Và sáng hôm sau, bạn nhìn vào gương...
Bác sĩ Bệnh viện Bạch Mai nói rằng nếu phát hiện sớm, liệt mặt ngoại biên hoàn toàn có thể hồi phục.
Nam sinh kia may mắn - được điều trị kịp "giai đoạn vàng", kết hợp châm cứu, điện châm, thuốc kháng viêm. Cơ mặt dần cử động trở lại.
Nhưng không phải ai cũng may mắn như vậy.
Nếu phát hiện muộn - co cứng cơ mặt, méo miệng dai dẳng - có thể theo người ta cả đời.

Tôi nhớ lại những lần hè về quê, vừa đi nắng vào là lao thẳng vào phòng điều hòa nằm. Cái cảm giác mát lạnh đó… sảng khoái thật.
Nhưng bây giờ nghĩ lại - mình đã đặt cược bằng thứ mà mình không thấy, không đau, không hay.
Cho đến một buổi sáng nào đó...
Những dấu hiệu cần đi khám ngay hôm đó, đừng chờ:
Miệng méo lệch. Mắt một bên nhắm không kín. Nước chảy ra khi uống. Mặt mất cân đối. Không cười được bình thường.
Không phải "để xem thêm vài ngày". Không phải "chắc do mệt thôi".
Giai đoạn vàng rất ngắn...
Mùa hè này, điều hòa vẫn cứ bật - không ai bảo bạn chịu nóng.
Chỉ cần nhớ thêm một thứ:
Đừng để cơ thể thay đổi nhiệt độ quá đột ngột. Ra nắng về thì nghỉ một lúc rồi mới vào phòng lạnh. Ngâm nước nóng xong thì đừng thẳng vào điều hòa mà ngủ. Gió lạnh thổi thẳng vào mặt, gáy lúc ngủ - tắt hoặc chuyển hướng đi.
Những thứ nhỏ. Không tốn tiền. Không mất thời gian.
Nhưng đủ để sáng hôm sau… bạn vẫn còn cười được.

Nếu bạn thấy bài này có ích - chia sẻ cho người thân xem với. Đặc biệt là những ai hay ngâm bồn, hay nằm điều hòa cả đêm, hay vừa đi nắng về là chui thẳng vào phòng lạnh.
Không phải lỗi của họ. Chỉ là chưa ai nói cho họ biết thôi.
---

Chuyện Nắng!Hôm qua anh tôi gọi điện, giọng lo lắng: "Thằng bé hàng xóm vừa bị đưa đi cấp cứu. Đang chơi ngoài sân thì n...
25/04/2026

Chuyện Nắng!

Hôm qua anh tôi gọi điện, giọng lo lắng: "Thằng bé hàng xóm vừa bị đưa đi cấp cứu. Đang chơi ngoài sân thì ngã ra."

Thằng bé đó mới 7 tuổi.

---

Thú thực, ngày còn trẻ tôi hay cười những ai bảo "đừng ra nắng buổi trưa". Nghĩ trong bụng: *yếu đuối vậy? Ngày xưa ông bà làm ruộng cả ngày có sao đâu.*

Rồi lớn lên, đọc nhiều hơn, nhìn nhiều hơn... tôi mới hiểu ra mình đã nhầm hoàn toàn.

---

Không phải con người ngày nay yếu hơn.

Mà là **nắng ngày nay khác rồi.**

Mặt đường bê tông, mái tôn, kính nhà cao tầng - tất cả hấp thu nhiệt cả ngày rồi nhả ra. Người dân thành phố đang sống trong một cái "bẫy nhiệt" mà không hay biết. Nhiệt độ cảm nhận thực tế cao hơn nhiệt kế đến vài độ. Không khí không có gió. Khói bụi bủa vây.

Khi thân nhiệt vượt 40°C, não người bắt đầu trục trặc.

Mồ hôi ngừng tiết. Da nóng rực. Người lơ mơ. Và nếu không ai can thiệp kịp - đột quỵ có thể xảy ra trong vài chục phút.

---

Điều khiến tôi ám ảnh nhất là **những người dễ bị nhất lại thường chủ quan nhất.**

Người già - cảm giác khát đã kém đi, không biết mình đang mất nước nặng.

Trẻ nhỏ - hệ thống tản nhiệt chưa hoàn chỉnh, hấp thu nóng nhanh nhưng không kịp thải ra.

Người có bệnh tim, huyết áp, tiểu đường - tim và mạch máu đang gánh thêm một kẻ thù vô hình mỗi khi bước ra đường lúc 12 giờ trưa.

---

Buổi chiều hôm đó, tôi nhìn thấy mấy đứa nhỏ xóm mình vẫn đang chạy ngoài sân lúc 2 giờ chiều. Ba mẹ chúng đang ngủ trưa trong nhà.

Tôi bước ra gọi chúng vào.

Không phải vì tôi lo xa. Mà vì tôi biết - giữa "không sao đâu" và "đã sao rồi" đôi khi chỉ cách nhau một buổi trưa hè.

---

Người Việt mình hay nói "có bệnh vái tứ phương" - nhưng ít ai nghĩ đến chuyện **đừng để có bệnh đã.

Uống đủ nước. Tránh ra đường từ 10h đến 16h. Vào nhà rồi nghỉ 15 phút trước khi tắm. Máy lạnh để 26-28 độ, đừng chỉnh xuống 18 độ rồi bước thẳng ra nắng 38 độ.

Những thứ nhỏ như vậy. Mà cứu được người.

---

Bọn trẻ giờ thức khuya, ngủ nướng, trưa vùng dậy là phóng xe ra đường - không phải lỗi của chúng, chỉ là chưa ai nói với chúng đúng cách về chuyện này.

👉 Nếu bạn thấy bài này có ích, đừng ngại chia sẻ - nhất là cho ba mẹ, ông bà, hay mấy đứa trẻ trong nhà bạn đọc. Một cái share có thể là thứ chúng cần trước khi trời vào cao điểm nắng.

---

Chuyện con chó nhà ông Tám chưa bao giờ cắn ai!=> Chuyện thế này:Ông Tám nuôi con chó hơn 3 năm. Hiền lắm. Chưa cắn ai b...
24/04/2026

Chuyện con chó nhà ông Tám chưa bao giờ cắn ai!

=> Chuyện thế này:

Ông Tám nuôi con chó hơn 3 năm. Hiền lắm. Chưa cắn ai bao giờ.
Một hôm nó cắn ông một cái vào tay - vết thương nhỏ thôi, không sâu.
Ông nghĩ: "Chó nhà mình mà, lo gì!"
Không rửa vết thương đúng cách. Không đi tiêm. Không theo dõi con vật.
Một năm sau - ông phát bệnh dại.
Và không qua khỏi.

Thiên hạ bảo: "Tại ông chủ quan!" Đúng. Nhưng tôi nghĩ còn có mấy điều ít ai nói tới...

---

Chỉ trong chưa đầy 4 tháng đầu năm 2026, TP.HCM đã có 3 người không qua khỏi vì bệnh dại.
Cả năm 2025 chỉ có 5 ca - vậy mà chưa hết tháng 4 năm nay đã chiếm hơn nửa rồi!

Và tất cả đều có điểm chung: Chủ quan với vết thương nhỏ.

---

Tôi không phải dọa ai, nhưng có mấy điều tôi thấy nhiều người đang hiểu sai:

1. "Chó nhà hiền, chưa cắn ai - không cần lo!"
Sai hoàn toàn. Chó nhà chưa tiêm phòng dại = chó nguy hiểm. Hiền hay dữ không liên quan đến việc nó có mang virus không.
Có thấy vô lý không - nuôi 3 năm hiền lành mà vẫn có thể giết người?

2. "Vết xước nhỏ, không chảy máu - xát muối là xong!"
Cũng sai nốt. Móng vuốt chó mèo có thể dính nước bọt chứa virus. Xát muối không phòng được dại chút nào.
Lại vô lý tiếp - cả đời toàn làm vậy mà không ai nói!

3. "Chó đã tiêm vắc-xin rồi - cắn cũng không sao!"
Vẫn sai. Vắc-xin cho vật nuôi giảm nguy cơ nhưng không đảm bảo 100%. Vẫn phải đi tiêm phòng ngay.
Có thấy vô lý không - tiêm xong vẫn phải đề phòng?

---

Giống thằng nhóc nhà tôi - nó sợ kim tiêm lắm, cứ nói "con không sao đâu ba!" mỗi lần bị thương nhỏ.
Nhưng tôi vẫn dắt nó đi y tế ngay.
Vì "không sao" và "thực sự không sao" là hai chuyện khác nhau hoàn toàn!

---

Nếu bị chó mèo cắn hoặc cào, làm ngay 3 việc này:
✅ Rửa vòi nước + xà phòng liên tục 15 phút
✅ Sát trùng cồn 70 độ
✅ Đến cơ sở y tế trong vài giờ đầu - không phải "để mai đi"

Phát bệnh rồi thì gần như 100% tử vong. Không có thuốc chữa.
Tiêm phòng đúng phác đồ là con đường duy nhất.

---

Tớ sẽ tiếp tục theo dõi diễn biến dịch và cập nhật thêm. Chờ nhé!

Và tôi đang tự hỏi:
Nếu thực sự vì chủ quan với một vết cắn nhỏ mà mất đi một người thân - thì ai chịu trách nhiệm?
Người không nhắc nhở? Hay người không chịu đi khám?
..

Sống cần chút tỉnh táo - đặc biệt với những thứ trông có vẻ nhỏ nhặt.

Bạn có chắc con chó nhà bạn không dại không?Hầu hết mọi người đều trả lời "chắc". Nhưng 3 người ở TP HCM đã tử vong năm ...
23/04/2026

Bạn có chắc con chó nhà bạn không dại không?

Hầu hết mọi người đều trả lời "chắc". Nhưng 3 người ở TP HCM đã tử vong năm nay vì nghĩ vậy.
---
Mùa nắng nóng, chó dễ bị kích động và tấn công hơn bình thường. Và virus dại có thể ủ im lặng trong cơ thể người - vài tháng, vài năm, thậm chí cả chục năm - rồi mới phát.

Khi phát ra, gần như 100% tử vong. Không có thuốc đặc trị.

⚠️ 3 tháng đầu 2026: 8 ca nhập viện dại tại TP HCM
⚠️ 3 ca tử vong từ đầu năm
⚠️ Số người phải tiêm huyết thanh khẩn tăng 30%
---
3 quan niệm nguy hiểm đang khiến nhiều người trả giá:

❌ "Vết cào nhỏ, không chảy máu thì không lây" - SAI
❌ "Chó nhà đã tiêm phòng thì cắn cũng không sao" - SAI
❌ "Cứ theo dõi con chó xem nó có sao không đã" - SAI, vẫn phải tiêm phòng ngay
---
Bị cắn hoặc cào, làm ngay:

✅ Xả nước sạch + xà phòng 15 phút
✅ Sát trùng cồn 70 độ
✅ Đến y tế trong vài giờ đầu - không phải "để mai đi"
✅ Không đắp lá, không xát muối, không tự xử lý
---
Tiêm đủ 5 mũi đúng phác đồ = được bảo vệ. Tất cả ca tử vong đều là người không tiêm đủ.

Đơn giản vậy thôi.

Tag người thân nuôi thú cưng chưa tiêm phòng. Chia sẻ để cứu ít nhất 1 mạng người.
----

22/04/2026

XE LĂN ĐA NĂNG CÓ BÔ – GIẢI PHÁP CHĂM SÓC NGƯỜI TAI BIẾN & NGƯỜI GIÀ HIỆU QUẢ 🦽✨

Xe lăn đa năng có bô là thiết bị y tế không thể thiếu trong quá trình chăm sóc người bị tai biến, liệt nửa người hoặc người cao tuổi. Sản phẩm giúp việc sinh hoạt hàng ngày trở nên dễ dàng, an toàn và giảm tối đa gánh nặng cho người chăm sóc.

🔹 Ưu điểm nổi bật của xe lăn có bô:

Bề mặt chống trơn, chống thấm nước: An toàn khi sử dụng kể cả trong môi trường ẩm ướt, hỗ trợ tắm rửa tiện lợi
Tích hợp bô vệ sinh: Giúp người bệnh đi vệ sinh ngay tại chỗ, hạn chế di chuyển, giảm rủi ro té ngã
Khung sườn chắc chắn: Tải trọng cao, độ bền vượt trội, dễ dàng di chuyển hoặc tự thao tác
Hỗ trợ phục hồi chức năng: Giúp người bệnh chủ động hơn trong sinh hoạt, cải thiện tinh thần và sức khỏe

💡 Đây là giải pháp tối ưu cho gia đình có người bệnh cần chăm sóc dài hạn tại nhà, đặc biệt sau tai biến hoặc suy giảm vận động.

❤️ Chăm sóc người thân không chỉ là trách nhiệm mà còn là yêu thương – hãy chuẩn bị những thiết bị tốt nhất khi còn có thể.

Y Tế Hải Nam – Chuyên phân phối thiết bị y tế chính hãng:
✔ Sản phẩm chất lượng, giá hợp lý
✔ Tư vấn tận tâm theo nhu cầu thực tế
✔ Giao hàng toàn quốc, kiểm tra trước khi thanh toán
---

Vụ "Con chó dại Quảng Ngãi" - Đừng để cái Tình giết chết cái Lý!Vụ con chó dại ở Quảng Ngãi cắn nát chân tay 4 người, tô...
18/04/2026

Vụ "Con chó dại Quảng Ngãi" - Đừng để cái Tình giết chết cái Lý!
Vụ con chó dại ở Quảng Ngãi cắn nát chân tay 4 người, tôi định im lặng rồi, vì chuyện chó cắn xưa nay chẳng hiếm. Nhưng đọc xong kết quả xét nghiệm "Dương tính với virus dại" thì tôi thấy đếch ổn chút nào.

Nhiều người sẽ bảo: "Thì con chó nó biết gì đâu, nó bị bệnh mà!".
Cái này có lý! Chó dại thì nó mất kiểm soát, nó lao vào nhà người ta cắn xé như điên cũng là bản năng bệnh tật của nó thôi.

Nhưng sao đã biết có luật phải tiêm phòng, phải rọ mõm, mà vẫn để nó "thả rông"?
Và sao lại chờ đến lúc nó cắn nát tay chân 4 người, chạy lông nhông khắp xã, làm cả cái thôn Diên Niên sống trong sợ hãi thì mới bắt đầu tá hỏa đi "truy quét"?

Lúc con chó bị vây bắt, bị xử lý, chắc chắn có nhiều "người yêu động vật" lại xót xa, lại nói về tình thương vật nuôi... Nhưng làm thế là Quá thiếu Tình... với con người.

Tôi có anh bạn người Tây, anh ấy bảo yêu Việt Nam vì người Việt sống tình cảm lắm. Nhưng anh ấy cũng hãi nhất là cái văn hóa "Thả rông" ở đây. Anh ấy bảo ở nước ngoài, chó ra đường không rọ mõm là cảnh sát xích ngay, chủ ăn phạt sấp mặt.

Ở Việt Nam mình, người ta thường dùng TÌNH để bao biện cho cái sai về LÝ:

Hàng xóm nuôi chó thả rông: Luật bảo sai lè, nhưng mình lại nghĩ: "Thôi, hàng xóm láng giềng, nhắc nhở nó lại mất lòng, nó nuôi giữ nhà tí thôi mà..." => Đấy là cái Tình sai chỗ!

Chó cắn người: Chủ chó chạy ra bảo "Chó nhà em hiền lắm, chưa cắn ai bao giờ, thôi thông cảm...". Thế là nạn nhân lại tặc lưỡi bỏ qua vì cái nghĩa xóm giềng.

Nhưng các ông xem đi! Lần này là virus dại!
Luật quy định: Nuôi chó là phải tiêm, ra đường là phải rọ. Đó là LÝ.
Nếu dùng LÝ chặt chẽ từ đầu, thì đã không có 4 người phải đi tiêm huyết thanh trong lo sợ, không có những vết cắn sâu hoắm chảy máu ròng ròng, và cũng chẳng có cái "ổ dịch" nào phải tiêu độc khử trùng cả!

Vậy đấy! Ở Việt Nam, chúng ta trọng Tình, nhưng đừng lấy cái Tình ra để bao biện cho sự vô ý thức.

Vụ con chó ở Sơn Tịnh, nếu chủ nuôi có tí "Tình người" với hàng xóm, thì đã tiêm phòng và xích nó lại từ đầu.
Đến lúc nó "lên cơn" cắn từ người già đến cả anh an ninh trật tự, thì cái Tình ấy nó rẻ rúng lắm.

Lúc này mà còn nói chuyện "nhân đạo" với con vật thì khác gì quyết tâm để virus dại nó tiệt đường sống của đồng bào mình? Công cụ "giết người" ở đây chính là sự lờ đờ, chủ quan của cả chủ nuôi lẫn người quản lý!

Làm thế nó đéo có TÌNH!
Không phải với riêng 4 nạn nhân, mà với cả cộng đồng, với những đứa trẻ đang đi học ngoài kia, và với cả hệ thống y tế đang phải gồng mình dập dịch!

Sống có Tình là tốt, nhưng xin hãy dùng cái Lý để bảo vệ cái Tình ấy trước đã!
---

Khi "Sống Lành" Vô Tình Trở Thành Gánh NặngThú thực, có những ngày ngồi ở phòng khám, nhìn những gương mặt khắc khổ của ...
18/04/2026

Khi "Sống Lành" Vô Tình Trở Thành Gánh Nặng
Thú thực, có những ngày ngồi ở phòng khám, nhìn những gương mặt khắc khổ của các bác, các chú bệnh nhân thận, tôi thấy lòng mình thắt lại.
Họ bảo với tôi: "Tôi ăn thanh đạm lắm, cơm không dám cho muối, thịt không dám chạm môi, gạo trắng cũng bỏ để ăn gạo lứt cho 'dưỡng sinh'... sao chỉ số máu vẫn cứ tệ đi?"

Nghe mà xót. Vì hóa ra, chính cái sự "kỹ tính" và "kiêng khem" quá mức ấy lại là một bản án âm thầm mà họ tự dành cho chính mình.

Lớn lên trong văn hóa Việt, chúng ta luôn được dạy rằng gạo lứt là tốt, là thực dưỡng; rằng ăn mặn là hại nên phải tìm mọi cách cắt muối. Nhưng với người bệnh thận, câu chuyện lại không đơn giản như một phép cộng trừ.

Tôi hiểu ra rằng: Dưỡng sinh không phải là một "hình phạt", mà là một "trò chơi thay thế".

Cái "bẫy" mang tên Gạo Lứt: Ai cũng nghĩ thực phẩm nguyên hạt là tốt nhất. Nhưng khi chức năng thận suy giảm, những hạt gạo lứt đầy phosphorus kia vô tình lại là "hòn đá" nặng đè lên đôi vai vốn đã yếu ớt của quả thận. Hóa ra, đôi khi trở về với bát cơm trắng tinh khôi, sợi mì trắng đơn giản lại là cách ta yêu thương cơ thể mình đúng nhất.

Nghịch lý của sự "Nhạt": Nhiều người sợ muối nên chuyển sang "muối thấp natri". Nhưng ít ai biết, cái phần natri mất đi ấy lại được thay bằng kali – kẻ thù thầm lặng có thể khiến tim người bệnh thận ngừng đập bất cứ lúc nào. Đừng cố tìm sự thay thế phức tạp, chỉ cần nén lại một chút gia vị thông thường, thêm chút hành, gừng, tỏi... thế là đủ cho một bữa ngon an toàn.

Sợ thịt đến mức... suy kiệt: Có người sợ suy thận đến mức không dám ăn lấy một miếng đạm, để rồi người gầy rộc, sức cùng lực kiệt. Thận cần được bảo vệ, nhưng cơ thể cũng cần được nuôi dưỡng. Đừng vì sợ hãi mà bỏ rơi chính nguồn sống của mình.

Tôi nhìn cách người ta chắt chiu từng bữa ăn và nhận ra: Ăn uống đúng cách không phải là làm giảm chất lượng sống, mà là cách chúng ta học cách trân trọng bản thân mình giữa những biến cố của sức khỏe.

Bạn thấy đấy, một bát cơm trắng cùng cá hấp, một đĩa rau xanh đã được chần kỹ qua nước sôi để loại bỏ kali... đó mới chính là sự "dưỡng sinh" đích thực. Nó không cần mâm cao cỗ đầy, cũng chẳng cần những loại thực phẩm chức năng đắt đỏ. Nó cần sự hiểu biết và một cái tâm bình thản.

Phía trước chúng ta có thể là những ngày chiến đấu dài hơi với bệnh tật, nhưng đừng để mình đi một mình trong sự thiếu hiểu biết.

Bệnh thận không bắt chúng ta phải từ bỏ cuộc sống, nó chỉ yêu cầu chúng ta sống "tỉnh thức" hơn trong từng miếng ăn, ngụm nước. Sống sao cho đáng, ăn sao cho đúng, để quả thận được nghỉ ngơi và tâm hồn được nhẹ nhõm.

Nếu bạn thấy người thân của mình đang "dưỡng sinh sai cách", đừng ngại ngần chia sẻ để họ biết nhé. Bởi vì đôi khi, sự sống không nằm ở những điều cao siêu, mà nằm ở chính bát cơm trắng giản dị mỗi ngày!
---

10/04/2026

Máy đo huyết áp Omron HEM-7600T là dòng thiết bị cao cấp với thiết kế nhỏ gọn, không dây và độ chính xác cao, được nhiều người dùng tin tưởng. Tuy nhiên, sau một thời gian sử dụng, máy có thể gặp tình trạng lỗi màn hình như không hiển thị hoặc hiển thị chập chờn.

Trong video này, Y Tế Hải Nam sẽ hướng dẫn chi tiết cách kiểm tra và sửa chữa lỗi phổ biến trên Omron HEM-7600T – lỗi cáp màn hình. Nguyên nhân chủ yếu đến từ việc cáp bị lỏng, đứt ngầm hoặc tiếp xúc kém khiến màn hình không hoạt động dù máy vẫn lên nguồn.

Quy trình xử lý khá đơn giản: chỉ cần tháo máy đúng kỹ thuật, thay thế cáp màn hình mới và lắp lại chính xác là máy có thể hoạt động bình thường trở lại. Đây là giải pháp nhanh chóng, tiết kiệm chi phí và hiệu quả cao.

Video phù hợp cho kỹ thuật viên sửa chữa thiết bị y tế hoặc người dùng muốn tự kiểm tra cơ bản tại nhà. Nếu bạn đang gặp lỗi tương tự với máy đo huyết áp Omron, hãy liên hệ ngay Y Tế Hải Nam để được hỗ trợ sửa chữa nhanh chóng và chuyên nghiệp.
----

"Né" sao được...Cái thằng virus này nó "khôn" như quỷ ấy các bác ạ!Bình thường con ốm, con đau, mình nhìn thấy mụn mọc, ...
09/04/2026

"Né" sao được...
Cái thằng virus này nó "khôn" như quỷ ấy các bác ạ!

Bình thường con ốm, con đau, mình nhìn thấy mụn mọc, thấy vết loét là mình còn biết đường mà chạy. Đằng này, cái chủng EV71 "biến dị" năm nay nó chơi bài tàng hình. Nhiều bé nhập viện phổi đã yếu, tim đã mệt mà chân tay vẫn trắng trẻo, chẳng thấy nốt ban nào.

Thế mới thấy cái câu "Trông vậy mà không phải vậy" nó đúng đến phát sợ!

Hai thái cực của một đợt dịch:

Ở ngoài kia: Con số 1.347 ca tăng vọt (hơn 60%) nghe thì giống như số liệu trên báo cáo, khô khan và xa vời.

Ở trong phòng hồi sức: Là tiếng máy thở tít tít không ngừng, là những bàn tay nhỏ xíu bị cố định vào thành giường (vì các con sốt cao, kích thích, quấy khóc thương lắm), là những đêm trắng của các bác sĩ Bệnh viện Nhi đồng.

Tôi đọc tin mà cứ lẩn quẩn cái đoạn: Có ngày cao điểm, các bác sĩ phải đặt nội khí quản liên tục cho 5 bé. Các bác biết đặt nội khí quản là thế nào không? Là khi sự sống của đứa trẻ chỉ còn tính bằng từng nhịp máy nhấn vào.

Thực lòng, tôi thấy Thương quá!
Vợ tôi bảo: Con mình ở nhà đang chạy nhảy, ông lo bò trắng răng làm gì?
Tôi bảo: Tôi không chỉ lo cho con mình, tôi thương mấy ông bà bác sĩ, điều dưỡng ở khoa Nhiễm. Họ đang gồng mình kịch bản "mức cao", mở thêm hàng trăm giường bệnh. Nhìn những "mối bận tâm" bé nhỏ nằm đó, ai mà không xót?

Mấy lời "thẽ thọt" với các bậc phụ huynh:
Cái con EV71 này nó có độc lực rất cao, lây lan nhanh và đặc biệt là khả năng "né miễn dịch". Nghĩa là con mình từng bị rồi, vẫn có thể bị lại như thường. Đừng chủ quan nghĩ "nó bị rồi, có kháng thể rồi" mà bỏ qua bước rửa tay nhé.

Nếu thấy con:

Sốt dai dẳng 2 ngày không hạ.

Giật mình chới với lúc ngủ (như kiểu bị ai dọa ấy).

Đi đứng loạng choạng, nôn nhiều.

Thì làm ơn, bế con đi viện ngay. Đừng đợi đến khi thấy loét miệng hay nổi ban, đôi khi virus nó "chui tọt" vào thần kinh rồi, chỉ 12-24 giờ là trở tay không kịp.

Thôi thì mình chịu khó "3 sạch" một tí: Tay sạch - Ăn sạch - Ở sạch. Chịu khó kỹ tính một vài tuần, chứ để con vào nằm máy thở thì nghìn lần hối hận không kịp.

Cố lên các thầy thuốc ơi! Thương lắm!

(Có nhà nào con cũng đang sướt mướt vì tay chân miệng không? Điểm danh chia sẻ kinh nghiệm hạ sốt cho các mẹ khác với...)
----

09/04/2026

Máy đo huyết áp OMRON HEM-7194T1 là dòng thiết bị cao cấp đến từ thương hiệu Omron, nổi bật với độ chính xác cao, thiết kế hiện đại và khả năng kết nối thông minh. Sản phẩm hiện được phân phối chính hãng tại Y tế Hải Nam – đơn vị chuyên cung cấp thiết bị y tế uy tín trên toàn quốc.

Máy sử dụng công nghệ Intellisense tiên tiến giúp tự động điều chỉnh áp lực vòng bít, mang lại kết quả đo nhanh, chính xác và dễ chịu cho người dùng. Đặc biệt, OMRON HEM-7194T1 được tích hợp Bluetooth, cho phép kết nối với ứng dụng Omron Connect để lưu trữ và theo dõi lịch sử huyết áp một cách khoa học, hỗ trợ quản lý sức khỏe lâu dài.

Ngoài ra, thiết bị còn có các tính năng thông minh như cảnh báo nhịp tim bất thường, báo cử động khi đo và hỗ trợ nhiều người dùng, giúp hạn chế sai số và nâng cao độ tin cậy của kết quả. Vòng bít IntelliWrap 360° giúp đo chính xác dù quấn ở nhiều vị trí khác nhau trên cánh tay.

Sản phẩm phù hợp cho người cao tuổi, người mắc bệnh tim mạch, huyết áp hoặc các gia đình cần theo dõi sức khỏe định kỳ tại nhà. Với thiết kế nhỏ gọn, dễ sử dụng, máy đáp ứng tốt nhu cầu sử dụng hàng ngày.

Nếu anh chị đang tìm một máy đo huyết áp chính hãng, bền bỉ, dễ dùng và có kết nối thông minh, thì OMRON HEM-7194T1 phân phối tại Y tế Hải Nam là lựa chọn đáng tin cậy, đảm bảo chất lượng và chế độ hậu mãi tốt.
---

Address

Số 361 Giải Phóng
Hanoi
100000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Y tế Hải Nam posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Y tế Hải Nam:

Share