07/11/2025
Gãy eo lưng – Khi tập luyện
Đây là một tai nạn phổ biến. Mình đã có khá nhiều cơ hội can thiệp cho những ca có chỉ định điều trị bảo tồn.
Đa phần đến từ nguyên nhân bệnh nhân tập luyện một môn thể thao nào đó vượt quá giới hạn giải phẫu bình thường. Nhưng đôi khi cũng chẳng có tập luyện hay chấn thương gì cả.
Nguyên nhân của tình trạng này có thể đến từ yếu tố bẩm sinh, liên quan đến khiếm khuyết giải phẫu; loãng xương; nhưng phổ biến nhất là căng thẳng kéo dài lên cung sau đốt sống, đặc biệt ở những đốt sống chịu lực nhiều như L4–L5.
Nguyên nhân chủ yếu của việc này là các thói quen giữ tư thế quá lâu, trong thời gian kéo dài, cộng thêm căng thẳng và áp lực duy trì lâu dài, dẫn tới suy yếu cấu trúc. Từ đó, đôi khi phần phía sau và phần phía trước cột sống tự “chia tay” nhau mà chẳng cần thêm bất cứ lý do gì.
Những người đau lưng thường xuyên thường được khuyên đi tập các môn thể thao như bơi lội, gym, yoga, pilates… hoặc tập theo các video “thần thánh” trên mạng với mục đích cải thiện tình trạng đau lưng.
Tuy nhiên, nhiều trường hợp lại gặp tình trạng “chia tay” hai phần cột sống hoặc thoát vị đĩa đệm nặng thêm sau khi tập.
Vậy lỗi sai là do bệnh nhân, bác sĩ, ngành yoga, pilates, gym…, hay do những hướng dẫn “thần thánh” của các idol với 9–10 bài tập hết đau lưng???
Lời khuyên đi tập để cải thiện vấn đề là sai hay đúng?
Theo cá nhân mình, tập luyện nói riêng và tăng cường vận động nói chung trong can thiệp các bệnh lý cơ xương khớp là yếu tố rất quan trọng. Không tập luyện, không vận động thì không thể cải thiện bền vững được.
Tuy nhiên, trước khi can thiệp với mục tiêu điều trị bằng vận động hay thể thao, cần xác định rõ ràng:
1. Bệnh nhân là người có vấn đề, không phải người khỏe mạnh.
Vì vậy, việc thiết kế bài tập cần cẩn trọng và cá nhân hóa.
2. Đánh giá trước khi lên kế hoạch.
Bệnh nhân cần được đánh giá lâm sàng và cận lâm sàng để xác định chính xác nguyên nhân thật sự gây ra vấn đề:
Do ít vận động, ngồi lâu, hay áp lực quá tải lên hệ thống xương khớp do tư thế sai?
Do thói quen ăn uống, sinh hoạt, làm việc, hay tập luyện chưa tốt?
Do căng thẳng kéo dài?
Bệnh nhân có bị định hình tư thế sai lệch gây nguy cơ bệnh lý không?
Có giới hạn vận động ở vùng nào?
Độ linh hoạt khớp, độ ổn định trọng tâm, khả năng ổn định trong chuyển động, cảm nhận bản thể, khả năng thăng bằng – phối hợp ra sao?
Thể lực và các yếu tố thể chất khác thế nào?
Có dấu hiệu bất thường nào trên cận lâm sàng?Bệnh lý kèm theo?
3. Xây dựng kế hoạch tập luyện phù hợp.
Từ những đánh giá đó, xác định rõ bệnh nhân gặp những vấn đề gì và có thể xử lý ra sao:
Tập luyện thế nào là phù hợp?
Động tác nào nên tránh, động tác nào nên thực hiện?
Kỹ thuật nào cần tiến hành từ từ theo tiến trình tập luyện?
Cái gì nên làm trước, cái gì làm sau?
Mục tiêu chức năng mong muốn là gì?
Vân vân ...mây mây ...
Từ đó, xây dựng kế hoạch và lộ trình theo mục tiêu, đặt an toàn lên hàng đầu, nâng cấp bài tập từ từ theo hiện trạng cơ thể.
Việc xây dựng lộ trình can thiệp và tập luyện cần được cá nhân hóa, không thể áp dụng theo số đông hay theo kinh nghiệm chung.
Do đó, sự phối hợp giữa chuyên môn y học và huấn luyện viên là vô cùng cần thiết.
Tuy nhiên, yêu cầu đặt ra là:
Chuyên môn y phải đúng chuyên ngành,
HLV cũng phải có kiến thức chuyên môn vững.
Nếu bên nào sai, đó là vấn đề của cá nhân trong quá trình đào tạo và học hỏi, không thể quy kết cho cả ngành.
Hướng bệnh nhân đi tập là đúng – tập yoga cũng đúng, gym cũng đúng, pilates cũng đúng… Miễn sao vận động đúng, tăng cường hợp lý, thay đổi thói quen ăn – ngủ – nghỉ, giữ tinh thần vui vẻ thì càng đúng.
Nếu có sai, chỉ sai ở cá nhân thực hiện:
Bác sĩ có nhìn nhận đúng vấn đề và hướng dẫn cụ thể không?
Hay lại yêu cầu bệnh nhân “ở nhà đeo nẹp, đừng vận động”?
Huấn luyện viên có kiến thức phù hợp để hướng dẫn với mục tiêu bệnh lý không?
Chuyên môn y có thể đánh giá vấn đề rất tốt, nhưng kỹ năng hướng dẫn tập luyện đúng, đủ và phù hợp đôi khi lại ở huấn luyện viên nhiều hơn.
Ngược lại, HLV thì không thể can thiệp sâu vào vấn đề y tế.
Việc chơi một môn thể thao ,tập luyện một bộ môn nào đó nó vẫn thú vị hơn rất nhiều so với tập luyện phục hồi chức năng .Nên mình vẫn hướng bệnh nhân đến một bộ môn phù hợp với một HLV có chuyên môn sâu. Ngược lại nếu HLV muốn độc lập để tập luyện an toàn hiệu quả thì lượng kiến thức cần thiết rất lớn.
Nên cũng chả có gì tranh cãi ai làm việc nấy nhưng cần hiểu vai trò của mình . Quan điểm của mình rất rõ ràng với bệnh lý xương khớp nói chung việc duy trì vận động là tối quan trọng chỉ là tìm môn phù hợp và người hướng dẫn có chuyên môn .Mình vẫn khuyên bệnh nhân đi tập yoga ,pilate ,gym ,chạy ...phù hợp với vấn đề của họ thậm trí hướng dẫn các lưu ý và nếu bệnh nhân có nhu cầu có thể trao đổi trực tiếp với HLV của họ để đưa ra phương án cụ thể .Vì con người sinh ra để vận động .Không làm được 1 việc gì đó nữa ( mà trước đây vẫn có thể làm ) đồng nghĩa với "khuyết tật " . Không vì một vài cá nhân mà ảnh hưởng tới cả một ngành .