Bác sĩ Quang Ninh

Bác sĩ Quang Ninh Chuyên môn: Bác sĩ Gia đình
Kênh video sức khoẻ: https://youtube.com/?si=EerLYFGKwbw3fg2z

Bác sĩ Ngô Quang Ninh tốt nghiệp đại học Y Hà Nội năm 2015, hiện công tác tại Viện nghiên cứu Y Dược học Tuệ Tĩnh.

Hơn nhau về lúc tuổi giàTrời cho … … mới là giàu sang❤️Hai từ gì trong  chỗ ba chấm trên đây mới là chân lý cô bác nhỉ? ...
24/04/2026

Hơn nhau về lúc tuổi già
Trời cho … … mới là giàu sang❤️

Hai từ gì trong chỗ ba chấm trên đây mới là chân lý cô bác nhỉ? Mỗi người hữu duyên nhìn thấy cùng để lại bình luận để gửi may mắn và năng lượng tích cực giúp bác ấy giữ lại tối đa ngón tay này nhé!

lá này quấn nem chạo thì hao cơm vs sinh tố lúa mạch lắm cô bác ạ.Cô bác nào biết bs đang cầm lá gì không ạ?
22/04/2026

lá này quấn nem chạo thì hao cơm vs sinh tố lúa mạch lắm cô bác ạ.
Cô bác nào biết bs đang cầm lá gì không ạ?

Đừng để Phí “tiên huyền” vô ích!Tối nay ngồi đọc lại mấy tin nhắn của một cô khán giả hỏi bs Ninh về chuyện uống canxi, ...
08/04/2026

Đừng để Phí “tiên huyền” vô ích!

Tối nay ngồi đọc lại mấy tin nhắn của một cô khán giả hỏi bs Ninh về chuyện uống canxi, tự dưng vừa thương vừa buồn cười cô bác ạ.

Cô thì sợ nóng.
Sợ ngứa.
Sợ sỏi thận.
Sợ “canxi vô cơ” hại người.
Rồi lại nghe người này dặn chỉ uống sáng, người kia bảo tuyệt đối không uống tối, người khác nữa lại phán như đúng rồi rằng phải uống thế này thế kia thì canxi mới “chạy” vào xương.

Nghe xong bs chỉ nghĩ bụng: tội nghiệp viên canxi, chưa kịp vào xương đã bị đồn oan đủ thứ.

Nói thế này mọi người cho dễ hình dung: canxi không có chân để tự chạy vào xương. Muốn nó đến đúng nơi, đúng việc thì phải chọn đúng loại, đúng liều, đúng người, đúng thời điểm so với bữa ăn và thuốc đang dùng. Chứ không phải cứ cầm viên lên, nuốt cái ực, xong ngồi chờ xương vui trở lại. Canxi là khoáng chất nhiều nhất trong cơ thể, gần như nằm ở xương và răng; vitamin D lại giúp ruột hấp thu canxi tốt hơn. Vì thế câu chuyện không chỉ là “uống hay không”, mà là “uống thế nào cho cơ thể dùng được?”.

Điều đầu tiên bs muốn gỡ cho cô bác là chuyện có được uống canxi buổi tối không. Câu trả lời là: được nhưng không phải ai cũng bắt buộc. Trong tài liệu chuẩn, người ta không coi buổi tối là “giờ vàng” bắt buộc cho mọi người; và cũng chưa có bằng chứng hay lập luận khoa học nào hay khuyến cáo cụ thể nào là không được uống canxi vào buổi tối cả. Và đặc biệt với những người nhu cầu canxi cao, thiếu nhiều còn phải tăng cường uống buổi tối( bà bầu, loãng xuong…). cái quan trọng hơn là mỗi lần chỉ nên dùng khoảng 500 mg canxi hoặc ít hơn để hấp thu tốt hơn, và nếu cần nhiều thì chia làm 2 lần trong ngày. Với dạng calcium carbonate thì nên uống cùng bữa ăn; còn calcium citrate thì ít phụ thuộc acid dạ dày hơn, có thể uống lúc no hay đói đều được. Nói nôm na, tối không phải thần dược, chỉ là một khung giờ tiện để chia liều hoặc né tương tác thuốc mà thôi. (Văn phòng Bổ sung chế độ ăn uống)

Đến chuyện thứ hai, cũng là chuyện làm nhiều cô bác mất ăn mất ngủ: uống canxi có gây sỏi thận không? Nói cho công bằng thì dùng quá nhiều canxi từ viên bổ sung “có thể làm tăng” “nguy cơ” sỏi ở một số người, và mức quá nhiều ở người lớn thường vượt ngưỡng khoảng 2.000–2.500 mg/ngày tùy tuổi. Nhưng ngược lại, canxi từ thực phẩm không làm tăng nguy cơ sỏi canxi oxalat theo cách nhiều người vẫn tưởng; thậm chí ăn đủ canxi trong bữa ăn còn có thể giúp gắn bớt oxalat trong ruột. Thành ra, không phải cứ thấy sỏi là quay sang trách canxi. Nhiều khi gốc vấn đề nằm ở uống quá tay, uống ít nước, ăn mặn, ăn lệch, hoặc có bệnh nền thận từ trước.

Cũng vì thế mà bs Ninh hay nói vui thế này: canxi không đáng sợ bằng cách mình dùng canxi. Có người thiếu thật thì không dám uống vì sợ sỏi. Có người không thiếu mấy lại uống hùng hục như đổ xi măng, ngày nào cũng cố thêm vài viên cho yên tâm. Cả hai kiểu đều dễ lệch. Cơ thể mình là cơ thể sống, không phải bức tường nứt là cứ trát thêm vật liệu vào là xong.

Rồi đến chuyện “canxi vô cơ” có xấu không. Cái này bs nói thẳng luôn: nhiều năm nay nó bị hiểu oan hơi nhiều. Tài liệu chuẩn của NIH không xếp kiểu đơn giản “vô cơ là xấu, hữu cơ là tốt”, mà họ nhìn vào dạng muối canxi nào, có bao nhiêu canxi nguyên tố, có cần uống cùng bữa ăn không, dạ dày người đó có khỏe không, có dễ táo bón đầy bụng không. Hai dạng phổ biến nhất là calcium carbonate và calcium citrate. Carbonate hấp thu tốt khi uống cùng bữa ăn. Citrate dễ hấp thu hơn ở người acid dạ dày thấp, nhất là người lớn tuổi hoặc người đang dùng thuốc dạ dày kéo dài. Thế nên nhiều khi không phải canxi “xấu”, mà là mình chọn chưa đúng người, đúng bệnh cảnh. Tội nữa là có khi cả người tư vấn cũng chỉ nhớ vài câu truyền miệng rồi dặn nhau như chân lý. 

Muốn canxi đi đúng đích, thì đừng để nó đi một mình. Vitamin D giúp tăng hấp thu canxi ở ruột, nên thiếu vitamin D thì uống canxi rất dễ rơi vào cảnh “đổ vào mà chẳng được bao nhiêu”. Magie cũng góp phần vào sức khỏe xương; còn với các khoáng chất như sắt, kẽm thì đừng vô tư nhét hết vào một lúc thật nhiều, vì dùng liều cao có thể làm cản trở hấp thu của nhau. Nói như ngoài chợ cho dễ hình dung: cửa thì có một mà bắt cả đám chen vào cùng lúc, ai cũng khó đi qua trơn tru.)

Người trẻ, người già, người đau dạ dày, người có sỏi thận hay bệnh thận… không thể uống canxi y chang nhau. Đa số người lớn cần khoảng 1.000–1.200 mg canxi mỗi ngày tùy tuổi và giới; người lớn tuổi lại thường có acid dạ dày thấp hơn, nên dạng citrate thường dễ dùng hơn carbonate. Ai đang uống thuốc giảm acid dạ dày lâu ngày cũng cần để ý chuyện này. Còn người có bệnh thận mạn hoặc tiền sử sỏi thận thì càng không nên tự mua uống theo phong trào; phải xem loại sỏi gì, chức năng thận ra sao, lượng nước, muối, đạm, thuốc đang dùng thế nào. Riêng tài liệu của NIDDK còn lưu ý calcium citrate không được khuyến nghị làm phosphate binder ở bệnh nhân CKD do có thể làm tăng hấp thu nhôm. (Văn phòng Bổ sung chế độ ăn uống)

Chưa hết đâu. Có những lúc canxi uống rất chăm mà vẫn không hiệu quả, không phải vì thuốc dở mà vì… uống sát mấy thuốc khác quá. Canxi có thể làm giảm hấp thu levothyroxine, nên thường phải cách nhau ít nhất 4 giờ. Nó cũng có thể ảnh hưởng đến hấp thu một số kháng sinh quinolone và một vài thuốc khác. Trong khi đó, thuốc dạ dày nhóm PPI làm giảm acid dạ dày, từ đó có thể ảnh hưởng đến việc hấp thu một số dạng canxi. Thành ra, đôi khi vấn đề không nằm ở viên canxi, mà nằm ở chỗ mình cho nó “đụng xe” với thuốc khác ngay trên đường vào cơ thể.

Nên chốt lại bằng mấy câu bs nghĩ là sẽ dễ hiểu thế này cô bác nhé:

Không phải cứ uống ban ngày thôi, tối vẫn được.
Không phải cứ “vô cơ” là xấu, hữu cơ có nhiều cái không tốt bằng.
Không phải cứ đau nhức là thiếu canxi.
Và càng không phải uống càng nhiều thì xương càng mừng.

Nhiều khi cô bác bổ sung mãi không thấy khá, không phải vì cơ thể mình “không hợp”, mà vì mình đang hiểu sai từ đầu. Đọc đến đây, bs chỉ mong cô bác thở phào một chút: à, hóa ra bấy lâu nay không phải mình kém hấp thu gì ghê gớm, mà chỉ là chưa được ai giải thích cho đủ rõ, đủ thật, đủ gần gũi mà thôi.

Ai đang uống canxi mà bị đầy bụng, táo bón, nóng trong, ngứa ngáy, sợ sỏi thận, đang dùng thuốc dạ dày, thuốc tuyến giáp, hay không biết mình nên bổ sung canxi, magie, vitamin D thế nào cho đúng… cứ để lại bình luận hoặc nhắn cho bs Ninh. Bs sẽ đọc và viết tiếp thật kỹ, thật dễ hiểu, để cô bác bớt hoang mang, bớt uống sai, và chăm xương khớp của mình cho đáng công, đáng tiền, đáng niềm tin mình gửi gắm.

Đơn này kê được cho nhiều người bị đau lưng, thoái hoá, thoát vị.8 năm trước tôi đã kê cho bố và hôm nay lại dùng lại ch...
04/04/2026

Đơn này kê được cho nhiều người bị đau lưng, thoái hoá, thoát vị.
8 năm trước tôi đã kê cho bố và hôm nay lại dùng lại cho bác họ của tôi.
Nhìn ảnh cô bác có biết là loại gì không?

TÊ BÌ ĐẦU NGÓN TAY, ĐỪNG VỘI ĐỔ CHO…Một ngày ngồi ở phòng khám ngoại, vừa phụ thầy xong một ca tiểu phẫu vết thương, tôi...
02/04/2026

TÊ BÌ ĐẦU NGÓN TAY, ĐỪNG VỘI ĐỔ CHO…

Một ngày ngồi ở phòng khám ngoại, vừa phụ thầy xong một ca tiểu phẫu vết thương, tôi quay lại bàn khám thì cô bệnh nhân này bước vào. Nhìn cô ngồi xuống ghế, nói chuyện nhỏ nhẹ thôi, nhưng ánh mắt thì đầy vẻ sốt ruột. Cái kiểu lo mà cố giữ bình tĩnh, chắc ai từng đi khám mãi không ra bệnh mới hiểu.

Cô kể, mấy tháng nay hai bàn tay tê bì tăng dần. Ban đầu chỉ là cảm giác tê tê ở mấy đầu ngón, nghĩ chắc thiếu chất, thiếu magie, rồi lại tự an ủi chắc do tuổi tác, do thoái hoá đốt sống cổ. Sau đó, cô bắt đầu thấy khó chịu thật sự. Cầm chổi, cầm xẻng, cầm đồ dùng không còn chắc tay như trước. Có lúc đang làm lại đánh rơi đồ. Đôi bàn tay từng làm việc quen lắm, dẻo lắm, giờ lại như không còn nghe lời mình nữa.

Mà cái khổ của người bệnh nhiều khi không chỉ là đau hay tê. Cái khổ là đi khám nhiều chỗ rồi, chụp chiếu rồi, uống thuốc rồi, nghe đủ hướng giải thích rồi… mà bệnh vẫn thế. Không đỡ hẳn. Không rõ ràng. Không biết rốt cuộc mình bị làm sao. Cảm giác ấy nó mệt lắm cô bác ạ. Mệt trong người một phần, mệt trong lòng nhiều phần.

Cô làm công nhân vệ sinh môi trường. Công việc vốn đã vất vả, sớm hôm, nắng mưa không kể. Với người lao động như cô, đôi bàn tay không chỉ là bàn tay. Nó là phương tiện để làm việc, để kiếm sống, để lo cho gia đình. Nên khi cảm giác ở tay mất dần đi, lực cầm nắm yếu dần đi, nỗi lo không còn là “bệnh gì” nữa, mà là “liệu mình còn làm việc được như trước không”.

Cô cũng từng nghĩ đến tiểu đường. Cũng từng nghe người quen bảo chắc do đốt sống cổ chèn ép. Cũng đã đi kiểm tra cột sống cổ, thấy có thoái hoá nhẹ. Nhưng mức độ ấy không giải thích hết được những gì cô đang trải qua. Nóng lạnh cô vẫn cảm nhận bình thường. Chỉ có cái tê bì đầu ngón tay là cứ âm thầm tăng lên, ngày một rõ hơn, ngày một khó chịu hơn.

Nghe đến đó, tôi bắt đầu thấy câu chuyện này không đơn giản chỉ là “tê tay do thoái hoá” như nhiều người vẫn nghĩ.

Khám kỹ thêm một chút nữa, tôi để ý thấy cơ vùng gốc ngón cái một bên đã teo đi khá rõ so với bên đối diện. Đến đoạn ấy, trong đầu tôi bật lên ngay một hướng nghĩ khác: có thể dây thần kinh giữa đang bị chèn ép ở ống cổ tay.

Tôi nhìn thầy. Thầy nhìn tôi. Cái nhìn giữa hai thầy trò lúc ấy không phải là sự chắc chắn ngay, mà là một cảm giác rất rõ rằng: đây có thể chính là cái nút thắt bấy lâu nay của cô.

Rồi siêu âm ống cổ tay được làm ngay sau đó.

Và đúng là có vấn đề thật.

Dây thần kinh giữa ở vị trí đi qua ống cổ tay hai bên đều tăng kích thước bất thường. Khi ghép hình ảnh ấy với triệu chứng lâm sàng, với diễn biến bệnh, với dấu hiệu teo cơ vùng mô cái… mọi thứ bỗng khớp lại với nhau. Tự nhiên cả căn phòng như nhẹ đi một chút.

Cảm giác lúc đó khó tả lắm. Với hai thầy trò, nó giống như vừa tháo được một cái nút buộc chặt bấy lâu. Một câu chuyện lâm sàng từng đi qua nhiều lần khám, nhiều lần nghĩ, nhiều lần loại trừ… giờ cuối cùng cũng dần sáng ra. Còn với cô bệnh nhân, tôi thấy rõ sự thay đổi trên gương mặt. Từ lo lắng, hoang mang, mệt mỏi… sang nhẹ nhõm. Không phải vì bệnh nhẹ. Mà vì cuối cùng cô cũng biết mình đang bị gì.

Nhiều khi người bệnh không sợ bệnh bằng sợ mơ hồ.

Không biết nguyên nhân, không biết đi hướng nào, không biết nên tin vào đâu, không biết rồi mình có nặng thêm không… cái ấy mới làm người ta kiệt sức.

Nên đôi lúc, tìm ra đúng vấn đề đã là một sự giải phóng rất lớn rồi.

Với trường hợp này, nếu dây thần kinh giữa đi qua ống cổ tay vốn đã lớn hơn bình thường, lại đang bị chèn ép rõ, thì điều trị nội khoa đơn thuần rất có thể sẽ không giải quyết ổn thỏa. Và càng không ổn nếu cứ xem hết video này đến video khác trên mạng rồi tự suy ra bệnh, tự xoa bóp, tự dùng thuốc, tự hy vọng nó sẽ qua. Có những tình huống, muốn xử lý hiệu quả thì phải nghĩ đến can thiệp sâu hơn, như phẫu thuật giải phóng chèn ép, thậm chí tạo hình vùng ống cổ tay khi cần.

Nhìn đôi bàn tay trong ảnh, có lẽ nhiều người chỉ thấy đó là hai bàn tay đang tê. Nhưng với tôi, đó là hình ảnh của một người phụ nữ đã âm thầm chịu đựng suốt nhiều tháng, vừa đi làm, vừa lo lắng, vừa đi tìm câu trả lời cho chính cơ thể mình.

Và cũng vì thế, tôi lại càng thấy nghề y này nhiều khi cần lắm một chút tỉ mỉ, một chút kiên nhẫn, một chút chịu khó lắng nghe đến cùng. Có những chi tiết rất nhỏ, nhưng nếu bỏ qua thì bệnh cứ thế mờ mờ. Còn nếu giữ được sự cẩn thận ấy, nhiều khi mình giúp người bệnh đi từ hoang mang sang nhẹ lòng, từ bế tắc sang có hướng.

Đôi khi là cái duyên. Đôi khi là may mắn. Nhưng tôi tin, trong cái may mắn ấy luôn phải có sự tử tế của người bệnh khi kể thật, và sự chỉn chu của người thầy thuốc khi nghe thật kỹ.

Nên tôi vẫn muốn nhắn cô bác một điều rất thật thế này: nếu có triệu chứng tê bì ngón tay kéo dài, yếu cầm nắm, hay làm rơi đồ, đặc biệt ở người có tuổi, người có thoái hoá cột sống cổ, người có tiểu đường, thì đừng vội quy hết cho “thiếu chất” hay “thoái hoá”. Hãy đi khám kỹ. Và khi đi khám, hãy kể thật rõ bệnh bắt đầu từ khi nào, tăng dần ra sao, tê chỗ nào, có yếu tay không, có hay đánh rơi đồ không. Bệnh sử nhiều khi chính là chiếc chìa khoá mở cánh cửa chẩn đoán.

Mong sao những khó khăn của người bệnh rồi sẽ được tháo gỡ. Mong sao những trăn trở của bác sĩ rồi cũng tìm được câu trả lời. Và mong tháng tư này sẽ xuôn sẻ hơn, nhẹ bệnh hơn, để cuối tháng ai cũng được nghỉ lễ trong sự an lòng cô bác nhé. 

Có cô bác nào đang bị tê tê, bì bì cánh tay, bàn, ngón tay mat mơ hồ vậy không. Nếu có duyên và cần hỗ trợ, cô bác cứ nhắn hay bình luận nhé. Bs sẽ hỗ trợ cô bác tối đa có thể giúp ah!

HUÂN CHƯƠNG CAO QUÝ NHẤT ❤️Hôm nay tôi nhìn thấy bức ảnh bác Phạm Minh Chính được trao Huân chương Quân công hạng Nhất… ...
01/04/2026

HUÂN CHƯƠNG CAO QUÝ NHẤT ❤️

Hôm nay tôi nhìn thấy bức ảnh bác Phạm Minh Chính được trao Huân chương Quân công hạng Nhất… tự nhiên trong lòng nghẹn lại một chút. Không phải vì cái huân chương “lấp lánh” đâu, mà vì phía sau nó là một quãng đường dài: bao nhiêu đêm không ngủ, bao nhiêu chuyến đi thực địa, bao nhiêu quyết định phải chọn trong lúc cả nước đang căng như dây đàn.

Tôi là bác sĩ, quen nhìn đời qua những thứ rất “đời thường”: nhịp tim, nhịp thở, giấc ngủ, bữa ăn, giá thuốc, giá xăng… Và tôi nghĩ nhiều cô bác cũng vậy. 5 năm vừa qua, có lúc chúng ta đi qua thiên tai, lũ lụt; có lúc kinh tế khó khăn; có lúc bệnh viện quá tải; có lúc giao thông, đời sống đảo lộn… Mỗi gia đình đều có một đoạn “vất” mà chỉ người trong nhà mới hiểu.

Thế nên, khi nhìn lại, điều làm tôi ấn tượng nhất ở bác Chính không phải là những câu nói hay, mà là cái kiểu trách nhiệm, thực tế “nói là làm, đã làm thì làm đến nơi đến chốn”. Chả gì đâu xa, mới đây thôi… giá xăng dầu nhấp nhổm theo biến động thế giới, là y như rằng cả xã hội “động” theo: giá vận chuyển, giá hàng hóa, tâm lý người dân. Những chuyện tưởng nhỏ nhưng ảnh hưởng tới từng bữa cơm. Và mỗi lần như vậy, tôi lại thấy rõ một điều: người đứng đầu mà chậm một nhịp thì dân khổ thêm một nhịp.

Tôi không dám nói lời hoa mỹ. Tôi chỉ biết rằng, ngoài huân chương do Nhà nước trao tặng, có một “huân chương” khác mà tôi tin mới là quý nhất: huân chương “trong lòng người dân” ❤️. Cho sự liêm chính. Cho sự dấn thân. Cho trách nhiệm, việc dám đứng mũi chịu sào khi sóng gió lớn nhất ập đến với đất nước.

Hôm nay, nghe tin bác chính thức khép lại nhiệm kỳ, thật lòng tôi thấy hụt hẫng và “thiếu thiếu” một cái gì đó cô bác ạ. Giống như cảm giác một người trong nhà vừa đi xa sau thời gian dài gánh việc nặng. Mình không biết nói gì hơn ngoài một câu rất thật:

Cảm ơn bác vì đã cố gắng vì đất nước, vì nhân dân. Chúc bác mạnh khỏe và bình an.

Cô bác đọc tới đây, không biết có ai từng trải qua một khoảnh khắc khó khăn trong 5 năm vừa rồi mà đến giờ vẫn nhớ không ạ? Nếu có, cô bác để lại một dòng chia sẻ giúp tôi với. Tôi muốn đọc để hiểu thêm, để thấy chúng ta đã đi qua những năm tháng ấy bằng sự kiên cường như thế nào.

Và nếu cô bác thấy những tâm sự giản dị kiểu “bác sĩ nói chuyện đời thường” này hợp tai, hợp lòng… thì theo dõi trang của tôi nhé. Tôi vẫn ở đây, mỗi ngày vẫn làm đúng việc của mình: chia sẻ kiến thức sức khỏe dễ hiểu, nhắc nhau sống lành mạnh, và cùng nhau bình an hơn một chút.
(Ảnh này bs dẫn nguồn theo trang VnExpress cô bác nhé)

… con xem có quen ai dưới viện tỉnh không? Bố  đang đưa Bác xuống cấp cứu… 😱Mới ít hôm trước thôi, bs Ninh còn lên nhà b...
31/03/2026

… con xem có quen ai dưới viện tỉnh không? Bố đang đưa Bác xuống cấp cứu… 😱

Mới ít hôm trước thôi, bs Ninh còn lên nhà bác trai chơi. Bác là anh trai của mẹ tôi. Người quê tôi sống chân chất, tình cảm lắm. Biết cháu về là gọi lên ngay. Trên bàn có rổ nhót chua bác soi đèn đi hái, bên cạnh là túi phim X-quang cột sống.
Hôm ấy tôi còn ngồi xem phim cho bác, giải thích cột sống thoái hoá nặng, có chỗ xẹp lún, có dấu hiệu chèn ép rễ thần kinh tọa nên bác đau lưng, đau chân, đi lại khó. Tôi còn hướng dẫn bác tập treo xà đơn, kéo giãn nhẹ nhàng để đỡ chèn ép, hy vọng tập đều sẽ bớt đau dần.

Ấy vậy mà chỉ mấy hôm sau, bố tôi gọi báo:

“Bác bị ói ra máu, đi ngoài phân đen, phải đi cấp cứu rồi.”

Ở quê, mọi người bàn tán rất nhanh. Người thì bảo chắc tại rượu, vì bác vẫn hay uống vài ly lúc nhà có việc, có khách, có con cháu về thăm. Nhưng tôi nghe đã thấy lạ. Trước nay bác chưa từng đau dạ dày kiểu đó.

Cho tới tối chủ nhật tôi về quê, lên ngồi nói chuyện với bác, nghe đầu đuôi ngọn ngành, lúc ấy mới rõ.

Bác ngồi bóp bóp chân, đấm đấm lưng, giọng buồn hẳn:
“Ninh à, con xem bác thế nào mà lại ra nông nỗi này. Trước bác vẫn uống rượu, nhưng có bao giờ đau dạ dày đâu. Giờ mọi người cứ bảo tại bác uống rượu, bác mang tiếng quá…”

Nghe mà thương cô bác ạ.Tôi hỏi kỹ hơn:

“Thế từ hôm đi khám về, bác uống thuốc theo đơn thế nào? Có dùng thêm loại nào khác không?”
Và đúng là vấn đề nằm ở đó.

Bác gái kể, sau 1 tuần uống hết đơn mà chân bác vẫn còn đau, chưa đỡ mấy, nên bác bảo cầm đơn ra hiệu thuốc ngoài thị trấn mua thêm. Một loại thì gần giống, tên khác. Một loại không có đúng thuốc cũ, họ đổi sang thuốc khác, bảo còn giảm viêm, giảm đau nhanh hơn.

Thuốc mua về, bác uống tiếp. Người bán cũng dặn uống sau ăn. Nhưng đúng hôm xảy ra chuyện, bác quên mất, đến lúc nhớ ra thì bụng đang đói. Bác nghĩ đơn giản: “Uống bù chắc không sao.”

Ai ngờ, chính cái “chắc không sao” ấy lại thành chuyện lớn.

Rồi đau bụng nhâm nhẩm, đi ngoài đen xì
Rồi cả nhà hốt hoảng đưa đi cấp cứu vì xuất huyết tiêu hoá.

Ngồi nghe bác kể, tôi vừa thương vừa buồn lắm.

Hóa ra, thủ phạm không hẳn là mấy chén rượu như mọi người nghĩ. Mà nhiều khả năng chính là việc tự uống thêm thuốc giảm đau kháng viêm mạnh sau khi đã hết đơn, lại là thuốc khác, uống kéo dài hơn, rồi có hôm còn uống lúc bụng đói. Tất cả cộng lại, cuối cùng dạ dày là nơi lãnh đủ.

Mà nói thật, chuyện này không hề hiếm cô bác ạ.

Rất nhiều cô bác đau xương khớp, đau lưng, đau thần kinh tọa… cũng hay rơi vào cảnh như vậy. Đau quá, mệt quá, uống hết đơn mà chưa đỡ hẳn, ngại đi khám lại, ngại tốn kém, thế là tự mua thêm. Hoặc nghe người quen mách. Hoặc ra hiệu thuốc kể qua loa rồi đổi thuốc khác. Cứ nghĩ chắc cũng giống nhau thôi.

Nhưng chính cái suy nghĩ đơn giản ấy lại là chỗ nguy hiểm nhất.

Thuốc giảm đau kháng viêm dùng trong đợt đau cấp thường có tác dụng nhanh, mạnh, nhưng cũng đi kèm nguy cơ tác dụng phụ nếu dùng quá thời gian, sai liều, đổi thuốc lung tung hoặc uống sai cách. Đặc biệt ở người lớn tuổi, cơ thể đã yếu hơn, chỉ một chút chủ quan thôi cũng có thể phải trả giá rất đắt.

Tôi không trách bác mà thật lòng là thương nhiều hơn.

Vì người đau lâu ngày, nhất là người lớn tuổi, chỉ mong có gì đó giúp mình đỡ đau nhanh hơn. Người quê lại chân chất, nghe hợp lý là tin. Không phải họ coi thường sức khỏe. Chỉ là họ nghĩ đơn giản, mà cái đơn giản ấy đôi khi lại rất nguy hiểm.

Qua câu chuyện của chính bác mình, bs Ninh chỉ mong cô bác nhớ vài điều:

- Thuốc giảm đau kháng viêm không phải cứ thấy đau là uống thêm.
- Hết đơn mà còn đau thì nên đi khám lại hoặc hỏi lại bác sĩ điều trị.
- Không tự ý mua thêm, không tự ý đổi thuốc, không dùng thuốc theo lời kể hay đơn của người khác.
- Người lớn tuổi dùng thuốc càng phải cẩn thận: đúng thuốc, đúng liều, đúng giờ, đúng cách. An toàn phải là số 1.

Ngoài thuốc, vẫn phải nhớ cái gốc lâu dài là ăn uống đủ, ngủ nghỉ điều độ, tập luyện phù hợp, kéo giãn nhẹ nhàng, bớt làm quá sức. Chứ không thể chỉ trông chờ vào thuốc mà mong mọi thứ ổn mãi được.

Tôi cũng muốn nhắn với mọi người còn khoẻ là con cháu trong nhà có người ốm rằng: người già đau lâu ngày rất dễ sốt ruột, dễ quên, dễ uống sai. Nên nếu bố mẹ, cô chú, bác lớn tuổi đang dùng thuốc, mình phải để ý kỹ hơn một chút. Hỏi xem còn thuốc không. Thuốc ai bán. Đã ăn gì chưa. Có cần đi khám lại không.

Nhiều khi chỉ một câu hỏi thêm thôi, cũng tránh được một lần cấp cứu.

Mong rằng từ câu chuyện của bác tôi, mỗi cô bác sẽ cẩn thận hơn khi dùng thuốc. Mỗi người nhà sẽ để ý hơn tới người thân đang đau ốm. Để bớt đi một lần hoảng hốt. Bớt đi một lần cấp cứu vì chủ quan. Và bớt đi câu “giá mà hôm đó mình cẩn thận hơn…”

Tôi chỉ mong tâm sự trong bài viết này hữu ích, xin chia sẻ để thêm một người biết mà tránh.
Nếu đọc mà thấy hình ảnh của mình hay người thân đâu đó trong câu chuyện này, hãy để lại cho bs Ninh một bình luận nhé.

30/03/2026

Đây là câu chuyện thật vừa xảy ra với người thân trong gia đình bs và cũng có thể là câu chuyện của nhiều bệnh nhân tôi gặp tại phòng cấp cứu ngoại. Chữa khớp lại khổ Dạ dày vì tự ý dùng sai cách cô bác ạ

30/03/2026

Tối nay hẹn cô bác mở live trò chuyện cùng bs lúc 19h30 nhé. Hôm qua bs về quê có câu chuyện sức khoẻ của người thân có thể nhiều cô bác quan tâm

Hôm nay 27/3, ngày của thể thao Việt Nam.Mà tôi lại ngồi… nhớ đôi giày chạy của mình cô bác ạ.Hơn 2 tháng nay, vì cái dâ...
27/03/2026

Hôm nay 27/3, ngày của thể thao Việt Nam.

Mà tôi lại ngồi… nhớ đôi giày chạy của mình cô bác ạ.

Hơn 2 tháng nay, vì cái dây chằng đầu gối vẫn chưa khỏi hẳn, tôi phải tạm dừng 2 môn mình mê nhất là chạy bộ và đá bóng. Nói thật, nhiều lúc nhớ cảm giác xỏ chân vào đôi giày, bước ra đường chạy quanh hồ, hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu guồng chân… thấy thèm lắm. Nhớ như kiểu lâu ngày không gặp một người bạn thân.

Có lẽ vì thể thao với tôi không chỉ là vận động. Nó là một phần ký ức, một phần tuổi trẻ, một phần tính cách, và cũng là một phần cuộc sống.

Hồi còn bé, chắc tầm học cấp 1, những năm trước 2000 ở quê tôi còn nghèo lắm. Tết đến, được mừng tuổi tờ 1.000, 2.000 hay 5.000 đồng đã thấy oách lắm rồi. Nhưng cô bác biết điều tôi mong nhất là gì không?

Là mong Tết có tiền để xin bố mẹ mua cho quả bóng nhựa ở quán tạp hóa.

Ngày ấy, có quả bóng là vui như bắt được vàng. Đám trẻ con chúng tôi lôi nhau ra ruộng rạ sau mùa gặt, chia phe, dựng khung thành bằng bẻ cành cây cắm xuống, rồi đá hùng hục từ sáng đến chiều. Bóng nhựa bị thủng xịt hơi, bẹp dí thì đám trẻ chúng tôi nghĩ cách nhét giấy nilon vào trong cho nó căng lên, lại đá tiếp thêm vài trận nữa. Nghèo thật. Mà vui cũng thật. Trong veo, hồn nhiên, sung sướng theo kiểu rất khó để mua lại bằng tiền khi lớn lên.

Không biết các anh em cuối 8x, đầu 9x có ai từng như thế không? 😅

Giờ nghĩ lại, thấy mình chưa chắc giàu tiền giàu bạc, nhưng đúng là giàu kỷ niệm thật cô bác ạ. Mà những kỷ niệm ấy lại toàn gắn với thời khó khăn, gắn với những ngày thiếu thốn, gắn với cái cảm giác phải trân quý từng niềm vui nhỏ xíu. Có lẽ cũng chính từ đó mà cái mầm yêu thể thao trong tôi lớn dần lên lúc nào không biết.

Hồi học cấp 3 ở trường Lạng Giang số 2, gần phố Kép, Bắc Giang quê tôi, cơ sở vật chất còn thiếu thốn nhiều lắm. Sân bãi thì sỏi đất là chính, chưa được như bây giờ. Giờ thể dục, chúng tôi được học bóng chuyền, bóng rổ. Chỉ cần được cầm vào quả bóng, chơi với bạn bè một lúc thôi là đã thấy mê lắm rồi. Nhưng học sinh thì đông, bóng thì ít, mà cái gì cũng phải giữ gìn để dùng được lâu. Thế nên càng thiếu lại càng thèm. Càng thèm lại càng thích. Cái sự “không đủ” ngày ấy, hóa ra lại âm thầm nuôi cái đam mê rất dài cho tôi về sau.

Rồi sau khi tốt nghiệp cấp 3, tôi học Đại học Y Hà Nội, rời quê, lên thủ đô. Ở đó, cái gì cũng có vẻ đủ hơn quê mình. Chỉ có 2 thứ không bao giờ đủ: tiền và thời gian.

Tiền thì rõ rồi, sinh viên trường y như chúng tôi, nhất là nhà không dư dả, thì vẫn chủ yếu ngửa tay chờ bố mẹ. Còn thời gian, với một đứa học hành chăm chỉ và tập trung, nó cũng xa xỉ chẳng kém. Ngày học giảng đường, chiều đi thực hành, tối thư viện, đêm có hôm còn trực viện. Nhiều người sẽ bảo: “Thì tranh thủ mà tập chứ?”. Đúng, muốn thì vẫn có cách. Nhưng nói thật, sau một ngày học và căng đầu như thế, cái dễ mọc ra nhất không phải múi bụng đâu, mà là… cái lười.

Lười vận động.

Mệt quá thì người ta chỉ muốn nằm. Lạnh quá thì người ta chỉ muốn chui vào chăn. Áp lực quá thì người ta dễ tự tha cho mình bằng câu: “Thôi mai tập cũng được.”

May cho tôi là trong người đã có sẵn chút máu mê vận động từ trước. Cứ hễ căng thẳng quá là người lại muốn nhấc mông lên mà chạy, mà đá, mà đổ mồ hôi một trận cho nhẹ đầu. Thế là thành thói quen, mỗi chiều tôi lại cùng mấy anh em ở ký túc xá chạy ra sân bóng trường Y, bắt kèo, gạ đội, thi đấu bóng đá.

Hồi đó động lực cũng rất sinh viên lắm cô bác ạ: kèo nước ngọt.

Đội nào thắng thì được đãi nước ngọt.

Nghe thì đơn sơ, nhưng chính mấy chai nước ngọt ấy lại giữ lửa đam mê ghê gớm phết. Hồi đó tôi chơi bóng đá là chính, thi thoảng ném vài quả bóng rổ, gặp hội đá cầu thì ghé đá vài cái cho vui. Nhưng cơ bản là đã mê thể thao rồi thì môn gì cũng có thể làm quen, ai cũng có thể bắt chuyện, ở đâu cũng có thể tìm thấy một niềm vui.

Và cho đến khi ra trường đi làm bác sĩ, tư vấn, khám chữa bệnh cho mọi người, tôi mới thấy mình thật sự may mắn vì đã chọn thể thao làm bạn đồng hành.

Làm nghề liên quan đến sức khỏe, mình càng hiểu rõ một điều: muốn nói người khác chăm sức khỏe cho tốt, thì bản thân mình cũng phải tập sống tử tế với sức khỏe của chính mình trước đã. Mình nói người ta vận động mà mình thì suốt ngày “để mai”, nghe nó cũng hơi ngượng miệng cô bác nhỉ.

Nhưng tất nhiên, không có gì là dễ cả.

Chơi thể thao, tập luyện nghiêm túc cũng có cái giá của nó. Phải biết sắp xếp thời gian tốt hơn. Phải vượt qua cơn buồn ngủ trong chăn ấm ngày đông. Phải bước qua cảm giác mệt sau một buổi trực căng thẳng. Phải chịu được những cơn đau mỏi cơ khi mới tăng cường độ. Và đôi khi, phải chấp nhận cả chấn thương khi chuẩn bị chưa đủ tốt, chưa đủ kỹ.

Như tôi bây giờ đây.

Ngồi ngày thể thao Việt Nam mà nhớ đôi giày, nhớ sân bóng, nhớ cung đường chạy quanh hồ. Cũng hơi buồn buồn một tí. Nhưng rồi nghĩ kỹ lại, tôi thấy ngay cả chấn thương này cũng là một bài học. Nó nhắc mình về sự kiên nhẫn. Về giới hạn cơ thể. Về việc muốn đi đường dài thì không thể chỉ dựa vào máu hăng. Phải có hiểu biết, có chuẩn bị, có phục hồi, có tôn trọng cơ thể mình.

Nói vậy thôi chứ cũng xin phép khoe nhẹ với cô bác tí cho vui.

Tôi cũng đã hoàn thành trên dưới chục lần chạy 21km, 42km rồi đấy ạ. Cũng ghê gớm phết chứ nhỉ. Cũng đã “chấm ngón tay” lên vài đỉnh núi miền Bắc rồi. Và năm vừa rồi, tôi còn hoàn thành một cuộc thi IRONMAN phong trào: bơi 1,9km, đạp xe 90km, chạy tiếp 21km.

Nghe đến đây mà cô bác thấy hơi oách thì… tôi xin nhận.

Sau này nhỡ không chơi được thể thao như trước nữa, thì thôi cũng có ít chuyện để ngồi chém gió với con cháu: “Ngày xưa ông cũng máu lửa lắm đấy nhé!”

Nhưng nói vui vậy thôi. Ngồi nghĩ kỹ vào ngày 27/3 này, điều tôi thấy quý nhất không phải là mấy tấm huy chương, mấy con số hay những lần hoàn thành giải.

Mà là thể thao đã làm cho cuộc đời mình đẹp hơn.

Nó cho một cậu bé nhà quê nghèo có những niềm vui rất trong trẻo giữa ruộng rạ.
Nó cho một cậu học sinh sự háo hức với trái bóng, với sân chơi, với cảm giác vận động.
Nó cho một sinh viên y một cách để xả bớt áp lực, bớt căng thẳng, bớt mệt mỏi.
Và nó cho một bác sĩ hôm nay một người bạn thật sự để giữ sức khỏe, giữ tinh thần, giữ sự bền bỉ mà tiếp tục làm nghề, tiếp tục chăm người khác.

Thể thao, với tôi, không chỉ là chạy nhanh hơn, đá hay hơn hay khỏe hơn người khác.

Thể thao dạy mình cách ngã rồi đứng dậy.
Dạy mình kiên trì.
Dạy mình kỷ luật.
Dạy mình biết thua, biết đau, biết nghỉ, biết quay lại.
Dạy mình rằng cơ thể này nếu được chăm sóc tử tế, nó sẽ trả ơn mình bằng một cuộc sống rất khác.

Nên nếu hôm nay cô bác đọc đến đây, mà vẫn đang nghĩ:
“Bận lắm, mai tập.”
“Mệt lắm, để hôm khác.”
“Già rồi, tập gì nữa.”
“Thôi, tôi không hợp thể thao đâu.”

Thì cho tôi xin phép nói nhỏ một câu rất thật lòng:

Không cần phải chạy 21km mới gọi là tập đâu ạ.
Không cần thi IRONMAN mới là ghê gớm.
Cũng không cần mặc đồ xịn, đồng hồ xịn, giày xịn mới bắt đầu được.

Chỉ cần đi bộ nhiều hơn hôm qua một chút.
Chỉ cần dành 15-20 phút vận động mỗi ngày.
Chỉ cần bớt ngồi lì một tí, bớt viện cớ một tí, thương cơ thể mình hơn một tí.

Là đã tốt hơn rất nhiều rồi.

Tôi tin rằng ai cũng có thể tìm cho mình một môn thể thao, hay ít nhất là một kiểu vận động phù hợp để làm bạn. Và khi đã có người bạn đó đồng hành, cuộc sống sẽ khác thật. Người khỏe hơn, đầu óc nhẹ hơn, ngủ ngon hơn, tinh thần sáng hơn, làm việc cũng vững hơn.

Còn tôi, chắc chắn sẽ quay lại.

Không biết là sớm hay muộn, nhưng sẽ quay lại.
Vì nhớ đôi giày lắm rồi.
Nhớ đường chạy lắm rồi.
Nhớ cảm giác mồ hôi rơi mà lòng lại thấy vui lắm rồi.

Cô bác nào cũng đang có một môn mình yêu thích, hay đang bắt đầu tập lại sau một thời gian bỏ dở, để lại bình luận kể tôi nghe với nhé.

Và nếu cô bác muốn, cứ theo dõi bác sĩ Ninh. Tôi sẽ tiếp tục chia sẻ cùng cô bác những kiến thức sức khỏe gần gũi, dễ hiểu, và cả những kinh nghiệm tập luyện, vận động sao cho đúng cách, an toàn, khoa học hơn mỗi ngày.

Chúng ta không cần trở thành vận động viên.
Nhưng nhất định có thể trở thành phiên bản khỏe hơn của chính mình.

Đạm bạc 😇Được ngày đi làm về sớm cô bác ạVk bảo là, “ nay em về muộn”
26/03/2026

Đạm bạc 😇
Được ngày đi làm về sớm cô bác ạ
Vk bảo là, “ nay em về muộn”

SỨC KHỎE VÀNG BẮT ĐẦU TỪ… CHIẾC GỐI!😴 Bài 1 SERI CHUYỆN CÁI ĐẦU- NÃO.Có bác kể “bác sĩ ơi, tôi cứ nằm xuống là trằn trọc...
26/03/2026

SỨC KHỎE VÀNG BẮT ĐẦU TỪ… CHIẾC GỐI!

😴 Bài 1 SERI CHUYỆN CÁI ĐẦU- NÃO.

Có bác kể “bác sĩ ơi, tôi cứ nằm xuống là trằn trọc cả đêm”, có anh thì bảo “ngủ dậy mà đầu óc cứ u u, ve ve, chẳng nhớ nổi việc gì”, có chị lại nhắn “em biết ngủ quan trọng nhưng cứ cầm điện thoại là quên hết giờ giấc”… Thú thật là đọc mà bác sĩ thấy lo thay.

Mà khổ nỗi, nhiều người cứ nghĩ mất ngủ chỉ là mệt mỏi chút thôi. Nhưng càng tìm hiểu sâu, bác sĩ càng thấy một điều: rất nhiều cô bác đang coi thường “cái sai” trong giấc ngủ của mình. Không phải vì mình không biết ngủ là tốt, mà vì… mình sống vậy quen rồi, ai cũng thức khuya, ai cũng dùng điện thoại sát giờ ngủ, nên mình tưởng nó bình thường.

👉 Vậy nên bài này bác sĩ viết kỹ hơn một chút. Để cô bác đọc một lần, tự “soi” xem mình đang “ngược đãi” bộ não thế nào. Và quan trọng hơn: mình hiểu cái gốc của việc “sửa chữa” não bộ, chứ không phải cứ mệt là uống thuốc ngủ rồi lại đâu đóng đấy.

1. Nhiều người nghĩ coi giấc ngủ là “thời gian ch.ết” - Sai lầm lớn nhất!

Cô bác ạ, bộ não mình giống như một xưởng sửa chữa. Ban ngày mình làm việc, học tập là lúc xưởng đang vận hành hết công suất. Ban đêm khi mình ngủ, mới là lúc “đội thợ” bắt đầu vào việc.

Nếu mình cắt xén giấc ngủ, tức là mình đang đuổi khéo đội thợ đi. Theo nghiên cứu từ PubMed mới nhất [1], chính lúc mình ngủ sâu là lúc não bộ “tái tạo” tế bào và “sắp xếp” lại ký ức. Không ngủ đủ thì xưởng bừa bộn, máy móc hỏng hóc, bảo sao sáng dậy đầu óc cứ “mụ mị” đi.

2. Hệ thống “dọn rác” Glymphatic: Không ngủ là… ngập rác!

Nghe lạ đúng không cô bác? Nhưng não mình có một hệ thống dọn vệ sinh cực kỳ chuyên nghiệp tên là Glymphatic [3].

Tưởng tượng não mình như cái nhà. Ban ngày mình sinh hoạt, xả rác (độc tố chuyển hóa). Ban đêm, hệ thống này mới “mở vòi nước” để rửa sạch đống rác đó. Nếu cô bác không ngủ đủ, rác cứ tích tụ lại ngày này qua ngày khác. CDC Mỹ [2] đã cảnh báo rồi: rác đầy não thì nguy cơ sa sút trí tuệ, suy giảm nhận thức là điều khó tránh khỏi.

3. “Cày” điện thoại sát giờ ngủ: “Mồi lử.a” đốt cháy giấc ngủ ngon

Bác sĩ biết, nhiều cô bác có thói quen trước khi ngủ phải lướt Facebook, xem tin tức một chút mới chịu được. Nói vui chứ bỏ điện thoại lúc đêm khuya khó như… bỏ thói quen uống trà đặc vậy 😄

Nhưng ánh sáng xanh từ điện thoại làm não mình tưởng vẫn là ban ngày, nó không chịu tiết ra hormone ngủ. Thế là mình cứ thao thức, rồi lại cầm điện thoại… một cái vòng quẩn quanh khiến não bộ “cháy máy”.

4. Thiếu ngủ: “Bào mòn” tuổi thọ của não bộ

Cái khó của việc thiếu ngủ là nó không làm mình “gục ngay”. Nó cứ âm thầm “bào” từng chút một.

Nghiên cứu trên tạp chí The Lancet [5] chỉ ra rằng: ngủ kém liên quan trực tiếp đến việc não bộ “già” đi nhanh hơn. Sáng dậy thấy mệt, khàn tiếng, hay quên… không phải do mình già đâu ạ. Là do mình vừa “thử sức” bộ não quá đà đấy.

🤫 thật sự ra thì, Cô bác ạ, giấc ngủ không phải là chuyện “sang chảnh” gì đâu. Nó là thứ bình dân nhất, miễn phí nhất nhưng lại quý giá nhất. Mình hay chủ quan vì nó miễn phí.

Nhưng điều đáng mừng là: giấc ngủ mình sửa được. Không cần thuốc tiên, chỉ cần mình hiểu đúng và bắt đầu từ một thay đổi nhỏ. Hôm nay cô bác đừng cố ngủ đủ 8 tiếng ngay nếu đang quen thức khuya. Mình chỉ cần chọn 1 thay đổi nhỏ thôi:

- Thử cất điện thoại trước khi ngủ 30 phút.
- Thử đi ngủ sớm hơn mọi khi 15 phút.
- Thử giữ cho phòng ngủ thật tối và yên tĩnh.
Chỉ một thay đổi thôi, nhưng làm đều đặn bộ não sẽ “biết ơn” cô bác ngay lập tức đấy

🙏 Nếu cô bác đọc đến đây và thấy “hình như mình cũng đang ngược đãi cái não”, đừng tự trách. Ai cũng từng vậy cả. Quan trọng là mình biết rồi thì mình làm khác đi cho khỏe, cho minh mẫn.

Cô bác viết giúp bác sĩ Ninh một dòng nhé: đang gặp khó khăn gì nhất trong giấc ngủ? (Khó vào giấc, hay tỉnh giấc giữa đêm, hay dậy sớm mà vẫn mệt…?)
Bác sĩ sẽ đọc và viết tiếp bài sau để cùng cô bác tháo gỡ nhé.

Nếu thấy bài này hữu ích, cô bác lưu lại hoặc chia sẻ cho người thân, bạn bè đang hay “cày đêm” để họ biết thương lấy bộ não của mình hơn. Mình giúp nhau một chút, nhiều khi quý hơn cả thuốc bổ.

Cảm ơn cô bác đã theo dõi và đồng hành cùng bác sĩ Ninh.
(Tôi xin để một số tên nghiên cứu và tài liệu than khảo ở đây để cô bác nào có thời gian, đọc hiểu và cùng chia sẻ bàn luận. Các tài liệu mới nhất gần đây:
[1] PubMed: Sleep as the Foundation of Brain Health (2025).
[2] CDC Mỹ: Sleep Deprivation and Chronic Disease (2023).
[3] Glymphatic System: The Brain’s Waste Removal (Neurochemical Research).
[5] The Lancet: Poor sleep health and brain age (2025))
(Bs Quang Ninh zalo 0559087668)

Address

43 Phương Liệt, Phương Liệt, Thanh Xuân
Hanoi
100000

Telephone

+84559087668

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bác sĩ Quang Ninh posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Bác sĩ Quang Ninh:

Share