27/03/2026
Hôm nay 27/3, ngày của thể thao Việt Nam.
Mà tôi lại ngồi… nhớ đôi giày chạy của mình cô bác ạ.
Hơn 2 tháng nay, vì cái dây chằng đầu gối vẫn chưa khỏi hẳn, tôi phải tạm dừng 2 môn mình mê nhất là chạy bộ và đá bóng. Nói thật, nhiều lúc nhớ cảm giác xỏ chân vào đôi giày, bước ra đường chạy quanh hồ, hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu guồng chân… thấy thèm lắm. Nhớ như kiểu lâu ngày không gặp một người bạn thân.
Có lẽ vì thể thao với tôi không chỉ là vận động. Nó là một phần ký ức, một phần tuổi trẻ, một phần tính cách, và cũng là một phần cuộc sống.
Hồi còn bé, chắc tầm học cấp 1, những năm trước 2000 ở quê tôi còn nghèo lắm. Tết đến, được mừng tuổi tờ 1.000, 2.000 hay 5.000 đồng đã thấy oách lắm rồi. Nhưng cô bác biết điều tôi mong nhất là gì không?
Là mong Tết có tiền để xin bố mẹ mua cho quả bóng nhựa ở quán tạp hóa.
Ngày ấy, có quả bóng là vui như bắt được vàng. Đám trẻ con chúng tôi lôi nhau ra ruộng rạ sau mùa gặt, chia phe, dựng khung thành bằng bẻ cành cây cắm xuống, rồi đá hùng hục từ sáng đến chiều. Bóng nhựa bị thủng xịt hơi, bẹp dí thì đám trẻ chúng tôi nghĩ cách nhét giấy nilon vào trong cho nó căng lên, lại đá tiếp thêm vài trận nữa. Nghèo thật. Mà vui cũng thật. Trong veo, hồn nhiên, sung sướng theo kiểu rất khó để mua lại bằng tiền khi lớn lên.
Không biết các anh em cuối 8x, đầu 9x có ai từng như thế không? 😅
Giờ nghĩ lại, thấy mình chưa chắc giàu tiền giàu bạc, nhưng đúng là giàu kỷ niệm thật cô bác ạ. Mà những kỷ niệm ấy lại toàn gắn với thời khó khăn, gắn với những ngày thiếu thốn, gắn với cái cảm giác phải trân quý từng niềm vui nhỏ xíu. Có lẽ cũng chính từ đó mà cái mầm yêu thể thao trong tôi lớn dần lên lúc nào không biết.
Hồi học cấp 3 ở trường Lạng Giang số 2, gần phố Kép, Bắc Giang quê tôi, cơ sở vật chất còn thiếu thốn nhiều lắm. Sân bãi thì sỏi đất là chính, chưa được như bây giờ. Giờ thể dục, chúng tôi được học bóng chuyền, bóng rổ. Chỉ cần được cầm vào quả bóng, chơi với bạn bè một lúc thôi là đã thấy mê lắm rồi. Nhưng học sinh thì đông, bóng thì ít, mà cái gì cũng phải giữ gìn để dùng được lâu. Thế nên càng thiếu lại càng thèm. Càng thèm lại càng thích. Cái sự “không đủ” ngày ấy, hóa ra lại âm thầm nuôi cái đam mê rất dài cho tôi về sau.
Rồi sau khi tốt nghiệp cấp 3, tôi học Đại học Y Hà Nội, rời quê, lên thủ đô. Ở đó, cái gì cũng có vẻ đủ hơn quê mình. Chỉ có 2 thứ không bao giờ đủ: tiền và thời gian.
Tiền thì rõ rồi, sinh viên trường y như chúng tôi, nhất là nhà không dư dả, thì vẫn chủ yếu ngửa tay chờ bố mẹ. Còn thời gian, với một đứa học hành chăm chỉ và tập trung, nó cũng xa xỉ chẳng kém. Ngày học giảng đường, chiều đi thực hành, tối thư viện, đêm có hôm còn trực viện. Nhiều người sẽ bảo: “Thì tranh thủ mà tập chứ?”. Đúng, muốn thì vẫn có cách. Nhưng nói thật, sau một ngày học và căng đầu như thế, cái dễ mọc ra nhất không phải múi bụng đâu, mà là… cái lười.
Lười vận động.
Mệt quá thì người ta chỉ muốn nằm. Lạnh quá thì người ta chỉ muốn chui vào chăn. Áp lực quá thì người ta dễ tự tha cho mình bằng câu: “Thôi mai tập cũng được.”
May cho tôi là trong người đã có sẵn chút máu mê vận động từ trước. Cứ hễ căng thẳng quá là người lại muốn nhấc mông lên mà chạy, mà đá, mà đổ mồ hôi một trận cho nhẹ đầu. Thế là thành thói quen, mỗi chiều tôi lại cùng mấy anh em ở ký túc xá chạy ra sân bóng trường Y, bắt kèo, gạ đội, thi đấu bóng đá.
Hồi đó động lực cũng rất sinh viên lắm cô bác ạ: kèo nước ngọt.
Đội nào thắng thì được đãi nước ngọt.
Nghe thì đơn sơ, nhưng chính mấy chai nước ngọt ấy lại giữ lửa đam mê ghê gớm phết. Hồi đó tôi chơi bóng đá là chính, thi thoảng ném vài quả bóng rổ, gặp hội đá cầu thì ghé đá vài cái cho vui. Nhưng cơ bản là đã mê thể thao rồi thì môn gì cũng có thể làm quen, ai cũng có thể bắt chuyện, ở đâu cũng có thể tìm thấy một niềm vui.
Và cho đến khi ra trường đi làm bác sĩ, tư vấn, khám chữa bệnh cho mọi người, tôi mới thấy mình thật sự may mắn vì đã chọn thể thao làm bạn đồng hành.
Làm nghề liên quan đến sức khỏe, mình càng hiểu rõ một điều: muốn nói người khác chăm sức khỏe cho tốt, thì bản thân mình cũng phải tập sống tử tế với sức khỏe của chính mình trước đã. Mình nói người ta vận động mà mình thì suốt ngày “để mai”, nghe nó cũng hơi ngượng miệng cô bác nhỉ.
Nhưng tất nhiên, không có gì là dễ cả.
Chơi thể thao, tập luyện nghiêm túc cũng có cái giá của nó. Phải biết sắp xếp thời gian tốt hơn. Phải vượt qua cơn buồn ngủ trong chăn ấm ngày đông. Phải bước qua cảm giác mệt sau một buổi trực căng thẳng. Phải chịu được những cơn đau mỏi cơ khi mới tăng cường độ. Và đôi khi, phải chấp nhận cả chấn thương khi chuẩn bị chưa đủ tốt, chưa đủ kỹ.
Như tôi bây giờ đây.
Ngồi ngày thể thao Việt Nam mà nhớ đôi giày, nhớ sân bóng, nhớ cung đường chạy quanh hồ. Cũng hơi buồn buồn một tí. Nhưng rồi nghĩ kỹ lại, tôi thấy ngay cả chấn thương này cũng là một bài học. Nó nhắc mình về sự kiên nhẫn. Về giới hạn cơ thể. Về việc muốn đi đường dài thì không thể chỉ dựa vào máu hăng. Phải có hiểu biết, có chuẩn bị, có phục hồi, có tôn trọng cơ thể mình.
Nói vậy thôi chứ cũng xin phép khoe nhẹ với cô bác tí cho vui.
Tôi cũng đã hoàn thành trên dưới chục lần chạy 21km, 42km rồi đấy ạ. Cũng ghê gớm phết chứ nhỉ. Cũng đã “chấm ngón tay” lên vài đỉnh núi miền Bắc rồi. Và năm vừa rồi, tôi còn hoàn thành một cuộc thi IRONMAN phong trào: bơi 1,9km, đạp xe 90km, chạy tiếp 21km.
Nghe đến đây mà cô bác thấy hơi oách thì… tôi xin nhận.
Sau này nhỡ không chơi được thể thao như trước nữa, thì thôi cũng có ít chuyện để ngồi chém gió với con cháu: “Ngày xưa ông cũng máu lửa lắm đấy nhé!”
Nhưng nói vui vậy thôi. Ngồi nghĩ kỹ vào ngày 27/3 này, điều tôi thấy quý nhất không phải là mấy tấm huy chương, mấy con số hay những lần hoàn thành giải.
Mà là thể thao đã làm cho cuộc đời mình đẹp hơn.
Nó cho một cậu bé nhà quê nghèo có những niềm vui rất trong trẻo giữa ruộng rạ.
Nó cho một cậu học sinh sự háo hức với trái bóng, với sân chơi, với cảm giác vận động.
Nó cho một sinh viên y một cách để xả bớt áp lực, bớt căng thẳng, bớt mệt mỏi.
Và nó cho một bác sĩ hôm nay một người bạn thật sự để giữ sức khỏe, giữ tinh thần, giữ sự bền bỉ mà tiếp tục làm nghề, tiếp tục chăm người khác.
Thể thao, với tôi, không chỉ là chạy nhanh hơn, đá hay hơn hay khỏe hơn người khác.
Thể thao dạy mình cách ngã rồi đứng dậy.
Dạy mình kiên trì.
Dạy mình kỷ luật.
Dạy mình biết thua, biết đau, biết nghỉ, biết quay lại.
Dạy mình rằng cơ thể này nếu được chăm sóc tử tế, nó sẽ trả ơn mình bằng một cuộc sống rất khác.
Nên nếu hôm nay cô bác đọc đến đây, mà vẫn đang nghĩ:
“Bận lắm, mai tập.”
“Mệt lắm, để hôm khác.”
“Già rồi, tập gì nữa.”
“Thôi, tôi không hợp thể thao đâu.”
Thì cho tôi xin phép nói nhỏ một câu rất thật lòng:
Không cần phải chạy 21km mới gọi là tập đâu ạ.
Không cần thi IRONMAN mới là ghê gớm.
Cũng không cần mặc đồ xịn, đồng hồ xịn, giày xịn mới bắt đầu được.
Chỉ cần đi bộ nhiều hơn hôm qua một chút.
Chỉ cần dành 15-20 phút vận động mỗi ngày.
Chỉ cần bớt ngồi lì một tí, bớt viện cớ một tí, thương cơ thể mình hơn một tí.
Là đã tốt hơn rất nhiều rồi.
Tôi tin rằng ai cũng có thể tìm cho mình một môn thể thao, hay ít nhất là một kiểu vận động phù hợp để làm bạn. Và khi đã có người bạn đó đồng hành, cuộc sống sẽ khác thật. Người khỏe hơn, đầu óc nhẹ hơn, ngủ ngon hơn, tinh thần sáng hơn, làm việc cũng vững hơn.
Còn tôi, chắc chắn sẽ quay lại.
Không biết là sớm hay muộn, nhưng sẽ quay lại.
Vì nhớ đôi giày lắm rồi.
Nhớ đường chạy lắm rồi.
Nhớ cảm giác mồ hôi rơi mà lòng lại thấy vui lắm rồi.
Cô bác nào cũng đang có một môn mình yêu thích, hay đang bắt đầu tập lại sau một thời gian bỏ dở, để lại bình luận kể tôi nghe với nhé.
Và nếu cô bác muốn, cứ theo dõi bác sĩ Ninh. Tôi sẽ tiếp tục chia sẻ cùng cô bác những kiến thức sức khỏe gần gũi, dễ hiểu, và cả những kinh nghiệm tập luyện, vận động sao cho đúng cách, an toàn, khoa học hơn mỗi ngày.
Chúng ta không cần trở thành vận động viên.
Nhưng nhất định có thể trở thành phiên bản khỏe hơn của chính mình.