25/07/2025
"Hướng Đi Nằm Trong Chính Mình."
Cuộc đời... đôi khi như một dòng sông lặng lẽ trôi.
Và giữa dòng chảy ấy, điều chúng ta cần, không phải là một điểm đến, mà là một chiếc la bàn của tâm hồn – để không lạc lối giữa những chênh vênh của đời sống.
Tôi đã tìm thấy chiếc la bàn ấy trong một câu nói giản dị mà sâu sắc:
Nhìn về phía trước... để thấy hy vọng.
Nhìn lại đằng sau... để có kinh nghiệm.
Nhìn xung quanh... để tìm ra thực tại.
Nhìn về bên trong... để tìm thấy chính mình."
Nhìn về phía trước – để thấy một bầu trời rộng mở.
Nơi đó, hy vọng lặng lẽ nảy mầm.
Hy vọng không phải là sự ảo tưởng, mà là ngọn lửa âm thầm soi đường cho những bước chân mỏi mệt.
Chỉ cần còn hy vọng, ta vẫn có thể tiếp tục – dù con đường phía trước chưa hề rõ ràng.
Nhìn lại đằng sau – không phải để đắm chìm trong nuối tiếc,
mà để gom nhặt những mảnh ghép đã tạo nên chính ta.
Mỗi vết xước, mỗi lần vấp ngã, mỗi ánh nhìn đã xa...
tất cả đều là chất liệu để ta lớn lên.
Quá khứ không phải là gánh nặng,
mà là cuốn nhật ký tâm hồn – nơi ta học cách kiên cường và vị tha hơn mỗi ngày.
Nhìn xung quanh – để trở về với hiện tại.
Là nhịp thở, là tiếng chim, là giọt sương đọng trên ngón tay...
Là những điều nhỏ bé mà nếu không tỉnh thức, ta sẽ bỏ lỡ.
Thực tại là nơi duy nhất ta thật sự được sống.
Ở đó có người thương đang chờ, có ánh sáng đang chiếu rọi,
và có chính ta – đang mỉm cười một cách rất thật.
Và sau tất cả, là hành trình quay về bên trong để tìm lại chính mình.
Giữa bao tiếng ồn và vai diễn, đôi khi ta đánh rơi bản ngã.
Chỉ khi dừng lại, nhắm mắt và lắng nghe thật sâu,
ta mới chạm được vào sự thật giản dị nhất: Mình đang tồn tại. Và điều đó là đủ đầy.
Chiếc la bàn ấy... không ở đâu xa, nó nằm ngay trong lòng bạn, nhẹ nhàng nhưng bền bỉ – đưa bạn trở về với chính mình, bất kể dòng đời có trôi xa đến đâu...!
St