
30/05/2025
🌟 “Dù không nhìn thấy ánh sáng, em vẫn muốn trở thành người mang lại sự dễ chịu cho người khác” 🌟
Em là một kỹ thuật viên massage tại spa. Không giống mọi người, em không nhìn thấy khách bước vào. Em chỉ cảm nhận họ qua tiếng bước chân, giọng nói, và đôi tay của mình.
Em từng là người bình thường, cũng đi học, cũng mơ ước, cũng có những ngày ngắm hoàng hôn, chạy xe rong ruổi với bạn bè. Nhưng rồi một ngày... mắt em mờ dần. Bác sĩ nói đó là căn bệnh không thể chữa khỏi. Em khi đó mới 19 tuổi.
"Em đã nghĩ cuộc đời mình chấm hết rồi chị ạ."
Em từng khóa cửa, không gặp ai, không ăn, không nói. Em nằm trong bóng tối của chính mình – cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Cho đến một lần, mẹ dắt em tới trung tâm dạy nghề cho người khiếm thị. Em thử học xoa bóp. Những ngày đầu, em chẳng cảm nhận được gì – vừa đau tay, vừa tủi thân. Nhưng rồi có người thầy nói với em:
“Con không còn đôi mắt, nhưng còn đôi tay – đôi tay cũng có thể chữa lành nếu con đặt cả trái tim vào đó.”
Và em bắt đầu học thật sự. Học cảm nhận từng đốt xương, từng đường cơ. Học cách nghe nhịp thở của khách, lắng nghe những lời mỏi mệt, cả những điều họ không nói ra.
Giờ đây, dù không thấy, em vẫn “nhìn” được nỗi đau ở vai, sự căng thẳng ở lưng, hay những uất nghẹn giấu trong im lặng. Em học được rằng:
👉 Có những điều không cần thấy bằng mắt, chỉ cần chạm bằng lòng.
Mỗi khi khách nói "dễ chịu quá", "cảm ơn em nhiều", "chị thấy khỏe hơn rồi" — là em thấy mình còn có ích, thấy mình vẫn đang sống một cách trọn vẹn.
💛 Với những kỹ thuật viên khiếm thị như em, mỗi khách hàng đến không chỉ là một người để chăm sóc, mà là một cơ hội để kết nối – để được sống, được tin, được yêu quý – dù trong bóng tối.
Cảm ơn em – người thắp lên ánh sáng bằng đôi tay và nghị lực của chính mình.