04/05/2026
Chồng dùng 10 tỷ m-ua nhà cho bồ, nhưng khi vợ gọi cầu cứu 200 triệu m-ổ cho con thì anh ta quát: "Cô tự đi mà lo!". Ngay sau lời từ chối nh-ẫn tâ-m đó, một tin s-ét đ-ánh đã giáng xuống, khiến gã chồng h-ối h-ận tột độ...
Văn phòng rộng lớn của Hoàng ngập tràn ánh đèn vàng ấm áp, nhưng không khí lại đặc quánh sự lạnh lẽo và căng thẳng. Anh ta đang ngồi dựa lưng vào chiếc ghế da đ-ắt tiền, một tay lơ đãng gõ nhịp trên mặt bàn gỗ mun bóng loáng, đối diện anh là Thủy, cô b-ồ với mái tóc xoăn lượn sóng và nụ cười luôn thường trực như thể đang gi-ễu c-ợt cả thế giới.
“Thủy à,” Hoàng bắt đầu bằng giọng trầm khàn, mang theo chút tự mãn không che giấu được, “Ngôi nhà đó, em thấy thế nào? Biệt thự sân vườn ở khu đắt đỏ nhất thành phố, tôi đã trả 10 tỷ đồng tiền mặt. Thế này đã đủ xứng với tầm nhìn xa trông rộng của em chưa?”
Thủy nhấp một ngụm rượu vang đỏ, ánh mắt lướt qua vẻ mặt hài lòng của Hoàng với một thoáng chán ghét khó nhận ra. Cô khẽ cười, tiếng cười lanh lảnh như tiếng chuông vỡ. “Hoàng này, anh có biết là trong cái thành phố này, 10 tỷ chỉ là tiền lẻ đối với một người biết chọn đúng chỗ dựa không? À, tất nhiên, đối với một người suốt ngày chỉ biết hùng hổ với vợ con ở nhà thì 10 tỷ đã là cả một gia tài rồi.” Cô đặt ly xuống, tiếng “cạch” khô khốc. “Ngôi nhà đẹp đấy, nhưng nó chỉ là vật bảo chứng cho tình yêu... à không, sự cam kết của anh thôi. Đừng tưởng là tặng một món quà lớn mà tôi phải ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ nhé.”
Hoàng nhe-o m-ắt, cảm thấy lòng tự ái bị chạm mạnh. Anh vốn quen với việc được người khác nể trọng, đặc biệt là phụ nữ, nhưng Thủy lại luôn biết cách dùng sự m-ỉa m-ai ngọt ngào để giữ khoảng cách. “Em nói gì vậy? Tôi đã làm hết những gì em muốn. Tôi đã định là…” Anh ngập ngừng, nhìn thẳng vào mắt Thủy. “Sắp tới tôi sẽ ly hôn. Em sẽ là người phụ nữ duy nhất của tôi, người bước vào căn nhà đó một cách danh chính ngôn thuận.”“Ồ, ly hôn ư? Cái từ đó nghe có vẻ cao thượng quá nhỉ,” Thủy nh-ếch m-ôi. “Anh biết không, người ta ly hôn vì hết yêu, còn anh ly hôn vì không đủ dũng khí để nhìn vào sự thật rằng mình đã mắc kẹt trong một cuộc hôn nhân vô vị thôi. Anh muốn tôi khen anh à? Anh chỉ đang tìm một lối thoát sang chảnh hơn thôi, Hoàng ạ. Đừng tự tô vẽ mình thành một anh hùng tình yêu nữa.”
Hoàng s-iết ch-ặt tay. Anh cảm thấy như bị xuyên thủng bởi sự sắc sảo và t-àn nh-ẫn của Thủy, nhưng lạ lùng thay, điều đó lại khiến anh càng bị cuốn hút. Anh đứng dậy, đi lại phía cửa sổ, nhìn ra ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao giả tạo. “Em lúc nào cũng phải nói những lời c-ay ngh-iệt như thế sao, Thủy? Tôi làm tất cả những điều này là vì tương lai của chúng ta.”
“Tương lai của chúng ta?” Thủy bật cười lớn, tiếng cười vang vọng trong phòng làm việc. “Tương lai của anh là 10 tỷ, là căn nhà đó, là một người phụ nữ tinh tế hơn vợ anh. Còn tương lai của tôi… cao hơn thế nhiều, Hoàng ạ.”
Cùng lúc đó, tại căn hộ nhỏ bé, đơn sơ, Mai đang ngồi bên giường bệnh của con trai là bé An, đứa trẻ lên 8 tuổi với đôi mắt to tròn, nay đã bị che khuất bởi nỗi đa-u và sự m-ệt m-ỏi. Tiếng th-ở d-ốc nặng nề của con c-ứa vào tim Mai như hàng ngàn m-ũi d-ao. Bác sĩ vừa thông báo cần phải phẫu thuật gấp trong vòng 48 giờ, nếu không tình trạng nh-iễm tr-ùng sẽ không thể kiểm soát được. Số tiền cần: 200 triệu đồng.
Lòng Mai rối bời, cô đã dốc hết tiền tiết kiệm và v-ay m-ượn khắp nơi. Cô nhìn vào chiếc điện thoại, ngón tay ru-n r-ẩy chạm vào số của Hoàng – chồng cô. Đây là lần đầu tiên sau nhiều tháng cô chủ động gọi cho anh, kể từ khi cô nhận ra sự thờ ơ đáng s-ợ của anh đã biến thành sự xa lánh hoàn toàn. Cô hít một hơi sâu, nuốt xuống tất cả lòng tự trọng và nỗi s-ợ h-ãi.
“Anh Hoàng à,” giọng Mai y-ếu ớ-t, cố gắng giữ bình tĩnh, “An bị b-ệnh n-ặng, cần phải m-ổ gấp. Bác sĩ nói cần 200 triệu. Anh… anh có thể giúp em được không? Anh có tiền không?” Nước mắt cô không thể kìm được, lặng lẽ chảy dài trên má. 200 triệu chỉ là một con số nhỏ so với những gì Hoàng đang vung vãi bên ngoài, cô tự nhủ, anh sẽ không từ ch-ối đâu. Đầu dây bên kia im lặng một lúc, sau đó là tiếng th-ở d-ài b-ực bội của Hoàng. Anh vừa mới tặng nhà cho Thủy xong, lòng đang tràn đầy sự khoái cảm của kẻ ban ơn. Giọng anh qua điện thoại nghe lạnh lùng và c-ay nghi-ệt đến mức Mai không nhận ra đó là người đàn ông đã từng thề hẹn.
“Cái gì? 200 triệu? Cô bị đ-iên à, Mai? Cô nghĩ tôi là ngân hàng à? Tôi làm gì có tiền! Tiền của tôi là để đầu tư, không phải để đổ vào mấy cái chuyện linh tinh đó.” Hoàng gằn giọng, sự thù địch trong lời nói như muốn x-é to-ạc màng nhĩ cô.
Mai bàng hoàng, cô cảm thấy như bị t-át mạnh vào mặt. “Linh tinh? Anh nói con mình là chuyện linh tinh sao, Hoàng? Đây là con trai anh mà! Nó đang phải giành giật sự sống đấy!” Cô h-ét lên trong t-uyệt v-ọng.
“Tôi biết,” Hoàng đáp lại bằng giọng m-ỉa m-ai đến tột cùng, “Nhưng cô đ-ẻ ra nó thì cô tự đi mà lo! Cô giỏi giang, cô tháo vát cơ mà. Chuyện con cái là của đàn bà. Cô cứ tự đi mà xoay sở, đừng có làm phiền tôi với mấy trò kịch rẻ tiền này nữa. Tôi đang bận.” Anh nhấn mạnh hai chữ “tôi đang bận” như một lời tuyên bố đáng s-ợ về sự ưu tiên của anh ta.
“Anh… anh là đồ vô li-êm s-ỉ!” Mai nghẹn lại, cô không thể nói thêm được nữa, sự đa-u đớ-n và u-ất h-ận biến thành một ngọn lửa ch-áy rực trong lồng ngực. Cô cúp máy, tay s-iết ch-ặt đến mức móng tay đâ-m vào da thịt. Nước mắt cô không còn là giọt buồn tủi nữa, mà là những giọt nước mắt gi-ận d-ữ và quyết tâm.
Sau cuộc điện thoại tà-n nhẫ-n đó, Hoàng quay lại với Thủy, cố gắng xua đi cảm giác tội lỗi mờ nhạt – một cảm giác mà anh luôn cố gắng phủ nhận. Anh tin rằng mình đã đúng khi từ chối Mai, vì đó là cách duy nhất để cô ấy tỉnh ngộ và không bá-m ví-u vào anh nữa.
Sáng hôm sau, khi Hoàng đang s-ay s-ưa vạch ra kế hoạch kinh doanh mới tại văn phòng, một cú điện thoại lạ đã c-ắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Đầu dây bên kia là một người đàn ông lạ mặt, giọng nói lịch sự nhưng ẩn chứa sự mỉ-a m-ai khó tả. ........................ĐỌC TIẾP TẠI BÌNH LUẬN 👇👇