07/03/2026
Sáng nay lướt Facebook thấy một bài, chắc của mấy anh, chị, em bán thuốc nam thường làm, khuyên rằng người có u thì đừng đi đám tang. Đi đám tang u nó to ra. Rồi liệt kê mười vị thuốc, đun lên uống là tiêu u. Xạ đen, trinh nữ hoàng cung, bạch hoa xà, xáo tam phân, đọc tên nghe như mười đại cao thủ trong truyện Kim Dung.
Tôi ngồi đọc mà cứ phân vân không biết nên cười hay nên khóc. Cười vì nó vô lý đến mức hài. Khóc vì biết chắc vẫn có người tin.
Cái lý luận "đi đám tang u to" thì tôi chịu, không biết xếp vào đâu. Khoa học thì không. Tâm linh thì cũng chẳng kinh sách nào viết. Có lẽ nó thuộc thể loại nghe bà hàng xóm nói, cái thể loại mà ở Việt Nam nó mạnh hơn cả bác sĩ chuyên khoa. Bác sĩ nói mổ thì người nhà còn đắn đo. Bà hàng xóm nói uống lá ổi thì cả nhà xách nồi đi hái ngay.
Nếu đi đám tang mà u to thật thì nhân viên nhà tang lễ chắc ai cũng ung thư hết rồi. Mấy ông xe ôm hay đậu trước cổng Phúc Lạc Viên, ngày nào cũng ngồi đó, chắc u to bằng quả bưởi. Nhưng mà không, ung thư nó không hoạt động kiểu đó. Nó to hay nhỏ, di căn hay nằm yên, phụ thuộc vào tế bào, vào gen, vào giai đoạn phát hiện, vào cơ thể người bệnh phản ứng với điều trị ra sao. Mấy tổ chức ung thư lớn trên thế giới nói hoài rồi, phần lớn niềm tin dân gian về nguyên nhân ung thư không có bằng chứng gì đứng sau cả. Nhưng mà ở Việt Nam thì bằng chứng khoa học nó thua xa một bài Facebook có ảnh nền hoa sen, font chữ vàng, kèm nhạc thiền.
Rồi đến mười vị thuốc. Cái này mới là phần hay. Bài đăng ghi “hỗ trợ tiêu u”. Chữ “hỗ trợ” ở đây nó ranh ma lắm. Trong y khoa, hỗ trợ nghĩa là đi kèm, bổ sung, giúp người bệnh dễ chịu hơn trong lúc điều trị chính. Nhưng đặt cạnh chữ “tiêu u” thì người đọc hiểu ngay là uống vào u nó tan. Y như mấy lọ kem trộn ghi “hỗ trợ trắng da” mà ai mua cũng hiểu là bôi vào trắng bóc. Mấy anh bán hàng Việt Nam chơi chữ giỏi hơn cả nhà văn.
Sự thật thì đến giờ này, không có nghiên cứu lâm sàng nào đáng tin trên người cho thấy mấy bài thuốc thảo dược chữa được ung thư. Không một cái. Một số thảo dược giúp giảm mệt, giảm nôn, giúp ngủ ngon hơn khi đang truyền hóa chất, tức là chăm sóc hỗ trợ đúng nghĩa. Nhưng “bớt nôn” khác xa “tiêu u”. Giống như uống trà gừng giúp ấm bụng, nhưng không ai bảo trà gừng chữa được viêm ruột thừa.
Có người sẽ bảo uống thêm thảo dược thì có chết ai. Câu này nghe có lý mà sai. Viện Ung thư Quốc gia Mỹ cảnh báo rõ ràng: bệnh nhân tin liệu pháp thay thế rồi bỏ điều trị chuẩn, tỷ lệ chết cao hơn hẳn. Không phải cao hơn tí ti kiểu sai số thống kê. Là cao hơn hẳn. Chưa kể thảo dược nó không hiền lành như mấy anh bán thuốc quảng cáo đâu. Nó tương tác với hóa trị, với thuốc đích, với miễn dịch trị liệu. Làm thuốc chính mất tác dụng hoặc tệ hơn là tăng độc cho gan thận. Uống thêm không chết ai, nhưng uống sai, uống thay, uống mà giấu bác sĩ, thì chết được.
Chuyện này ở Việt Nam nó xảy ra như cơm bữa. Bệnh nhân phát hiện u, bác sĩ lên phác đồ, cả nhà họp lại. Ông chú ở quê gọi lên bảo có thầy hay lắm. Bà dì gửi bài Facebook mười vị thuốc. Thằng cháu google ra một trang bán nấm linh chi. Cả gia đình biểu quyết, thua bác sĩ. Ba tháng sau quay lại viện, u đã di căn. Lúc đó ông chú im. Bà dì im. Thằng cháu cũng im. Chỉ còn tiếng khóc.
Tôi không nói chuyện này để chê ai dốt. Tôi hiểu. Người Việt mình sợ ung thư lắm. Sợ mổ xong mọc lại. Sợ hóa trị rụng tóc. Sợ vào viện rồi ra bằng cửa sau. Sợ quá thì bám vào bất cứ thứ gì cho đỡ sợ. Một bài Facebook ghi mười vị thuốc cho người ta cảm giác mình đang làm chủ, mình có phương án, mình không bất lực. Cái cảm giác đó quý lắm. Nhưng nó không chữa được bệnh.
Và bài đăng đó khai thác đúng chỗ đau ấy. Đầu tiên gieo sợ hãi, bệnh sẽ to, mổ sẽ mọc lại, đi đám tang sẽ nặng hơn. Rồi đưa ra cứu cánh, là đây mười vị, đun lên uống. Dọa trước, cứu sau. Chiêu này không mới. Mấy anh bán bảo hiểm dùng, mấy anh bán thực phẩm chức năng dùng, mấy anh lừa đảo đa cấp dùng. Và mấy anh bán thuốc nam trên Facebook cũng dùng.
Y học không phủ nhận chăm sóc hỗ trợ, không phủ nhận ăn uống tốt, tinh thần tốt. Bệnh nhân ăn ngủ đàng hoàng, có người thân bên cạnh, tinh thần ổn, đương nhiên chịu đựng điều trị tốt hơn. Nhưng chịu đựng tốt hơn khác với khỏi bệnh. Mặc áo phao tốt không có nghĩa là không cần thuyền.
Mọi thứ dùng cho bệnh nhân ung thư chỉ cần đi qua ba câu hỏi: có bằng chứng không, bác sĩ điều trị có biết không, có thay phác đồ chuẩn không. Ba câu thôi. Không cần mười vị.
Người có u không cần sợ đám tang. Cái cần sợ hơn là một bài Facebook có ba nghìn lượt like, 1k lượt share.
Ung thư không kiểm soát bằng vía. Không kiểm soát bằng kiêng khem tâm linh. Không kiểm soát bằng mười vị đun trong nồi đất. Nó được kiểm soát bằng chẩn đoán đúng, điều trị đúng, theo dõi đúng, những thứ không hấp dẫn, không ly kỳ, không bao giờ viral, nhưng giữ người ta sống.
Còn chữa bệnh bằng niềm tin mù quáng thì thường không làm u nhỏ đi. Chỉ làm cơ hội sống nhỏ lại. Mà cơ hội khi đã nhỏ rồi thì không nồi thuốc nào đun lại được.