08/04/2026
Tháng Tư về, phố bỗng nhẹ như mây
Hoa loa kèn trắng nghiêng vai trước gió
Một chút nắng rơi bên thềm rất nhỏ
Chạm vào lòng… nghe nỗi nhớ dài thêm
Em đã từng đi qua những con đường quen
Mang theo cả mùa hoa không nói
Loa kèn trắng – như điều chưa kịp gọi
Cứ âm thầm nở giữa những lặng im
Có phải vì hoa chẳng biết giữ tim
Nên tinh khôi đến nhói lòng như thế
Một thoáng chạm… đã thành xa rất khẽ
Như chúng mình – lỡ một nhịp yêu nhau
Tháng Tư trôi, hoa vẫn trắng một màu
Còn ký ức thì úa theo năm tháng
Chỉ còn lại một mùa hoa rất sáng
Đứng bên đời… nhắc chuyện cũ mà thôi
( Đưa cả rừng hoa về ngôi nhà lãng mạn ALH, để những “ cô gái Hà Thành” làm dáng bên hoa)