Phạm Nhật Minh

PHẠM NHẬT MINH -𝐶𝑎̂̀𝑢 𝑘ℎ𝑢𝑦𝑒̂́𝑡, 𝑘ℎ𝑜̂𝑛𝑔 𝑐𝑎̂̀𝑢 đ𝑎̂̀𝑦 ( Luận Giải lá số Tử Vi )
Xem Phong Thủy - ngày tốt xấu, đặt tên, chọn giờ, hướng nghiệp cho trẻ
tuvilyso.org.vn
https://www.facebook.com/groups/tuvilyso.com.vn

CÁCH GIẢI HỌA, NHỮNG SAO GIẢI1. Cách giải họa qua các sao:a. Chính tinh:Có thể nói tất cả chính tinh đắ...
31/01/2026

CÁCH GIẢI HỌA, NHỮNG SAO GIẢI

1. Cách giải họa qua các sao:
a. Chính tinh:
Có thể nói tất cả chính tinh đắc địa trở lên đều có ý nghĩa phúc đức, từ đó có ý nghĩa giải họa. Càng đắc địa, hiệu lực càng mạnh. ở vị trí đắc địa, chính tinh phải tránh hai sao Tuần, Triệt. Nếu chính tinh đắc địa bị hung sát tinh đi kèm thì may rủi thường đi liền nhau, hoặc có lúc được phúc, lúc bị họa. Trong số chính tinh miếu, vượng và đắc địa, có vài sao có hiệu lực giải họa mạnh: Vũ Khúc, Thiên Tướng, Tử Vi, Thiên Phủ, Thiên Lương, Thiên Đồng, Thái Dương, Thái Âm, Thiên Cơ.
Nếu hãm địa, khả năng cứu giải kém hẳn. Cho dù hãm địa mà bị Tuần, Triệt thì hiệu lực cứu giải cũng không được phục hồi như ở miếu, vượng địa mà chỉ tương đương với sao đắc địa.
Vũ Khúc: là sao giải họa mạnh nhất. Nếu Vũ Khúc miếu, vượng và đắc địa gặp Không, Kiếp, Kình, Đà, Hỏa, Linh thì không đáng lo ngại trong khi Tử Vi chỉ chế được Hỏa, Linh. Nếu Vũ Khúc đồng cung với Thiên Tướng thì khả năng chống đỡ với sát tinh càng mạnh thêm, cho dù sát tinh đó đắc địa hay hãm địa.
Thiên Tướng: khắc chế được sát tinh. Có võ tinh khác đi kèm, Tướng được thêm uy, thêm quân. Được Vũ Khúc đồng cung, hiệu lực của Thiên Tướng càng được tăng cường: tiêu trừ hay giảm thiểu tai họa, bệnh tật một cách đáng kể. Thiên Tướng chỉ e ngại Kình Dương, Thiên Hình và hai sao Tuần, Triệt. Với Kình Dương, hung nguy dễ gặp. Với Tuần Triệt và Thiên Hình, Thiên Tướng không những mất uy lực cứu giải mà còn báo hiệu bệnh, tật, họa nặng nề hơn nữa.
Tử Vi: là cách giải họa gián tiếp vì
(i) Tử Vi che chở con người chống lại bệnh tật và họa nhưng Tử Vi chỉ ban phúc chứ không giải họa mạnh như Vũ Khúc hay Thiên Tướng. Đối chọi với sát tinh, Tử Vi chỉ khắc được Hỏa, Linh mà thôi. Gặp sát tinh khác như Kình, Đà, Không, Kiếp, Tử Vi ví như bị vây hãm một cách hiểm nghèo: tuy không chết nhưng gặp hung họa dẫy đầy, đấu tranh chật vật;
(ii) Tử Vi mang lại tiền bạc, của cải giúp con người tránh được cảnh nghèo, đồng thời giúp con người tạo phúc cho mình bằng tiền bạc;
(iii) Tử Vi ban cho công danh, quyền thế trong xã hội, không bị đè nén bởi sự cạnh tranh giai cấp.
Thiên Phủ: cũng có đặc tính như Tử Vi nhưng hiệu lực kém hơn. Tuy nhiên, Phủ mạnh hơn Tử trong việc đối chọi với sát tinh: có tác dụng khắc phục được cả Kình Đà nhưng hiệu lực này chỉ có đối với từng sao riêng lẻ hoặc nhiều lắm là hai hoặc ba sao phối hợp. Lẽ dĩ nhiên, Phủ chưa phải là địch thủ của Địa Không, Địa Kiếp và Phủ còn chịu thua Thiên Không nữa. Mặt khác, gặp Tuần Không và Triệt Không, Phủ bị giảm hẳn khả năng cứu giải.
Tử Vi, Thiên Phủ đồng cung: chế hòa được Kình, Đà, Hỏa, Linh phối hợp nhưng đây là cuộc đọ sức giữa các địch thủ hạng nặng, hẳn sẽ gây biến động lớn cho cuộc đời. Bản Mệnh chỉ vững chãi nếu được đắc cách Mệnh Cục tương sinh, Âm Dương thuận lý cùng với Tử Phủ đắc địa đồng cung. Bằng không, cuộc đời sẽ gặp nhiều sóng gió, hiểm tai nghiêm trọng. Phối cách này cũng tạm thời cầm chân được từng sao Địa Không, Địa Kiếp.
Tử, Phủ, Vũ, Tướng cách: cách hay nhất vì giải họa thập toàn nhất.
Thiên Lương: nếu đóng ở cung Phúc thì đức của ông bà di truyền được cho mình, nếu đóng ở Mệnh, Thân thì tự mình tu nhân, tích đức, gây được hậu thuẫn cho người đời. Nhưng Thiên Lương chỉ kìm chế được hung tinh mà thôi.
Thiên Đồng: ý nghĩa tương tự như Thiên Lương nhưng hiệu lực cứu giải kém hơn. Gặp hung tinh, Thiên Đồng ắt phải lận đận nhiều và chỉ kìm chế được nếu có thêm giải tinh trợ lực. Đối với bệnh tật, Thiên Đồng ắt phải lận đận nhiều và chỉ bệnh về bộ máy tiêu hóa vì Thiên Đồng giải bệnh tương đồng kém.
Thái Dương, Thái Âm sáng sủa: chỉ sự thông minh quán thế, khả năng nhận thức thời cuộc, sự am hiểu lẽ trời, tình người từ đó Nhật Nguyệt giúp con người thích nghi dễ dàng với nghịch cảnh với nhiều may mắn. Tuy nhiên, đối với bệnh tật, Nhật Nguyệt không mấy hiệu lực: chỉ bệnh căng thẳng tinh thần, bệnh thần kinh, bệnh tâm trí và nhất là bệnh mắt. Nhật Nguyệt có hiệu lực như Thiên Phủ đối với Kình, Đà, Hỏa, Linh nhưng bị Không, Kiếp lấn át. Nếu Nhật Nguyệt đồng cung ở Sửu Mùi có Tuần Triệt án ngữ, thêm Hóa Kỵ càng tốt, khả năng giải họa tất phải mạnh hơn, chống được hung và sát tinh đơn lẻ. Giá trị của Nhật Nguyệt trong trường hợp này tương đương với Tử Phủ đồng cung hay ít ra cũng bằng Đồng Lương hội tụ.
Thiên Cơ: chỉ người vừa hiền vừa khôn (tương tự như Nhật Nguyệt) nên có hiệu lực cứu giải. Nhưng về mặt bệnh lý, Thiên Cơ chỉ bệnh ngoài da hay tê thấp cho nên ít giải bệnh.
b. Phụ tinh:
+ Những giải tinh bắt nguồn từ linh thiêng: được cụ thể hóa qua: những hên may đặc biệt giúp cho con người thoát hay giảm được bệnh tật, tai họa; những vận hội tốt đẹp của thời thế, của hoàn cảnh, những diễn biến bất ngờ có lợi đặc biệt cho riêng mình. Gồm các sao: Ân Quang, Thiên Quý, Thiên Giải, Địa Giải, Giải Thần, Thiên Quan, Thiên Phúc
+ Những giải tinh bắt nguồn từ sự giúp đỡ của người đời: Tả Phù, Hữu Bật khi đắc địa ở Thìn, Tuất, Sửu, Mùi và có kèm theo nhiều cát tinh khác. Tả Hữu tượng trưng cho sự giúp đỡ của bạn bè, đồng nghiệp, thượng cấp, hạ cấp nhưng chỉ cứu họa chứ không giải bệnh. Tả Hữu còn có nghĩa là chính mình hay giúp đỡ kẻ khác nhờ đó được sự hỗ tương. Có hai sao này ở Mệnh, đương số dễ dàng thành đạt nhưng cần đi chung với chính tinh đắc địa.
+ Những giải tinh bắt nguồn ở chính năng đức con người:
Hóa Khoa: là giải tinh rất mạnh bao trùm cả bệnh, tật, họa.
Tam Hóa (Khoa, Quyền, Lộc): càng mạnh nghĩa hơn nữa. ý nghĩa đó càng mạnh nếu cả ba hội chiếu hoặc liên châu (Mệnh, Thân ở giữa có một Hóa, hai Hóa kia tiếp giáp hai bên). Thủ Mệnh hay Thân, Tam Hóa có hiệu lực mạnh hơn thế liên châu, nhất là không bị sát tinh xâm phạm. Tam Hóa sẽ tăng hiệu lực nếu đóng ở cung ban ngày và cung dương. Tam Hóa giải họa nhiều hơn giải bệnh,tật. Nếu bị sát tinh đi kèm, Hóa nào bị thì nguồn cứu giải của Hóa đó bị giảm sút hoặc bị họa về mặt đó. Cụ thể, Quyền gặp Không Kiếp thì quý cách bị giảm, Lộc gặp Không Kiếp thì hao tán tiền bạc, Khoa gặp Không Kiếp thì khoa bảng lận đận.
Tứ Đức (Long Đức, Nguyệt Đức, Thiên Đức và Phúc Đức): chỉ phẩm cách tốt, sự nhân hậu, khoan hòa của cá nhân, nết hạnh đó báo hiệu sự vô tai họa hay ít tai họa. Hiệu lực giải bệnh của Tứ Đức không có gì đáng kể.
Thiếu Âm, Thiếu Dương: ý nghĩa giống như Tứ Đức nhưng hiệu lực kém hơn và không có nghĩa giải bệnh.
+ Những giải tinh khác:
Thiên Tài: ý nghĩa giải họa của Thiên Tài chỉ có khi nào sao này gặp sao xấu vì nó làm giảm bớt tác hại của sao xấu. Do đó Thiên Tài có tác dụng như Tuần, Triệt tuy không mạnh bằng. Tuy nhiên, Thiên Tài gặp sao tốt sẽ làm giảm bớt cái hay.
Thiên La, Địa Võng: có tác dụng làm cho sao xấu thành tốt lên ít nhiều, do đó góp phần giảm họa riêng trong các hạn nhỏ.
Đại Hao, Tiểu Hao: nếu đóng ở cung Tật, Đại Tiểu Hao có hiệu lực giải họa đáng kể, cụ thể như làm họa, bệnh tiêu tán mau kiểu như bệnh chóng lành, người bị họa mau khôi phục thế quân bình. Vì la sao hao nên kỵ đóng ở cung Tài.

(Dẫn theo blog Trần Nhật Thành)

Con người khổ không phải vì thiếu, mà vì muốn nhiều hơn.Ta từng nghĩ nỗi khổ sinh ra từ nghèo khó, từ không đủ ăn đủ mặc...
31/01/2026

Con người khổ không phải vì thiếu, mà vì muốn nhiều hơn.
Ta từng nghĩ nỗi khổ sinh ra từ nghèo khó, từ không đủ ăn đủ mặc, từ bàn tay trắng giữa dòng đời nghiệt ngã. Nhưng đi thật sâu vào cuộc sống mới nhận ra, có những người chẳng thiếu thứ gì mà vẫn mỏi mệt, vẫn bất an, vẫn thấy đời mình nặng trĩu. Hóa ra, cái làm con người khổ đau nhất không nằm ở chỗ không có, mà nằm ở chỗ không biết dừng.
Khi có một, ta muốn hai. Khi có đủ, ta lại muốn dư. Khi đã hơn người khác một chút, ta lại sợ người khác hơn mình nhiều hơn nữa. Ham muốn cứ thế lớn dần, như chiếc bình không đáy, đổ bao nhiêu cũng không đầy. Đời người ngắn ngủi, nhưng lòng tham thì dài vô tận. Ta chạy theo những thứ mình nghĩ là cần, để rồi đánh rơi những điều vốn đã đủ.
Có người có nhà, nhưng vẫn khổ vì muốn nhà to hơn. Có người có tiền, nhưng vẫn khổ vì muốn nhiều tiền hơn. Có người có gia đình, nhưng vẫn khổ vì so đo gia đình mình với gia đình người khác. Có người có sức khỏe, nhưng vẫn khổ vì chưa đạt được địa vị như mong muốn. Khổ không vì thiếu, mà vì tâm không yên.
Muốn nhiều, nên sinh so sánh. So sánh nhiều, nên sinh ganh tỵ. Ganh tỵ lớn, nên sinh oán trách. Oán trách lâu ngày, lòng người cằn cỗi, niềm vui chẳng còn chỗ trú ngụ. Khi ấy, dù nắng có chiếu đầy sân, trong lòng vẫn lạnh. Dù bát cơm có đủ đầy, vẫn thấy nhạt. Dù người bên cạnh còn đó, vẫn thấy cô đơn.
Con người ta thường quên mất rằng, hạnh phúc không nằm ở chỗ đứng cao hơn bao nhiêu người, mà nằm ở chỗ tâm mình có an hay không. Một tâm hồn lúc nào cũng đòi hỏi nhiều hơn sẽ chẳng bao giờ biết đủ. Mà đã không biết đủ, thì không có điểm dừng cho khổ đau.
Biết đủ không phải là sống thiếu chí tiến thủ, mà là hiểu rõ giới hạn của lòng mình. Nỗ lực là cần thiết, nhưng buông bỏ những ham muốn không cần thiết còn quan trọng hơn. Làm hết sức, nhưng không để tâm mình bị trói buộc bởi kết quả. Có được thì trân trọng, chưa có cũng không oán than.
Khi bớt muốn đi một chút, lòng nhẹ hơn một chút. Khi thôi so đo, tâm yên hơn một chút. Khi biết hài lòng với những gì đang có, cuộc sống tự nhiên dịu lại. Hạnh phúc vốn giản đơn, chỉ là ta thường làm nó trở nên phức tạp.
Cuối cùng, điều khiến con người thanh thản không phải là sở hữu được bao nhiêu, mà là buông xuống được bao nhiêu. Khi lòng biết đủ, khổ tự khắc vơi. Khi tâm biết dừng, đời tự nhiên an.

Tg Phạm Nhật Minh
Ngày 31/01/2026

KHÔNG CÓ MỘT MẤT MÁT NÀO LÀ VÔ CỚỞ đời, không có thứ gì tự nhiên đến, cũng không có điều gì bỗng dưng mất đi. Mỗi đồng t...
31/01/2026

KHÔNG CÓ MỘT MẤT MÁT NÀO LÀ VÔ CỚ

Ở đời, không có thứ gì tự nhiên đến, cũng không có điều gì bỗng dưng mất đi. Mỗi đồng tiền bạn kiếm được, mỗi cơ hội bạn có, mỗi nỗi đau bạn gánh chịu… tất cả đều đã được ghi lại ở một nơi mà mắt thường không thấy, tay người không chạm tới. Người ta gọi đó là nhân quả, là nghiệp, là cuốn sổ vô hình nhưng chưa từng ghi sai một dòng nào.

Có người than rằng mình sống tử tế mà vẫn nghèo, vẫn khổ, vẫn gặp toàn điều trái ý. Nhưng họ quên mất rằng nhân gieo hôm nay không nhất thiết trổ quả ngay hôm nay. Có những hạt giống cần thời gian, cần mưa nắng, cần cả sự nhẫn nại. Ông Trời không phát thưởng vội vàng, cũng không trừng phạt hấp tấp. Tất cả đều đến đúng lúc, đúng người, đúng phần.

Không ai có thể lấy của bạn thứ không thuộc về họ. Nếu bạn mất tiền, mất người, mất danh, hãy hiểu rằng đó là lúc món nợ cũ đến kỳ thanh toán. Trả xong rồi, nhẹ lòng mà đi tiếp. Sợ nhất không phải là mất, mà là nợ chưa trả mà cứ tưởng mình bị cướp. Oán trách chỉ làm nợ nặng thêm, bình thản mới là cách trả nhanh nhất.

Có người giàu rất nhanh, tiền vào như nước, tưởng mình giỏi giang hơn người. Nhưng nếu đồng tiền ấy đến từ sự gian dối, từ việc giẫm lên người khác, từ lương tâm bị che kín, thì cuốn sổ kia vẫn ghi. Chỉ là chưa đến lúc lật trang. Khi nghiệp đòi, nó không lấy từng ít một, mà lấy cả vốn lẫn lời. Đến lúc đó, có muốn giữ cũng không giữ được.

Ngược lại, có người âm thầm sống thiện, chẳng ai biết, chẳng ai khen. Họ nhường nhịn khi có thể hơn thua, giữ lòng lành khi có đủ lý do để cay độc. Những việc ấy không mất đi. Chỉ là phúc không đến ồn ào. Nó đến dưới dạng một sức khỏe ổn định, một gia đình yên ấm, một lúc nguy nan có người đưa tay ra, một lần tưởng bế tắc lại có đường lui.

Ở đời, đừng quá lo người khác có lấy được của mình hay không. Hãy lo mình đang tiêu phúc hay đang tích phúc. Có những người sống sung sướng mà không biết mình đang rút dần phần phúc tổ tiên để lại. Đến khi hết rồi, có cố thế nào cũng không gượng dậy nổi. Lại có người bây giờ chịu thiệt một chút, nhẫn một chút, nhưng càng về sau càng vững, càng an.

Sổ nghiệp không cần chữ ký, vì mỗi hành động chính là một nét bút. Mỗi ý nghĩ xấu là một dòng mực đen. Mỗi lần giữ được lòng ngay thẳng là một trang sáng. Không ai viết giùm bạn, cũng không ai xóa hộ bạn. Đời người dài hay ngắn không quan trọng, quan trọng là cuốn sổ ấy nặng hay nhẹ khi khép lại.

Cho nên, nếu hôm nay bạn đang mất mát, đừng vội tuyệt vọng. Có thể bạn chỉ đang trả phần đến hạn. Nếu hôm nay bạn đang có được nhiều thứ, cũng đừng quá kiêu căng. Hãy tự hỏi mình đã sống ra sao để xứng đáng giữ được nó lâu dài.

Sống ở đời, hiểu được một điều này là đủ:
Không ai lấy tiền của bạn mà không ký vào sổ nghiệp.
Và cũng không ai có thể ngăn phúc đến với người đã tích đủ thiện lành.

Cứ an tâm mà sống cho ngay, cho sạch. Phần còn lại, thời gian và nhân quả sẽ tự biết cách sắp xếp.

Tg Phạm Nhât Minh
Ngày 31/01/2026

ĐỜI DẠY TA RẰNG: NÓI ÍT, NHÌN LÂU, HIỂU SÂU, LÀM CHẮCCó những bài học không đến từ sách vở, mà đến từ những vết xước của...
31/01/2026

ĐỜI DẠY TA RẰNG: NÓI ÍT, NHÌN LÂU, HIỂU SÂU, LÀM CHẮC

Có những bài học không đến từ sách vở, mà đến từ những vết xước của trải nghiệm, từ những lần vấp ngã khiến ta lặng im thật lâu. Đời không dạy bằng lời ồn ào, đời dạy bằng những điều âm thầm. Và càng đi qua nhiều giông gió, ta càng thấm một điều giản dị: nói ít để lòng an, nhìn lâu để tâm sáng, hiểu sâu để trí vững, làm chắc để đời bền.

Nói ít không phải vì không có điều để nói, mà vì đã hiểu rằng lời nói nhẹ như gió nhưng sức nặng của nó có thể theo người khác suốt một đời. Một câu buông ra trong lúc nóng giận có thể đẩy một mối quan hệ vào xa cách. Một lời thiếu suy nghĩ có thể khiến niềm tin sụp đổ. Người trưởng thành học cách giữ lời trong lòng, cân nhắc trước khi cất tiếng, chọn sự điềm tĩnh thay cho tranh hơn thua. Khi ta nói ít, ta bắt đầu nghe được nhiều hơn, và khi biết lắng nghe, ta chạm tới trái tim của người đối diện.

Nhìn lâu là học cách không vội phán xét. Có những con người thoạt nhìn tưởng hiền lành, nhưng sau thời gian mới lộ rõ sự ích kỷ. Có những người ban đầu tưởng lạnh lùng, nhưng càng tiếp xúc càng thấy ấm áp và chân thành. Cuộc đời giống như một dòng sông, nếu chỉ nhìn thoáng qua, ta chỉ thấy mặt nước lăn tăn, nhưng nếu kiên nhẫn quan sát, ta sẽ nhận ra những dòng chảy ngầm phía dưới. Nhìn lâu giúp ta hiểu rằng không phải điều gì lấp lánh cũng là vàng, không phải ai im lặng cũng là vô tâm.

Hiểu sâu là kết quả của những tháng ngày quan sát và chiêm nghiệm. Khi đã đi qua đủ mất mát, ta mới hiểu rằng ai cũng đang mang trong mình những nỗi niềm không dễ nói. Khi đã trải qua đủ thăng trầm, ta mới hiểu rằng thắng thua không quan trọng bằng sự bình an trong tâm. Hiểu sâu giúp ta bớt trách người, bớt oán đời, và học cách bao dung với chính mình. Bởi sau cùng, không ai hoàn hảo, chỉ là mỗi người đang cố gắng sống tốt theo cách riêng.

Làm chắc là khi đã suy nghĩ kỹ càng, đã thấu rõ lòng mình, thì từng bước đi đều vững vàng. Không vội vàng chạy theo hào quang, không hấp tấp chạy theo đám đông. Làm chắc là chậm mà bền, là ít mà chất, là kiên trì với con đường mình đã chọn. Người làm chắc không ồn ào khoe khoang, nhưng thành quả họ tạo ra đủ vững để đứng vững trước gió mưa của cuộc đời.

Đời càng dài, ta càng nhận ra sự khôn ngoan không nằm ở việc nói hay, mà nằm ở chỗ biết im lặng đúng lúc. Không nằm ở việc nhìn thấy thật nhiều, mà ở chỗ biết nhìn thật sâu. Không nằm ở việc hiểu thật rộng, mà ở chỗ hiểu thật thấu. Và không nằm ở việc làm thật nhanh, mà ở chỗ làm thật bền.

Khi ta học được bốn điều ấy, cuộc sống tự nhiên trở nên nhẹ hơn. Tâm không còn xao động vì những lời thị phi. Lòng không còn chông chênh vì những đổi thay của lòng người. Ta đi chậm lại, nhưng mỗi bước đều vững. Ta nói ít hơn, nhưng mỗi lời đều có giá trị. Ta sống giản dị hơn, nhưng nội tâm lại đủ đầy hơn bao giờ hết.

Đó là món quà âm thầm mà năm tháng trao cho những ai biết lắng nghe cuộc đời bằng cả trái tim.

Tg Phạm Nhật Minh
Ngày 31/01/2026

LÒNG THAM CỦA CON NGƯỜI KHI KHÔNG BIẾT ĐỦCon người khổ không hẳn vì thiếu, mà khổ nhiều hơn vì không biết mình đã đủ. Kh...
30/01/2026

LÒNG THAM CỦA CON NGƯỜI KHI KHÔNG BIẾT ĐỦ

Con người khổ không hẳn vì thiếu, mà khổ nhiều hơn vì không biết mình đã đủ. Khi lòng tham lên tiếng, những gì đang có bỗng trở nên nhỏ bé, những điều đã đạt được bỗng hóa vô nghĩa. Ta bắt đầu nhìn cuộc đời bằng ánh mắt so sánh, đo đếm hạnh phúc của mình bằng tiêu chuẩn của người khác, rồi tự tay biến bình yên thành bất an.

Lòng tham không xuất hiện ồn ào. Nó đến rất khẽ, núp sau những mong cầu tưởng như chính đáng. Ban đầu chỉ là muốn hơn hôm qua một chút, rồi hơn người bên cạnh một bước. Dần dần, khi đạt được điều này, ta lại sinh ra ham muốn khác. Có tiền rồi muốn thêm quyền, có quyền rồi muốn thêm danh, có danh rồi muốn thêm sự tôn thờ. Cái “đủ” bị dời mãi về phía xa, còn tâm thì chẳng bao giờ chịu dừng lại.

Người không biết đủ thường sống trong trạng thái thiếu thốn triền miên, dù tay họ đang nắm rất nhiều. Ăn một bát cơm mà nghĩ đến mâm cao cỗ đầy, ở trong căn nhà ấm áp mà mơ đến lâu đài của kẻ khác. Họ có thể cười, nhưng nụ cười luôn thấp thoáng nỗi lo mất mát. Họ có thể giàu, nhưng trong lòng lại nghèo nàn sự an yên.

Lòng tham khiến con người dễ đánh đổi. Đánh đổi thời gian lấy tiền bạc, rồi dùng tiền bạc để mua lại chút thời gian còn sót. Đánh đổi sức khỏe lấy thành công, đến khi thành công thì sức khỏe không còn. Đánh đổi sự tử tế để đạt lợi ích trước mắt, đến lúc quay đầu mới nhận ra mình đã mất đi điều quý giá nhất là nhân cách.

Đáng sợ nhất của lòng tham là nó làm mờ lương tri. Khi không biết đủ, người ta dễ biện minh cho sai trái của mình. Một bước lấn tới được gọi là “khôn ngoan”, một lần tổn hại người khác được xem là “cạnh tranh”. Lâu dần, ranh giới giữa đúng và sai bị xóa nhòa, chỉ còn lại câu hỏi: làm sao để được nhiều hơn.

Có những người cả đời chạy theo cái gọi là hơn thua, đến cuối con đường mới nhận ra mình chưa từng sống thật. Họ có thể sở hữu nhiều thứ, nhưng chưa từng sở hữu chính mình. Bởi tâm luôn hướng ra ngoài, nên chưa bao giờ quay vào trong để hỏi: mình cần gì, và mình đủ chưa.

Biết đủ không phải là an phận hay ngừng cố gắng. Biết đủ là hiểu rõ giới hạn của lòng mình, là nỗ lực trong tỉnh thức, không để ham muốn kéo mình đi quá xa khỏi giá trị cốt lõi. Người biết đủ vẫn làm việc, vẫn vươn lên, nhưng không để thành bại quyết định sự bình an trong tâm.

Khi con người học được hai chữ “đủ rồi”, lòng sẽ nhẹ. Nhẹ để biết trân trọng những điều đang có. Nhẹ để thấy hạnh phúc không nằm ở việc hơn người khác, mà ở việc hôm nay mình sống có ngay thẳng, có tử tế, có an nhiên hay không. Lúc ấy, dù đời có cho thêm hay bớt, tâm vẫn vững vàng.

Thứ con người cần nhất không phải là nhiều hơn, mà là sâu hơn. Sâu trong hiểu biết, sâu trong thương yêu, sâu trong sự tỉnh thức. Khi lòng đủ sâu, tham tự khắc cạn. Khi tâm đã đủ đầy, cả thế gian rộng lớn cũng chỉ vừa vặn trong một nụ cười bình thản.

Tg Phạm Nhật Minh
Ngày 30/01/2026

30/01/2026
30/01/2026

Con đường do mình lựa chọn, dù khó, khổ đến đâu cũng dặn lòng phải đi đến cùng

ĐỜIĐời, nói ngắn gọn chỉ một chữ, mà gom đủ mặn ngọt cay đắng của cả kiếp người. Có lúc tưởng dài lắm, để ta tha hồ mơ ư...
30/01/2026

ĐỜI

Đời, nói ngắn gọn chỉ một chữ, mà gom đủ mặn ngọt cay đắng của cả kiếp người. Có lúc tưởng dài lắm, để ta tha hồ mơ ước, toan tính, hơn thua. Có lúc lại ngắn như một hơi thở, ngoảnh đi ngoảnh lại đã thấy tóc mình lấm tấm bạc, lòng mình đầy những điều chưa kịp nói.

Đời không dạy ta bằng lời. Đời dạy bằng va vấp. Mỗi lần ngã là một lần hiểu ra, có những thứ không phải cứ cố là giữ được, không phải cứ muốn là thành. Có những người bước vào đời ta rất sâu, nhưng rời đi rất vội. Có những nỗi đau ở lại rất lâu, lâu đến mức ta tưởng nó sẽ ở mãi, cho đến một ngày chợt nhận ra, mình đã học được cách sống chung với nó.

Đời vốn không công bằng, nhưng lại rất công tâm. Ai gieo gì, sớm muộn cũng gặt nấy. Chỉ là quả đến sớm hay muộn, nhẹ hay nặng, tuỳ vào cái tâm lúc gieo nhân. Người sống hiền lành chưa chắc đã sung sướng ngay, nhưng thường an yên về sau. Kẻ sống mưu mô có thể hơn người lúc đầu, nhưng càng đi xa, đường càng chật.

Đời khiến con người ta thay đổi. Có người từ hiền thành lạnh, từ tin thành nghi. Không phải họ xấu đi, chỉ là họ đã hiểu quá nhiều. Hiểu rằng không phải ai cười với mình cũng là thật lòng. Không phải ai im lặng cũng là bao dung. Và không phải cứ cho đi là sẽ được nhận lại như mong muốn.

Đời cũng lạ lắm. Khi ta chạy theo nó, ta mệt. Khi ta buông bớt, nó lại nhẹ nhàng hơn. Có những ngày chỉ cần một bữa cơm yên ổn, một giấc ngủ không lo nghĩ, đã là hạnh phúc. Có những lúc đứng giữa đám đông, mà vẫn thấy mình cô đơn, chỉ mong có một người hiểu, không cần nói nhiều.

Đời không cần ta phải hơn ai. Đời chỉ cần ta sống cho ra con người mình. Sống sao để khi nhìn lại, không hổ thẹn với lương tâm. Sống sao để khi mất mát, vẫn giữ được lòng thiện. Sống sao để dù đời có khắc nghiệt, mình vẫn không trở nên cay nghiệt.

Cuối cùng rồi cũng hiểu, đời không lấy đi của ai tất cả, và cũng không cho ai trọn vẹn điều gì. Được mất đan xen, vui buồn gối đầu. Quan trọng không phải đời đối xử với ta ra sao, mà là ta đã đối xử với đời thế nào. Bởi đến sau cùng, thứ ở lại không phải là tiền bạc, hơn thua hay tiếng khen chê, mà là sự bình an trong chính lòng mình.

Tg Phạm Nhật Minh
Ngày 30/01/2026

KHÔNG CÓ GIA ĐÌNH NÀO LÀ HOÀN HẢOKhông có gia đình nào là hoàn hảo. Mỗi mái nhà đều mang trong mình những vết nứt rất ri...
30/01/2026

KHÔNG CÓ GIA ĐÌNH NÀO LÀ HOÀN HẢO

Không có gia đình nào là hoàn hảo. Mỗi mái nhà đều mang trong mình những vết nứt rất riêng, có cái nhìn thấy rõ, có cái chỉ người trong cuộc mới cảm nhận được. Người ngoài nhìn vào thường chỉ thấy bề mặt yên ổn, còn những chênh vênh, mệt mỏi, những nỗi buồn âm ỉ thì chỉ tồn tại phía sau cánh cửa đã khép.

Nhà nào cũng có chuyện. Có gia đình thiếu tiền, có gia đình đủ đầy vật chất nhưng thiếu sự thấu hiểu. Có nhà ồn ào bởi lời qua tiếng lại, có nhà lặng im đến mức mỗi bữa cơm trở thành một khoảng trống. Những điều không nói ra không phải là không tồn tại, mà là tồn tại quá lâu nên dần trở thành thói quen chịu đựng.

Gia đình không hoàn hảo bởi con người vốn chẳng ai trọn vẹn. Mỗi người bước vào cùng một mái nhà với một quá khứ khác nhau, một cách yêu thương khác nhau, một vết thương khác nhau. Có người nóng nảy vì từng thiếu an toàn. Có người khép kín vì quen với việc nói ra cũng không được lắng nghe. Có người chọn im lặng vì đã mệt với việc giải thích.

Cha mẹ cũng là những con người từng non trẻ, từng mơ ước, từng sai lầm. Khi trở thành cha mẹ, họ mang theo những giới hạn của chính mình, vừa thương con, vừa lúng túng trong cách thể hiện. Không phải ai cũng biết cách yêu con sao cho nhẹ nhàng, và không phải ai cũng đủ tinh tế để nhận ra con mình đang cần điều gì.

Con cái cũng không phải lúc nào cũng hiểu được những hy sinh thầm lặng. Có đứa bướng bỉnh vì cảm thấy mình không được công bằng. Có đứa lạnh lùng vì đã quen với việc tự lo lấy cảm xúc. Có đứa trưởng thành sớm vì không có chỗ dựa để yếu đuối. Mỗi phản ứng đều có nguyên do, chỉ là ít khi được ngồi xuống để nói ra một cách trọn vẹn.

Gia đình dễ rạn vỡ không phải vì nghèo hay vì thiếu học thức, mà vì thiếu kiên nhẫn với nhau. Người ta nói nhiều mà không nghe, trách móc nhiều hơn thấu hiểu, giữ cái tôi cao hơn sự bình yên. Khi ai cũng muốn đúng, thì chẳng còn chỗ cho yêu thương đứng lại.

Điều khó nhất trong gia đình không phải là ở chung, mà là ở lại trong cảm xúc của nhau. Có những mái nhà không thiếu người nhưng thiếu sự hiện diện thật sự. Mỗi người sống cạnh nhau mà xa nhau trong suy nghĩ, trong nỗi buồn, trong những điều không biết chia sẻ cùng ai.

Gia đình tốt không phải là gia đình chưa từng làm nhau tổn thương, mà là gia đình vẫn còn đủ bao dung để ngồi lại sau những lần không hiểu nhau. Biết xin lỗi khi làm đau người khác, biết lắng nghe khi người kia chưa nói tròn câu, biết chừa cho nhau một khoảng thở để không ai cảm thấy bị dồn vào góc tối.

Nếu bạn đang sống trong một gia đình nhiều thiếu sót, hãy thôi so sánh với những gì nhìn thấy bên ngoài. Những mái nhà tưởng như yên ổn kia cũng có những nỗi niềm họ chọn giữ lại. Mỗi gia đình đều mang một bài học riêng, không ai giống ai, không ai nhẹ hơn ai.

Gia đình không phải nơi để tìm sự hoàn hảo, mà là nơi để học cách bao dung và nhẫn nại. Bao dung cho những thiếu sót của người khác, và cho cả những lần bất lực của chính mình. Khi còn giữ được điều đó, một mái nhà vẫn còn ấm, dù chưa trọn vẹn.

Không có gia đình nào là hoàn hảo, chỉ có những gia đình còn đủ thương nhau để cùng bước tiếp trong những ngày chưa dễ dàng.

Tg Phạm Nhật Minh
Ngày 30/01/2026

ĐỜI DẠY TA RẰNG: NÓI ÍT, NHÌN LÂU, HIỂU SÂU, LÀM CHẮCĐời dạy ta nhiều điều, nhưng không phải bài học nào cũng đến bằng l...
30/01/2026

ĐỜI DẠY TA RẰNG: NÓI ÍT, NHÌN LÂU, HIỂU SÂU, LÀM CHẮC

Đời dạy ta nhiều điều, nhưng không phải bài học nào cũng đến bằng lời. Có những thứ phải trả giá bằng va vấp, bằng mất mát, bằng những đêm im lặng rất dài mới thấm ra. Càng đi lâu, càng hiểu rằng sống cho khéo không phải là nói cho hay, mà là biết lúc nào nên nói, lúc nào nên lặng. Không phải nhìn cho nhiều, mà là nhìn cho kỹ. Không phải hiểu cho nhanh, mà là hiểu cho sâu. Và không phải làm cho lớn tiếng, mà là làm cho vững vàng.

Nói ít để tránh sai.
Người nói nhiều thường dễ bộc lộ, mà bộc lộ thì dễ lộ sơ hở. Lời nói một khi đã thốt ra, giống như mũi tên rời dây, không cách nào thu lại nguyên vẹn. Có những câu nói tưởng vô tình, lại thành vết xước trong lòng người khác. Có những lời nói tưởng thẳng thắn, lại làm tổn thương cả một mối quan hệ. Người khôn ngoan hiểu rằng im lặng không phải là yếu, mà là đang giữ cho mình và cho người khác một khoảng an toàn. Nói ít không phải là không có chính kiến, mà là biết cân nhắc trước sau, biết để lời nói đi qua trí tuệ rồi mới rời khỏi miệng. Đời dạy ta rằng, nói đúng lúc có thể cứu người, nói sai lúc có thể hại mình.

Nhìn lâu để thấy rõ.
Nhìn vội chỉ thấy bề mặt, nhìn lâu mới thấy bản chất. Con người không bộc lộ mình trong một khoảnh khắc, mà lộ ra dần dần qua thời gian, qua cách họ đối xử khi thuận lợi và cả lúc bất lợi. Việc đời cũng vậy, có những chuyện ban đầu tưởng đúng, càng về sau càng lộ ra cái sai. Người từng trải không vội kết luận, không vội tin, cũng không vội ghét. Họ lùi lại một bước, quan sát đủ lâu để hiểu rằng không phải ánh sáng nào cũng là vàng, không phải nụ cười nào cũng là thiện ý. Nhìn lâu là để không bị cảm xúc nhất thời dẫn dắt, để tránh những quyết định khiến mình phải hối tiếc về sau.

Hiểu sâu để sống đúng.
Hiểu nông thì dễ phán xét, hiểu sâu thì sinh bao dung. Khi chưa hiểu, ta dễ trách người. Khi hiểu rồi, ta học cách nhìn lại mình. Mỗi người đều có một hoàn cảnh, một quá khứ, một nỗi niềm không dễ nói ra. Hiểu sâu không chỉ là hiểu người khác, mà còn là hiểu chính mình: biết mình mạnh ở đâu, yếu ở chỗ nào, cần điều gì và nên buông điều gì. Sống đúng không phải là sống theo lời khen chê của thiên hạ, mà là sống sao cho lương tâm mình yên ổn. Người hiểu sâu sẽ không bị đời xô ngã dễ dàng, vì họ biết mình đang đi về đâu và vì sao mình phải đi con đường ấy.

Làm chắc để đi xa.
Đời không thưởng cho người vội vàng, đời ưu ái người bền bỉ. Làm chắc là làm từng bước, chậm mà vững, nhỏ mà đều. Không cần khoe khoang, không cần ồn ào, chỉ cần mỗi ngày tiến lên một chút. Có những thành công nhìn thì nhanh, nhưng gốc rễ rất nông, gặp sóng gió là đổ. Có những người đi rất chậm, nhưng nền móng vững vàng, càng đi càng xa. Làm chắc còn là làm bằng chữ tín, bằng trách nhiệm, bằng sự tử tế lâu dài chứ không phải lợi ích trước mắt. Người làm chắc không sợ thiệt thòi nhất thời, vì họ hiểu rằng đường dài mới biết ngựa hay.

Đời dạy ta giản dị như vậy thôi. Bớt nói lại để lời nói có giá trị. Chậm nhìn lại để không lầm đường. Đào sâu vào hiểu biết để sống đúng với tâm mình. Và làm việc gì cũng chắc tay, chắc lòng để không gãy gánh giữa đường. Khi học được bốn điều ấy, ta không cần hơn thua với ai, cũng không cần vội vàng chứng minh điều gì. Chỉ cần lặng lẽ sống cho tử tế, vững vàng bước đi, rồi thời gian sẽ trả lời thay cho tất cả.

Tg Phạm Nhật Minh
Ngày 30/01/2026

“TỐT NHẤT” KHÔNG BẰNG “PHÙ HỢP NHẤT”Có người từng nói với mình một câu rất đúng: “Tốt nhất” không bằng “phù hợp nhất”. N...
30/01/2026

“TỐT NHẤT” KHÔNG BẰNG “PHÙ HỢP NHẤT”

Có người từng nói với mình một câu rất đúng: “Tốt nhất” không bằng “phù hợp nhất”. Nghe qua tưởng chừng đơn giản, nhưng càng đi qua nhiều chặng đường, càng va vấp nhiều hơn, ta mới thấm câu ấy sâu đến mức nào. Có những bài học không thể học từ sách vở, mà chỉ khi tự mình bước qua đổ vỡ, hụt hẫng, mới hiểu được giá trị của hai chữ “phù hợp”.

Con người ta khi còn trẻ thường hay chạy theo hai chữ “tốt nhất”. Ta muốn người giỏi nhất, công việc danh giá nhất, mối quan hệ hoàn hảo nhất, cuộc sống rực rỡ nhất. Ta tin rằng chỉ cần đạt tới cái “tốt nhất” ấy, hạnh phúc sẽ tự động xuất hiện. Thế nên ta cố với, ta gồng mình, ta chấp nhận đánh đổi cả sự bình yên, chỉ để giữ một thứ nhìn từ bên ngoài thật đáng ngưỡng mộ.

Nhưng rồi đến một lúc nào đó, ta nhận ra thứ được xem là “tốt nhất” với người khác, lại khiến mình mệt mỏi đến kiệt sức. Một công việc lương cao nhưng mỗi sáng thức dậy là một lần nặng nề. Một mối quan hệ khiến ai nhìn vào cũng trầm trồ, nhưng bên trong chỉ toàn là im lặng và tổn thương. Một cuộc sống đủ đầy vật chất nhưng tâm hồn lúc nào cũng trống rỗng. Khi ấy, ta mới hiểu, hóa ra “tốt nhất” chưa chắc đã dành cho mình.

“Phù hợp” là khi ở cạnh một người, ta không cần phải diễn. Không cần phải gồng lên để chứng tỏ. Không phải lo lắng rằng mình nói sai một câu sẽ bị đánh giá, làm sai một điều sẽ bị bỏ rơi. “Phù hợp” là khi sự hiện diện của người ấy khiến lòng mình dịu xuống, khiến những ngày mệt mỏi bỗng trở nên dễ thở hơn. Không ồn ào, không khoa trương, chỉ là một cảm giác an yên rất thật.

Trong công việc cũng vậy. Có những con đường nhìn qua thật hào nhoáng, nhưng càng bước vào càng thấy lạc lối. Có những lựa chọn nghe qua bình thường, nhưng lại giúp mình sống đúng với năng lực, đúng với nhịp sống, đúng với giá trị của bản thân. Một công việc phù hợp không nhất thiết phải khiến ai cũng trầm trồ, nhưng nó cho mình cảm giác được là mình, được lớn lên mỗi ngày mà không phải đánh mất bản thân.

Điều đau lòng nhất không phải là chọn nhầm cái chưa đủ tốt, mà là cố chấp theo đuổi một thứ không phù hợp, chỉ vì sợ ánh nhìn của người khác. Ta sợ bị chê là lựa chọn thấp. Ta sợ bị nói là không đủ tham vọng. Ta sợ cảm giác thua kém. Và chính những nỗi sợ ấy đã khiến ta ở lại quá lâu trong những nơi không thuộc về mình, bên những người không thực sự hiểu mình.

Cuộc đời này, thứ đáng quý không phải là có được cái “tốt nhất” theo tiêu chuẩn của thiên hạ, mà là tìm được cái “phù hợp nhất” cho chính mình. Một người bạn đời phù hợp hơn một người hoàn hảo. Một công việc phù hợp hơn một danh xưng hào nhoáng. Một cuộc sống vừa đủ, nhưng bình yên, vẫn hơn một cuộc sống khiến lòng lúc nào cũng dậy sóng.

Khi ta hiểu được điều này, ta sẽ thôi so sánh. Thôi chạy theo những thước đo không thuộc về mình. Ta bắt đầu lắng nghe trái tim nhiều hơn, tôn trọng cảm xúc của bản thân nhiều hơn. Ta không còn cố ép mình vào những khuôn mẫu chật hẹp, cũng không còn thấy xấu hổ khi lựa chọn một con đường khác số đông.

Rốt cuộc, hạnh phúc không nằm ở việc ta đang đứng trên đỉnh cao nào, mà nằm ở việc mỗi ngày trôi qua, ta có đang sống đúng với mình hay không. Và khi ta đủ tỉnh táo để chọn điều phù hợp, đủ can đảm để buông điều không dành cho mình, ấy là lúc cuộc đời bắt đầu nhẹ đi, lòng bắt đầu an hơn, và hạnh phúc trở nên rất thật.

Tg Phạm Nhật Minh
Ngày 30/01/2026

Address

Hanoi
100000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Phạm Nhật Minh posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram

Lời Bàn

Xem lá số nhằm mục đích biết mệnh để nhằm cải mệnh, kinh nghiệm xem của những người liên cứu Tử Vi tuy không phải là tuyệt đối nhưng đó cũng là điều mà giúp cho các đuơng số có thể tránh được những vận hạn có thể xảy ra, để làm thuyên giảm và tránh được những hạn lớn đó, biết những cái xấu của bản thân đã và sẽ gặp phải để hoàn thiện bản thân hơn nữa, lá số tử vi là 1 liệu pháp tâm lý, niềm tin là gốc rễ của mọi vấn đề do đó mọi việc thành hay bại chính là do ban thân ta quyết định cả, đừng bao giờ đổ lỗi cho số phận và hoàn cảnh, mà hãy tự hỏi bản thân ta đã làm đuợc gì để giúp cho số phận bản thân có thể thay đổi, hãy cố gắng bắt tay vào làm những việc có ích ngay hiện taị, hãy huớng những điều tốt đẹp trong cuộc sống, tâm luôn phải tĩnh, bởi nếu động thì đã biến chính mình thành một người khác, đôi khi lại trở thành 1 con quỷ dữ nó điều khiển chi phối ăn mất lý trí của bản thân, hãy sống lạc quan và vui lên, tự hào rằng vì mình đã có mặt trên cuộc đời này, nơi này, bởi lẽ bên cạnh đương số còn có rất nhiều người đang khao khát có một cuộc sống như đương số vậy, hãy sống tốt hơn, không có gì là bế tắc tuyệt vọng cả, chỉ sợ lòng người “ đã thấy sóng cả mà ngã tay chèo”, ông trời không cho ai tất cả, cũng không lấy của ai tất cả. Rằng những nỗi đau rồi sẽ được đền bù theo một cách khác, bằng một người khác.

Nhưng có những thứ, khi ta đã mất đi rồi, thì trả lại bằng điều gì cũng vô nghĩa cả mà thôi !

“Gieo thói quan gặt tính cách Gieo tính cách được số phận”

Số phận của chúng ta nằm trong tay của ta cả, chẳng phải do ông trời hay do lá số nào quyết định cả. Khi nào mềm yếu hay gục ngã, bản thân hãy dành thời gian để nghỉ ngởi và rồi tiếp tục đứng dậy đi tiếp! Cố gắng hết sức thì dù cho không thắng được số phận thì bản thân mình,cuộc sống của mình cũng trở nên tốt đẹp,vững mạnh hơn trước!Nghịch cảnh đối với 1 số người là điều đau khổ, nhưng với người khác lại là cơ hội để rèn luyện Cảm xúc là của mình, đứng trước hoàn cảnh cảm thấy thế nào là do mình. Con người luôn muốn có những gì mình không có, khi có thì chán lại đeo đuổi cái khác. Cuộc đời lúc lên tới đỉnh cao danh vọng, lúc xuống hố sâu vực thẳm, thậm chí là luôn ở duới hố sâu vực thẳm nhiều hơn trên cao nhưng cuộc sống vậy mới thú vị chứ, cứ bằng phẳng thì đến cuối đời chẳng có gì mà kể cho con cháu nghe " cuộc đời ông ( bà) chả có gì các cháu ạ!", mà cũng chẳng biết dạy con cháu mình cái gì nữa