05/05/2025
“KHÔNG PHẢI VỢ CHỒNG NÀO CŨNG HỢP NHAU VỀ SE.X…”
—-
Mỗi cuộc yêu là một bản nháp – và mỗi lần chạm vào nhau, là một lần chạm lại quá khứ của người kia.
Có những cặp đôi nhìn rất hạnh phúc.
Nhưng khi đêm xuống, họ ngủ quay lưng.
Hoặc im lặng, hoặc xa lạ, hoặc vụng về như người dưng cùng giường.
Không phải vì họ không yêu nhau.
Mà vì… họ không biết yêu nhau đúng cách.
Tình dục không đơn thuần là va chạm thể xác.
Nó là nơi ký ức, giáo dục, tổn thương, cảm xúc – cùng nhau xuất hiện.
Và đôi khi, sự lệch pha không nằm ở kỹ năng, mà nằm ở… những bóng tối chưa từng được gọi tên.
Tôi từng hỏi một người phụ nữ:
“Tại sao em chỉ có thể làm tình khi tắt hết đèn?”
Cô ấy cười nhẹ rồi nói:
“Vì em sợ bị nhìn thấy.”
“Dù em rất đẹp. Dù chồng em rất yêu em. Nhưng em vẫn không thể mở đèn.”
Tôi không hỏi thêm về se.x.
Tôi hỏi:
“Tuổi thơ của em thế nào?”
“Giờ em nhắm mắt lại…
Cái nỗi sợ đó nằm ở đâu trong cơ thể?
Nó là một cục đá? Một lưỡi 'dao? Hay là… một đứa trẻ đang run rẩy?”
Cô ấy bật khóc.
Đằng sau người phụ nữ tắt đèn khi yêu –
Có thể là một đứa bé từng bị xấu hổ về cơ thể.
Từng bị so sánh.
Từng bị chê cười.
Từng bị… xâm phạm niềm tin.
💬 Và chuyện chăn gối – với cô ấy – không phải là đam mê.
Mà là một chiến trường giữa quá khứ và hiện tại.
Nơi mà mỗi lần gần gũi là một lần linh hồn bị nhắc lại điều mình muốn quên.
Vợ chồng không phải lúc nào cũng hợp nhau ngay từ đầu.
Họ là hai cá thể riêng biệt – lớn lên trong hai môi trường, hai hệ niềm tin, hai kiểu đau.
Để hòa hợp…
Cần thời gian.
Cần những bản nháp.
Cần những cuộc trò chuyện sâu hơn cả “em có thích không” – mà là:
“Em thấy thế nào khi anh chạm vào em?”
“Có điều gì khiến em thu mình lại?”
“Anh có thể làm gì để em thấy an toàn hơn?”
Tình dục – suy cho cùng – không nằm ở cơ thể.
Mà nằm ở sự chấp nhận.
Ở cảm giác được nhìn – mà không bị phán xét.
Được chạm – mà không thấy mình nhỏ bé.
Và đôi khi, điều một người phụ nữ cần nhất không phải là kỹ thuật, không phải ánh nến hay nhạc du dương.
Mà là một người đàn ông đủ kiên nhẫn.
ST