31/01/2026
BỎ TẾT HAY GỘP TẾT – HAY CHÚNG TA ĐANG QUÊN MẤT TẾT LÀ GÌ?
Cứ mỗi độ Tết đến gần, lại xuất hiện một điệp khúc quen thuộc:
“Bỏ Tết đi.”
“Gộp Tết âm – dương cho văn minh.”
Những lời kêu gọi ấy thường đến từ những người rất giỏi lý luận, rất quen diễn đàn, rất thạo bàn phím. Họ nói với vẻ mệt mỏi, như thể Tết là một gánh nặng cần được loại bỏ khỏi đời sống hiện đại.
Nhưng có một câu hỏi rất căn bản, rất người, mà dường như ít ai chịu dừng lại để hỏi:
👉 Tết đang nặng với ai? Và nhẹ với ai?
Tết không chỉ là một kỳ nghỉ, mà là một sợi dây ký ức. Với rất nhiều người, Tết không phải là chuyện “nghỉ bao nhiêu ngày”, mà là một điểm hẹn tinh thần.
Hẹn với ông bà, tổ tiên – những người đã sinh ra mình.
Hẹn với mồ mả, với làng quê, với ký ức gia đình.
Dù tin hay không tin vào thế giới bên kia, thì trong chiều sâu văn hóa Việt, Tết vẫn là khoảnh khắc con người quay về cội rễ. Một nén nhang, một mâm cơm, một bữa tất niên không phải để phô trương, mà để nhắc mình rằng: “Ta đến từ đâu.”
Nếu bỏ Tết, không phải ta bỏ một ngày nghỉ,
mà là ta cắt đứt một nhịp nối ký ức đã tồn tại qua nhiều thế hệ.
Với nhiều đứa trẻ, Tết là lời hứa duy nhất
Ở rất nhiều vùng quê hôm nay, thanh niên đã rời làng đi làm ăn xa. Người vào Nam, người xuất khẩu lao động, người làm công nhân xa nhà.
Con cái gửi lại cho ông bà. Và câu hỏi quen thuộc nhất của lũ trẻ là:
👉 “Bao giờ bố mẹ về?”
Câu trả lời quen thuộc nhất là:
👉 “Đến Tết con ạ.”
Với những đứa trẻ ấy, Tết không phải lễ hội.
Tết là một lời hứa. Là mốc thời gian để chờ đợi.
Là hy vọng được ôm bố mẹ sau cả năm dài.
Người ta nói: “Thì tăng các kỳ nghỉ khác lên.”
Nhưng nói thì dễ. Với người lao động, không có lịch nghỉ linh hoạt.
Công nhân vào ca là vào ca. Nông dân đến vụ là ra đồng. Buôn bán nhỏ lẻ nghỉ là không có thu nhập.
👉 Không có Tết, họ nghỉ vào lúc nào?
Những người thấy Tết là gánh nặng, thường không phải người gánh nặng. Một sự thật khó nói, nhưng cần nói: Những người kêu mệt vì Tết, phần lớn là những người quanh năm đã rất rảnh.
Họ có thể nghỉ bất cứ lúc nào. Họ có thể ăn uống, gặp gỡ, du lịch quanh năm. Với họ, Tết chỉ là… thêm một cuộc gặp xã giao, thêm một mâm cỗ, thêm một nghĩa vụ.
Nhưng với nông dân và công nhân – những người làm ra lương thực, hàng hóa, thiết bị mà xã hội đang dùng mỗi ngày – Tết là khoảng thở hiếm hoi sau một năm kiệt sức.
👉 Không phải Tết làm họ mệt.
👉 Mà là cách một số người đang tiêu dùng Tết làm Tết trở nên nặng nề.
Tết bị kéo dài không phải vì truyền thống, mà vì thói quen sai.
Thực ra, Tết cổ truyền của ông bà ta rất gọn.
Nhưng ngày nay, Tết bị kéo dài lê thê bởi:
– ăn Giáng sinh cho “bằng bạn bằng bè”,
– tất niên dương lịch,
– tiệc chia tay cuối năm,
– liên hoan trước Tết cả nửa tháng,
– biếu xén, quà cáp, hình thức.
Những thứ đó không đến từ nông dân. Không đến từ công nhân. Mà đến từ lối sống thị thành, hình thức và sợ thiếu phần.
👉 Vấn đề không phải là Tết quá dài,
👉 mà là chúng ta đã tự biến Tết thành một chuỗi ngày dài mệt mỏi, tiêu hao năng lượng.
Tỉnh thức để thấy: cần thay đổi cách ăn Tết, không phải xóa Tết.
Tết không có lỗi. Truyền thống không có lỗi.
Vấn đề là con người đang sống với Tết như thế nào.
Nếu Tết làm cho bạn mệt:
– hãy bỏ hình thức
– bỏ phô trương
– bỏ ép buộc
– bỏ so sánh
Giữ lại những gì là giá trị cốt lõi:
– sum họp
– nghỉ ngơi
– nhớ nguồn
– và tái tạo năng lượng sống.
Một xã hội phát triển không phải là xã hội bỏ được truyền thống, mà là xã hội biết sống tỉnh thức với truyền thống.
Có những người quanh năm là Tết, nên họ không cần Tết. Nhưng xin đừng quên:
👉 Với rất nhiều người khác, Tết là cả một năm chờ đợi.
Trước khi nói đến bỏ hay gộp, có lẽ điều cần nhất là: đặt mình vào đời sống của người lao động, của trẻ nhỏ, của làng quê.
Vì Tết, suy cho cùng,không phải là vấn đề lịch nghỉ, mà là vấn đề con người.