15/06/2014
CHIA SẺ HAY ĐÁP TRẢ?
Khó có thể tìm thấy trên đời một người lớn thích quan sát sự bất lực và thụ động của một em nhỏ trước những em bé tích cực và kiên cường khác. Ngược lại, tất cả cha mẹ đều muốn con mình biết tự bảo vệ mình.
Nếu giữa các em bé 2-3 tuổi đang chơi với nhau xảy ra vấn đề, các ông bố bà mẹ thường để các em tự giải quyết hoặc khuyên đáp trả. Đáng tiếc là các em nhỏ không thể hiểu ý người lớn, và không biết phải cư xử thế nào. Nhiệm vụ của cha mẹ là dạy con giải quyết mâu thuẫn một cách thỏa đáng.
Chiến tranh bùng nổ
Thông thường trẻ em nhỏ hơn 1 tuổi tự chơi và không để ý mấy tới những đứa trẻ khác. Tuy nhiên, vào 14-16 tháng tuổi, bé bắt đầu quan tâm hơn tới thế giới xung quanh, và các em bắt học cách chơi cùng nhau. Gần hai tuổi trẻ em bắt đầu hợp tác, nhưng thường vẫn tập trung vào trò chơi của riêng mình.
Khả năng chia sẻ giữa các em bé hình thành rất chậm, vì vậy giữa các em hay xảy ra cãi cọ vì đồ chơi, hay vật gì đó. Các em nhỏ rất giữ đồ chơi của mình, và khó nhường chúng. Nếu trẻ em thấy người lớn công bằng và giải quyết mọi việc một cách hoà bình, chúng sẽ trở nên rộng lượng hơn và không khó chịu lâu. Cha mẹ cũng nên nhớ một điều, bé không nhất thiết phải chia sẻ tất cả đồ chơi của mình. Có những đồ bé rất quý và không muốn rời chúng. (Để hiểu trẻ hơn bạn hãy nhớ lại tuổi thơ và những món đồ chơi yêu quý của mình ngày ấy. Nếu trí nhớ của bạn không cho phép những “nhiệm vụ bất khả thi” như vậy thì bạn hãy tưởng tượng bạn có vui vẻ và thoải mái không khi ông xã bạn đề nghị bạn tặng lọ nước hoa, thỏi son mà bạn thích nhất cho chị gái anh ấy?!? ).
Bạn hãy sẵn sàng khi đưa bé ra sân chơi: bạn vừa mới đưa cho bé đồ chơi xúc cát vậy mà chỉ sau vài phút bé đã quay lại và chìa hai bàn tay trống không ra. Bạn bao giờ cũng nên có “đồ chơi phòng bị” sẵn trong tình huống này. Nhưng để không có vấn đề gì xảy ra, hãy nói với em bé đã lấy đồ chơi của con bạn: “Cháu cứ chơi đi, nhưng chơi xong nhớ trả lại cho bạn nhé!”
Em bé hòa bình
Nếu bé yêu của bạn thuộc tuýp “sẵn sàng nhường nhịn”, luôn chia sẻ tất cả đồ chơi của mình, không đáp trả lại sự bắt nạt và hoà hoãn với tất cả các bé khác, bé thích một môi trường thân thiện, bạn nên cố gắng làm thế nào đó để những đứa trẻ dữ hơn không xúc phạm bé.
• Bạn nên nhớ trẻ em có thể tự giải quyết mâu thuẫn.
• Cố gắng “liên kết” những em hiền lành thành một nhóm chơi cùng nhau.
• Nếu bạn thường xuyên thấy bé của bạn đang chơi với một đồ chơi, còn những cái khác đã bị những em bé khác “chiếm dụng”, đừng vội vàng kết luận “Thế này thì suốt đời con bé (thằng bé) sẽ bị người ta lấy hết mọi thứ mất thôi”. Thay vì những suy nghĩ tiêu cực như vậy hãy nghĩ cách giúp bé biết bảo vệ bản thân hơn.
• Nếu đứa trẻ nào đó thường xuyên gây gổ với bé của bạn, hãy nói: “Ở nhà cô không ai xô đẩy cả. Không hay một tý nào. Chẳng ai chơi với người hay xô đẩy và gây gổ cả, cháu ạ”.
• Nếu bé của bạn nhút nhát, cố gắng thường xuyên để bé tự chọn chơi ở đâu. Nếu có điều kiện, hãy cho bé đi chơi công viên, nghiên cứu thiên nhiên - việc này giúp bé thỏa mái hơn.
• Dạy bé phép lịch sự: biết nói “cám ơn”, biết chào hỏi.
• Không cho phép các em bé nói bậy với nhau và đánh nhau. Hãy dạy cho bé tính linh hoạt. Quan sát và theo dõi kỹ những gì diễn ra trên sân chơi, và bao giờ cảm thấy cần, đưa bé đi chỗ khác.
• Nếu tất cả những phép lịch sự bạn dạy bé được sử dụng, mà bé vẫn bị bắt nạt, bạn có thể dạy bé béo vào mông kẻ bắt nạt. Không có gì hại cả, bé của bạn chứng minh rằng có thể tự bảo vệ mình. Điều quan trọng bạn nên giải thích cho bé phương thức này chỉ nên sử dụng khi những cách khác không giúp được gì.