11/12/2025
ANH TRAI THẤT NGHIỆP Ở NƯỚC NGOÀI
Em luôn cảm thấy tự hào vì có một gia đình hạnh phúc. Em có một người anh trai có thể là sĩ nhất trên đời, đẹp trai, học giỏi, là cựu học sinh chuyên một môn Khoa học Tự nhiên và là cựu sinh viên ĐHBK thời đầu 9x. Anh học giỏi có thể là nhất Huyện, mỗi năm ít nhất anh nhận được hơn 10 giấy khen. Đi đâu em chỉ cần nói: “Em anh H”, là mọi người đều khen anh hết lời.
Anh sinh năm 1991, ra trường đi làm với mức lương hơn 20 triệu/tháng (cách đây 10 năm). Anh lo cho bố mẹ và em không thiếu thứ gì. Làm được 2 năm thì anh săn được học bổng du học, bố mẹ em cũng vui vì muốn con bay cao, bay xa.
Sau khi đi du học, tốt nghiệp ra trường, anh đi làm, cưới vợ, có một bé gái dễ thương và định cư ở bên đó luôn ạ! Gần một thập kỷ trôi qua, em vẫn tự hào khi có anh trai tuyệt đỉnh. Anh đi làm mua được nhà, được xe và có đôi chút cho em nữa.
Nhưng rồi cuộc đời đưa đẩy, anh gọi điện về cho bố mẹ và khóc rất nhiều "con bị nghỉ việc gần 6 tháng nay rồi, công ty cắt giảm nhân sự nên họ ưu tiên người trong nước, giờ con đang ăn lương thất nghiệp". Bố mẹ em như sụp đổ, vốn là gia đình không khá giả gì, bán cả đất, cả ruộng đi để lo chi phí cho anh ở nước ngoài và lo cho em ăn học. Bố mẹ cũng đã già, lại không có lương hưu.
Em học Sư phạm nên học phí còn đỡ, nhưng vẫn phải lo tiền sinh hoạt. Em có đi làm thêm để bố mẹ đỡ vất vả, nhưng vẫn rất khó khăn. Đầu tháng vừa rồi, anh đưa con về cho ông bà nội chăm. Cháu em chỉ mới 3 tuổi, chưa biết gì, em nhìn thương mà không biết phải làm sao?!
Anh mua nhà ở bên đó còn chưa trả nợ xong. Ở quê, bố mẹ em ở nông thôn, kinh kế ngày càng hạn hẹp. Giờ anh quay lại nước ngoài để làm thủ tục bán nhà và cùng vợ về lại Việt Nam. Nếu thuận lợi thì anh sẽ về vào đầu năm sau. Và trước mắt, anh sẽ xin vào làm ở khu công nghiệp, rồi đến đâu hay đến đó.
Em là em, là con trong nhà nhưng không giúp gì được cho anh, cho bố mẹ, nên em buồn lắm. Em đi học xa nhà, mỗi tháng về một lần còn thấy vẫn nhớ nhà nhiều lắm. Đây cháu em mới 3 tuổi mà phải xa bố mẹ cả nửa vòng trái đất.
Một người anh khiến em luôn tự hào, bằng khen, giấy khen treo khắp cả tường nhà, ảnh anh chụp ở những cuộc thi học sinh giỏi, nghiên cứu khoa học từ nhỏ đến lớn, ảnh chụp ở công ty. Một người con ngoan của bố mẹ, một người cháu hiếu thảo của dòng họ, mà bây giờ đây lại phải hai bàn tay trắng.
Em thật sự không ngờ là anh trai mình lại có ngày hôm nay. Với 2 tấm bằng đại học của một trường ĐH top trong nước và của một quốc gia có tiếng trên thế giới, mà sắp tới lại phải đi làm công nhân trong khu công nghiệp để kiếm sống qua ngày. Lúc này, em thấy thương cho bố mẹ, thương cháu, em phải làm sao đây ạ?!
Bố mẹ em vẫn luôn tự hào về anh. Vì mẹ em khó sinh, nên anh được coi như con một của gia đình, là niềm tự hào của bố mẹ và cả gia đình hai bên nội, ngoại. Sau khi sinh anh, 14 năm sau mẹ mới sinh ra em. Em may mắn khi được sinh ra trong gia đình thuần nông, không mấy khá giả, nhưng được sự giáo dục của bố mẹ và sự chăm chỉ của anh khiến em rất tự hào và không ngừng cố gắng. Em thi vào Sư phạm là theo nguyện vọng của mẹ với mong muốn tương lai em được về gần bố mẹ, để anh yên tâm đi làm xa.
Đáng lẽ ra ở cái tuổi ngoài 50, 60, bố mẹ em sẽ được sống an nhàn, dưỡng già. Vậy mà cuộc đời lại đẩy gia đình em vào một vết thươn.g quá đa.u đớn. Bố mẹ không kể cho em, vì sợ em lo cho anh, đến khi anh về nước em mới biết tất cả mọi chuyện. Bố mẹ em cũng bất a.n trong một khoảng thời gian dài, suy nghĩ bạc cả tóc. Vết thươn.g quá lớn khiến em không thể tập trung học tập, không thể không ngừng nghĩ đến, em bế tắ.c với cuộc sống hiện tại ở thành phố này.
Em vẫn luôn động viên anh và cả bố mẹ. Anh trai em vẫn cười, nhưng sâu trong đôi mắt của anh, nụ cười đó vẫn có đôi chút nỗi buồ.n. Em cảm nhận được những gì anh đã trải qua ở xứ người, buồn tủi và cô đơ.n. Em vẫn luôn nói “vấp ngã để thành công”, không có gì là quá muộn hết. Và em vẫn tự hào khi mình có một người anh trai như thế. Em vẫn mong anh có thể vực dậy.
Em thật sự rất rất muốn về quê bây giờ với bố mẹ và cháu, nhưng còn việc học và công việc của em ở đây nữa không thể về được. Trong tâm trí em bây giờ không thể không nghĩ đến chuyện buồn của gia đình. Em không thể tập trung được bất kì việc gì, tối lại nước mắt cứ rơi, gọi điện về cho bố mẹ thì cũng bảo con ổn và chỉ biết động viên bố mẹ mọi chuyện sẽ ổn thôi ạ!…
🌱
Biến cố lớn về công việc, nguồn thu nhập, phải bán nhà trả nợ, … là một cú sốc Tâm lý lớn đối với anh trai của bạn. Người cần được hỗ trợ về sức khoẻ tinh thần nhiều nhất lúc này là anh trai bạn.
Đi làm ở khu công nghiệp (tại Việt Nam) không phải ai cũng làm công nhân. Anh trai bạn có trình độ (Đại học, Cao học,…) thì có thể ứng tuyển vào các vị trí như nhân viên văn phòng, kỹ sư, quản lý,… trong các công ty ở khu công nghiệp.
Anh trai bạn có thể Tư vấn Tâm lý tại “Phòng Tư vấn Tâm lý TSQ PSYCHOLOGIST” để có Giải pháp Tâm lý phù hợp, kịp thời, giúp anh trai bạn sớm vượt qua những cảm xúc tiêu cự.c trong giai đoạn khó khăn này. TSQ PSYCHOLOGIST có hình thức Tư vấn Tâm lý online bạn nhé!
————————————————————————
🌻 LIÊN HỆ (Tiếp nhận trực tuyến 24/7):
📩 https://www.facebook.com/tsqpsychologist
📱Zalo: 0867 357 684