Giữ Lửa Tình Yêu

Giữ Lửa Tình Yêu Chúng tôi cung cấp những hiểu biết rõ ràng về kĩ thuật và sản phẩm dầu massa Tư vấn, hướng dẫn sử dụng các loại dầu massage cho vợ chồng !

Chồng muốn "gần gũi", vợ chỉ muốn ngủ: Bi kịch của hai đường thẳng song songĐây là khung cảnh diễn ra trong hàng triệu p...
05/01/2026

Chồng muốn "gần gũi", vợ chỉ muốn ngủ: Bi kịch của hai đường thẳng song song

Đây là khung cảnh diễn ra trong hàng triệu phòng ngủ tối nay: Người chồng nằm thao thức, chờ đợi một cái chạm, một tín hiệu. Người vợ quay lưng lại, thở đều, giả vờ ngủ (hoặc ngủ thật vì kiệt sức).

Trong bóng tối đó, hai câu chuyện hoàn toàn khác nhau đang diễn ra. Người chồng nghĩ: "Cô ấy không còn khao khát mình nữa. Mình đang bị bỏ đói trong chính ngôi nhà của mình." Người vợ nghĩ: "Anh ấy không thấy mình mệt sao? Tại sao lúc nào cũng chỉ là chuyện đó?"

Tôi từng tin rằng đây là vấn đề của nhu cầu sinh lý bị lệch pha. Nhưng sau nhiều năm quan sát sự đổ vỡ và hàn gắn của các gia đình, tôi nhận ra: Đây không phải là vấn đề của tình dục. Đây là vấn đề của sự kết nối. Và bi kịch nằm ở chỗ, cả hai đều đang tìm kiếm sự kết nối, nhưng bằng hai ngôn ngữ hoàn toàn ngược nhau.

Hãy nói về Hùng và Mai.

Hùng là người đàn ông tốt. Anh đi làm về đúng giờ, đưa lương cho vợ. Nhưng anh cảm thấy cô đơn khủng khiếp. Với đàn ông, tình dục thường là con đường ngắn nhất và duy nhất để anh cảm thấy được an ủi, được chấp nhận, và được "về nhà" sau một ngày chiến đấu ngoài xã hội. Khi Mai từ chối s*x, Hùng không chỉ cảm thấy thiếu thốn thể xác – anh cảm thấy bị từ chối về mặt con người.

Còn Mai? Sau 8 tiếng ở công ty và 4 tiếng vật lộn với con cái, "bình năng lượng" của cô đã cạn sạch. Đối với phụ nữ, tình dục đòi hỏi năng lượng dư thừa và cảm giác an toàn. Khi Hùng chạm vào cô lúc 10 giờ đêm, Mai không cảm thấy đó là tình yêu. Cô cảm thấy đó là một yêu cầu công việc làm thêm giờ.

Hùng muốn S*x để cảm thấy Gần gũi (S*x → Connection). Mai cần cảm thấy Gần gũi để có thể S*x (Connection → S*x).

Đó là cái vòng luẩn quẩn tàn nhẫn: Anh càng đòi hỏi, cô càng thu mình. Cô càng thu mình, anh càng cảm thấy bất an và đòi hỏi dữ dội hơn.

Điều lạ lùng là, chúng ta thường dạy nhau rằng "hãy cố gắng chiều chồng" hoặc "hãy thông cảm cho vợ". Những lời khuyên đó vô dụng vì chúng bỏ qua cơ chế sinh học thần kinh.

Đàn ông thường giải tỏa căng thẳng thông qua tình dục (Release). Khi cực khoái đến, Oxytocin tràn ngập, và lúc đó anh ấy mới có thể mở lòng để trò chuyện và yếu đuối. Ngược lại, phụ nữ cần giải tỏa căng thẳng trước khi tình dục (Relief). Nếu não bộ cô ấy còn đang chạy danh sách "việc cần làm ngày mai", hoặc cơ thể cô ấy còn đang căng cứng vì mệt, thì mọi sự kích thích vật lý đều trở thành sự quấy rầy khó chịu.

Sự thật là: Khi người vợ nói "Em mệt", cô ấy không từ chối chồng. Cô ấy đang nói: "Hệ thống của em đang quá tải. Em cần được sạc pin, không phải bị rút thêm pin." Và khi người chồng đòi hỏi, anh ấy không phải là kẻ nghiện s*x. Anh ấy đang nói: "Anh cần biết rằng chúng ta vẫn ổn."

Hai nhu cầu đều chính đáng. Sai lầm duy nhất là chúng ta đang cố ép đối phương dùng ngôn ngữ của mình.

Vậy lối thoát ở đâu? Nó nằm ở việc tách rời sự thân mật ra khỏi tình dục.

Nếu mỗi lần bạn chạm vào vợ, cô ấy đều mặc định rằng "à, lại sắp phải trả bài", cô ấy sẽ xây dựng cơ chế phòng vệ (co cứng người, lảng tránh). Để phá vỡ điều này, bạn cần xây dựng những "cây cầu không thu phí".

Đó là những cái chạm không dẫn đến s*x. Đó là sự chăm sóc không có động cơ ngầm.

Là massage chân cho cô ấy 10 phút và... dừng lại ở đó.

Là ôm cô ấy ngủ mà không thò tay vào trong áo.

Là hỏi han về ngày của cô ấy mà không nhìn chằm chằm vào ngực.

Khi người vợ cảm thấy an toàn – rằng cô ấy có thể nhận sự yêu thương mà không bị buộc phải "trả nợ" bằng cơ thể – nồng độ Cortisol (stress) sẽ giảm xuống, và Oxytocin sẽ tăng lên. Đó là lúc, và chỉ lúc đó, cánh cửa phòng ngủ mới thực sự mở lại từ bên trong.

Thực tế là, việc xây dựng lại kết nối này cần sự kiên nhẫn khủng khiếp của người đàn ông. Bạn phải chấp nhận "đầu tư" sự quan tâm mà không mong chờ lợi nhuận ngay lập tức tối nay.

Một hành động nhỏ, cụ thể để bắt đầu: Tối nay, hãy đề nghị một buổi "thư giãn không tình dục". Hãy nói rõ ràng: "Anh thấy em mệt. Tối nay anh chỉ muốn giúp em thư giãn cơ bắp thôi, anh hứa không làm gì thêm cả."

Lời hứa đó là chìa khóa. Nó tắt đi hệ thống báo động trong đầu cô ấy. Khi sự phòng vệ hạ xuống, sự gắn bó mới có chỗ để nảy mầm.

Nó không dễ để kìm nén ham muốn của bản thân vì sự mệt mỏi của người khác. Nhưng những lần bạn chọn sự kiên nhẫn thay vì sự đòi hỏi, bạn đang xây dựng một nền tảng tin cậy cực kỳ vững chắc cho gia đình.

Nếu bạn muốn bắt đầu hành động "chăm sóc không đòi hỏi" này ngay tối nay, hãy để đôi tay nói thay lời nói. Một buổi massage lưng chậm rãi, có thể với một chút dầu massage tự nhiên để tay trượt nhẹ nhàng mà không gây rát cho làn da đang mệt mỏi, sẽ giúp cả hai dễ dàng đi vào giấc ngủ hoặc trạng thái thư giãn sâu.

Không phải vì chai dầu, mà vì đó là cách bạn nói: "Anh trân trọng sự nghỉ ngơi của em."

Sự kết nối đó... nó đáng giá vô cùng.

Tại sao cô ấy "tắt lửa" sau khi sinh? (Sự thật không ai nói với bạn)Tôi từng tin rằng lý do duy nhất khiến phụ nữ không ...
05/01/2026

Tại sao cô ấy "tắt lửa" sau khi sinh? (Sự thật không ai nói với bạn)

Tôi từng tin rằng lý do duy nhất khiến phụ nữ không muốn quan hệ sau khi sinh là vì họ mệt. Mệt thì ngủ bù là xong, đúng không? Nhưng sau khi lắng nghe hàng trăm câu chuyện từ những người chồng tuyệt vọng và những người vợ đang cảm thấy tội lỗi, tôi nhận ra một sự thật khác.

Sự lạnh nhạt sau sinh hiếm khi là vấn đề của thể xác. Nó là vấn đề của căn tính.

Khi một người phụ nữ trở thành mẹ, cô ấy không chỉ thay đổi kích cỡ quần áo. Cô ấy thay đổi cả cấu trúc não bộ, hormone, và cách cô ấy định nghĩa bản thân mình. Hầu hết đàn ông nghĩ vợ mình đã "thay đổi tính nết". Nhưng thực tế là: Cô ấy đang cố gắng sống sót trong một cơ thể mà cô ấy cảm giác như không còn thuộc về mình nữa.

Hãy nói về Tuấn và Linh – một cặp vợ chồng tôi quen.

Trước khi có con, đời sống tình dục của họ rất tuyệt vời. Nhưng sáu tháng sau khi bé đầu lòng chào đời, mọi thứ đóng băng. Tuấn cảm thấy bị bỏ rơi. Mỗi khi anh vòng tay ôm Linh từ phía sau, cô ấy rùng mình và lảng ra chỗ khác.

Tuấn nghĩ: "Cô ấy hết yêu mình rồi. Cô ấy thấy mình phiền phức." Còn Linh? Cô ấy nói với tôi trong nước mắt: "Em cảm thấy mình như một cái bình sữa di động. Cả ngày con bú, con bám, con cấu véo. Đến tối, khi con ngủ, em chỉ muốn cơ thể này được... yên. Em không ghét chồng, nhưng mỗi lần anh ấy chạm vào, em cảm giác như bị đòi hỏi thêm một nhiệm vụ nữa."

Đây là bi kịch lớn nhất của giai đoạn này: Người chồng tìm kiếm tình dục để cảm thấy được kết nối lại. Còn người vợ cần ngắt kết nối về thể xác để tìm lại chính mình.

Hai nhu cầu đều chính đáng, nhưng chúng đối đầu nhau chan chát. Và sự nguy hiểm nằm ở chỗ: Nếu không hiểu điều này, người chồng sẽ cảm thấy bị từ chối, còn người vợ cảm thấy bị bóc lột.

Chúng ta cần nói chuyện một cách thực tế về sinh học, điều mà ít ai giải thích cho các cặp đôi trẻ.

Khi phụ nữ cho con bú và chăm sóc con nhỏ, cơ thể cô ấy tiết ra một lượng lớn Prolactin và Oxytocin.

Oxytocin giúp cô ấy gắn kết với con.

Nhưng Prolactin – hormone tạo sữa – lại là kẻ thù tự nhiên của Testosterone (hormone ham muốn) và Dopamine (hormone hứng khởi).

Về mặt sinh học, cơ thể người mẹ đang dồn toàn bộ năng lượng để "nuôi" đứa con, và để làm được điều đó, thiên nhiên tạm thời "tắt" chức năng sinh sản và ham muốn tình dục. Đó không phải là lỗi, đó là tính năng bảo vệ của tạo hóa.

Hơn nữa, hãy nói về khái niệm "Touched Out" (Quá tải xúc giác). Một người mẹ có thể bị chạm vào cơ thể 12-14 tiếng mỗi ngày bởi đứa trẻ. Cô ấy bị "xâm lấn" không gian riêng tư liên tục.

Khi người chồng chạm vào vợ với ý định âu yếm, não bộ của cô ấy – đang trong trạng thái cảnh giác cao độ và quá tải – không nhận diện đó là "yêu thương". Nó nhận diện đó là "lại thêm một người nữa muốn lấy đi cái gì đó từ cơ thể mình".

Điều lạ lùng là, người vợ vẫn khao khát được yêu thương. Nhưng cô ấy cần được yêu thương theo cách kết nối tâm hồn trước khi bị đòi hỏi về thể xác.

Nếu bạn hiểu được cơ chế này, bạn sẽ thấy đây là một tin tốt.

Tại sao? Vì nó có nghĩa là vợ bạn không hề hết yêu bạn. Cô ấy không lạnh nhạt vì bạn kém hấp dẫn. Cô ấy đang ở trong một "mùa đông" sinh học tất yếu để bảo vệ đứa con chung của hai người.

Thay vì nhìn nhận sự từ chối của cô ấy là một sự sỉ nhục cá nhân, hãy nhìn nó như một lời mời gọi để trưởng thành.

Đây là lúc tình yêu cần chuyển từ giai đoạn "đam mê tự nhiên" sang giai đoạn "nuôi dưỡng có ý thức". Tình dục lúc này không thể bắt đầu từ màn dạo đầu 5-10 phút trên giường. Màn dạo đầu bây giờ phải bắt đầu từ sáng sớm.

Nó bắt đầu khi bạn bế con để cô ấy tắm 30 phút mà không ai làm phiền.

Nó bắt đầu khi bạn hỏi "Em cảm thấy thế nào?" thay vì sờ soạng.

Nó bắt đầu khi bạn cho cô ấy thấy: Cơ thể cô ấy được tôn trọng, không phải chỉ để phục vụ.

Nếu bạn là người chồng đang đọc bài này: Lần tới, hãy thử ôm cô ấy – một cái ôm không có tình dục, không có đòi hỏi, không trượt tay xuống dưới. Hãy nói: "Anh biết em đang vất vả với cơ thể mình. Anh ở đây để em dựa vào, không phải để đòi hỏi." Bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy sự an toàn đó có thể đánh thức ham muốn nhanh hơn bất kỳ kỹ thuật nào.

Nếu bạn là người vợ: Hãy cho phép mình được nói ra cảm giác "ngộp thở" mà không cảm thấy tội lỗi. Bạn không phải là người mẹ tồi khi muốn đẩy con (và chồng) ra xa một chút để thở. Đó là bản năng sinh tồn.

Sự gắn bó trong giai đoạn này không đo đếm bằng số lần quan hệ, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc về nỗi đau và sự hy sinh của nhau.

Sẽ đến lúc con lớn hơn. Hormone sẽ cân bằng lại. Những đêm mất ngủ sẽ qua đi. Ham muốn sẽ quay trở lại – tôi hứa với bạn điều đó.

Nhưng điều quyết định hạnh phúc gia đình bạn không phải là việc bạn "nhịn" được bao lâu, mà là cách hai bạn đối xử với nhau trong giai đoạn khó khăn này.

Liệu khi "mùa xuân" quay lại, hai bạn sẽ là hai kẻ xa lạ đầy tổn thương, hay là hai người đồng đội đã cùng nhau đi qua bão tố với sự trân trọng?

Việc kiên nhẫn và thấu hiểu người bạn đời lúc này – nó không dễ, thực sự không dễ chút nào. Nhưng nó đáng giá vô cùng.

Muốn thoát khỏi cảnh "ngủ chung giường nhưng không chung giấc", bạn phải thấm thía NGHỊCH LÝ của Tình yêu và Ham muốn (đ...
08/12/2025

Muốn thoát khỏi cảnh "ngủ chung giường nhưng không chung giấc", bạn phải thấm thía NGHỊCH LÝ của Tình yêu và Ham muốn (đã được chuyên gia tâm lý hàng đầu thế giới chứng minh).
Bài viết dưới đây có thể sẽ thay đổi mãi mãi cách bạn nhìn nhận về sự nguội lạnh trong hôn nhân của mình (và lý do vì sao càng cố gắng yêu thương, gần gũi lại càng khiến "chuyện ấy" bế tắc).
Đây xứng đáng là bài học "thay đổi" tư duy của tôi về hôn nhân. Dù đã tư vấn cho hàng ngàn cặp đôi, tôi vẫn phải sững sờ khi hệ thống lại kiến thức này. Và bài diễn thuyết gốc với hơn 8 triệu lượt xem đã chứng minh sức ảnh hưởng của nó.
Bài này (dài) sẽ giải thích cơ chế tâm lý vì sao "tình yêu gi-ết chết ham muốn", điều mà đa số chúng ta không hề biết, cứ tưởng mình "yếu" đi, hết yêu, hay do đối phương không còn hấp dẫn.
Tôi đoán nhiều bạn đọc đến đây sẽ ngại, vì nó đụng chạm vào sự thật phũ phàng nhất trong các mối quan hệ lâu năm.
Hãy vượt qua nó, bài viết này có thể là "liều thuốc giải" duy nhất giúp bạn tìm lại ngọn lửa nồng cháy trong năm nay. Và nếu cần, tôi sẽ là người đồng hành cùng bạn trên hành trình đó.
======
Hãy hình dung bạn là một người đàn ông tuổi 45+, một người làm việc trí óc, một trụ cột của gia đình. Bạn là một người chồng tốt, một người cha có trách nhiệm. Bạn và vợ đã cùng nhau đi qua bao sóng gió, trở thành một đội vô cùng ăn ý, hiểu nhau đến từng chân tơ kẽ tóc.
Nhưng phòng ngủ dần trở thành một không gian im lặng và lạnh lẽo.
Bạn cảm thấy khó hiểu: "Rõ ràng mình vẫn yêu vợ, vẫn thấy cô ấy đẹp, vẫn có trách nhiệm. Nhưng tại sao mình không còn khao khát cô ấy như ngày đầu? Tại sao “cậu nhỏ” không còn hừng hực khí thế mỗi khi gần gũi?"
"Tại sao mình lại né tránh? Tại sao gần gũi bây giờ lại áp lực như vậy?"
Bạn lờ mờ nghĩ rằng, có lẽ mình bị "yếu" rồi, hay do tuổi tác, hay do stress công việc. Thế là bạn lao đi tìm cách "khắc phục".
Bạn tự mua thực phẩm chức năng, nghe bạn bè mách dùng rượu thuốc. Bạn cố gắng tạo ra những buổi tối "lãng mạn" nhưng nó gượng gạo và kết thúc trong thất vọng. Bạn thấy càng cố gắng, "cậu nhỏ" lại càng không nghe lời.
Những lời khuyên như "cứ thư giãn đi", "đừng nghĩ nhiều nữa" hoàn toàn vô dụng.
Bạn bỏ cuộc, chấp nhận rằng hôn nhân lâu năm thì phải như vậy. Chấp nhận sống chung với một đời sống tình dục nhạt nhẽo.
Một ngày đẹp trời, bạn vô tình xem được bài giảng của Esther Perel. Và bạn nhận ra...
Tất cả nỗ lực trước giờ của bạn thất bại là tất yếu. Vì bạn đang chiến đấu với sai kẻ thù. Kẻ thù không phải là "hết yêu" hay "yếu S-lý". Kẻ thù chính là sự an toàn và thân thuộc mà bạn và vợ đã dày công vun đắp.
——
Vừa nhấp một ngụm cafe, bạn vừa rùng mình khi nghe về khái niệm cốt lõi:
TÌNH YÊU (Love) và HAM MUỐN (Desire) là hai thế lực đối lập.
Trong video này, Esther Perel giải thích một nghịch lý đáng sợ:
Tình yêu khao khát sự GẦN GŨI. Nó tìm kiếm sự an toàn, thân thuộc, đoán biết được, tin cậy. Tình yêu muốn xóa nhòa khoảng cách giữa hai người.
Ham muốn lại được nuôi dưỡng bởi KHOẢNG CÁCH. Nó cần sự bí ẩn, mới mẻ, phiêu lưu, bất ngờ. Nó là sự thôi thúc muốn vượt qua một cây cầu để đến với một "người khác".
Và đây là lúc Nghịch lý của Tình yêu kích hoạt.
Khi hai bạn đã quá thân thuộc, khi bạn biết mọi thứ về cô ấy và cô ấy cũng vậy, khoảng cách biến mất. Sự an toàn lên đến đỉnh điểm. Đó là môi trường hoàn hảo cho Tình yêu, nhưng lại là nấm mồ của Ham muốn.
bạn lóe ra, hóa ra vấn đề không phải là bạn không còn yêu cô ấy. Vấn đề là bạn không còn "muốn" cô ấy nữa, vì bạn đã "có" cô ấy hoàn toàn rồi.
Hóa ra đây là lý do tại sao bạn lại thấy vợ mình hấp dẫn đến lạ thường khi cô ấy tỏa sáng trong một sự kiện, khi cô ấy say mê với công việc của mình, khi cô ấy đi chơi với bạn bè và trở về rạng rỡ.
Khoảnh khắc đó, cô ấy không còn là "người nhà" quen thuộc, mà trở thành một thế giới riêng đầy bí ẩn và cuốn hút.
======================
Bài học từ ngọn lửa: Khi tâm lý học dạy chúng ta về "Giữ Lửa"
Nghiên cứu tâm lý chỉ ra rằng: "Lửa cần không khí" (Fire needs air).
======================
Ham muốn là ngọn lửa. Tình yêu là cái lò sưởi ấm áp. Nếu bạn đóng kín mọi cánh cửa của lò sưởi (tức là quá gần gũi, không có không gian riêng), ngọn lửa sẽ lụi tàn vì thiếu oxy.
Khi bạn "mất lửa", đó không phải bạn có vấn đề. Đó là lúc "không khí" trong mối quan hệ của bạn đang cạn kiệt.
Ngày nay, chúng ta cố gắng dùng Tình yêu (sự quan tâm, chăm sóc, trách nhiệm) để giải quyết vấn đề của Ham muốn. Giống như đổ thêm nước vào một ngọn lửa đang cần oxy. Lửa tắt là cái chắc.
Bạn tiếp tục xem trong khi mồ hôi tay bắt đầu thấm ra vì thấy quá đúng.
Và bạn cũng thắc mắc, vậy phải làm sao để "giữ lửa" đây?
——
lý của sự thay đổi: Tại sao càng cố gắng lại càng bế tắc?
Bạn nhận ra mình đang chơi sai cách. Bạn đang cố gắng "yêu nhiều hơn" để "muốn nhiều hơn", nhưng hai thứ đó lại triệt tiêu nhau.
Bạn càng cố gắng quan tâm, chăm sóc, có trách nhiệm (những điều rất tốt cho TÌNH YÊU), bạn càng củng cố hình ảnh "người đồng đội", "đối tác quản lý gia đình" và vô tình làm giảm đi sự bí ẩn, phiêu lưu cần thiết cho HAM MUỐN.
Esther Perel chỉ ra: "Bí ẩn không phải là đi đến những vùng đất mới, mà là nhìn bằng một đôi mắt mới."
Muốn thay đổi, bạn phải học cách trở thành "Người Quan Sát" mối quan hệ, chứ không chỉ là "Người Trong Cuộc".
Đến lúc này bạn vò đầu bứt tóc, bàng hoàng nhận ra, đây mới là gốc rễ vấn đề. Bạn vội lấy sổ ra và hí hoáy ghi lại...
——
Intelligence (Trí tuệ Tình ái): Chìa khóa chiến thắng sự nguội lạnh
Khoảnh khắc bạn nhận ra nghịch lý này, đó chính là khoảnh khắc chiến thắng.
Bình thường bạn nghĩ Tình yêu và Ham muốn là MỘT. Bây giờ bạn hiểu chúng là HAI thế lực cần được cân bằng.
Khi bạn tách bạch được hai nhu cầu này, bạn sẽ ngừng dùng sai công cụ.
Não bạn nảy tanh tách khi phát hiện ra điểm mấu chốt: hóa ra không phải là "yêu nhiều hơn", mà là "tạo ra khoảng cách một cách thông minh".
Giống như việc bạn chơi diều. Muốn diều bay cao, bạn không thể giữ nó khư khư trong tay. Bạn phải thả dây, để nó bay xa, để sức gió (sự phiêu lưu, bí ẩn) nâng nó lên. Nhưng sợi dây (tình yêu, sự gắn kết) vẫn phải được giữ chặt.
Okie, tóm lại là game mình đang chơi là "Cân bằng GẦN - XA", chứ không phải là "Giải quyết vấn đề yếu s-lý" => Bùm, vậy thì cân bằng thế nào?
Bạn hãy nhanh tay giở sổ sang trang mới, ghi rõ to 2 chữ "BÍ KÍP" rồi xem tiếp.
——
Làm sao để chuyển từ game "Nghĩa vụ vợ chồng" sang game "Tình nhân nồng cháy"?
- Bước 1: Nhận diện "Kẻ gi-ết ham muốn"
Khi cảm thấy nguội lạnh, thay vì nghĩ "mình yếu rồi", hãy nói: "À, sự an toàn và thân thuộc đang làm chúng ta thiếu không khí."
Đừng đổ lỗi cho bản thân hay cho tình yêu.
- Bước 2: Ngắt mạch "Đồng đội" (Pattern Interrupt)
Đừng chỉ gặp nhau ở nhà với bộ đồ ngủ. Hãy hẹn hò. Mặc đồ đẹp. Gặp nhau ở một nơi công cộng và nhìn nhau như những người xa lạ đang bị thu hút. Đây là hành động "tạo ra cây cầu" cho ham muốn.
- Bước 3: Chấp nhận sự "ích kỷ" lành mạnh
Dành thời gian cho bản thân. Có sở thích riêng, bạn bè riêng. Khi bạn trở về từ thế giới riêng của mình, bạn sẽ mang theo sự bí ẩn và năng lượng mới. Sự "ích kỷ" này chính là "không khí" cho ngọn lửa.
- Bước 4: Tái định hình bằng Trí tưởng tượng
Ham muốn diễn ra trong tâm trí. Dành thời gian để nhớ lại, để tưởng tượng, để khao khát người kia. Esther Perel gọi đây là "Tình d*c có chủ đích" (Premeditated S€x). Nó không tự phát, nhưng nó nồng cháy vì nó được tâm trí đầu tư.
=====
thay đổi
Đến lúc này bạn đã thấm thía bài học: Những cặp đôi giữ được lửa không phải vì họ yêu nhau hơn người khác. Họ là những người làm chủ được điệu nhảy giữa GẦN và XA.
- Họ không đồng nhất tình yêu với ham muốn.
- Họ biết cách tạo ra không gian để "muốn" nhau.
- Họ chủ động "thắp lửa" bằng trí tưởng tượng, thay vì thụ động chờ đợi cảm hứng.
Chúc mừng bạn đã sở hữu bài học mà rất ít cặp đôi nhận ra.
Giờ đây bạn hiểu sâu sắc rằng "Nguội lạnh" thực ra là một vấn đề về khoảng cách tâm lý. Và bạn hoàn toàn có quyền năng để thay đổi nó.
Chỉ có điều là 99% người vẫn đang cố gắng "yêu nhiều hơn" và vô tình dập tắt ngọn lửa (giống bạn trước khi đọc bài này). Chỉ có 1% nhận ra và bắt đầu hành trình "tạo ra không khí", và có bạn trong số đó.
Tuy nhiên, với tư cách là Bác sĩ Nam khoa, tôi phải nhấn mạnh:
Kể cả khi bạn đã có cả một bầu trời "không khí", ngọn lửa cũng không thể bùng lên nếu "khúc củi" (sức khỏe tổng quát, Testosterone, mạch máu) của bạn đang ẩm ướt.
Để thực sự LÀM CHỦ ngọn lửa, bạn cần cả hai: một tâm lý thấu suốt và một cơ thể sung mãn.
Comment "BẢN LĨNH" nếu bạn sẵn sàng. Tôi sẽ gửi tặng bạn bộ cẩm nang "LỬA & CỦI" - kết hợp giữa tâm lý giữ lửa của Esther Perel và khoa học phục hồi phong độ từ gốc rễ của Bác sĩ Tuấn.
Hãy lưu lại bài này, vì chắc chắn ngày mai, thói quen cũ sẽ quay lại và bạn sẽ cần đọc lại nó để nhớ ra mình phải làm gì.
-
Bác sĩ Phùng Anh Tuấn
Phục hồi Phong độ & Kết nối cặp đôi

27/11/2025

Tại Sao Sự Bình Yên Lại Quan Trọng Hơn Những Lời Thề Non Hẹn Biển Trong Tình Yêu?

Trong tình yêu, điều neo giữ ta lại không phải là những lời thề non hẹn biển, cũng chẳng phải những khoảnh khắc lộng lẫy hào nhoáng. Điều khiến ta gắn kết sâu sắc nhất, chính là cảm giác an toàn nguyên thủy khi được hiện diện bên cạnh một người.
Sự vững chãi ấy giống như một cái cây có bộ rễ bám sâu vào lòng đất tĩnh tại và kiên định.

Một mối quan hệ bền vững không phải nhờ những khoảnh khắc yêu đương mãnh liệt, mà nhờ cảm giác ta được bình an khi ở cạnh người ấy. Đó là việc được là chính mình mà không sợ phán xét.

Điều thú vị là: an toàn trong tình yêu không chỉ làm dịu trái tim. Nó làm dịu êm cả hệ thống thần kinh của chúng ta.

Trong Tâm lý học lâm sàng, hiện tượng này được gọi là Co-regulation — sự “Đồng điều chỉnh”.

Đừng vội nghĩ đó chỉ là cảm xúc lãng mạn, đó thực ra là trí tuệ của cơ thể. Khoa học gọi tên nó là Cảm thụ thần kinh, một khái niệm từ Tiến sĩ Stephen Porges, ví như "giác quan thứ sáu" giúp ta dò tìm sự an trú.

Như một chiếc radar thầm lặng, nó luôn tìm kiếm những rung động an lành. Khi gặp đúng người có năng lượng bình ổn, hệ thần kinh của bạn sẽ tự động buông bỏ sự phòng vệ để trở về trạng thái nguyên sơ nhất: "An toàn rồi. Mình đã về nhà rồi."

Lúc này, cơ thể tự động rời bỏ chế độ sinh tồn chiến đấu - bỏ chạy để thả lỏng vào trạng thái chữa lành và kết nối.

Thậm chí, các nghiên cứu quét não bộ (fMRI) của Tiến sĩ James Coan tại Đại học Virginia còn chỉ ra một sự thật chấn động: Khi chúng ta nắm tay người mình tin tưởng, vùng não bộ xử lý nỗi sợ và sự đau đớn sẽ giảm hoạt động đáng kể. Sự hiện diện của họ, theo đúng nghĩa đen, là một liều thuốc giảm đau cho tâm hồn và thể xác bạn.
Cơ thể không biết nói dối

Vì thế, khi bạn ở gần đúng người, bạn sẽ cảm nhận rất rõ:
• Nhịp tim chậm lại, êm đềm.
• Hơi thở sâu hơn, đi xuống tận bụng dưới.
• Vai thả lỏng, cơ mặt mềm ra.
• Cơ thể thôi căng thẳng và gồng cứng.

Ngược lại, khi ở cạnh sai người, dù họ chưa làm gì, cơ thể bạn vẫn thu mình lại, tim đập nhanh hoặc dạ dày quặn thắt. Đó là bản năng đang cố bảo vệ bạn.
Cơ thể luôn thành thật hơn trái tim. Nó nhận ra “đâu là nơi an toàn để trở về” trước cả khi lý trí bạn kịp phân tích.

Một câu hỏi quan trọng hơn cả "Yêu"
Thay vì chỉ tự hỏi: “Người ấy có yêu mình không?”
Hãy lắng nghe cơ thể và hỏi:
“Hệ thống thần kinh của mình có được nghỉ ngơi khi ở cạnh họ không?”

Nếu bên cạnh họ, bạn trở nên nhẹ nhàng hơn, bình an hơn, mềm mại hơn thì đó là dấu hiệu của một mối quan hệ có khả năng chữa lành. Ngược lại, nếu bạn luôn thấy bất an, lo lắng, phải dè chừng từng câu nói… thì đó không phải là yêu, mà là bản năng sinh tồn đang kêu cứu.

Như nhà trị liệu Sue Johnson đã từng nói về "Nghịch lý của sự phụ thuộc": Chỉ khi ta biết chắc chắn có một người luôn ở đó để ta quay về, ta mới thực sự tự do và mạnh mẽ để bay xa.

Hạnh phúc trong tình yêu đôi khi giản dị đến vậy:
Là được ở cạnh một người khiến hệ thần kinh của bạn thầm thì: "Về nhà rồi."

Dù ngoài kia là bão giông, chỉ cần họ đứng cạnh, bạn biết rằng mình không cần phải gồng, không cần phải giỏi, không cần phải là một phiên bản được "chọn lọc". Bạn chỉ cần là bạn.

Mong bạn tìm được người khiến bạn tin rằng: Thế giới này vẫn dịu dàng đến thế.

Malana Kulani

PS: Người đó đã xuất hiện chưa, hay vẫn đang trên đường tới? Dù thế nào, hãy cứ kiên nhẫn và dịu dàng với chính mình, bạn nhé.

"Có những người mà khi ở cạnh, bạn cảm thấy một sự an nhiên dịu dàng tỏa ra từ họ, như ánh nắng buổi sớm len lỏi qua kẽ ...
24/09/2025

"Có những người mà khi ở cạnh, bạn cảm thấy một sự an nhiên dịu dàng tỏa ra từ họ, như ánh nắng buổi sớm len lỏi qua kẽ lá, như bàn tay ai đó nhẹ nhàng đặt lên vai bạn những ngày chênh vênh. Họ không vội vàng, không vấp váp, không gay gắt. Họ lắng nghe nhiều hơn là phán xét, thấu hiểu nhiều hơn là chỉ trích. Nhưng ít ai biết, sự dịu dàng đó không phải bẩm sinh, mà có thể là kết tinh từ vô số tổn thương mà họ đã từng đi qua trong cuộc đời.

Carl Jung từng nói: Chỉ khi đã trải qua bóng tối, con người mới biết trân trọng ánh sáng.

Đau thương hoá ra lại là thầy của trắc ẩn.

Nếu bạn gặp một người vô cùng dịu dàng, xin hãy trân trọng họ. Bởi vì có thể, họ đã đi qua một hành trình rất dài để có thể đứng trước bạn mà vẫn mỉm cười. Họ không dễ dàng có được sự bình thản ấy. Họ đã học cách yêu thương, ngay cả khi bản thân từng bị bỏ rơi. Họ đã học cách bao dung, ngay cả khi bản thân chưa từng nhận được điều đó. Họ đã chọn dịu dàng, dù cuộc đời không hề dịu dàng với họ."

- ST

Ảnh phim: All the Bright Places (2020)

07/09/2025

VIẾT TẶNG ĐÔI LỨA

Là người vận động và huấn luyện thể thao nhiều năm, tôi quan tâm nhiều tới sức khoẻ tổng thể, tâm lý, thể chất. Tôi có một quan sát là các đôi lứa bỏ lỡ một cơ hội chăm sóc nhau một cách dễ dàng, mang lại ích lợi về thể chất và sự gắn kết tình cảm, đấy là việc biết mát-xa cho nhau.

Lần đầu tiên trong đời khi tôi nhận ra sự quan trọng của mát-xa chừng vào năm 2005 khi tôi có một việc chụp ảnh cho tạp chí T Book, một ấn phẩm cùng công ty với NY Times cho 8 ngày đi dọc Việt Nam.
Trong nhiếp ảnh, ấy là một việc rất oách với $450/ngày. Nhưng việc oách thì đồng nghĩa với việc stress lớn. Làm mà hỏng việc, vẫn nhận được lương nhưng lần sau đại lý không gọi thì nhiếp ảnh gia sẽ vào tình trạng "treo mõm". Hihi!

Thời ấy, bất cứ nhiếp ảnh gia nào ở Việt Nam có được việc ấy thì cũng cảm thấy rất tự hào, đồng nghĩa với việc lo lắng về chất lượng công việc. Đến ngày thứ sáu, tôi ở Hội An về Đà Nẵng, gặp anh trai tôi lúc ấy đang huấn luyện cho đội tuyển Karate Đà Nẵng, tôi rủ anh đi mát-xa. Hãy tưởng tượng là sau 6 ngày lăn lộn, vác túi máy ảnh nặng đi mấy tỉnh, tâm lý căng thẳng, cơ bắp mỏi và khi được mát-xa, lần đầu tiên trong đời tôi phải rên lên vì cảm giác sung sướng, một trạng thái mà người từng trải sẽ hiểu rằng đàn ông rất ít khi làm, trái ngược với phụ nữ.

Khi cơ thể và đầu óc căng thẳng, cơ bắp tích tụ nhiều axit lac-tic, được một bàn tay miết dọc sâu vào các thớ cơ, cảm giác ấy rất tuyệt. Từ đấy tôi tìm hiểu sâu hơn về mát xa, về cơ bắp, gân, cân cơ, mạc cơ... để có thể huấn luyện võ thuật được tốt hơn.

Các đôi lứa, rất cần phải học mát-xa để làm cho nhau. Các bạn hãy bật nhạc lên, đốt tinh dầu thơm, ánh sáng dịu nhẹ và trò chuyện thủ thỉ, mát xa cho nhau. Học trường lớp thì tốt nhưng nếu không có điều kiện thì lên youtube học là được. Quan trọng là bạn cảm thấy động tác nào, kĩ thuật nào cho mình cảm giác dễ chịu thì bảo vợ, chồng làm cho.

Phương Đông tin rằng khi bàn tay người khoẻ mạnh chạm vào người ta, ta được truyền năng lượng. Tôi không dám bàn sâu vào những việc mơ hồ nhưng các tế bào mang điện tích là có, khi bạn đi chân đất hay được một bàn tay người khác chạm vào da thịt, cảm giác dễ chịu là do một phần điện tích trao đổi.

Ngoài ra, lớp cơ thường được bọc trong lớp cân cơ hay còn gọi là mạc cơ, khi ta giữ một tư thế hay làm một việc gì cả đời, nó bị xơ cứng, kém đàn hồi. Khi được mát xa sâu, nó sẽ khiến lớp bọc ngoài búi cơ này được linh hoạt, đàn hồi, máu lưu thông tốt hơn.

Đã không tập thể dục, vặn vẹo, kéo dãn cơ thì lớp cân cơ này lại càng xơ cứng, nặng thì tạo thành búi cơ bị bó, khi ta mát-xa, nó phá vỡ cấu trúc xơ cứng, hình thành lại khiến ta được linh hoạt hơn. Các bạn có thể tưởng tượng là lớp cân cơ này nó như những túi ni-long bọc ngoài các búi cơ, nên nó mà xơ cứng thì sự vận động của cơ sẽ kém đi ngay.

Các bạn nên uống chanh để tốt cho lớp cân cơ này, nước xương cũng vậy.
Nam giới tay khoẻ, phụ nữ tập thể thao sẽ cảm thấy được hài lòng khi được mat-xa nhưng ngược lại thì khó. Đàn ông chơi thể thao, cơ bắp gào thét được chăm sóc, tay phụ nữ yếu nhiều khi khiến bực mình. Các bạn nên dùng cùi chỏ, gót chân. Một cách dễ là nằm nghiêng ngược lại rồi co chân, dùng gót miết dọc hai bên sống lưng cho phu quân. Nằm xuôi thì dùng chân vuốt dọc đùi và bắp chân.

Khi đôi lứa hiểu và biết chăm sóc nhau, cuộc sống sẽ dễ chịu hơn rất nhiều phải không? Khi ta biết sống, cuộc sống không cần nhiều lắm để làm nhau hạnh phúc.

Chau Doan Karate Do

[Thuần phục sư tử]Ha-li-ma lấy chồng được hai năm. Trước khi cưới, chồng nàng là một người dễ mến, lúc nào cũng tươi cườ...
13/06/2025

[Thuần phục sư tử]

Ha-li-ma lấy chồng được hai năm. Trước khi cưới, chồng nàng là một người dễ mến, lúc nào cũng tươi cười. Vậy mà giờ đây, chỉ thấy chàng cau có, gắt gỏng. Không biết làm thế nào, Ha-li-ma đến nhờ vị giáo sĩ già trong vùng giúp đỡ.

Vị giáo sĩ râu tóc bạc phơ nhìn vào mắt Ha-li-ma hồi lâu, rồi bảo:

- Nếu con đem được ba sợi lông bờm của một con sư tử sống về đây, ta sẽ nói cho con bí quyết.

Nghe vậy, Ha-li-ma sợ toát mồ hôi. Nàng trở về, vừa đi vừa khóc.

Nhưng mong muốn hạnh phúc đã giúp nàng tìm ra cách làm quen với chúa sơn lâm. Tối đến, nàng ôm một con cừu non vào rừng. Thấy có mồi, sư tử gầm lên một tiếng, nhảy bổ tới. Ha-li-ma cũng hét lên khiếp đảm rồi ném con cừu xuống đất.

Mấy ngày liền, tối nào cũng được ăn món thịt cừu ngon lành trong tay Ha-li-ma, sư tử dần dần đổi tính. Nó quen với nàng, có hôm còn nằm cho nàng chải bộ lông bờm sau gáy.

Một tối, khi sư tử đã no nê, nằm bên chân Ha-li-ma ngoan ngoãn như một con mèo lớn, Ha-li-ma khấn Đức A-la che chở cho nàng, rồi lén nhổ ba sợi lông bờm của nó. Con vật giật mình, chồm dậy. Nhưng bắt gặp ánh mắt dịu hiền của nàng, nó cụp mắt xuống, rồi lẳng lặng bỏ đi.

Ha-li-ma chạy ngay tới nhà giáo sĩ. Cụ già mỉm cười:

- Chỉ trong ít ngày, bằng trí thông minh, lòng kiên nhẫn và cử chỉ dịu dàng, con đã thuần phục được một con sư tử hung dữ. Lẽ nào con không làm mềm lòng nổi một người đàn ông vốn yếu đuối hơn sư tử rất nhiều? Con đã nắm được bí quyết rồi đấy.

_________

Chỉ nên áp dụng với người chồng tốt, như mở đầu của câu chuyện: "chồng nàng là một người dễ mến, lúc nào cũng tươi cười."

Cổ nhân dạy:Cơm phải ăn với người tâm đầu ý hợpRư-ợu phải uống với bạn hiền tri kỷCuộc đời phải đi với người đồng cam cộ...
26/05/2025

Cổ nhân dạy:
Cơm phải ăn với người tâm đầu ý hợp
Rư-ợu phải uống với bạn hiền tri kỷ
Cuộc đời phải đi với người đồng cam cộng khổ

Mình cơ bản là thằng cổ cồn, sống bằng mồm mép viết lách. Nhưng từ mười mấy tuổi biết kiếm ra tiền đã học được điều quan...
22/05/2025

Mình cơ bản là thằng cổ cồn, sống bằng mồm mép viết lách. Nhưng từ mười mấy tuổi biết kiếm ra tiền đã học được điều quan trọng, đó là đến cuối cùng con người - nhất là thằng đàn ông - phải có những kỹ năng chân tay cơ bản mới sống được.

Rất nhiều khi mình giả định nếu bây giờ quẳng ra đường, kiểu nhân vật trong tiểu thuyết Người đàn bà quỷ quyệt của Sidney Sheldon đơn thân độc mã tới Nam Phi tìm kim cương, chả còn tí quan hệ nào, chả dùng mồm miệng chữ nghĩa vào việc gì được, thì sống làm sao? Ngay lập tức mình có câu trả lời, Kiểu gì mình cũng sống được.

Nhẹ nhàng thì bán hàng, chạy bàn, phụ bếp. Nặng nhọc thì phụ hồ, khuân vác. Làm đổi bữa cơm ngay, được.

Gặp nhiều người hơn, mới thấy nhiều anh em bách nghệ. Những ông biết cả điện, nước, tiện, mộc, hàn, và sửa chữa máy móc nữa, rất nhiều. Đàn ông như thế thực sự vứt đâu cũng sống được, đầy tự tin, vững chãi.

Mà không chỉ đàn ông, đàn bà cũng vậy. Mình cũng có vài bạn phụ nữ, giao diện thường thì lụa là váy bướm móng tay móng chân lấp lánh, nhưng khi đụng việc thì từ vươn thở đến tiếng thơ, từ nấu cỗ cho đến bê vác, từ phiên dịch cho đến đòi nợ thuê, cái đéo gì cũng cân.

Họ giỏi, đã đành.
Họ nhanh nhẹn, đã đành.
Điều quan trọng nhất là gì bạn biết không? Họ yêu lao động.

Lao động mang lại tiền bạc, mang lại sự tôn trọng của xã hội. Nhưng rất nhiều khi, lao động đơn giản để mình là mình. Một đám người xúm vào làm, mình cũng làm. Nhân viên dọn dẹp, mình cũng dọn dẹp. Nhà người thân có việc, mình xắn tay áo xốc vác, vui vẻ. Rồi khi xoa tay gạt mồ hôi, mình có cái niềm vui của một người không ngại việc. Khoan nói đến chuyện sống ra sao, trước hết người không ngại việc ai cũng quý mến. Mình chưa từng thấy ai xốc vác mà người ta ghét, kể cả có vụng về.

Bạn trẻ, bạn hãy yêu lao động, dù bạn là ai. Đừng vội nghĩ đến tiền hay giá trị đổi lại. Lao động làm nên con người, thật đấy đéo phải sách vở đâu.

Hôm trước mình cong đít lên viết tút quảng cáo, bạn gọi đi ăn nghe mình báo bận thì bảo, Khi nào giàu thì khỏi phải viết.
Mình bảo không, tỉ phú thì mình vẫn viết. Còn sống ểnh thì mình vẫn ểnh từng ngày xưa giờ, cần gì tiền.

Thế bạn mình bảo, Ừ làm đi, còn sống như tỉ phú là ông đoán thế thôi, tỉ phú họ không ểnh đâu.

Address

219/16 Nguyễn Ngọc Vũ
Hanoi
10000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Giữ Lửa Tình Yêu posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Giữ Lửa Tình Yêu:

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram