Giữ Lửa Tình Yêu

Giữ Lửa Tình Yêu Chúng tôi cung cấp những hiểu biết rõ ràng về kĩ thuật và sản phẩm dầu massa Tư vấn, hướng dẫn sử dụng các loại dầu massage cho vợ chồng !

[Thuần phục sư tử]Ha-li-ma lấy chồng được hai năm. Trước khi cưới, chồng nàng là một người dễ mến, lúc nào cũng tươi cườ...
13/06/2025

[Thuần phục sư tử]

Ha-li-ma lấy chồng được hai năm. Trước khi cưới, chồng nàng là một người dễ mến, lúc nào cũng tươi cười. Vậy mà giờ đây, chỉ thấy chàng cau có, gắt gỏng. Không biết làm thế nào, Ha-li-ma đến nhờ vị giáo sĩ già trong vùng giúp đỡ.

Vị giáo sĩ râu tóc bạc phơ nhìn vào mắt Ha-li-ma hồi lâu, rồi bảo:

- Nếu con đem được ba sợi lông bờm của một con sư tử sống về đây, ta sẽ nói cho con bí quyết.

Nghe vậy, Ha-li-ma sợ toát mồ hôi. Nàng trở về, vừa đi vừa khóc.

Nhưng mong muốn hạnh phúc đã giúp nàng tìm ra cách làm quen với chúa sơn lâm. Tối đến, nàng ôm một con cừu non vào rừng. Thấy có mồi, sư tử gầm lên một tiếng, nhảy bổ tới. Ha-li-ma cũng hét lên khiếp đảm rồi ném con cừu xuống đất.

Mấy ngày liền, tối nào cũng được ăn món thịt cừu ngon lành trong tay Ha-li-ma, sư tử dần dần đổi tính. Nó quen với nàng, có hôm còn nằm cho nàng chải bộ lông bờm sau gáy.

Một tối, khi sư tử đã no nê, nằm bên chân Ha-li-ma ngoan ngoãn như một con mèo lớn, Ha-li-ma khấn Đức A-la che chở cho nàng, rồi lén nhổ ba sợi lông bờm của nó. Con vật giật mình, chồm dậy. Nhưng bắt gặp ánh mắt dịu hiền của nàng, nó cụp mắt xuống, rồi lẳng lặng bỏ đi.

Ha-li-ma chạy ngay tới nhà giáo sĩ. Cụ già mỉm cười:

- Chỉ trong ít ngày, bằng trí thông minh, lòng kiên nhẫn và cử chỉ dịu dàng, con đã thuần phục được một con sư tử hung dữ. Lẽ nào con không làm mềm lòng nổi một người đàn ông vốn yếu đuối hơn sư tử rất nhiều? Con đã nắm được bí quyết rồi đấy.

_________

Chỉ nên áp dụng với người chồng tốt, như mở đầu của câu chuyện: "chồng nàng là một người dễ mến, lúc nào cũng tươi cười."

Cổ nhân dạy:Cơm phải ăn với người tâm đầu ý hợpRư-ợu phải uống với bạn hiền tri kỷCuộc đời phải đi với người đồng cam cộ...
26/05/2025

Cổ nhân dạy:
Cơm phải ăn với người tâm đầu ý hợp
Rư-ợu phải uống với bạn hiền tri kỷ
Cuộc đời phải đi với người đồng cam cộng khổ

Mình cơ bản là thằng cổ cồn, sống bằng mồm mép viết lách. Nhưng từ mười mấy tuổi biết kiếm ra tiền đã học được điều quan...
22/05/2025

Mình cơ bản là thằng cổ cồn, sống bằng mồm mép viết lách. Nhưng từ mười mấy tuổi biết kiếm ra tiền đã học được điều quan trọng, đó là đến cuối cùng con người - nhất là thằng đàn ông - phải có những kỹ năng chân tay cơ bản mới sống được.

Rất nhiều khi mình giả định nếu bây giờ quẳng ra đường, kiểu nhân vật trong tiểu thuyết Người đàn bà quỷ quyệt của Sidney Sheldon đơn thân độc mã tới Nam Phi tìm kim cương, chả còn tí quan hệ nào, chả dùng mồm miệng chữ nghĩa vào việc gì được, thì sống làm sao? Ngay lập tức mình có câu trả lời, Kiểu gì mình cũng sống được.

Nhẹ nhàng thì bán hàng, chạy bàn, phụ bếp. Nặng nhọc thì phụ hồ, khuân vác. Làm đổi bữa cơm ngay, được.

Gặp nhiều người hơn, mới thấy nhiều anh em bách nghệ. Những ông biết cả điện, nước, tiện, mộc, hàn, và sửa chữa máy móc nữa, rất nhiều. Đàn ông như thế thực sự vứt đâu cũng sống được, đầy tự tin, vững chãi.

Mà không chỉ đàn ông, đàn bà cũng vậy. Mình cũng có vài bạn phụ nữ, giao diện thường thì lụa là váy bướm móng tay móng chân lấp lánh, nhưng khi đụng việc thì từ vươn thở đến tiếng thơ, từ nấu cỗ cho đến bê vác, từ phiên dịch cho đến đòi nợ thuê, cái đéo gì cũng cân.

Họ giỏi, đã đành.
Họ nhanh nhẹn, đã đành.
Điều quan trọng nhất là gì bạn biết không? Họ yêu lao động.

Lao động mang lại tiền bạc, mang lại sự tôn trọng của xã hội. Nhưng rất nhiều khi, lao động đơn giản để mình là mình. Một đám người xúm vào làm, mình cũng làm. Nhân viên dọn dẹp, mình cũng dọn dẹp. Nhà người thân có việc, mình xắn tay áo xốc vác, vui vẻ. Rồi khi xoa tay gạt mồ hôi, mình có cái niềm vui của một người không ngại việc. Khoan nói đến chuyện sống ra sao, trước hết người không ngại việc ai cũng quý mến. Mình chưa từng thấy ai xốc vác mà người ta ghét, kể cả có vụng về.

Bạn trẻ, bạn hãy yêu lao động, dù bạn là ai. Đừng vội nghĩ đến tiền hay giá trị đổi lại. Lao động làm nên con người, thật đấy đéo phải sách vở đâu.

Hôm trước mình cong đít lên viết tút quảng cáo, bạn gọi đi ăn nghe mình báo bận thì bảo, Khi nào giàu thì khỏi phải viết.
Mình bảo không, tỉ phú thì mình vẫn viết. Còn sống ểnh thì mình vẫn ểnh từng ngày xưa giờ, cần gì tiền.

Thế bạn mình bảo, Ừ làm đi, còn sống như tỉ phú là ông đoán thế thôi, tỉ phú họ không ểnh đâu.

Có bao giờ bạn tự hỏi – người đàn ông lặng lẽ chịu đựng bạn mỗi ngày… đang sống thế nào không?Người ta thường hay trách ...
15/05/2025

Có bao giờ bạn tự hỏi – người đàn ông lặng lẽ chịu đựng bạn mỗi ngày… đang sống thế nào không?

Người ta thường hay trách đàn ông vô tâm, đàn ông lạnh nhạt, đàn ông ít nói, đàn ông không biết thể hiện tình cảm. Nhưng có bao giờ ai tự hỏi, đằng sau một người đàn ông lặng lẽ chịu đựng bạn mỗi ngày… là bao nhiêu lần anh ta im lặng nuốt nước mắt vào trong? Có bao giờ bạn để ý, trong lúc bạn giận dỗi, vùng vằng, nói những lời tổn thương… anh ta không cãi, không phản kháng, không bỏ đi, không tức giận – nhưng cũng không còn ánh mắt ấm như trước? Có những người đàn ông yêu một người đến tận cùng, nhưng chẳng có ai dạy họ cách thể hiện sao cho vừa ý người kia. Họ chỉ biết yêu bằng hành động, quan tâm bằng việc lắng nghe, bảo vệ bằng cách im lặng chịu đựng, và tha thứ bằng sự nhẫn nhịn đến tội nghiệp.

Không phải vì họ yếu đuối.
Mà vì họ không muốn làm người mình yêu phải khóc.
Không muốn làm lớn chuyện.
Không muốn biến tình yêu thành một cuộc chiến mà hai người cùng đau.

Nhưng người ta lại quen nghĩ: "Anh ấy không phản ứng gì, chắc là không yêu mình."
Và rồi cứ tiếp tục đẩy xa, cứ tiếp tục làm tổn thương.
Đến khi anh ta im lặng thật – thì lại hốt hoảng.
Nhưng lúc ấy, anh ta không im vì chịu đựng nữa…
Mà vì anh ta đã không còn đủ cảm xúc để lên tiếng.

Một người đàn ông tử tế… sẽ không bỏ bạn vì vài câu nói.
Nhưng cũng sẽ không ở lại mãi nếu ngày nào cũng bị làm đau.
Và khi anh ta rút lại tình cảm của mình, anh ta không gào lên, không phẫn nộ, không kể công.
Anh ta chỉ rút – gọn, lặng, như chưa từng hiện diện.

Và điều đau nhất là gì?
Là lúc bạn nhận ra… người từng ôm bạn những ngày bạn gục ngã nhất, lại chính là người bạn không còn đối xử tử tế nữa.
Bởi vì bạn mặc định: anh ấy sẽ không bao giờ rời đi.

Nhưng ai cũng có giới hạn.
Dù là người tử tế nhất.
Và một khi lòng kiên nhẫn của đàn ông cạn rồi, họ sẽ ra đi – không nói lời tạm biệt.

Ừ. Giá như.

Sau khi làm tình, nhiều phụ nữ cảm thấy được yêu thương trong khoảnh khắc ấy… nhưng đôi khi sau đó, họ lại cảm thấy xa c...
13/05/2025

Sau khi làm tình, nhiều phụ nữ cảm thấy được yêu thương trong khoảnh khắc ấy… nhưng đôi khi sau đó, họ lại cảm thấy xa cách, thậm chí hơi bị bỏ rơi. Không phải lúc nào cũng vì điều vừa xảy ra, mà là vì những gì xảy ra sau đó. Cách một người đàn ông cư xử trong khoảnh khắc tĩnh lặng sau cuộc ân ái có thể tạo nên tất cả sự khác biệt.
Nếu bạn thật sự muốn cô ấy cảm thấy được khao khát, trân trọng và an toàn, hãy đối xử với cô ấy như một nữ hoàng, ngay cả khi sự mãnh liệt đã lắng xuống. Đừng vội lăn sang một bên hay rút lui. Hãy ở lại bên cạnh. Để cô ấy cảm nhận hơi ấm của bạn. Hãy để cô ấy biết rằng bạn vẫn ở đó—không chỉ là thể xác, mà cả cảm xúc.
Nói điều gì đó nhẹ nhàng bên tai cô ấy. Có thể gợi cảm, có thể ngọt ngào—miễn là điều gì đó khiến cô ấy mỉm cười hay đỏ mặt. Chơi đùa với mái tóc cô ấy, vẽ những vòng tròn nhỏ trên làn da, hay nắm tay cô ấy khi hai cơ thể còn gần nhau. Những điều nhỏ ấy rất quan trọng. Chúng in sâu trong tâm trí cô ấy.
Hãy nói với cô ấy rằng cô ấy tuyệt vời đến thế nào. Nói rằng bạn đã tận hưởng cô ấy ra sao, rằng bạn vẫn khao khát cô ấy. Nhìn thẳng vào mắt cô ấy—thật sự nhìn—và để cô ấy thấy bạn quan tâm đến mức nào. Ôm lấy cô ấy và khiến cô ấy cảm thấy như là điều quan trọng nhất trên đời vào thời khắc ấy.
Đó là lúc sự thân mật trở nên sâu sắc hơn. Đôi khi, chính sự an toàn và được khao khát về mặt cảm xúc ấy sẽ khiến hiệp hai xảy ra một cách tự nhiên. Và nếu có, hãy đón nhận. Không ép buộc, chỉ là hiện diện. Sau đó, cùng nhau vào phòng tắm, cười đùa một chút, có thể hơi nghịch ngợm. Nếu chuyện ấy tiếp diễn lần ba, thì cứ để vậy. Còn nếu không, cũng không sao cả.
Rồi quay lại giường, quấn cô ấy trong vòng tay bạn, và cùng nhau chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lại sự bình yên giữa hai người.
Những khoảnh khắc như vậy in sâu trong lòng cô ấy—không chỉ vì chuyện xác thịt, mà vì cảm giác bạn để lại sau đó. Được nhìn thấy. Được khao khát. Được an toàn. Được yêu thương. Và đó mới là điều khiến cô ấy quay lại—không chỉ là với chiếc giường của bạn, mà là với cả trái tim bạn.
Nguồn: Darryle Holloway-Hughes

10/05/2025

**LỜI KHUYÊN HÔN NHÂN TUYỆT VỜI NHẤT**
* Hãy **chọn yêu nhau** ngay cả trong những lúc bạn cảm thấy khó mà thích nhau. Tình yêu là một **cam kết**, không chỉ là cảm xúc nhất thời.
* Luôn **trả lời điện thoại** khi vợ/chồng bạn gọi. Nếu có thể, hãy tắt điện thoại khi hai người đang ở bên nhau.
* **Dành thời gian cho nhau** là ưu tiên hàng đầu. Hãy lên kế hoạch cho những buổi hẹn hò đều đặn. Thời gian là “**đồng tiền của các mối quan hệ**”, vì vậy hãy đầu tư vào hôn nhân bằng **sự hiện diện thường xuyên**.
* Hãy bao quanh mình bằng những người bạn **làm vững chắc thêm hôn nhân** của bạn và tránh xa những người có thể khiến bạn **đánh mất phẩm giá** của mình.
* Hãy biến **tiếng cười** thành bản nhạc nền trong hôn nhân của bạn. Hãy chia sẻ những khoảnh khắc vui vẻ, và ngay cả trong những lúc khó khăn, cũng tìm lý do để mỉm cười.
* Trong mỗi cuộc tranh cãi, hãy nhớ rằng **sẽ không có người thắng hay người thua**. Hai bạn là đối tác của nhau trong mọi việc — hoặc là cùng thắng, hoặc là cùng thua. Hãy **cùng nhau tìm giải pháp**.
* Một cuộc hôn nhân vững mạnh **hiếm khi có cả hai người cùng mạnh mẽ cùng lúc**. Thường là chồng hoặc vợ thay phiên **làm điểm tựa** cho người kia khi họ yếu lòng.
* Hãy ưu tiên những gì diễn ra trong **phòng ngủ**. Một cuộc hôn nhân bền vững cần nhiều hơn chuyện chăn gối, nhưng **rất khó xây dựng hôn nhân mạnh mẽ nếu thiếu nó**!
* Hãy nhớ rằng hôn nhân **không phải là 50–50**. Ly hôn mới là 50–50. Hôn nhân là **100–100** — không phải chia đôi mọi thứ, mà là **hai người cùng dốc hết mình**.
* Hãy dành cho nhau **những điều tốt đẹp nhất**, chứ không phải những gì còn sót lại sau khi bạn đã dốc sức cho người khác.
* Hãy học hỏi từ người khác, nhưng **đừng so sánh cuộc sống hay hôn nhân của mình** với bất kỳ ai. **Kế hoạch của Chúa dành cho bạn là độc nhất vô nhị.**
* **Đừng trì hoãn hôn nhân** chỉ vì đang bận nuôi con. Nếu không, bạn có thể sẽ kết thúc với một ngôi nhà trống vắng **và một cuộc hôn nhân cũng trống rỗng.**
* **Đừng bao giờ giữ bí mật** với nhau. **Bí mật là kẻ thù của sự thân mật.**
* **Đừng nói dối nhau.** Lời nói dối phá vỡ niềm tin, và **niềm tin là nền móng của hôn nhân bền vững.**
* Khi bạn sai, **hãy thừa nhận** và thành tâm xin tha thứ. Hãy sẵn sàng nói:
> “Anh/em sai rồi. Anh/em xin lỗi. Mong được tha thứ.”
* Khi vợ/chồng bạn làm tổn thương niềm tin, **hãy tha thứ ngay lập tức**. Sự tha thứ sẽ thúc đẩy quá trình hàn gắn và **mở ra cơ hội để xây dựng lại lòng tin.** Hãy nói:
> “Anh/em yêu em/anh. Anh/em tha thứ cho em/anh. Hãy cùng nhau bước tiếp.”
* **Kiên nhẫn với nhau.** Vợ/chồng bạn **quan trọng hơn lịch trình** của bạn.
* Hãy sống kiểu hôn nhân khiến các con trai **muốn trở thành người chồng tốt** và con gái **muốn trở thành người vợ tuyệt vời**.
* **Đừng nói xấu bạn đời** với người khác hay phàn nàn về họ trên mạng. Hãy **bảo vệ bạn đời** của bạn mọi lúc, mọi nơi.
* **Luôn đeo nhẫn cưới.** Nó nhắc bạn rằng bạn luôn gắn kết với người kia, và nhắc cả thế giới rằng bạn đã “không còn là người tự do”.
* Hãy kết nối với **cộng đồng đức tin**. Một nhà thờ tốt có thể **làm nên điều kỳ diệu** cho hôn nhân và gia đình bạn.
* **Cùng nhau cầu nguyện.** Hôn nhân nào cũng mạnh mẽ hơn khi **có Chúa ở trung tâm**.
* Nếu phải chọn giữa im lặng hay nói điều làm tổn thương người kia, **hãy chọn im lặng**.
* **Đừng bao giờ xem ly hôn là một lựa chọn.** Hãy nhớ rằng một cuộc hôn nhân “hoàn hảo” chỉ đơn giản là **hai người không hoàn hảo** nhưng **không bao giờ từ bỏ nhau.**
Nguồn: Hamppy Hamster

Send a message to learn more

NẾU MỘT NGÀY TA CHÁN NHAU - ai có gia đình nên đọc 1 lầnCó một thời gian vợ chồng mình không thể cười với nhau sau những...
07/05/2025

NẾU MỘT NGÀY TA CHÁN NHAU - ai có gia đình nên đọc 1 lần

Có một thời gian vợ chồng mình không thể cười với nhau sau những cuộc cãi vã được nữa. Điều mà trước đây chỉ to tiếng vài phút sau là đã cười nhăn nhở. Đến khoảng ấy lại là sự im lặng, im lặng đến ngột thở. Chẳng ai có thể nói được với nhau lời tử tế. Tránh mặt nhau, ngay cả giấc ngủ cũng không muốn chạm. Chỉ cần nói với nhau một câu cũng đủ gây ra một cuộc khẩu chiến.

Mình nói rất nhiều lần rằng, với mình im lặng là chết. Và lúc ấy thì vợ chồng mình đang chết thật. Cứ thế kéo dài đến cả tháng trời, trong khi bình thường ngay cả khủng hoảng tồi tệ nhất cũng chỉ ngày thứ 3 là vợ chồng lại ôm nhau ngủ. Vậy mà suốt 1 tháng chẳng ai có thể nhìn nhau một cách bình thường. Cảm giác như chỉ muốn biến mất khỏi cuộc đời nhau một cách sạch sẽ nhất.

Và rồi một buổi tối, chồng mình ngồi gõ lạch cạch cả giờ đồng hồ, rồi in ra bản ĐƠN XIN LY HÔN đưa mình .Chồng mình nói:
– Giải thoát cho nhau đi em. Anh sắp không chịu nổi rồi.
Chẳng thế hiểu được lý do vì sao, ngay cả bản thân mình cũng nghĩ đến điều ấy nhưng là đàn bà vẫn còn muốn giữ gia đình tròn vẹn cho con nên cứ sống như vậy đi.
Mình không ngạc nhiên, bình thản cầm bút ký: Tôi đồng ý!

Chồng mình im lặng cầm lá đơn cho vào cặp. Trong lá đơn nói rõ sẽ chia đôi con cho nhau. Mỗi người nuôi một đứa.

Cả đêm hôm ấy, vợ chồng mình không ngủ. Mắt mình ráo hoảnh, chẳng thể nghĩ được gì cho ngày mai. Còn chồng mình – anh ấy bật khóc nấc lên từng tiếng.
Lần đầu tiên mình nhìn thấy những giọt nước mắt chua chát của anh ấy. Dường như cố gắng kìm lại nhưng không được, rồi anh bật dậy lao vào nhà tắm, không nhớ là ở trong ấy bao lâu, chỉ biết lúc trở ra mắt đã đỏ ngầu.

Mình hỏi:
– Sao anh khóc, đây chẳng phải là ý của anh sao. Sao còn đau khổ chứ. Em đồng ý giải thoát theo ý anh, anh còn muốn gì.
Chồng mình nhìn lên ánh mắt vật vã:
– Anh thương con, rồi hai đứa sẽ mỗi đứa một phương, không được ở cạnh nhau nữa. Anh sẽ rất nhớ con

Rồi anh ấy ôm ghì lấy Bột, cố nén tiếng nấc.
Mình đứng bật dậy, cố không để mình khóc theo.
Khi cuộc sống đã đến mức chẳng thể dung hoà được nữa, ra đi là điều cần thiết. Chẳng phải vì ai, chẳng vì ai phản bội ai, chỉ vì chúng ta đã không thể vượt qua những áp lực cuộc sống. Mình cũng đã từng nói với anh ấy: Con người mình buông bỏ hay nắm giữ đều rất quyết liệt. Anh ấy hiểu điều ấy.

Và chồng mình khoá FB, ai tinh ý có thể thấy một thời gian mình viết gì cũng không tag anh ấy vào nữa. Bọn mình ly thân, mỗi đứa một phòng. Mình nhắn cho chồng mình:
– Anh đừng bỏ Facebook, em muốn nhìn thấy con, anh siêng up ảnh con nhé, hàng tuần sẽ cho hai anh em gặp nhau 1 lần. Xin lỗi vì chúng ta đã không thể giữ được tình yêu này.
Lúc này mình khóc .
Ngày hôm sau ấy, chồng mình đi làm nhắn tin về rằng:
– Anh đi làm và đã nộp đơn lên toà án. Họ hẹn 15 ngày nữa gặp nhau trên toà để giải quyết. Thời gian ấy chúng ta tạm thời ly thân, sau đấy anh sẽ thuê nhà giúp cho em và con.
Mình nhắn lại lạnh lùng:
– Không cần đâu, em sẽ đi luôn, em tự lo được.
Hôm ấy trở trời con lại ốm, mình thu xếp đồ rồi nói với mẹ chồng là đưa cháu đi Hà Nội khám bệnh. Chuyện sau này êm xuôi sẽ nói sau.
Chồng mình chuyển vào tài khoản riêng của mình, rồi nhắn :
– Anh sẽ gửi thêm sau
– Ok anh, em và con đi bây giờ.
Chồng mình im lặng.

Mọi thứ đã hoàn tất cho một cuộc chia ly. Chẳng cần lý do gì cả, chỉ là không thể ở bên nhau được nữa. Mình gọi taxi, ôm con vào lòng, vô thức, cứ đi đã rồi tính. Nửa đường thì con lên cơn sốt, rồi nôn trớ trong xe, mặt tái đi. Ngoài trời giữa những ngày rét đậm. Mình hối lái xe chạy nhanh về bệnh viện nhi trung ương.

Trời bắt đầu tối thì có mưa, bế con chạy vào viện, mưa và gió táp vào mặt lạnh buốt, cố ôm lấy con mà lòng cay đắng. Tại sao mọi thứ lại trở nên như thế, tình cảm 6 năm qua, những khó khăn đã từng, những yêu thương ngọt ngào đã qua giờ chỉ cần ngoảnh mặt đi là hết sao?

Một mình tay ôm con sốt, tay làm thủ tục. Con khóc, bác sĩ hỏi người nhà đâu, đưa người nhà bế con. Lúc ấy trong đầu nhớ về những ngày hai vợ chồng đưa con đi khám. Đứa bế con đứa chạy lăng xăng lo việc. Con khóc đứa bế đứa dỗ, động viên nhau. Quay sang bên cạnh, mọi người đều đủ bố mẹ bên cạnh con. Mình ứa nước mắt.

Hình như chúng ta đã sai ở đâu đấy. Hình như chúng ta đang làm khổ nhau và con vì cái ích kỷ của bản thân.

Tay xách nách mang, vừa ôm cho con ti vừa chạy, nước mắt lã chã. Cái hình ảnh lúc ấy chắc chẳng thể nào quên. Con bị viêm phế quản, bác sĩ cho thuốc rồi về. Mò vào túi lấy điện thoại, hơn 20 cuộc gọi nhỡ và 5 tin nhắn của chồng mình. Đồng hồ đã gần 10h đêm.

Anh ấy nhắn:
– Em nghe máy đi
– Em và con đang ở đâu
– Anh sai rồi, em cũng sai rồi
– Em về đi
– Em ở đâu, anh đi đón.
Mình không kìm được nữa, khóc nức nở ở hành lang bệnh viện. Gọi lại cho chồng mình:
– Em đang trong viện nhi, con ốm. Khám xong rồi. Giờ em mới cầm điện thoại
– Em bắt xe cho con về nhà luôn nhé, về thấy tủ quần áo của em trống không, chẳng thấy em ngồi ở giường như mọi ngày, anh thấy sợ quá. Anh gọi em mãi mà em không nghe. Anh lại càng lo, cứ nghĩ dại …..
– Về đi, mai anh đi rút lại đơn.

Mình hiểu tâm trạng của chồng mình, có lẽ cũng như mình lúc này.
Mình tắt máy, lòng bớt nặng, sau tất cả, mình cần về. Tình yêu vẫn ở đấy, chỉ là chúng ta mải lo quá nhiều thứ mà trót hết kiên nhẫn cho một mối quan hệ. Cơm áo gạo tiền quên đi mất chúng ta còn tình yêu cần gìn giữ.

Về đến nhà hơn 12h khuya. Cả nhà đã ngủ, còn chồng mình ngồi đấy, đón lấy con rồi bảo:
– Em qua quán ăn bát cháo đi cho ấm (quán cháo ngay sát nhà).
Mình làm theo vì bụng lúc này đã rống tuếch.
Xong xuôi vào phòng, đặt con xuống giường, hai vợ chồng nhìn nhau hồi lâu, mình bật khóc, chồng mình ôm lấy mình rồi nói:
– Thôi, không sao đâu. Vợ ngủ đi không mệt rồi. Ổn rồi, ổn rồi …
Sau 1 tháng im lặng là cái ôm ổn rồi của chồng!

Thế đấy, có những quãng thời gian chẳng cần người thứ 3 thì cuộc sống vợ chồng cũng trở nên bế tắc đến mức muốn tống khứ ra khỏi cuộc đời nhau bằng lá đơn Ly Hôn như vậy.

Cuộc hôn nhân nào dù có tốt đẹp đến mấy cũng phải có đến trăm lần người trong cuộc muốn ly hôn, cũng phải đến vài chục lần muốn “giết chết” đối phương. Vì chúng ta ai cũng có khuyết điểm.

Sống chung một nhà là đã lột trần nhau toàn diện từ thể xác đến tính cách, nhiều khi có cảm giác hối hận vô cùng vì lấy nhau. Mình chắc các bạn cũng có cảm giác vậy ở một giai đoạn nào đấy. Thắng được cái khoảng thời gian BỘC LỘ này thì chúng ta sẽ THẤU HIỂU và sẽ là HẠNH PHÚC. Nếu không sẽ vĩnh viễn mất nhau ở tuổi trẻ, đánh mất tất cả những năm tháng đã yêu thương và cần có nhau đến mức nào!

Cái gì trong cuộc đời cũng có giá của nó hết. Giá của cái nắm tay lúc về già là bao nhiêu giông bão của tuổi trẻ. Hi vọng mỗi chúng ta đều nghĩ được khi muốn chấm dứt hãy nghĩ về những lý do khiến chúng ta bắt đầu! Nghĩ về những phút giây hạnh phúc bên nhau! Giờ thì ôm người đàn ông bên cạnh ngủ đi thôi.

Nguồn: Nhữ Thị Thảo

🌿 Vì sao nên chọn dầu massage GỪNG thiên nhiên thay vì gel massage thông thường?1. 💧 Dầu Gừng dưỡng & phục hồi sâu – gel...
06/05/2025

🌿 Vì sao nên chọn dầu massage GỪNG thiên nhiên thay vì gel massage thông thường?
1. 💧 Dầu Gừng dưỡng & phục hồi sâu – gel thì chỉ “lướt bề mặt”
Dầu gừng thiên nhiên (như chiết xuất CO₂ siêu tới hạn) thấm vào da, giúp làm ấm sâu, lưu thông máu, giảm đau mỏi hiệu quả hơn.
Gel massage chủ yếu chứa nước, cồn, hoặc hóa chất làm mát/nóng tức thời – hiệu quả ngắn, không dưỡng.
2. 🧴 Dầu massage = liệu pháp hồi phục tự nhiên
Dầu gừng SYME.VN là sự kết hợp giữa gừng, tiêu đen, quế, sả chanh và các dầu thực vật cao cấp như oliu, hạnh nhân.
Không chỉ giảm đau mỏi mà còn dưỡng mềm da, giúp giãn cơ, hồi phục cơ thể sau vận động, sau sinh hoặc khi mệt mỏi mãn tính.
3. 🚫 Gel massage thường chứa paraben, chất tạo màu – không thân thiện với da nhạy cảm
Người có da nhạy cảm, mẹ sau sinh, người chơi thể thao thường dễ kích ứng với gel massage công nghiệp.
Dầu gừng thiên nhiên không mùi nhân tạo, không hóa chất, an toàn cả khi dùng thường xuyên & lâu dài.
4. 🌡️ Cảm giác “ấm tự nhiên” từ tinh dầu gừng – không nóng gắt, không đỏ rát như gel nóng
Gel thường gây cảm giác nóng rát cục bộ, dễ gây bỏng nhẹ nếu da mỏng.
Dầu gừng thẩm thấu chậm, ấm từ từ, dễ chịu, thư giãn – không làm sốc nhiệt.
5. ♻️ Massage bằng dầu = trị liệu thư giãn + phục hồi cảm xúc
Dầu massage không chỉ tác động cơ thể mà còn kích thích hệ thần kinh thư giãn, giảm stress hiệu quả.
Mùi thơm thảo mộc giúp giấc ngủ ngon hơn, tinh thần nhẹ nhàng hơn – điều mà gel không làm được..

xem sản phẩm: https://syme.vn/sanpham/body-massage-oil-ginger/

🌿 CHUYỆN NHỎ XÍU – NHƯNG ĐỦ LÀM VỢ CHỒNG XA NHAU (5 khoảnh khắc rất thật – nếu không đủ thương, sẽ lặng lẽ đánh mất nhau...
29/04/2025

🌿 CHUYỆN NHỎ XÍU – NHƯNG ĐỦ LÀM VỢ CHỒNG XA NHAU
(5 khoảnh khắc rất thật – nếu không đủ thương, sẽ lặng lẽ đánh mất nhau mà chẳng hay)

✅ 1. Chiếc ly súc miệng xoay lệch – và chiếc tim hơi chùng xuống

Một chiếc ly ai đó súc miệng xong để lệch – người còn lại lặng lẽ xoay lại.
Không phải vì ly bẩn.
Không phải vì câu chuyện vệ sinh.
Chỉ là… người ấy từng nhắc:
"Xài xong nhớ úp ly lại giùm nha."
Và hôm nay, người kia đã quên.
Người còn lại rửa lại cái ly.
Và rửa luôn cả một sự hụt hẫng không tên.

🌸 Giải pháp nhẹ như một lời thì thầm:
Lần sau, khi thấy chiếc ly được đặt ngay ngắn, chỉ cần khẽ cười và nói:
"Ơ, cảm ơn vì đã nhớ điều nhỏ xíu em từng nói nhé."
Một câu đơn giản, mà đủ để người kia muốn để ý hơn – không phải vì bị nhắc, mà vì được thương.

✅ 2. Bữa cơm nguội – và trái tim biết tiếc

Một người dọn cơm.
Người kia nói vọng ra từ bàn làm việc: "Ăn trước đi, anh/em bận tí."
Chỉ vài dòng mail.
Nhưng người nấu vừa gắp xong miếng cá ngon nhất, chỉ chờ tiếng đũa chạm nhau để gọi là "gia đình".

🌸 Giải pháp nhẹ mà ấm:
Khi ngồi xuống, hãy gắp miếng cá đầu tiên và nói:
"Anh biết em đã chờ – cảm ơn vì luôn để phần.
Mai mình ăn cùng nhau từ đầu nha."
Có thể bữa cơm nguội.
Nhưng nếu lòng còn ấm, thì bữa nào cũng là bữa ngon.

✅ 3. Những câu hỏi chơi – và vết đau chưa kịp gọi tên

"Anh thấy em có mập lên không?"
"Em thấy bụng anh dạo này to ghê không?"
Những câu hỏi nửa đùa nửa thật.
Bên ngoài cười – bên trong chờ một cái ôm an ủi.

🌸 Giải pháp rất đời, rất thật:
"Ừ, có thay đổi. Nhưng trong mắt anh/em, người này vẫn là người mà anh/em muốn về nhà nhất."
Không cần né tránh.
Cũng không cần cứa vào.
Chỉ cần chọn yêu nhau bằng ánh nhìn dịu dàng hơn ngày hôm qua.

✅ 4. Những lời nhắc – hay những lời xin cứu?

"Anh ơi, nước rửa chén hết rồi."
"Em ơi, áo trắng chưa giặt nha."
Không ai cố tình lười.
Chỉ là mệt.
Và đang mong có ai đó giúp mình nhẹ hơn chút.

🌸 Giải pháp nhẹ tay chia sẻ:
"Ừ, để anh/em làm luôn. Cảm ơn vì đã để ý giúp."
Hoặc đơn giản là:
"Hay mình làm chung cho lẹ rồi nằm dài coi phim ha?"
Không có ai làm nhiều hơn ai.
Chỉ có hai người cùng giữ một mái nhà, bằng những điều rất nhỏ.

✅ 5. Quay lưng trong đêm – và quên mất rằng mình cùng một phía

Hai người quay lưng ngủ.
Không giận. Không cãi.
Chỉ là ai cũng mệt.
Nhưng nếu cứ im lặng mãi, khoảng cách sẽ lớn lên, lạnh đi – không phải vì ai sai, mà vì không ai chịu quay lại trước.

🌸 Giải pháp nhỏ như một hơi thở:
Một cái chạm tay.
Một cái kéo nhẹ chăn chung.
Một câu thì thầm trong bóng tối:
"Mình nằm xa quá rồi… lại gần đây với em/anh chút."
Không cần lý do.
Không cần phân bua.
Chỉ cần chọn gần nhau – dù bằng một nhịp thở thôi cũng đủ.

🌿 KẾT LẠI
Vợ chồng không thua nhau ở những chuyện lớn.
Mà lạc nhau ở những chuyện bé tí như hơi thở.

Trong đời sống,
🌸 Một chiếc ly xoay lại.
🌸 Một bữa cơm được chờ nhau.
🌸 Một câu trả lời nhẹ nhàng.
🌸 Một lời cảm ơn cho những điều quá đỗi thường ngày.
🌸 Một bàn tay tìm lấy nhau trong im lặng.

Tất cả những điều nhỏ xíu đó –
chính là những sợi chỉ thêu nên một đời sống hôn nhân đủ đầy thương.

Không cần đúng hết.
Không cần giỏi hết.
Chỉ cần còn muốn để ý đến nhau –
thì ngày nào cũng là một ngày có thể bắt đầu thương lại từ đầu.

📩 Nếu bài viết này chạm vào bạn – xin hãy chia sẻ nó.

Có thể, ở đâu đó,
một người đang im lặng chịu đựng,
một cặp đôi đang lặng lẽ xa nhau,
đang cần đúng một lời nhắc nhỏ này –
để tìm lại bàn tay mà họ từng nắm.

🌿 Vì thương nhau, chưa bao giờ cần phải ồn ào.
Chỉ cần đủ dịu dàng – ở đúng những chuyện tưởng như bé nhất. 🌸

16/04/2025

Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối.

Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp.
Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu. Những thứ tôi thấy rất hay thì cô ấy lại không hứng thú, những thứ cô ấy thích thì tôi lại cảm thấy rất ngớ ngẩn. Ví dụ, tôi thích xem quần vợt và các giải thi đấu. Cô ấy thích xem phim truyền hình, đặc biệt là xem phim truyền hình HQ, mỗi lần xem đều cười khúc khích.

Tôi đi làm về thường đọc sách và rất lười. Cô ấy thì siêng năng, mỗi ngày đều giặt quần áo, làm việc nhà, mua trái cây, mua đồ ăn nhẹ, cắt trái cây, nấu ăn và dọn dẹp ở nhà. Tôi không thích ăn bên ngoài, cô ấy sẽ chuẩn bị bữa trưa và đồ ăn nhẹ + trái cây cho tôi vào mỗi buổi sáng.

Cô ấy cảm thấy tôi làm việc bên ngoài quá vất vả, nhưng thật ra cũng không vất vả lắm, vì cô ấy cảm thấy vậy nên tôi cũng giả vờ là bản thân rất vất vả. Sáng thứ bảy tôi không phải đi làm nên thức dậy muộn, cô ấy sẽ rón rén dậy đi ra ngoài, đến dép cũng không mang.

Quan niệm về tiêu dùng cũng khác, tôi nghĩ bản thân kiếm tiền cũng ổn. Tôi thường đưa cô ấy đến các cửa hàng để mua quần áo, mỗi lần như vậy cô ấy đều chê đắt. Vợ tôi cảm thấy trong nhà có mỗi mình tôi đi làm, cô ấy cũng không kiếm ra tiền, dưới có con nhỏ, trên có ba mẹ già. Cô ấy thích mua hàng trên Pinduoduo, Taobao để được giảm giá và miễn phí vận chuyển. Có lần, tôi mua cho cô ấy một chiếc váy moda, cô ấy nói nó rất dễ nhăn và mặc rất bất tiện. Thế là từ đấy tôi không mua quần áo cho cô ấy nữa, để cô ấy tự xem rồi mua.

Lúc còn học nghiên cứu sinh, tôi thường thích sưu tầm giày, nhưng vợ tôi lại thấy nó rất vô nghĩa. Thế là tôi từ từ cũng bị cô ấy thay đổi một cách vô tri vô giác, tôi bắt đầu cảm thấy nó thật sự rất vô nghĩa, vậy nên cũng bỏ luôn.

Tôi muốn đi Tây Tạng, tôi muốn đi du lịch nước ngoài, cũng muốn đưa cô ấy đi mọi nơi. Cô ấy nghĩ Tây Tạng nguy hiểm quá, cứ đi Tây An chơi là được, không cần phải đi xa như vậy.

Tôi thích đi xa, ngắm nhìn thế giới bên ngoài. Nhưng cô ấy dọn dẹp nhà cửa quá thoải mái rồi, và từ từ tôi cũng trở thành 1 người chỉ thích ở nhà, ăn rồi nằm chờ ch.ết, không còn tinh thần chiến đấu như xưa.

Sở thích của chúng tôi hoàn toàn khác nhau. Tôi thích Vương Phi, cô ấy lại thích các tiểu thịt tươi. Tôi nghĩ rằng khi rảnh cô ấy có thể nghe nhạc và đọc sách, nhưng cô ấy không, cô ấy thích xem TV mỗi khi rảnh.
Về việc dạy dỗ con cái thì rất tốt, cô ấy sẽ nghe lời tôi về mọi thứ, cũng rất nguyện ý trao đổi ý kiến với người khác.
Cả hai chúng tôi đều không có tài nghệ gì. Mỗi ngày, vợ tôi rất sẵn sàng đưa bọn trẻ đến các lớp học theo sở thích của chúng. Tuy nhiên, cô ấy vẫn thường nói với các con rằng, “Sau này phải học nhiều hơn, giống như ba của con vậy.” Tuy nhiên nghe nhiều thì thấy rất áp lực.

Nếu tôi đang đọc sách thì cô ấy sẽ không làm phiền tôi.

Nhiều khi tâm trạng khó chịu, về nhà cũng cảm thấy rất phiền. Không muốn quan tâm đến cô ấy, cũng không muốn để ý tới tụi nhỏ, tôi thường trốn vào phòng đọc sách chơi vi tính, cô ấy sẽ nghĩ là tôi đang giải quyết công việc và không để bọn trẻ vào quấy rầy tôi.

Cô ấy học không cao, từng làm kế toán cho một công ty màng chống thấm, sau khi kết hôn thì tập trung ở nhà chăm con.

Gia đình vợ tôi cũng bình thường. Lúc chúng tôi mới yêu mẹ tôi cũng có ý kiến, thái độ đối với cô ấy cũng không tốt. Vậy nên sau khi tụi tôi kết hôn, tôi là người phản đối kịch liệt nhất về việc sống chung giữa mẹ chồng nàng dâu. Mẹ tôi có tính cách rất mạnh mẽ, dẫn đến tôi thì thích nổi loạn. Chỉ cần là việc mẹ tôi phản đối thì tôi càng phải làm cho bằng được.

Tất nhiên là tôi rất thích kiểu người dịu dàng như vợ tôi vậy.

Ở nhà bố mẹ vợ, tôi cũng rất được cưng. Nếu vợ tôi kêu tôi đi tưới cây cho bố vợ thì chắc chắn mẹ vợ sẽ mắng cô ấy, tại sao lại bắt tôi làm cái này cái kia… mặc dù việc tưới cây rất là đơn giản. Bố vợ xách đồ ăn từ trên gác mái xuống đất, vợ tôi sẽ mắng tôi là đồ không có mắt, không biết chạy ra giúp bố à. Thật ra là do tôi không để ý, nhưng chỉ cần thấy được là tôi sẽ nhanh chóng chạy ra đỡ ngay.

Vợ tôi tuy có trình độ học vấn thấp nhưng bố mẹ cô ấy rất hòa thuận, cô ấy từ nhỏ đã siêng năng, nề nếp. Nói thật là cuộc sống tinh thần của cô ấy tốt hơn tôi rất nhiều.

Ngày xưa lúc tôi còn đi học, nhân duyên không tốt, tính tình lại rất tr.ầm. Cuộc sống cũng bị kìêm chế rất nhiều, mặc dù gia cảnh khá giả nhưng bố mẹ tôi lại quan niệm con trai thì nên cho nó sống cuộc sống nghèo khó. Kết quả là khi học cấp 3 và đại học, vì vấn đề tiền bạc mà tôi đã sống khá là t.ự t.i.

Vì chênh lệch về trình độ nên gia đình chúng tôi có truyền thống là đàn ông thì lo chuyện bên ngoài, còn phụ nữ thì phụ trách trong nhà. Thỉnh thoảng tôi giúp lau nhà, rửa bát, phơi quần áo, vợ tôi đều sẽ đến và đòi làm. Tôi hỏi cô ấy, “Em tính làm bảo mẫu của anh hả? Sao cái gì cũng tự mình làm hết vậy?”

Cô ấy sẽ cười tôi, “Bảo mẫu làm việc cho anh có chu đáo như em không? Không nói nhiều, việc nhà cứ để em làm thì hơn.”

Ngoài việc cô ấy phụ thuộc tài chính vào tôi, còn lại thì đều là tôi phụ thuộc cô ấy, bao gồm cả thể xác và tinh thần. Có thể là do tôi từ nhỏ đã thiếu tình thương của bố mẹ, cô ấy lại rất có bản năng của người mẹ, vậy nên vợ tôi cũng không thấy phiền mỗi khi tôi dính lấy cô ấy.

Đôi khi tôi kể cho cô ấy nghe về công việc ở đơn vị, thí nghiệm không suôn sẻ, ngân sách không được duyệt hết lần này tới lần khác, nhà trường chèn ép giáo viên mới và gây nhiều áp lực cho nghiên cứu khoa học, không cần biết là chuyên ngành gì mà cứ áp đặt tất cả. Cô ấy sẽ nghe không hiểu mà chỉ ngồi đó bĩu môi.

Có lúc tôi đang làm việc, cô ấy sẽ hỏi tôi, “Anh đang làm gì vậy? Thí nghiệm diễn ra tốt đẹp chứ?” Mặc dù biết là nói với cô ấy rồi cô ấy cũng sẽ không hiểu, nhưng tôi vẫn cứ thích nói cho cô ấy nghe.

Bởi vì luận văn cần làm mô phỏng, nên tôi gọi cho cô ấy và nói rằng tôi định sử dụng phần mềm nào, tôi bla bla nói liền tù tì 10 phút không ngừng nghỉ. Nói xong tôi đùa, “Em xem, nói với em cũng chả có ích gì, nói xong em cũng không hiểu.”

Vợ tôi ở đầu dây bên kia sẽ cười khúc khích. Tôi đoán nếu tôi là cô ấy, tôi sẽ cảm thấy rằng tôi cứ nói những thứ cô ấy không hiểu như vậy chính là gh.ét bỏ cô ấy. Nhưng cô ấy lại cảm thấy rằng tôi đang chia sẻ cuộc sống của mình.

Vậy nên có rất nhiều chuyện làm tôi phát hiện, tâm lý của tôi không tốt bằng một phần mười của cô ấy.

Có lần tôi quên mang chìa khóa, gọi điện cho cô ấy cũng không nghe máy, thang máy không có thẻ thì không lên được, lại đang có việc rất gấp. Cuối cùng, đến được nhà tôi rất tức giận nên đã bảo cô ấy điện thoại mà không dùng thì vứt luôn đi. Rồi chiều đi làm về, thấy vợ tôi dọn dẹp trong nhà sạch sẽ, làm 1 bàn toàn mấy món ăn ngon.

Thật sự tôi cũng áy náy lắm. Tôi có nói với cô ấy, “Đừng nói tới vợ chồng cãi nhau, những cặp đôi rất ân ái thì cũng có lúc sẽ bất hòa. Em không cần phải dè dặt như vậy, anh vẫn còn đang nghĩ chiều về sẽ dỗ em như thế nào đây.”

Tôi từng nghĩ sau khi kết hôn hai người có thể không có tiếng nói chung, sau này mới biết không chỉ là phạm vi cuộc sống khác nhau. Trình độ học vấn cao hay thấp không thể hiện được sự thú vị của 1 người. Cô ấy sẽ kể cho tôi nghe một số chi tiết nhỏ trong cuộc sống, chẳng hạn như vợ tôi đã đến công viên nhỏ nào, hoa rất đẹp, cô ấy đã gặp những điều vui gì, đã nấu món gì ngon, bé con của 2 chúng tôi có chuyện gì vui, mua quần áo mới cho con, làm sao để phối đồ, rồi nào là ngày mai sẽ dắt con đi đâu chơi, lập kế hoạch thời gian dành cho cha mẹ - con cái vào cuối tuần. Dù sao, cô ấy rất sẵn sàng chia sẻ với tôi.

Tôi nghĩ công việc của tôi rất nhàm chán đối với cô ấy.

Có lần tôi nói với cô ấy là có thể sau này tiền lương của tôi vẫn sẽ ít như vậy thôi. Cô ấy có vẻ không hiểu, cô ấy cảm thấy tiền tôi kiếm được rất nhiều rồi, cuộc sống bây giờ trôi qua rất tốt. Phô trương quá thì không tốt, mỗi người có 1 cách sống riêng.

Một lần khác, tôi muốn nuôi một con chó. Cuối cùng cô ấy đã từ chối tôi, lý do từ chối không phải vì gì to tát cả, không phải vì cô ấy dọn dẹp phiền phức hay chó khó nuôi. Lý do từ chối là cô ấy sợ cô ấy tốn nhiều tâm tư chăm sóc cho chó và vợ tôi lo lắng rằng con chó sẽ chia bớt tình yêu của cô ấy dành cho tôi. Tôi không có cách nào để phản đối lại lý do này, vì vậy tôi đã hỏi là ai đã dạy cô ấy những lời này.

Nói chung là mỗi người có cách sống riêng, bố mẹ tôi tuy có trình độ học vấn như nhau nhưng đã sống mà đề phòng nhau cả đời. Hiện tại, cả 2 ông bà cũng không biết tiền tiết kiệm của nhau là bao nhiêu, mẹ tôi thì cá tính mạnh, bà luôn nghi ngờ bố tôi ngoại tình bên ngoài. Bố tôi cảm thấy rằng trong nhiều năm nay mẹ tôi không quan tâm tới nhà cửa, suốt ngày chỉ đầy cảnh giác và ác ý với ông. Tôi luôn không thích cuộc hôn nhân của hai người họ, và họ đã ảnh hưởng rất xấu đến tính cách của tôi.

Vợ tôi từng kể: Tuổi thơ của cô ấy trôi qua rất hạnh phúc. Điều tôi ấn tượng nhất là bên ngoài trời đang mưa, bố và mẹ đang làm bánh bao, cô và em trai đang chơi bên cạnh. Cô ấy cũng kể với tôi về những lần bị bố trêu lúc còn nhỏ. Ngoài ra, vợ tôi và em trai của cô ấy đã cùng nhau nuôi những chú nhím nhỏ và những chú gà con, còn rất nhiều điều thú vị mà tôi chưa từng trải qua.

Nếu cha mẹ là những người giáo viên, thì cô ấy đã được giáo dục tốt hơn tôi rất nhiều, tôi như 1 người mù chữ trước mặt cô ấy vậy.

Tôi cảm thấy bất kể là kết hôn với ai, cô ấy chắc chắn đều sẽ trôi qua 1 cuộc sống rất hạnh phúc. Nhưng nếu tôi kết hôn với người khác, chắc là đã sớm ly hôn rồi.

Nguồn: Sưu tầm - ( Có thể là weibo vn - cái này do member góp ý, mình chưa tìm xác thực được)

Address

Thai Hà Ap

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Giữ Lửa Tình Yêu posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Giữ Lửa Tình Yêu:

Share