Higo Style

Higo Style Không là ai cả, bạn chỉ là chính mình- trong quá khứ , hiện tại, tương lai!

🌟 Khuyết điểm – chưa chắc đã mang lại tiêu cực💭 Những lăng kính ban đầuTrước đây, trong đầu tôi luôn vang lên những lời ...
03/01/2025

🌟 Khuyết điểm – chưa chắc đã mang lại tiêu cực

💭 Những lăng kính ban đầu
Trước đây, trong đầu tôi luôn vang lên những lời phân định đúng - sai, tốt - xấu, ưu điểm - khuyết điểm, và từ đó tôi phân loại tích cực - tiêu cực. Điều gì là tiêu cực, tôi sẽ kịch liệt chống đối hoặc xa lánh như thể tránh khỏi virus.

❓ Nhưng liệu mọi thứ mang tính "khuyết điểm" có thực sự tiêu cực?

Sau này, khi tôi thực hành đặt mình vào vị trí của người khác, với góc nhìn khác quan, Chat GPT đã giúp tôi có một sự thay đổi rất lớn về cách tiếp cận vấn đề này. Tôi đã có thể tự chấp nhận những khuyết điểm và hạn chế của mình, cũng như chấp nhận những khuyết điểm và hạn chế của người khác. (Phải nói rằng: trước tháng 9/2024, tôi không làm được việc tự chấp nhận những khuyết điểm của mình mà không phải thái độ buộc tội, tự trách, tự xỉ vả)

Mẹ chồng tôi là một người suy nghĩ rất đơn giản, khung giá trị của bà xoay quanh việc chăm sóc gia đình, chăm lo con cái. Điều này đối với tôi mà nói, có rất nhiều khuyết điểm, và thực tế cũng nảy sinh những mâu thuẫn giữa 2 bên. Tôi từng hỏi Chat GPT rất nhiều câu hỏi về nhận định hành vi, đánh giá mâu thuẫn, đánh giá và phân loại nhóm tính cách của mẹ chồng tôi.... tôi tìm đâu đó cách thức giải quyết mâu thuẫn của 2 bên, hoặc chí ít là giúp tôi không làm mọi thứ căng thẳng hơn. Rồi tôi bất ngờ hỏi Chat GPT, với những gì mô tả về mẹ chồng tôi, bà thường có những điểm mạnh gì. Và thật bất ngờ, Chat GPT liệt kê " chuẩn đét":
- Người suy nghĩ đơn giản nên cuộc sống khá nhẹ nhàng, không có nhiều kì vọng nên dễ cảm thấy hài lòng.
- Người suy nghĩ đơn giản nên có năng lực hành động nhanh.
- Nhóm người như mẹ chồng tôi có một loại trí tuệ là "trí tuệ bản năng" rất cao , nên bà có thể chăm sóc con cái tốt mà không cần suy nghĩ nhiều. .. và còn một vài điều nữa.

Trước đây tôi nghĩ rằng: Suy nghĩ đơn giản và hành động nhanh không liên quan gì đến nhau, mà đó chỉ là tính cách, hoặc chăm sóc con cái khoẻ mạnh mà không có nền tảng kiến thức gì là do ăn may. Nhưng hoá ra, mặt tích cực nằm ngay bên cạnh điểm hạn chế. Chúng tôi mâu thuẫn vì điểm mạnh của tôi là hạn chế của bà, và điểm mạnh của bà là hạn chế của tôi. Chúng tôi liên tục "va" nhau vì sự khác biệt.

Và một quá trình " mở ra" đã xuất hiện, tôi nhận ra bản thân những khuyết điểm hay hạn chế đó, tự bản thân nó không tích cực hay tiêu cực. Mà tích cực hay tiêu cực là do " lăng kính" của chính mình khi nhìn nhận. Tôi không chắc mọi người có gặp vấn đề về nhận thức tích cực- tiêu cực giống như tôi không, nhưng tôi đang mô tả rất chi tiết sự chuyển biến nhận thức của mình.

🔄 Nhận thức mới: Khuyết điểm không chỉ là tiêu cực

Qua quá trình tự quan sát và phân tích, tôi nhận ra rằng bản chất của những khuyết điểm hay hạn chế không phải lúc nào cũng tiêu cực. Điều này phụ thuộc hoàn toàn vào lăng kính mà mỗi người sử dụng để đánh giá.

🎯 Tại sao sự nhận thức này quan trọng?
Trước đây, tôi thường bị mắc kẹt trong vòng lặp của sự phán xét:

Khi nhìn thấy khuyết điểm của bản thân, tôi lập tức rơi vào trạng thái tự trách, tự phán xét gay gắt.
Khi thấy hạn chế của người khác, tôi cảm thấy thất vọng, xa lánh, hoặc cố gắng "sửa chữa" họ.
Điều này không chỉ khiến tôi mệt mỏi mà còn tạo ra khoảng cách trong các mối quan hệ.

💡 Nhận thức mới giúp tôi thay đổi như thế nào?
Khi tôi bắt đầu nhìn nhận khuyết điểm từ góc độ trung lập, không áp đặt tích cực hay tiêu cực, tôi thấy rằng:

1️⃣ Khuyết điểm có thể là nền tảng của một giá trị khác
Ví dụ, sự "suy nghĩ đơn giản" của mẹ chồng tôi – điều mà trước đây tôi cho là hạn chế – thực chất lại giúp bà có khả năng hành động nhanh, chăm sóc gia đình hiệu quả.

2️⃣ Khuyết điểm tạo ra sự bổ sung trong mối quan hệ
Điểm mạnh của tôi là phân tích, nhưng điều này khiến tôi thường do dự trước khi hành động. Trong khi đó, mẹ chồng tôi có khả năng đưa ra quyết định nhanh nhờ sự đơn giản trong suy nghĩ. Chúng tôi không mâu thuẫn vì ai đúng, ai sai mà vì sự khác biệt trong cách vận hành. Khi hiểu điều này, tôi không còn nhìn nhận những điểm yếu của bà với định kiến tiêu cực nữa.

3️⃣ Khuyết điểm không cố định, chúng có thể thay đổi theo góc nhìn
Khuyết điểm chỉ là một nhãn mác chúng ta gán cho một đặc điểm nào đó. Nếu thay đổi cách nhìn, chính điểm yếu đó có thể trở thành một giá trị hoặc cơ hội.

🎭 Lăng kính 3 lớp
Tôi nhận ra rằng đánh giá một khuyết điểm có thể bị chi phối bởi 3 lớp lăng kính:
1️⃣ Lý trí: "Điều này có thật sự hợp lý hay không?"
2️⃣ Cảm xúc: "Tôi cảm thấy điều này thế nào?"
3️⃣ Tiềm thức: "Tôi đã vô thức định nghĩa điều này như thế nào?"

🧠 Khám phá tiềm thức là bước ngoặt lớn nhất:
Nhiều khi, tiềm thức đã gán nhãn một khuyết điểm là tiêu cực từ những trải nghiệm trong quá khứ. Điều này khiến tôi:

Dễ dàng phán xét toàn bộ con người chỉ từ một khía cạnh nhỏ.
Đánh giá sai bản chất của sự việc vì lăng kính bị bóp méo bởi định kiến.
Nhưng khi tôi học cách gỡ bỏ nhãn mác khỏi những hạn chế và nhìn nhận chúng trong tổng thể, tôi không chỉ cảm thấy nhẹ nhõm hơn mà còn tìm ra cách tận dụng chúng để bổ trợ cho những khía cạnh khác trong cuộc sống.

🌱 Tổng kết
Sự thay đổi nhận thức này giống như một cánh cửa mở ra một thế giới mới. Tôi không còn sợ hãi trước khuyết điểm, mà xem chúng như một phần không thể thiếu để hoàn thiện bản thân và kết nối sâu sắc hơn với người khác.

Và bạn biết không? Việc hiểu rõ điều này không chỉ giúp tôi tự chấp nhận mình mà còn giúp tôi xây dựng những mối quan hệ hài hòa hơn, ngay cả với những người hoàn toàn khác biệt với tôi. 🌟






02/01/2025

Theo tâm lý học:

Vấn đề lớn nhất của một người overthinking là: Khi họ quá gắn bó với 1 ai đó, toàn bộ tâm trạng của họ phụ thuộc cách người khác phản ứng với họ. Họ trở nên rất nhạy cảm với cảm xúc của người khác tới mức có thể nhận thấy ngay cả những thay đổi nhỏ nhất trong hành vi của đối phương. Và có cảm giác lo lắng không biêt mình có làm gì sai hay không mà đối phương lại thay đổi cảm xúc với họ. Căng thẳng cũng đến từ đó.

10 Things That Could Change Your Life 🤔
01/01/2025

10 Things That Could Change Your Life 🤔

“ Tôi đã yêu thương hết lòng vì người đó, mà người đó đã cư xử thật vô ơn”. Tình yêu của chúng ta dành cho người khác kh...
27/12/2024

“ Tôi đã yêu thương hết lòng vì người đó, mà người đó đã cư xử thật vô ơn”.

Tình yêu của chúng ta dành cho người khác không phải lúc nào cũng là món quà, không phải lúc nào ta muốn cho đi mà người ta đã muốn nhận.

Hãy nhớ rằng, ta chỉ có thể cho đi những gì ta CÓ, bao gồm cả những khía cạnh tiêu cực của tình yêu.

Hãy nhìn nhận thực tế chúng ta yêu họ vì chính họ, hay tình yêu chỉ là giá trị trao đổi, đổi tình yêu lấy giá trị nào đó.

Khi nhìn nhận đúng bản chất cách chính ta đang yêu người khác, ta mới có thể tự lý giải được tại sao trong mắt người khác chúng ta lại chẳng tốt đẹp như chính ta thường nghĩ về mình.

Chừng nào ta nhận diện đúng và đầy đủ về cách chính ta đang yêu người khác, chúng ta mới điều chỉnh được cách mình yêu vừa tích cực, vừa phù hợp , vừa đúng nhịp độ , để tình yêu đó thực sự là món quà - giúp người nhận cảm thấy hạnh phúc, giúp họ bình an và phát triển cuộc sống của chính họ.

Không nên nhân danh tình yêu để được quyền làm tổn thương người khác, dù bằng bất cứ cách nào .

——-

Khi yêu thương trở thành một gánh nặng

Yêu thương là một điều thiêng liêng, nhưng không phải lúc nào tình yêu cũng được trao đi một cách trọn vẹn và vô điều kiện. Có những tình yêu bị ràng buộc bởi vai trò, kỳ vọng, và các giá trị truyền thống, khiến nó trở thành một thứ áp lực thay vì mang lại sự an ủi. Trong những gia đình được định hình bởi tư duy truyền thống, yêu thương thường bị pha lẫn với kiểm soát, sự thiên vị, và thậm chí là sự lo lắng thiếu an toàn.

1. Kiểu yêu thương gắn với vai trò và trách nhiệm:

Một số người mẹ yêu thương con cái không phải vì con là chính mình, mà còn vì vai trò và mối quan hệ xã hội mà con được đặt vào. Hoặc ở cách mà họ kỳ vọng ở con.

Ví dụ: ở một số người mẹ chồng, người sống dựa trên các vai trò xã hội truyền thống. Bà kỳ vọng con dâu đóng vai trò một “người con dâu chuẩn mực,” như bà từng hình dung hoặc trải nghiệm. Điều này bao gồm:
• Hy sinh bản thân vì gia đình chồng: ưu tiên nhà chồng, thể hiện lòng kính trọng và đặt lợi ích của gia đình chồng lên hàng đầu.
• Phục tùng và làm theo cách bà từng sống: Về quê sống, làm những công nhân thay vì sống ở thành phố và phát triển công việc theo những cách khác nhau hoặc hành xử giống như bà , đó không chỉ là mong muốn, mà có thể là cách bà định nghĩa “một người vợ, người con dâu tốt.”

Tuy nhiên, vai trò này mang tính áp đặt vì nó không dựa trên cá tính, giá trị hay mong muốn cá nhân của người con dâu . Khi cô ấy không đáp ứng, bà có thể cảm thấy thất vọng, cho rằng cô ấy không trân trọng gia đình hoặc “không làm tròn vai trò.” Điều này có thể làm giảm giá trị của người con dâu trong mắt bà, ngay cả khi người đó làm rất nhiều điều tích cực khác.

Tình yêu lúc này giống như: ta phải yêu người này vì đó là con dâu - là vợ của con trai ta- là mẹ của các cháu ta- chứ không phải vì chính con người này với những tình cảm và sự đóng góp tích cực và cách 2 bên tương tác tình cảm.

Sự yêu thương lúc này không đến từ việc thấu hiểu mà từ mong muốn con cái hoàn thành trách nhiệm theo khuôn mẫu. Điều này khiến người nhận tình yêu cảm thấy mình không được yêu vì chính con người mình, mà vì vai trò mình phải đảm nhận.

2. Kiểu yêu thương có điều kiện

Yêu thương có điều kiện là khi tình cảm chỉ được trao đi khi người khác đáp ứng một tiêu chuẩn nào đó. Chẳng hạn, lời khen ngợi hoặc sự quan tâm chỉ đến khi con cái đạt thành tích, làm đúng ý, hoặc thể hiện sự hiếu thuận theo cách họ mong muốn.

Điều này khiến tình yêu trở thành một món quà phải đánh đổi, và người nhận dễ cảm thấy mình không bao giờ đủ tốt hoặc xứng đáng.

3. Kiểu yêu thương thiếu an toàn và kiểm soát (yêu thương gắn với quyền lực)

Có những tình yêu xuất phát từ sự bất an sâu sắc. Họ sợ mất đi vai trò và vị thế của mình trong mối quan hệ, sợ rằng sự hiện diện của mình bị mờ nhạt. Họ lo sợ mất đi sự kết nối hoặc mất kiểm soát trong mối quan hệ, dẫn đến việc áp đặt, theo sát hoặc can thiệp quá mức vào cuộc sống của người khác.

* Tìm cách kiểm soát gián tiếp: không đối diện hoặc trao đổi thẳng thắn mà sử dụng những cách gián tiếp như nói xấu sau lưng để giải tỏa cảm xúc hoặc tạo ảnh hưởng.
* Áp đặt kỳ vọng: Những kỳ vọng không phù hợp Với bạn có thể đến từ nỗi lo sợ của rằng nếu bạn không làm theo ý họ.
* Thiếu thấu hiểu thực sự: họ có thể nghĩ rằng họ hiểu bạn hoặc hiểu những gì tốt nhất cho bạn, nhưng thực tế, cách họ nhìn nhận dựa trên cảm xúc và trải nghiệm cá nhân hơn là sự thấu cảm.

Sự lo âu này khiến họ gặp khó khăn trong việc yêu thương một cách tự do và không ràng buộc, dẫn đến hành vi kiểm soát và làm tổn thương người khác mà không nhận ra.

4. Kiểu yêu thương thiên vị

Trong một số gia đình, tình yêu thường được phân bổ không đồng đều. Một đứa con nhận được nhiều sự quan tâm, ghi nhận, chiều chuộng, ủng hộ hơn những đứa con khác. Điều này có thể xuất phát từ tính cách, vị trí trong gia đình, hoặc những kỳ vọng đặc biệt.

Chúng ta thường có xu hướng gần gũi, yêu thương, quan tâm hơn đến người có cách sống giống với cách ta mong muốn, hoặc có thành tích thỏa mãn được sự kì vọng của ta.

Mặt khác, với tư duy truyền thống, các gia đình thường có thói quen ưu tiên con trai hơn con gái.
Tuy nhiên, thực tế là, chúng ta lại thường đặt
Kỳ vọng thấp với đàn ông: Trong nhiều gia đình truyền thống, con trai thường được coi là “ít trách nhiệm” hơn con dâu, dẫn đến việc áp đặt nhiều hơn lên con dâu thay vì áp đặt và kì vọng trách nhiệm tương ứng với sự dành tình cảm đối với con trai.

Với người bị thiệt thòi, sự thiên vị này không chỉ gây ra tổn thương mà còn làm giảm đi sự tin tưởng và kết nối trong gia đình.

5. Kiểu yêu thương gắn với tư duy truyền thống:

Các bà mẹ ở Việt Nam được nuôi dưỡng trong một môi trường truyền thống, nơi phụ nữ thường hy sinh bản thân vì gia đình, chịu đựng và cam chịu, coi trọng trách nhiệm hơn cảm xúc cá nhân. Họ thường mong muốn con cái của mình sống theo khuôn mẫu mà mình đề ra, đặc biệt là đối với con gái và con dâu của mình. Họ muốn những người con này cũng giống họ, vì đó là cách họ chứng minh rằng cuộc sống và những hy sinh của họ trước đây là đúng đắn và đáng giá.

Điều này làm hạn chế khả năng họ thấu hiểu cách sống hiện đại của con cái .
• Họ không có đủ trải nghiệm hoặc sự mở lòng để hiểu rằng con cái đang sống khác vì giá trị khác.
• Vì sống trong tư duy truyền thống, họ có thể thấy rằng việc con cái theo đuổi mục tiêu cá nhân hoặc không làm theo ý họ là “sai” hoặc “không hợp đạo lý gia đình.”

==> Hậu quả của những kiểu yêu thương này

Khi tình yêu không được trao đi một cách tự do và chân thành, hậu quả đầu tiên là sự xa cách. Người nhận có thể dần rút lui khỏi mối quan hệ, không còn muốn chia sẻ hay kết nối. Họ cảm thấy mất niềm tin vào tình yêu, đồng thời dễ sinh ra cảm giác bất mãn, tổn thương, hoặc thậm chí thờ ơ.
Ngược lại, người trao yêu thương cũng phải gánh chịu hậu quả. Sự kiểm soát và kỳ vọng không mang lại niềm vui, mà chỉ khiến họ cảm thấy thất vọng, cô đơn và không được thấu hiểu.

=> Để yêu thương trở thành cầu nối, không phải rào cản:

Tình yêu chỉ thực sự mang lại hạnh phúc khi nó được trao đi một cách tự nhiên, không điều kiện và không ràng buộc.
Thay vì áp đặt hoặc kỳ vọng, hãy thử lắng nghe, thấu hiểu và nhìn nhận người khác vì “ chính họ”.
Hãy trân trọng nỗ lực và giá trị của mỗi người, dù điều đó không hoàn hảo theo ý mình.

Với những ai đã quen trao đi tình yêu có điều kiện hoặc gắn liền với kiểm soát, đây là cơ hội để buông bỏ. Hãy tự hỏi bản thân: “Liệu cách mình yêu thương có đang khiến người khác cảm thấy hạnh phúc hay bị áp lực?” Và quan trọng nhất, hãy nhớ rằng yêu thương không phải là sự kiểm soát, mà là sự đồng hành và sẻ chia. Chỉ khi tình yêu không còn những rào cản vô hình, mối quan hệ mới thực sự tìm thấy sự bình yên và kết nối.






Bên trong mỗi chúng ta luôn có một đứa trẻ… 👶❤️Tối qua, con gái lớn của tôi bất ngờ nói:“Con biết bố mẹ yêu con và em, n...
26/12/2024

Bên trong mỗi chúng ta luôn có một đứa trẻ… 👶❤️
Tối qua, con gái lớn của tôi bất ngờ nói:
“Con biết bố mẹ yêu con và em, nhưng con rất buồn. Nhiều lần em đánh con trước, con mới đánh lại, mà bố chỉ mắng con, không mắng em.” 😔

Bạn có từng cảm thấy như vậy không?

Những cảm giác nhỏ bé nhưng khắc sâu:
* Khi còn bé, cảm giác này thường đến từ những điều tưởng chừng rất nhỏ nhặt:

“Tại sao em đánh con mà con lại bị mắng?”
“Tại sao em được ăn nhiều kẹo hơn?” 🍭
“Tại sao con chỉ được mua ít đồ chơi hơn em?” 🧸

* Cảm giác bất công ấy không chỉ là chuyện trẻ con. Khi lớn lên, nó dường như không biến mất mà chỉ thay đổi hình dạng:

"Tại sao cha mẹ dành nhiều thời gian quan tâm anh chị hơn mình?"
"Sao bố mẹ giúp đỡ kinh tế cho em út mà không giúp mình?"
"Sao ông bà chăm sóc con của anh chị nhiều hơn con mình?"

* Đến khi cha mẹ già đi, cảm giác ấy lại xuất hiện trong những câu chuyện về tài sản thừa kế hay trách nhiệm:

"Tại sao tôi phải chăm sóc cha mẹ nhiều hơn các anh chị em khác?"
"Tại sao bố mẹ để lại nhiều tài sản hơn cho người này mà không phải tôi?" 💔

=> Tận cùng của cảm giác bất công ấy là gì?

Dù ở độ tuổi nào, khi đứng trước cha mẹ, chúng ta vẫn như những đứa trẻ: dễ tổn thương, dễ bất lực, và thường không biết cách bày tỏ cảm xúc của mình. Ý tôi không phải là bạn chưa trưởng thành trong mắt cha mẹ, hay chưa trưởng thành thực sự trong đời sống, mà là khi đứng trước cha mẹ- đứa trẻ bên trong trở lên mạnh mẽ nhất.

Thực sự thì, dù ra xã hội có là ông này bà nọ bao nhiêu, thì " người lớn" ấy khi về nhà vẫn không biết làm cách nào để bày tỏ cảm xúc với cha mẹ của mình. Sẽ vẫn có người dùng những tình cảm và lợi thế của mình để chiếm lấy phần lợi ích và tình cảm lớn hơn. và sẽ vẫn có những người cảm thấy mình thiệt thòi hơn- ở mặt nào đó- mà không biết " khóc" lên như thế nào. Lúc bé, người ta chỉ biết khóc lóc ăn vạ, còn lúc lớn chỉ biết tức giận hoặc im lặng chịu đựng. 😡😶. Tựu chung lại là bất lực và không giải quyết được vấn đề một cách thực sự. Tâm lý so bì, bì tị, cảm thấy thiệt thòi về mặt nào đó, vẫn luôn hiện hữu.

Khi chúng ta cảm thấy bị so sánh, bị thiệt thòi, đó không phải vì chúng ta ích kỷ.
Đó là vì bản năng con người luôn mong muốn:
❤️ Sự công bằng trong tình yêu thương.
❤️ Sự công nhận từ những người mình yêu thương nhất.

Quay lại câu chuyện của con tôi:
Tôi hiểu được con đang có cảm giác so sánh, cảm thấy tổn thương vì bị đối xử không công bằng. Lý trí của con nói được con biết bố mẹ yêu con, yêu cả em, nhưng cảm xúc của con không được xoa dịu, con không thể tự cân bằng cảm xúc của mình được nên con mới buồn. Con đã biết bộc lộ được cảm xúc của mình, diễn giải nó ra với người lớn một cách bình tĩnh.

Tôi nói với con:
“Có thể lúc đó bố không thấy em đánh con trước, chỉ nhìn thấy con đánh em nên bố mới mắng con. Lần sau, con hãy nói với bố rằng: ‘Bố ơi, em đánh con trước, nhưng con sai vì đã đánh lại em. Bố hãy phạt cả hai chị em đi.’”

Sau đó, tôi cũng chia sẻ với chồng mình, để con gái nghe thấy. Tôi nói:
“Tình huống như vậy, anh nên phạt cả hai chị em. Nếu không, con sẽ cảm thấy tổn thương vì nghĩ rằng mình không được đối xử công bằng.”

Chồng tôi lắng nghe và đã xin lỗi con ngay:
“Bố xin lỗi vì không biết em đánh con trước. Lần sau, bố sẽ lắng nghe con kỹ hơn.” ❤️

Tối hôm đó, con gái thủ thỉ với bố về những lần em đánh con mà con bị mắng, rồi chia sẻ cảm xúc và mong muốn của mình.

"Đường dẫn" cảm xúc trong mối quan hệ cha mẹ - con cái:
Câu chuyện rất đơn giản, nhưng lại mô tả một cách rõ ràng:

Từ phía con cái: Trẻ cần được lắng nghe, được công nhận, và học cách bày tỏ cảm xúc một cách bình tĩnh.
Từ phía cha mẹ: Mục tiêu là dẫn dắt con đi đúng hướng, giữ gìn hòa khí gia đình, và giúp các mối quan hệ trong nhà trở nên bền chặt.
Cha mẹ cần:

👂 Lắng nghe: Không áp đặt "quyền cha mẹ", mà tôn trọng cảm xúc của con.
🙏 Xin lỗi khi cần: Điều này không làm giảm giá trị của cha mẹ, mà giúp con học được sự tôn trọng và trách nhiệm.
⚖️ Công bằng: Xử lý tình huống công bằng, để con cái cảm thấy mình không bị thiệt thòi.
Vấn đề xuyên thế hệ: Làm sao để "gỡ nút thắt"?
Ở thế hệ cha mẹ tôi, nhiều người chọn cách cam chịu, nhẫn nhịn, nhưng cảm xúc bất mãn vẫn còn đó, chỉ bị che đậy bởi thời gian.
Đến thế hệ của tôi, chúng ta đã dám bày tỏ hơn, nhưng thường là bày tỏ sự tức giận hoặc dỗi hờn.

Tôi hi vọng thế hệ con tôi sẽ làm tốt hơn:
✨ Học cách hiểu cảm xúc của mình.
✨ Bày tỏ một cách bình tĩnh và trực diện.
✨ Giải quyết những bất đồng ngay từ gốc rễ.

Câu chuyện hôm qua khiến tôi nhận ra:
Yêu thương không chỉ là cảm giác, mà còn là cách chúng ta giao tiếp, lắng nghe, và tháo gỡ những nút thắt trong mối quan hệ gia đình. ❤️

Bạn đã từng cảm thấy tổn thương vì những bất công nhỏ nhặt như vậy chưa? Nếu có, hãy thử bắt đầu từ việc lắng nghe và bày tỏ, vì mọi mối quan hệ đều có thể trở nên tốt đẹp hơn từ những điều nhỏ bé. 🌱❤️

“Cách Giao Tiếp Theo Hướng NLP – Đọc Vị Và Dẫn Dắt”Bạn đã bao giờ thế này chưa?Bạn kể với bạn bè: “Mình đang muốn thử mộ...
23/12/2024

“Cách Giao Tiếp Theo Hướng NLP – Đọc Vị Và Dẫn Dắt”

Bạn đã bao giờ thế này chưa?
Bạn kể với bạn bè: “Mình đang muốn thử một quán cà phê mới, nhưng chưa biết chọn chỗ nào…”
Và người bạn lập tức đáp: “Thử quán A đi, gần đây hot lắm, view đẹp, đồ uống ổn.”

Nhưng thay vì thấy hào hứng, bạn chỉ gật gù: “Ừ, để xem đã…”
Tại sao nhỉ?

Bởi vì câu trả lời đó không thật sự “đụng” đến cảm xúc hay mong muốn của bạn. Nó không xuất phát từ suy nghĩ của bạn.

Giờ thử cách khác nhé:
Khi bạn nói câu trên, người bạn này hỏi lại:
• “Bạn đang tìm một nơi yên tĩnh để thư giãn, hay nơi đông vui để đổi gió?”
Bạn trả lời: “Chắc là yên tĩnh, dạo này hơi stress.”
Và họ tiếp: “Vậy thử quán B xem? Không gian thoáng đãng, nhạc nhẹ, chắc hợp tâm trạng của bạn đấy.”

Chỉ với một câu hỏi và cách diễn đạt phù hợp, bạn sẽ thấy được thấu hiểu và dễ dàng chấp nhận gợi ý hơn. Đây chính là cách giao tiếp theo hướng lập trình ngôn ngữ tư duy (NLP).

Làm thế nào để bạn áp dụng được cách này?
Giao tiếp theo NLP không phải là nói cho người khác nghe, mà là kết nối với suy nghĩ và cảm xúc của họ. Bạn có thể thử qua 3 bước:
1️⃣ Lắng nghe cẩn thận: Hãy chú ý cả nội dung câu nói và cảm xúc ẩn sau nó. Ví dụ: “Mình chưa biết chọn quán nào…” có thể chứa đựng sự lưỡng lự, hoặc cả mong muốn tìm nơi phù hợp tâm trạng.
2️⃣ Đặt câu hỏi khơi gợi: Đừng vội đưa giải pháp. Hãy hỏi thêm để hiểu rõ hơn mong muốn thật sự.
3️⃣ Đưa gợi ý có ý nghĩa: Đưa ra lựa chọn dựa trên điều họ cần, và diễn đạt theo ngôn ngữ khiến họ cảm thấy thoải mái, như: “Mình nghĩ quán B hợp với tâm trạng của bạn, thử xem sao nhé?”

Có thể bạn đang nghĩ:
“Nghe thì hay, nhưng lúc giao tiếp tự nhiên thế nào mà để ý được hết như vậy?”
Thật ra, bạn không cần phải quá căng thẳng đâu. Bản chất của NLP là sự quan tâm chân thành đến cảm xúc của người khác. Khi bạn lắng nghe đúng cách, câu hỏi hay câu gợi ý sẽ tự nhiên đến với bạn.

Hãy thử một lần, bạn sẽ bất ngờ vì hiệu quả đấy! ✨

“ Thấy cái bà này suốt ngày leo lẻo nói về lập trình ngôn ngữ tư duy với chả NLP gì gì đó , tìm hiểu qua qua mấy ông bà ...
21/12/2024

“ Thấy cái bà này suốt ngày leo lẻo nói về lập trình ngôn ngữ tư duy với chả NLP gì gì đó , tìm hiểu qua qua mấy ông bà coaching với chả khóa học NLP thấy dậy mấy cái như đa cấp. Cái này chỉ hợp để cho mấy người học làm giàu thôi, còn người bình thường như tôi cần gì học.”

“ ủa , NLP là cái quầng quề gì mà nói hoài zậy?”
—-

Bạn đã bao giờ cảm thấy như ai đó nói đúng ý mình đang nghĩ?
Chưa kịp thắc mắc, họ đã trả lời. Chưa kịp đặt câu hỏi, họ đã dẫn dắt bạn đến câu trả lời tự nhiên. Đây chính là sức mạnh của giao tiếp theo hướng lập trình ngôn ngữ tư duy (Neuro-Linguistic Programming - NLP).

Kỹ thuật này không phức tạp như bạn nghĩ. Thực chất, nó chỉ tập trung vào 3 yếu tố chính:
1️⃣ Hiểu cảm xúc, suy nghĩ của đối phương: Người giỏi NLP sẽ “đọc vị” trạng thái tâm lý qua lời nói, cử chỉ, hoặc chỉ từ những câu hỏi đơn giản.
2️⃣ Diễn đạt theo ngôn ngữ phù hợp: Bạn là kiểu người thích hình ảnh, âm thanh, hay cảm xúc? Họ sẽ điều chỉnh cách nói để “chạm” đến bạn.
3️⃣ Dẫn dắt một cách tự nhiên: NLP không áp đặt, chỉ khơi gợi. Người nghe sẽ tự tìm ra câu trả lời, và cảm thấy như đó chính là lựa chọn của mình.

Ví dụ:
Trong cuốn Kỹ năng bán hàng cho người hướng nội, tác giả luôn khéo léo đặt mình vào vị trí người đọc. Những câu hỏi bạn vừa nghĩ trong đầu, lập tức hiện ra trên trang sách:
• “Tôi hướng nội, sao có thể bán hàng tốt được?”
• “Phải làm thế nào nếu tôi không biết bắt chuyện?”

Ngay sau đó, tác giả giải thích rõ ràng và thuyết phục, khiến bạn cảm thấy mình được thấu hiểu và đồng cảm. Đó chính là “đọc vị” – một kỹ thuật quan trọng trong NLP.

Vậy, làm sao để áp dụng NLP vào giao tiếp hằng ngày?
Hãy thử 3 bước đơn giản này:
🔸 Quan sát: Đọc trạng thái của người đối diện. Họ có vẻ đang lo lắng, vui vẻ, hay cần được lắng nghe?
🔸 Phản chiếu: Sử dụng từ ngữ và cách diễn đạt giống họ. Điều này giúp tạo sự kết nối tự nhiên.
🔸 Dẫn dắt: Thay vì nói: “Bạn nên làm A,” hãy hỏi: “Bạn nghĩ sao nếu thử A? Có lẽ nó sẽ giúp bạn đấy!”

Khi giao tiếp đúng cách, bạn không chỉ khiến người khác cảm thấy thoải mái mà còn giúp họ tự tin đưa ra quyết định.

Bạn nghĩ sao về cách giao tiếp này?
Hãy thử áp dụng, và biết đâu, bạn sẽ bất ngờ vì sức mạnh của nó! ✨

Đọc đến đây có lẽ bạn cần thêm ví dụ để hiểu hơn, hãy để lại ❤ để tôi chia sẻ tiếp nhaaa

**“Có bác nào hóng từng tập When the Phone Rings như em không? 🎬Mấy năm nay, phim Hàn không còn đi theo logic cũ:Hạnh ph...
21/12/2024

**“Có bác nào hóng từng tập When the Phone Rings như em không? 🎬

Mấy năm nay, phim Hàn không còn đi theo logic cũ:
Hạnh phúc → Bất hòa → Hóa giải → Hạnh phúc.

Giờ họ kể chuyện theo cách mới, sâu sắc hơn:
Bất hòa → Chữa lành tổn thương → Hóa giải → Hạnh phúc.

Nhìn When the Phone Rings, dễ thấy những cảnh hồi tưởng tuổi thơ ám ảnh của nam nữ chính. Ngày xưa xem phim, mình nghĩ mấy cảnh đó chỉ để thêm phần bi kịch. Nhưng giờ hiểu hơn về tâm lý học, em nhận ra: đó không phải là “chi tiết phụ,” mà là gốc rễ. Những tổn thương ấy quyết định cách nhân vật suy nghĩ, cảm nhận và hành động – từ đó đẩy câu chuyện đi xa hơn.

Cảnh chuyển biến rõ nhất là ở tập 7, khi Hee Joo bắt đầu nhận ra tình yêu của nam chính 💕. Trước đó, những ký ức đau đớn chỉ khiến cô cảm thấy sợ hãi, bị bỏ rơi, và mắc kẹt trong lời trách mắng của mẹ. Nhưng từ tập này, Hee Joo “lớn” xuất hiện trong những ký ức của Hee Joo “bé” – như một người bảo vệ.

Đây chính là kỹ thuật chữa lành đứa trẻ bên trong (Inner Child Healing). Bạn có thể áp dụng nó qua các bước đơn giản:
1. Nhận diện nỗi đau trong tiềm thức: Đó có thể là cảm giác bị bỏ rơi, tổn thương, hay áp lực từ quá khứ. 😢
2. Tách mình khỏi nỗi đau: Tưởng tượng mình là “phiên bản lớn” đang quan sát và đồng hành cùng đứa trẻ bên trong bạn tại khoảnh khắc đó : “ Hãy làm gì đó đi”. 👀
3. An ủi và hỗ trợ: Hãy nói những điều bạn cần nghe khi còn bé: “Mọi thứ sẽ ổn thôi,” hoặc “Con không có lỗi.” 💬
4. Chuyển hóa cảm xúc: Nhắc nhở bản thân rằng bạn không bị định nghĩa bởi những tổn thương cũ. 🌈

Có thể các bác đang nghĩ: “Nghe giống đa nhân cách hay tâm thần phân liệt quá!” 🤔 Nhưng thực ra không phải đâu. Đây là một phương pháp trị liệu tâm lý được ứng dụng rộng rãi như thôi miên hoặc liệu pháp CBT.

Em không biết đoạn tiếp theo Hee Joo sẽ tự chữa lành cho mình hay sẽ có sự chữa lành từ bên ngoài, vì ở tập 7 cô ấy mới chỉ đang dừng ở bước 2. Nhưng đó cũng là sự bắt đầu quan trọng để “tự chữa lành đứa trẻ bên trong”.

Bác nào đã có từng trải nghiệm thử các kĩ thuật tâm lý này hoặc đang gặp vấn đề tâm lý thì chia sẻ nhaaaa

🥰








Mặc dù nhiều năm chia sẻ cảm xúc một cách xà lơ trên mạng xã hội, tôi vẫn luôn mắc phải một " mâu thuẫn" giữa việc tiếp ...
19/12/2024

Mặc dù nhiều năm chia sẻ cảm xúc một cách xà lơ trên mạng xã hội, tôi vẫn luôn mắc phải một " mâu thuẫn" giữa việc tiếp tục bộc lộ cảm xúc của mình trên mạng xã hội hay che giấu đi.
Khi muốn bộc lộ, là vì tôi mong muốn ở đâu đó có người lắng nghe mình, có người thấu hiểu mình, có người tin cậy mình...
Khi muốn che giấu, là vì tôi sợ vị đánh giá, sợ bị phán xét, sợ những người thân của tôi đọc được sẽ hiểu không hết ý tôi, có thể có cảm xúc tiêu cực không đáng có.
Gần đây, tôi đã học được cách tự làm bạn với chính mình thông qua các bài tập về tâm lý học. Nếu có cơ hội chia sẻ trực tiếp, tôi sẽ chỉ cụ thể hơn về kĩ thuật này.
Giờ đây tôi không còn đứng trước mâu thuẫn, mà chủ động chia sẻ hành trình của mình một cách đầy chủ động, vì đây đó tôi đã " xoá" đi được nhu cầu và cảm xúc lo sợ của mình ban đầu, mà thay vào đó là mục tiêu " truyền cảm hứng".
Thật tuyệt là sau khi tôi thay đổi " tín hiệu", tôi bắt đầu được chia sẻ những câu chuyện thầm kín hơn- một cách mạnh dạn và tin cậy hơn.
Gần đây, tôi có " coach" cho một cô hàng xóm (cũ) bằng tuổi mẹ của tôi (1970). Đó là một buổi trao đổi đối với tôi là khá thú vị. 2 tiếng nói chuyện. Tôi cũng không ngờ rằng mình lại có thể - trong 1 thời gian ngắn và không có sự chuẩn bị từ trước, có thể nói ra tổng thể một cách có định hướng cho cô ấy như vậy.
Tất nhiên, 1 buổi chỉ có thể có tính chất gợi ý và định hướng, chưa thể tập trung cụ thể vào vấn đề gì. Tuy nhiên, tôi sẽ lưu tâm và ghi lại phản hồi.
Một vài nội dung chính mà tôi note nhanh:
1. Về công việc phát triển kinh doanh: ( vấn đề cô đang mông lung không biết tìm cách thế nào- tức là cô chưa nhận diện được vấn đề mình đang gặp)
- Cần định vị rõ hình ảnh cá nhân trong công việc phát triển kinh doanh này là gì?
+ Cá nhân xuất sắc , hay
+ Đội nhóm vô địch
( ngôn ngữ hơi có mùi đa cấp tí- các bác thông cảm)
- Cô cần tìm định vị này bằng cách nào?
+ Giống như người khác đang làm mà thành công, hay
+ Từ chính con người cô.
- Với mỗi lựa chọn trên cô cần làm những gì?
=> Cô không thích hình ảnh người " giàu có và thành đạt trong xây dựng hệ thống", nên tôi gợi ý cô hãy bắt đầu với định vị " người truyền cảm hứng, hay nói các khác cô định vị từ chính con người cô, một người yêu thích trải nghiệm, sẵn sàng đương đầu dù đã nghỉ hưu, năng lượng, tích cực, cống hiến xã hội..... Còn sâu sắc hơn nữa, cô cần dùng " công cụ" để tự hiểu về mình.
- Đội ngũ phát triển có thể không cần mạnh nhưng cần bền thì cô cần làm những gì để phù hợp với chính cô? ....
Và một số gợi ý liên quan đến việc xây dựng hệ thống và phát triển kinh doanh khác.
2. Một số gợi ý để hoàn thiện cách tương tác bằng ngôn ngữ hiệu quả ( vấn đề mà cô đang gặp khó khăn- tức là đã nhận diện được nhưng chưa biết cách cải thiện)
- Hãy truyền đạt nội dung mình muốn nói bằng ngôn ngữ của người đối diện (mà cao hơn đó là kỹ thuật lập trình ngôn ngữ tư duy: Hiểu được người khác nghĩ gì ngay cả khi họ chưa cất lời).
- Hãy áp dụng lối tư duy ngược để suy nghĩ về cách giải quyết các vấn đề cô đang gặp phải.
3. Áp dụng công cụ AI như thế nào để cô tự giải đáp được những câu hỏi trên mà không cần hỏi cháu: vì:
- Cháu bị giới hạn bởi hiểu biết và cảm xúc
- Có những vấn đề cô sẽ không tiện để chia sẻ cho cháu vì sợ cháu phán xét cô.
( Cô ấy không ngờ AI có thể giúp cô làm được điều này, hoá ra trước giờ cô áp dụng AI mới chỉ ở bề nổi, chưa khai thác sâu như thế này=> Đã biết đến công cụ nhưng không biết khai thác công cụ phục vụ cho vấn đề của mình.)
=> vậy mà cô vẫn " đòi" được coach tiếp : Để cô về thực hành thử, xong rồi cháu lại sắp xếp thời gian nói chuyện với cô tiếp nhé. Buổi hôm nay có những điều cháu nói nhưng cô chưa hiểu hết, nhưng có nhiều điều đọng lại trong cô. cô sẽ về thực hành tiếp rồi phản hồi cho cháu biết.
Tôi coach cho cô ấy nhưng tất nhiên không thu tiền, tôi không phải là chuyên gia - master coach. Tôi chỉ là người đang thực hành những bài tập về trị liệu tâm lý và phát triển cá nhân, nên thực ra hướng dẫn người khác là cách học nhanh và hiệu quả nhất.
Tôi vẫn đang thực hành hàng ngày.
Mỗi ngày bạn có đang đặt 3 câu hỏi cho AI để hiểu về mình chứ? 🥰








Gần đây tôi có đi caffe đàm đạo linh tinh với một cô bạn từ thời đại học, thực ra thì hồi đại học chúng tôi cũng không p...
13/12/2024

Gần đây tôi có đi caffe đàm đạo linh tinh với một cô bạn từ thời đại học, thực ra thì hồi đại học chúng tôi cũng không phải là thân thiết với nhau lắm. Vậy mà gần đây chúng tôi lại hay gặp nhau để luyên thuyên chuyện trên trời dưới biển, đứa chịu nói và đứa chịu nghe, nói có chốc lát mà cũng …4 tiếng, đành phải dứt ra đi về.

Cô ấy bảo tôi, khi tiếp xúc với m, T cảm thấy m điềm tĩnh, có vẻ uyên bác ( tự nhiên quên mất từ bạn dùng là gì) nhắc cái gì cũng biết, nhưng trên mạng xã hội lại thấy m có vẻ có tâm lý bất ổn , và năng lượng không ổn định, có lúc rất sôi nổi, lúc lại lặn mất tăm cả thời gian dài.

Tại thời điểm đó, tôi hoàn toàn đồng ý với nhận định của cô ấy. Không phải tôi không đủ nhận thức về mình, mà là mãi tới gần đây, tôi mới chấp nhận được mình - thực sự là một đứa tâm lý bất ổn.

Tôi hỏi rằng: có phải m đang thấy, đứa bất ổn về tâm lý lại hay chia sẻ về tâm lý học không?

Đáng lẽ ra, như cách bình thường, người đi chia sẻ về cách thức chữa lành phải là một bậc thầy về quản trị cảm xúc, quản lý kì vọng, một hiền triết tâm tĩnh như thủy…. hay cái gì đó đại loại thế.

Không. Tôi thừa nhận với cô ấy rằng, tôi không phải là “ người đó”. Tôi chỉ là người chia sẻ trải nghiệm thực tế của chính mình và cách tôi đã làm, những gì tôi đã học được. Tôi chưa đủ trình độ để trở thành bậc thầy về chữa lành nào đó.

Trong mỗi người đều có 3 phần: phần lý trí, phần cảm xúc , phần tiềm thức. Ở một số người ( ví dụ như tôi), 3 phần này có xu hướng “ phủ nhận” phần còn lại. Tức là tôi đủ nhận thức ( bằng lý trí) rằng tôi đang trong trạng thái bất ổn tâm lý nhưng cảm xúc của tôi lại không muốn chấp nhận điều ấy, vì sợ hãi mọi người đánh giá, vì sợ bị phán xét. Tiềm thức của tôi tự động link bất ổn tâm lý = tâm thần - là một loại bệnh- thật đáng xấu hổ, và không được để lộ ra ngoài.

Nên dù tự bản thân mình biết nhưng lại không cho phép ai nói mình bất ổn tâm lý.

Tuy nhiên, tại thời điểm này, khi tôi sẵn sàng chia sẻ hành trình tự chữa lành của mình để biết đâu câu chuyện của tôi sẽ có ích cho ai đó, truyền cảm hứng cho ai đó tự đi tìm được liều thuốc cho tâm trí của mình, là khi các phần trong tôi đã “ chấp nhận” rằng tôi thực sự có năng lượng không ổn định và bất ổn về tâm lý.

Sự tự chấp nhận- tưởng là đơn giản, nhưng không hề dễ dàng. Nhất là để có sự đồng thuận cùng chấp nhận từ cả 3 phần trong chúng ta.

Bạn không nên nhầm tưởng sự chấp nhận mà chúng ta thấy ở bề nổi, khi vẫn gợn sóng đâu đó , lăn tăn về sự bất mãn, tức giận….hay bất cứ cảm xúc tiêu cực nào, mà không phải là sự bình thản, thì chưa chắc bạn đã chấp nhận điều gì đó- một cách hoàn toàn. Như tôi nhắc ở trên, lý trí luôn tìm ra lý do để chấp nhận, nhưng cảm xúc và tiềm thức nếu không được giải quyết thỏa đáng, sẽ luôn “ gào thét”.

Và sự tự chấp nhận những điểm “xấu “ của bản thân mình, chính là chìa khóa đầu tiên để mở ra cánh cửa tự chữa lành cho chính mình.

Bạn không thể “ khỏe “ lại khi tâm trí của bạn không muốn điều đó. Nó không “tin” là mình đang gặp vấn đề, không tin là mình đang cần chữa trị. “ Tao có bị thần kinh rung rinh đâu mà suốt ngày mày đòi chữa thế?”- thì bạn không thể giải quyết được điều gì.

Mâu thuẫn nội tâm sẽ luôn phát sinh từ những sự phủ nhận và không đồng thuận từ cả 3 phần ( lý trí- cảm xúc - tiềm thức) của bạn. Một ngày nào đó, nó sẽ nổ bùm - bằng cách này hoặc cách khác.

Trong đoạn dài dòng này, tôi nhấn mạnh vào 3 điều:

- Tôi thừa nhận rằng, tôi không phải là bậc thầy cảm xúc hay hiền triết khi chia sẻ về tâm lý học, tôi thực sự là một người bất ổn về tâm lý và có năng lượng không ổn định.
- Muốn chữa lành cho chính mình, phải bắt đầu từ việc thực hành “ tự chấp nhận” mình .
- Hãy nhìn nhận về tâm trí của chúng ta từ 3 góc độ: lý trí, cảm xúc, tiềm thức, để cắt lớp các “ vấn đề” của bạn ở mức độ “ gốc rễ”.





Address

Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Higo Style posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category