Công Ty Cổ Phần Đông Y Trường Xuân

Công Ty Cổ Phần Đông Y Trường Xuân Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Công Ty Cổ Phần Đông Y Trường Xuân, Medical and health, 36 Ngõ 165 phố Chùa Bộc, quận Đống Đa, Hanoi.

CÔNG TY CỔ PHẦN ĐÔNG Y TRƯỜNG XUÂN
TƯ VẤN CHẨN TRỊ Y HỌC CỔ TRUYỀN
PHÂN PHỐI TRÀ THẢO DƯỢC- THUỐC NAM- THUỐC BẮC
LƯƠNG Y NGUYỄN THỊ TUYỂN
HOTLINE | ZALO: 0978.491.908
36 NGÕ 165, PHỐ CHÙA BỘC, QUẬN ĐỐNG ĐA, HÀ NỘI
WEBSITE: WWW.THAODUOCQUY.VN Chuyên cung cấp trà thảo dược, dược liệu và thảo được quý hiếm như: Hoa tam thất, củ tam thất, trà giảo cổ lam, nấm linh chi, rễ mật nhân, ama kông, hà thủ ô,

chè vằng, chè đắng, chè dây, kim tiền thảo, cà gai leo, diệp hạ châu, lá tắm thuốc người dao đỏ, bột nghệ, tinh bột nghệ, trái nhàu, khổ quả rừng khô, cây mật gấu, cây lá gan, sâu chít, dâm dương hoắc, nhục thung dung, chuối hột rừng..v..v..

Tôi và chồng tôi đều có công việc ổn định và có mức lương hưu trí khá ổn. Điều kiện kinh tế gia đình tôi ở mức dư giả có...
02/05/2026

Tôi và chồng tôi đều có công việc ổn định và có mức lương hưu trí khá ổn. Điều kiện kinh tế gia đình tôi ở mức dư giả có điều kiện.
Khi con trai lập gia đình, vợ chồng tôi đã tặng một căn nhà mà không hề đắn đo. Vốn theo chủ nghĩa “tự do tự lo”, tôi hoàn toàn vui vẻ với việc để các con có cuộc sống riêng, và không yêu cầu các con ở chung.
Thậm chí sau này có cháu trai, tôi cho tiền các con tự thuê bảo mẫu về chăm cháu. Với gia đình tôi mà nói, tiền bạc không thành vấn đề… Tuy nhiên, sau một lần cháu trai ốm nặng vì bảo mẫu chăm sóc không tới nơi tới chốn. Con trai thuyết phục tôi lên chăm cháu giúp.
Tôi đã từ chối vì sợ sống chung không hòa hợp, tuy nhiên, con dâu cũng lên tiếng nói rằng, bà ngoại sức khỏe yếu, nên chỉ còn cách làm phiền bà nội, mong bà nội lên giúp. Nghe vậy, nên tôi cũng vui vẻ lên phụ các con.
Cứ nghĩ đây là việc tốt, không ngờ càng ở lâu tôi càng thấy bất ổn. Nguyên nhân là vì mâu thuẫn trong cách chăm sóc cháu. Con dâu luôn cảm thấy không hài lòng với cách tôi bế cháu, hay không đồng ý với việc tôi cho cháu ăn.
Thậm chí đến việc giặt quần áo cho cháu, con dâu cũng không hài lòng vì sợ tôi làm hỏng đồ của cháu.
Nếu chỉ nhắc nhở góp ý thì tôi sẽ thấy không sao, nhưng vì việc này mà con trai với con dâu liên tục cãi vã.
Cách vài tháng lại lôi nhau ra phòng khách cãi nhau to, có mặt tôi ở đó nhưng vẫn dùng những lời mắng cha chửi mẹ đầy chợ búa, thậm chí còn dọa ly hôn.
Với người có tuổi bị cao huyết áp như tôi mà nói, mỗi lần thấy các con cãi nhau là huyết áp tôi lại tăng vì lo lắng.
Nhiều đêm tôi mất ăn mất ngủ vì những trận cãi vã của con. Nhiều lần tôi góp ý nhưng con trai lại quay ngược ra trách móc tôi vì sao không nghe lời con dâu, để hai bên cứ mâu thuẫn qua lại.
Đỉnh điểm con trai buông lời nói khiến tôi điếng người: “Con ở giữa phiền chết đi được, mẹ tự đi mà giải quyết với con dâu, mấy chuyện phụ nữ cãi nhau đừng làm phiền con”.
Cách hành xử của con dâu khiến tôi buồn một thì lời nói của con trai khiến tôi đau lòng 10. Thực sự có tiền chưa phải tất cả, sống cùng nhau nhưng thiếu sự tin tưởng, cảm thông và đặc biệt không có sự tôn trọng khiến mối quan hệ giữa tôi và hai con ngày một rạn nứt. Tôi bắt đầu hoài nghi về việc mình lên chăm cháu là đúng hay sai?
“Buông tay” để bảo vệ chính mình
Mặc dù các con vẫn cãi vã thường xuyên nhưng lâu dần tôi cũng cố cho đó là “cách sống của người trẻ”, mỗi lần như vậy tôi đều làm ngơ. Chính nhờ điều này mà tôi cố gắng ở lại chăm cháu trai suốt 5 năm.
Thời gian gần đây tôi thấy sức khỏe của mình kém hơn, cháu trai cũng đã cứng cáp nên tôi định về quê. Để đưa ra quyết định này, tôi cũng vô cùng băn khoăn, phần vì lo lắng các con bận không ai chăm sóc cháu trai cẩn thận, phần vì gắn bó lâu khiến tôi không nỡ. Tuy nhiên vì sức khỏe nên tôi quyết định nói với con trai sẽ về quê nghỉ ngơi.
Không ngờ ngay khi nói với hai con, cả con trai lẫn con dâu đều kiên quyết phản đối và nói rằng cả hai có dự định sinh đứa thứ hai cần tôi ở lại chăm sóc con dâu và cháu.
Tôi nói rằng sức khỏe mình không tốt, đề nghị đổi cho bà ngoại lên chăm một thời gian. Vừa nghe tới đây con dâu đã nói rằng: “Con thấy mẹ vẫn khỏe, bao năm nay mẹ chăm cũng quen rồi, hơn nữa việc chăm cháu cũng không nặng nhọc gì. Cần gì bà ngoại lên giúp, mình bà nội là được rồi”.
Con trai thấy vậy cũng vào hùa nói:
“Đứa nào cũng là cháu nội của mẹ, chẳng lẽ đứa thứ hai mẹ định bỏ mặc, mẹ phải có trách nhiệm với cháu chứ.”
Nghe tới đây, tôi sững sờ trước lối suy nghĩ của cả con trai và con dâu. Tôi chăm sóc cháu suốt 5 năm, thay vì nhận được sự biết ơn, tôi lại nhận được sự đòi hỏi nhiều hơn nữa từ chính con mình.
Quá bức xúc tôi nói thẳng với các con rằng:
“Suốt 5 năm chăm cháu, anh chị không thực sự quan tâm đến tôi. Những ngày anh chị đi làm, mình tôi chăm cháu, bữa cơm cũng ăn vội vàng. Tôi đi khám sức khỏe cũng không được một lời hỏi han quan tâm. Chăm cháu là vì tình cảm nên tôi mới giúp anh chị chứ đấy không phải trách nhiệm và nghĩa vụ mà tôi bắt buộc phải làm”.
Nói xong tôi xếp đồ bỏ thẳng về nhà và kiên quyết không quay lại dù hai con có nói gì đi nữa.
Sau 5 năm nhún nhường sống theo “nếp nhà người khác” tôi quyết định buông tay và trở về với chồng mình, người luôn ân cần quan tâm chăm sóc tôi từng chút một. Trở về cuộc sống hưu trí thong d**g an nhàn vốn có ngày đi ca hát, tối đi tập Thái Cực Quyền của mình. Vì dư giả tài chính tôi thường xuyên đi du lịch cùng hội bạn già. Đi tới nơi mà khi còn trẻ mình chưa có thời gian đặt chân tới…
Bài & ảnh sưu tầm

VỢ NGƯỜI , VỢ TAHắn và vợ cùng tuổi, chung lớp chung trường, nói như nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn thì là :Đôi bạn ngày xư...
02/05/2026

VỢ NGƯỜI , VỢ TA
Hắn và vợ cùng tuổi, chung lớp chung trường, nói như nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn thì là :Đôi bạn ngày xưa học chung một lớp, nhưng vợ và hắn không phải ở cuối phố, cũng chẳng có cây bưởi sau nhà tỏa hương ngan ngát, vợ hắn cũng không e ấp, ép cánh hoa bưởi trắng ngần trong chiếc khăn tay rồi ngập ngừng dúi vào tay hắn như những cô bé trong bài thơ .
Nhà vợ hắn ở đầu thôn , nhà hắn cuối thôn . Cuối năm lớp 12, trong một lần đi học về, thấy cô nàng lếch thếch cuốc bộ , hắn lại gần, định ra tay hảo hán nhưng vợ hắn đã nhanh nhảu, ra lệnh :
-Ê .. ông cho tôi đi nhờ về nhà!
Thế là từ đó, hai người thân nhau hơn, rồi hẹn hò, yêu nhau như những cặp đôi khác.Nhưng khổ nỗi, ngay cả nụ hôn đầu tiên thánh thiện của tình yêu, cô ta cũng không để cho hắn chủ động mà cô ta lại kéo hắn hôn trước ngay gốc cây ổi đầu ngõ.Cuối cùng, hắn và cô nàng cũng nên vợ nên chồng .Vợ chồng hắn hợp nhau ở chỗ không có đầu óc dùi mài kinh sử nên sau khi học xong PTTH về với đồng ruộng , cày sâu cuốc bẫm , giữ hồn quê, giữ mùa hoa cải vàng nở rộ bên sông, giữ cánh đồng lúa mơn mởn, ngậm sữa thơm đến tận chân trời cho người thành phố về thăm quê, chụp ảnh, seo- phì đăng phây- bút…
Hàng xóm nhà hắn cũng cùng tuổi,trong khi hắn hai đứa con gái một đứa 15, đứa 13 thì con trai lão hàng xóm mới 6 tuổi, chả là vì ngoài 30 bên ấy mới lấy vợ.Lấy vợ muộn lão ấy lại may mắn hơn .Đẻ ngay được đứa con trai kháu khỉnh, bụ bẫm, nhìn sướng cả mắt . Cô vợ trẻ măng, mượt mà nữa chứ ! Còn vợ hắn cái gì cũng tiếc của chả dám ăn ngon mặc đẹp, nói ra thì “nhảy” vào banh quai hàm hắn :
-Ông khỏe mạnh được mãi à ?Lúc đau ốm, con cái học hành…lấy xương sườn ông mà bán hả?Thấy vợ giãy như”đỉa phải vôi” hắn im lặng cho nhẹ tội… Nhìn vợ hàng xóm hắn thèm nhỏ dãi, đã xinh đẹp ,nói năng nhỏ nhẹ lại còn dịu dàng,đến bữa ăn nghe vợ hàng xóm thánh thót :
-Anh ơi, dừng tay vào ăn cơm!
Còn vợ hắn thì gắt như mắm tôm:
-Ông có ăn không thì bảo!
Thế là hắn phải vội vàng vào ngồi với ba con bướm, lặng lẽ ăn cho xong bữa, chả muốn ý kiến ý cò: món này ngon, món kia dở .
Hôm nào vợ gã hàng xóm mua tí mỡ màng và chút cay cay về, gọi hắn qua chén tạc chén thù, ngồi quá giờ cơm tối một tí là vợ hắn la oai oái :
-Ông có về không hay ngủ ở ngoài?Còn vợ hàng xóm tâm lí, khuyến khích chồng :
-Nam vô tửu như kì vô phong !Nên lão hàng xóm cứ nhâm nhi vô tư, còn hắn phải về chứ không mụ vợ cửa đóng then cài có mà đêm nay ngủ khách sạn ngàn sao .
Nhà hắn và nhà hàng xóm cách nhau cái rào râm bụt nở hoa đỏ rực, lá xanh rờn. Anh hàng xóm chăm bón, tỉa tót kĩ càng lắm . Rào hoa ấy, hàng xóm trồng tặng vợ vì cô vợ trẻ thích hoa dâm bụt .Còn vợ hắn thì chả biết thích hoa gì, mà hắn cũng chả dám tặng hoa cho vợ. Bây giờ mà hắn tặng hoa cho cô ta không khéo lại bị nghi ngờ làm cái gì có lỗi. Chả dại gì mà rước họa vào thân. Hắn còn nhớ có lần ấy, vợ hắn đi chợ về muộn, ngóng mãi ra đầu ngõ.Trời tối, nhà ai cũng lên đèn, hắn lo cho vợ nhưng vừa thấy hắn, một tràng đại liên đã bắn ra:
-Ông làm cái gì mà phải canh chừng tôi thế ?Hắn định nói :Anh thấy mình chưa về, lo quá!Nhưng hắn biết thế nào cô ta cũng phang cho hắn:
-Á, lo cho con nào , rồi lấy con này làm bình phong hả ?
Nghĩ lại chuyện cũ hắn tự nhủ : Thôi, thôi!Chả hoa hòe, chả bay bướm, văn vẻ gì cho lành !Cứ mỗi lần nghe nhà bên kể về người vợ trẻ, xinh đẹp, dịu dàng, giỏi giang của lão,lòng hắn như có ai châm kim vào, hắn tê tái thấy mình kiếp trước vụng tu !
Chiều 30 Tết, hắn đang quần đùi lò xo, áo sống tả tơi với nồi bánh chưng, bởi trước khi đi chợ Tết , vợ hắn đã dặn dò :
-Ông cấn thận nồi bánh đấy, bánh cháy cả năm hạn đấy !Cô ta mê tín thò lò như thế thì làm sao hắn dám lơ là .Bánh mà cháy, chuyện gì không may xảy ra trong năm …có mà không yên với vợ.Nghĩ thế nên hắn chăm bẵm vào nồi bánh. Chợt nghe bên hàng xóm ồn ào, đồ đạc loảng xoảng…hắn vội vàng nghển cổ qua rào dâm bụt( Hàng xóm mà!Tối lửa tắt đèn phải có nhau chứ !) Một đám người xăm trổ đầy mình, dơ cái sổ đỏ ra :
-Cha con mày cút, con vợ mày cắm sổ vay tiền theo trai, quá hạn trả lãi,tụi tao lấy nhà, lấy đất!Có đi hay không để tụi tao còn xin tí huyết của thằng con!
Nhìn bọn người này dữ tợn, xăm trổ đấy mình, thằng con khóc thét lên.Gã hàng xóm run bần bật :
-Các anh thư thư để bố con em ra giêng!Bọn đầu gấu vất mấy bộ quần áo của hai cha con vào cái túi ném ra ngõ:
-Không giêng hai gì cả, con vợ mày lừa tụi tao, bây giờ tụi tao phải lấy nhà, lấy đất …hay mày giấu nó ở đâu ?
Gã líu cả lưỡi:
-Giấu gì? Các anh mà tìm thấy nó , báo…báo… cho em với , em giết nó!
Hắn thò đầu qua , ra hiệu bảo bố con hàng xóm qua nhà hắn.Hai bố con hàng xóm thất thểu lê gót qua nhà hắn:
-Tao hận..hận..con đàn bà đốn mạt !
Hắn tỏ vẻ thông cảm hỏi :
-Sao lại ra nông nỗi này?Thôi,ông cứ ở đây , rồi ta tính !
Thì ra cô hàng xóm xinh tươi ấy,cặp kè, ôm ấp trai trẻ từ lâu rồi mà chồng không biết.Những lần cô ta mua mồi nhắm về chuốc cho chồng say bí tử, nằm bẹt không biết trời trăng mây gió gì là để dẫn trai về nhà… Cô ta cuỗm sạch tiền bạc, cầm cả sổ đỏ theo tình trẻ cả tuần nay,bố con gã hàng xóm có liên lạc được đâu !Hai bố con mì tôm, bún, bánh… cả tuần chả có hạt cơm nào vào bụng !
Vừa lúc đó vợ hắn đi chợ về, không cần kể lể vợ hắn đã hiểu chuyện an ủi:
-Thôi, chuyện gì cũng có pháp luật!Bố con bác cứ ở đây ăn Tết với nhà em cho có bạn có bầu, ra giêng ta nhờ đến cơ qua chức năng giải quyết!
Thì ra chuyện vợ xóm ngoại tình vợ hắn biết từ lâu, chỉ có hắn là vẫn ngưỡng mộ, mơ màng người đàn bà lẳng lơ ấy, còn đem so sánh người vợ Tào khang của mình với vợ hàng xóm nữa chứ!
Chưa bao giờ hắn thấy vợ đáng yêu thế:Trời ơi, gót chân bùn, nứt nẻ nhìn thấy thương vô cùng. Giọng nói cục mịch,gắt gỏng hắn lại thấy ấm áp , gần gũi.Làn da rám nắng,đen sạm hắn lại thấy khỏe mạnh,đáng yêu…Hắn nhìn vợ tủm tỉm cười, vợ hắn quát :
-Ông điên à, bạn như thế mà còn cười được.. đi dọn ngay cho bố con bác ấy cái giường ở gian lồi!Rồi cô ấy gọi con gái :
-Na, múc cho bác và em bát cháo gà, mẹ hầm trong nồi cơm điện ấy!
Chưa bao giờ hắn thấy yêu ba con bướm nhà đến thế !Hắn nghĩ trong ruột :Sau này hai con bướm trẻ bay đi theo lũ bướm đực , hắn sẽ yêu thương và chăm sóc con bướm già này đến đầu bạc răng long !
Cre: Si Trang

EM ÁC LẮM(Truyện rất ngắn)Tác giả: HuỳnhMinh HằngHai vợ chồng anh chị lấy nhau cũng đã gần 8 năm, vợ chồng sức khỏe tốt,...
02/05/2026

EM ÁC LẮM
(Truyện rất ngắn)
Tác giả: HuỳnhMinh Hằng

Hai vợ chồng anh chị lấy nhau cũng đã gần 8 năm, vợ chồng sức khỏe tốt, công việc làm ổn định, kinh tế không thua kém một ai... có nhà, có xe. Nhưng mãi vẫn không có con, chị buồn lắm. Nhất là anh, anh là con trai duy nhất trong nhà. Sau anh, hai đứa em gái đã có gia đình, đứa nào cũng có hai đứa con rồi. Mỗi lần hai vợ chồng về quê, ba mẹ anh cứ nói:

_ Các con làm gì thì làm, cũng nên giành thời gian để sinh một đứa con cho vui cửa vui nhà, để ông bà có cháu nội ẵm bồng, ba mẹ cũng già rồi . Vả lại, càng lớn tuổi càng khó có con hơn, chắc là các con hiểu rõ nhất .

Anh chị biết rất rõ về điều đó, họ có trình độ mà...

Lần này, anh chị đã quyết nuôi con nuôi để lấy phước đức theo lời khuyên của chú bác trong họ tộc.

Anh chị mở lời nhờ cô hộ lý quen biết, làm trong bệnh viện phụ sản, để ý xem có cháu nào bị bỏ rơi, hoặc người ta không có điều kiện nuôi nấng mà sức khỏe tốt tốt thì xin giùm.

Chỉ sau nửa năm, anh chị đã vui mừng đón con. Một bé gái dễ thương, xinh đẹp như một thiên thần Con có mẹ là một sinh viên lầm lỡ bị người yêu bỏ rơi... Tất cả đều không cho biết lý lịch của nhau.

Cháu gái được ông nội đặt tên là HỒNG PHÚC _ Một cái tên đã nói lên tất cả...

Từ đó, căn nhà nhỏ luôn đầy ắp tiếng cười, tiếng trẻ bi bô. Rồi giọng nói nũng nịu, tiếng tập nói "Papa , Mama" rộn rã ... hạnh phúc . Ông bà nội, ngoại cũng vui mừng khôn xiết. Càng lớn, con gái càng dễ thương xinh xắn và rất nghe lời ông bà ba mẹ .

Sinh nhật tuổi thứ ba cho con gái xong, cũng là ngày chị đón nhận tin vui : có thai . Một cái tin vui bất ngờ cho cả gia đình nội ngoại. Mẹ anh mua lễ thắp nhang lên bàn thờ cảm tạ Tổ tiên ông bà...

Chị lâm bồn ở tuổi 39, sinh ra một bé trai kháu khỉnh. Tuy mố đẻ, nhưng chị hồi phục rất nhanh.

Anh mừng vô kể, nhất là cô chị gái Hồng Phúc cứ quẩn quanh bên cạnh em bé không rời. Ông bà nội, ông bà ngoại, cả hai cô nữa đều nói:

_ Thế là gia đình chúng ta đã có cái phúc đức nhận được từ việc nhận con nuôi. Chính cháu gái Hồng Phúc đã mang niềm vui đến cho gia đình mình đó. Cảm tạ ơn trên phù hộ cho cháu gái có cuộc sống vui vẻ nhất .

Ông nội lấy tên Minh Đức, đặt cho thằng cháu nội đích tôn. Vậy là, gia đình PHÚC ĐỨC !
..

Thế rồi...

_ Tránh ra, đừng chạm vào em, biết chưa ?

_ Khóc cái gì, em dậy bây giờ .

_ Đồ ăn hại, không biết tự xúc ăn à.

_ Mày mà la lên một tiếng là tao bỏ ra ngoài đường đấy nha...
Hôm nay anh có việc ở công ty nên đi làm về muộn, lúc 7 giờ tối . Vừa chạy xe vào cổng, nghe tiếng khóc tức tưởi của con gái. Anh xuống xe, phát hiện con nằm bên thềm, cạnh chậu hoa sứ.

Con thều thào :

_ Ba ơi con đói, ba ơi !

Anh ẵm con mà lòng đau quặn thắt. Con gái anh mới hơn bốn tuổi thôi mà ...

Đã từ lâu, anh nghe con nói " Mẹ không thương con nữa", anh cứ ngỡ là vì mẹ bận lo cho em bé nên Hồng Phúc tỵ nạnh ...

Anh nghe bà hàng xóm nói: "vợ anh hay đánh chửi con bé lắm, anh nên xem lại chứ làm vậy không được đâu , mới có con trai đã không thương con gái nữa là sao ...?" ( May mà họ không biết Hồng Phúc là con nuôi_ vì khi anh nhận con rồi chuyển nhà sang quận khác sống ) .

Anh nghe tiếng vợ la lên chát chúa:

_ Mày ra ngoài ngay cho tao, em vừa bú xong mày chọc cho em cười để nôn sữa ra như thế này à, con kia!

_ Đồ lạc loài !
..

Anh không tín vào tai mình nữa .

Anh chỉ nói được một câu:

_ EM ÁC LẮM !

Anh nghẹn ngào, ôm con vào lòng.

Anh quyết định đưa con về cho ba mẹ anh nhờ nuôi nấng, anh muốn con gái Hồng Phúc của anh được yên lành và phát triển bình thường như bao đứa trẻ khác.

Anh sẽ bịa ra một câu chuyện nào đó để ba mẹ hiểu và thông cảm cho anh . Anh tin chắc Hồng Phúc sẽ rất vui và sẽ được ông bà nội thương yêu như những gì con gái anh đã mang đến cho gia đình anh .

Còn vợ anh, anh sẽ khuyên răn để cô ấy hiểu được THẾ NÀO LÀ ĐỨC ĐƯỢC NHẬN TỪ PHÚC ! *

* Còn các bạn, có suy nghĩ gì về câu chuyện này? MinhHằng xin một lời bình chân thành nhất. MinhHằng cảm ơn !

H.M.H ( Sài Gòn ngày nắng nóng)

Như đã dấu yêu! Đưa vợ vào làm xong tất cả các thủ tục, chỉ còn ít phút nữa là phải ra máy bay, anh vẫn lấy cớ chạy ra n...
02/05/2026

Như đã dấu yêu!
Đưa vợ vào làm xong tất cả các thủ tục, chỉ còn ít phút nữa là phải ra máy bay, anh vẫn lấy cớ chạy ra ngoài. Trời mưa như trút nước. Anh dáo dác nhìn khắp bốn xung quanh. Chỉ đến khi xác nhận một lần cuối cùng là chị không tới anh mới thẫn thờ đi vào.

Anh đâu có biết rằng đã mấy tiếng đồng hồ chị nép trong góc cột, nhìn từ lúc vợ chồng anh bước xuống xe taxi, đẩy hành lý qua bảo vệ. Nhìn thấy anh bước đi mà đầu luôn ngoảnh lại kiếm tìm. Nhìn thôi là đủ rồi, gặp nhau để mà làm gì?
Họ quen nhau cũng vào một ngày mưa tầm tã như thế này. Anh đi đám cưới về cũng đúng lúc chị vừa đi hẹn bạn bước ra khỏi khách sạn. Nhìn thấy chị đứng co ro giữa trời mưa gió, anh hạ cửa kính hỏi chị về đâu anh cho đi nhờ. Trông chị cũng tầm ngoài 40, vóc dáng thon thả, nước da trắng hồng. Nhìn sống mũi cao thanh tú của chị anh đoán ngày trẻ chị đẹp lắm. Chị vừa vào xe thì điện thoại vang lên, chị cố gắng nói rất nhỏ nhưng anh nghe thấy hết.
- Tớ đang đi nhờ xe về nhà. Trời mưa to quá không bắt được xe. Ông Dũng nhà tớ đang bận đi gặp bồ cũ. Thì vẫn bà ấy đó, năm nào cũng bay từ Sài Gòn ra Hà Nội 2 lần thăm nhà, rồi tổ chức gặp gỡ bạn cũ. Bạn nói sao? Tớ làm sao ngăn cản được, ông ấy luôn mồm nói là gặp cả đống bạn bè, có làm gì đâu. Họ có quá nhiều kỉ niệm với nhau. Mình là người đến sau cũng nên tôn trọng họ. Tớ không sao đâu.
Chị cười to rồi ngồi im. Anh liếc qua thấy mắt chị như có ngấn nước. Chả bù cho vợ anh, lấy nhau 25 năm rồi mà anh lúc nào cũng cảm thấy như đang sống trong tù. Anh chả có ai mà chị ghen suốt ngày đêm. Lâu lâu chị lên công ty anh đi dạo một vòng qua các phòng ban, để kiểm tra xem có em nhân viên nữ nào mới không, và thể hiện uy quyền của vợ giám đốc. Thư kí của anh toàn là nam. Vợ chồng cãi nhau suốt nhưng chị không sửa đổi. Anh là người rất thương con, muốn êm cửa ấm nhà nên phải nhịn. Có đêm anh thức giấc, bất chợt thấy chị đang ngồi nhìn anh rất hung dữ. Anh còn chưa tỉnh ngủ nên lắp bắp hỏi:
- Em làm sao vậy?
Chị tru tréo:
- Tôi nằm mơ thấy anh chở bồ đi chơi, hai người ôm nhau mà tôi rượt theo không kịp.
Ngày hôm sau anh dỗ dành hết sức chị mới chịu để anh đưa đi khám. Kết luận của bác sĩ rất đáng buồn. Chị có dấu hiệu bệnh tâm thần dạng hoang tưởng. Vì anh đẹp trai, giỏi giang nên chị nghe lời người ngoài lúc nào cũng nghi ngờ chồng mình có bồ. Riết rồi thành tâm bệnh. Hai đứa con lúc ấy mới 16 ,17 tuổi rất buồn. Anh hứa với các con sẽ chăm sóc chị thật chu đáo để các con yên tâm đi du học. Được vài năm thì chị đòi lên chùa cúng vái suốt. Nhiều lúc chị nửa tỉnh, nửa mơ bảo anh thích ai thì cứ lấy, chị sẽ vào chùa ở luôn.
Đã hơn chục năm nay anh cứ sống một cuộc sống không giống ai như vậy. Niềm an ủi duy nhất là hai đứa con học hành giỏi giang, tốt nghiệp xong ở lại Úc làm việc và công ty của anh ngày càng phát triển.
Mưa càng lúc càng lớn, cả một dòng xe kẹt cứng lại giữa đường. Anh với chị có cả một khoảng thời gian dài để nói chuyện với nhau. Chị lấy chồng muộn nên cu lớn mới 14, con gái nhỏ lên 10. Anh hỏi:
- Ngày xưa em kén lắm hả?
Chị cười:
- Tại vì đọc tiểu thuyết nhiều nên cứ chờ bằng được hoàng tử giống như trong truyện "Cánh buồm đỏ thắm" đến, mà chờ mãi không thấy, thế là được xếp vào loại gái già, phải lấy chồng vội anh ạ!
Anh cũng là con mọt sách nên họ say sưa nói về các nhà văn yêu thích. Anh kinh ngạc khi thấy chị rất am hiểu về văn học, âm nhạc, hội hoạ. Chị cũng có một công ty nhỏ, theo lời chị là đủ để nuôi các con.
Khi mưa ngớt, anh đưa chị về đến tận nhà và xin số điện thoại của chị, anh nói rất thật lòng:
- Hôm nay gặp em anh rất vui, vì em có rất nhiều sở thích giống anh. Nếu em đồng ý thì thỉnh thoảng anh mời em đi uống cà phê nhé!
Sau đó mỗi tháng một hoặc 2 lần anh mời chị đi uống cà phê hoặc ăn trưa. Chị nói chuyện rất hóm hỉnh và có duyên. Dần dần anh cảm thấy tình cảm mình dành cho chị không còn đơn thuần nữa. Có lần anh kể hơn 10 năm nay vợ anh bị bệnh, chị buột miệng:
- Em đẻ con bé được mấy tháng chồng em đã cặp bồ rồi, bọn em cũng ly thân từ ngày ấy.
Quen nhau hơn một năm anh ngỏ lời:
- Anh rất quý em Thanh à, chúng mình có thể đi xa hơn được không?
Chị đang vui vẻ cười nói bỗng sựng lại và kiếm cớ ra về.
Ít bữa sau anh nhận được cuộn băng thu bài "Như đã dấu yêu" của nhạc sĩ Đức Huy do chị hát, và một bức thư. Giọng chị rất hay, chị vừa hát vừa khóc
"Nhưng em ước gì mình gặp nhau lúc anh chưa ràng buộc.
Và em chưa thuộc về ai"
Và đây là nguyên văn bức thư của chị
Anh à!
Hơn một năm qua em rất vui khi được làm quen với anh, được nhận từ anh những sự quan tâm chân thành. Là phụ nữ em không thể không cảm nhận những tình cảm của anh, mặc dù em cứ quy ra nó chỉ đơn thuần là tình bạn thôi. Đấy là em tự lừa mình dối người. Em đã rất nhiều lần khóc thầm trong đêm khi nhớ đến ánh mắt say đắm, yêu thương của anh mỗi lần chúng mình gặp gỡ.
Muộn màng hết rồi anh ạ!
Em lấy chồng cho bố mẹ em vui lòng, và suốt mười mấy năm qua em luôn luôn phải chiến đấu với một đống bồ cũ, bồ mới của chồng. Em hận những người đàn bà trơ trẽn luôn tìm đủ mọi cách quyến rũ chồng em, moi tiền của anh ấy (thực ra là tiền em làm ra). Vậy nhưng em vẫn phải duy trì cuộc hôn nhân này, vì chồng em tuy tàn nhẫn với vợ nhưng rất thương các con, và em cố nuốt nước mắt vào trong để các con có đủ cả bố lẫn mẹ. Đã mấy lần em đau đớn chạy về nhà xin bố mẹ cho ly hôn vì em đâu phải tượng gỗ, em cũng thèm khát được có một người chồng chung thủy, yêu thương em hết lòng chứ không phải sống với một người chồng trên danh nghĩa, không hề nhớ ngày sinh của vợ, nhưng rất nhiệt tình tổ chức sinh nhật hoành tráng cho bồ. Bố mẹ em lúc thì van lơn, lúc lại đay nghiến dứt khoát không cho em ly hôn vì "dòng họ nhà mình từ trước đến giờ không có người nào ly hôn cả". Em cứ sống vật vờ lấy công việc và các con làm nguồn vui, cho đến khi gặp anh. Anh à! em tiếc lắm. Nếu như ngày xưa em được gặp anh, thì chắc chắn chúng mình sẽ có một cuộc hôn nhân rất hạnh phúc. Nhưng đấy chỉ là "Nếu như" thôi.
Vợ anh, chị ấy bị bệnh cũng vì yêu anh quá (điều mà em không có được trong cuộc hôn nhân của mình). Vì vậy em không thể vì bất hạnh mà đi cướp chồng người khác, giống như những người đàn bà của chồng em.
Mình không nên gặp nhau nữa anh ạ!
Em xin cảm ơn anh vì tất cả.
Đọc xong bức thư của chị, anh cảm thấy người như bị rút hết sức lực.
Hạnh phúc giống như một giấc mơ đẹp, vĩnh viễn không bao giờ gặp lại được nữa.
Vài tháng sau anh thu xếp công việc, tìm người quản lý giỏi rồi đưa vợ sang sống với các con.
Trước khi đi, anh nhắn tin muốn được nhìn thấy chị một lần cuối cùng.
Chị đến, nấp sau cột, nhìn từ lúc anh đỡ vợ xuống xe, nhìn anh vừa đẩy xe hành lý, vừa ngoái về sau, nhìn anh làm thủ tục xong lại chạy dáo dác ra ngoài. Nước mắt giàn giụa, chị lẩm bẩm "Anh đi may mắn nhé!"

Tác giả: Chu Thị Hồng Hạnh
( Mượn tựa đề bài hát của Nhạc sĩ Đức Huy)
Bài và ảnh sưu tầm

Con ruồi nhỏ! Con ruồi nhỏ, nhỏ xíu. Vậy mà cái nhỏ xíu đó đôi khi lại là nguyên nhân của những việc tày đình.Rất có thể...
02/05/2026

Con ruồi nhỏ!
Con ruồi nhỏ, nhỏ xíu. Vậy mà cái nhỏ xíu đó đôi khi lại là nguyên nhân của những việc tày đình.

Rất có thể hai vợ chồng đâm đơn ra tòa ly dị nhau chỉ bởi một con ruồi. Ai mà lường trước được những việc thần kỳ đó!
Tôi ốm.
Điều đó vẫn thỉnh thoảng xảy ra cho những người khỏe mạnh. Và vợ tôi pha cho tôi một ly sữa. Tôi nốc một hơi cạn đến nửa ly và phát hiện ra trong ly có một con ruồi. Con ruồi đen bập bềnh trong ly sữa trắng, "đẹp" kinh khủng!
Thế là mọi chuyện bắt đầu.
Tôi vốn rất kỵ ruồi, cũng như gián, chuột, nói chung là kỵ tất thảy các thứ dơ bẩn đó. Tối đang nằm mà nghe tiếng chuột bò sột soạt trong bếp là tôi không tài nào nhắm mắt được. Thế nào tôi cũng vùng dậy lùng sục, đuổi đánh cho kỳ được. Bằng không thì cứ gọi là thức trắng đêm.
Vậy mà bây giờ, một trong những thứ tôi sợ nhất lại nhảy tót vào ly sữa tôi đang uống, và đã uống, nói trắng ra là nhảy tót vào mồm tôi. Biết đâu ngoài con ruồi chết tiệt trong ly kia, tôi lại chẳng đã nuốt một con khác vào bụng. Mới nghĩ đến đó, tôi đã phát nôn.
Thấy tôi khạc nhổ luôn mồm, vợ tôi bước lại, lo lắng hỏi:
- Sao vậy anh?
Tôi hất đầu về phía ly sữa đặt trên bàn:
- Có người chết trôi kia kìa!
Vợ tôi cầm ly sữa lên:
- Chết rồi! Ở đâu vậy cà?
- Còn ở đâu ra nữa! - Tôi nhấm nhẳng - Chứ không phải em nhặt con ruồi bỏ vào ly cho anh à!
Vợ tôi nhăn mặt:
- Anh đừng có nói oan cho em! Chắc là nó mới sa vào!
- Hừ, mới sa hay sa từ hồi nào, có trời mà biết!
Vì tôi đang ốm nên vợ tôi không muốn cãi cọ, cô ta nhận lỗi:
- Chắc là do em bất cẩn. Thôi để em pha cho anh ly khác.
Tôi vẫn chưa nguôi giận:
- Em có pha ly khác thì anh cũng đã nuốt con ruồi vào bụng rồi!
Vợ tôi trố mắt:
- Nó còn trong ly kia mà!
- Nhưng mà có tới hai con lận. Anh uống một con rồi.
- Anh thấy sao anh còn uống?
- Ai mà thấy!
- Không thấy sao anh biết có hai con?
Tôi tặc lưỡi:
- Sao lại không biết? Uống vô khỏi cổ họng, nghe nó cộm cộm là biết liền.
Vợ tôi bán tính bán nghi. Nhưng vì tôi đang ốm, một lần nữa cô ta sẵn sàng nhận khuyết điểm:
- Thôi, lỗi là do em bất cẩn! Để em...
Tôi là tôi chúa ghét cái kiểu nhận lỗi dễ dàng như vậy. Do đó, tôi nóng nảy cắt ngang:
- Hừ, bất cẩn, bất cẩn! Sao mà em cứ bất cẩn cả đời vậy?
Vợ tôi giật mình:
- Anh bảo sao? Em làm gì mà anh gọi là bất cẩn cả đời?
- Chứ không phải sao?
- Không phải!
À, lại còn bướng bỉnh! Tôi nheo mắt:
- Chứ hôm trước ai ủi cháy cái quần của anh?
- Thì có làm phải có sai sót chứ? Anh giỏi sao anh chẳng ủi lấy mà cứ đùn cho em!
- Ái chà chà, cô nói với chồng cô bằng cái giọng như thế hả? Cô nói với người ốm như thế hả?
Cô bảo tôi lười chảy thây chứ gì? Cô so sánh tôi với khúc gỗ phải không? Ái chà chà...
Thấy tôi kết tội ghê quá, vợ tôi hoang mang:
- Em đâu có nói vậy!
- Không nói thì cũng như nói! Cô tưởng cô giỏi lắm phỏng? Thế tháng vừa rồi ai làm cháy một lúc hai cái bóng đèn, tháng trước nữa ai phơi quần áo bị đánh cắp mà không hay? Cô trả lời xem!
Vợ tôi nhún vai:
- Anh lôi những chuyện cổ tích ấy ra làm gì? Hừ, anh làm như anh không bất cẩn bao giờ vậy! Anh có muốn tôi kể ra không? Tháng trước ai mở vòi nước quên tắt để cho nước chảy ngập nhà? Anh hay tôi? Rồi trước đó nữa, ai làm mất chìa khóa tủ, phải cạy cửa ra mới lấy được đồ đạc?
Tôi khoát tay:
- Nhưng đó là những chuyện nhỏ nhặt! Còn cô, năm ngoái cô lấy mấy triệu cho bạn bè mượn bị nó gạt mất, sao cô không kể luôn ra?
- Chứ còn anh, sao anh không kể chuyện anh đi coi đá gà bị mất xe? Rồi năm ngoái, ai nhậu xỉn bị giật mất điện thoại?
Cứ như thế, như có ma xui quỉ khiến, hai vợ chồng thi nhau lôi tuột những chuyện đời xửa đời xưa của nhau ra và thay nhau lên án đối phương, không làm sao dừng lại được. Tôi quên phắt là tôi đang ốm. Vợ tôi cũng vậy. Chúng tôi mải mê vận dụng trí nhớ vào việc lùng sục những khuyết điểm tầng tầng lớp lớp của nhau. Và thật lạ lùng, có những chuyện tưởng đã chìm lấp từ lâu dưới bụi thời gian, tưởng không tài nào nhớ nổi, thế mà bây giờ chúng lại hiện về rõ mồn một và chen nhau tuôn ra cửa miệng. Từ việc tôi ngủ quên tắt tv đến việc vợ tôi mua phải cá ươn, từ việc tôi bỏ đi chơi ba ngày liền không về nhà đến việc vợ tôi đi dự sinh nhật bạn đến mười hai giờ khuya v.v..., chúng tôi thẳng tay quậy đục ngầu quá khứ của nhau và vẽ lên trước mặt mình một bức tranh khủng khiếp về đối tượng.
Trời ơi! Thế mà trước nay tôi vẫn sống chung với con người tệ hại đó! Thật không thể tưởng tượng nổi! Tôi cay đắng nhủ thầm và bùng dậy quyết tâm phá vỡ cuộc sống đen tối đó. Tôi đập tay xuống bàn, kết thúc cuộc tranh cãi:
- Thôi, tra khảo hành hạ nhau thế đủ rồi! Tóm lại là tôi hiểu rằng tôi không thể sống chung với cô được nữa! Tôi ngán đến tận cổ rồi!
Vợ tôi lạnh lùng:
- Tùy anh!
Câu đáp cộc lốc của vợ không khác gì dầu đổ vào lửa. Tôi nghiến răng:
- Được rồi! Cô chờ đấy! Tôi làm đơn xin ly hôn ngay bây giờ!
Tôi lập tức ngồi vào bàn và bắt đầu viết đơn. Ngòi bút chạy nhoáng nhoàng trên giấy với tốc độ 100km/giờ.
Viết và ký tên mình xong, tôi đẩy tờ đơn đến trước mặt vợ. Cô ta cầm bút ký rẹt một cái, thậm chí không thèm liếc qua xem tờ đơn viết những gì.
Thế là xong! Tôi tặc lưỡi và thở ra, không hiểu là thở phào hay thở dài. Cuộc đời cứ như xi-nê-ma, nhưng biết làm thế nào được!
Ký tên xong, vợ tôi đứng lên và cầm lấy ly sữa.
- Cô định làm gì đấy?
- Đem đổ đi chứ làm gì!
- Không được! Để ly sữa đấy cho tôi! Tôi phải vớt con ruồi ra, gói lại, đem đến tòa án làm bằng cớ!
Đặt ly sữa xuống bàn, vợ tôi lẳng lặng đi vào phòng ngủ, đóng sập cửa lại. Trong khi đó, tôi hì hục lấy muỗng vớt con ruồi ra.
Tôi ngắm con ruồi nằm bẹp dí trên đầu muỗng và có cảm giác là lạ. Tôi đưa con ruồi lên sát mắt, lấy tay khảy nhẹ và điếng hồn nhận ra đó là một mẩu lá trà.
con ruồi
truyện ngắn: nguyễn nhật ánh.

Lỡ rồi cưới thôi ..Cách đây vài năm. Nhân nhà có đám giỗ lớn, vừa cúng cấp xong, mấy chị quây quần ngồi lại. Đang uống r...
02/05/2026

Lỡ rồi cưới thôi ..
Cách đây vài năm. Nhân nhà có đám giỗ lớn, vừa cúng cấp xong, mấy chị quây quần ngồi lại. Đang uống rượu thì chị Hạnh nói :
- Tao chuẩn bị cưới dâu cho thằng Rớt. Vài bữa nữa chuẩn bị xe, hay vé máy bay đi thăm nhà gái, đánh nhanh thôi thời gian bận quá, mà chỉ tổ chức nhà gái, nhà trai vài mân gọn nhẹ. Chứ nhà đang có tang, toàn tang lớn mà Rớt mới thi tốt nghiệp xong, lấy sớm quá cả hai đang đi học.
- Ủa em nhớ thằng Rớt khoảng 18 tuổi chứ mấy, mẹ mới làm lễ trưởng thành mà chị. Vậy yêu ai vậy chị…
- Nó đi chơi bạn bè sau thi xong thì về nói chị, con bé người yêu học cao đẳng có bầu, nhưng không biết làm sao ?
- À vậy con bé vợ chồng em gặp hai đứa ở Vũng Tàu phải không? Thấy con bé phải lớn hơn thằng này …
- Tất nhiên hơn 2-3 tuổi mà, nhưng tụi nhỏ dễ dãi nhỉ, quen nhau là đã lên giường rồi có bầu lở dở các học hành …
Chị Ba :
- Thôi đi cưới về làm công nhân thôi, nếu có trí thì học tiếp, lỗi tại vợ chồng cô con trai lớn phải mua sách giới tính, ba phải chỉnh cho con trai biết phải làm gì, ba cái giới tính ba phải chỉ bảo con trai chứ … Lỡ rồi thì cưới …
Hẹn hò tới thứ bảy bay ra để gặp nhà gái nhanh vì bụng bầu ba tháng mới nói chị, nhà cũng nghèo tít miền trung du, ra ngoài đó phải mượn xe cộ lên. Nhà gái chỉ có bà mẹ, nghe nói chồng theo gái ở xóm bên từ khi đứa thứ hai là gái ra đời, nay cũng lập đật chạy về, ngồi phán, dạy nhà trai …
Chị Hạnh thẳng tính nói :
- Theo như giới thiệu thì anh không có quyền hành gì trong cái nhà này cả, đây là nhà bà ngoại con bé, vợ cũ không được con trai nên anh đã ly hôn đời tám hoách rồi. 20 năm nay đã không đoán hoài mẹ con nó vậy nên không có lý do ngồi ở đây, đứa con gái đầu lấy chồng nghèo không có mặt anh thì đứa hai cũng không nên có!
Ông ta nói um cả lên, giọng trịnh thượng :
- Dù sao tôi cũng là bố nó, tôi có quyền, nó là con tôi, tuy tôi không nuôi chúng nó nhưng vì chúng nó nghe mẹ nó nên cứ 18-19 tuổi là đún đởn chồng con, hệt như mẹ nó …
Chị Hạnh không vừa đốp luôn :
- Anh nói là cha nó. Vậy anh là thằng đàn ông khốn nạn, dùng lời lừa đảo con gái họ, rồi trấn ngựa truy phong, để hôm nay mạt sát họ, anh hèn lắm không đáng làm thông gia nhà tôi …
Quay lại mẹ con bé, chị Hạnh nói :
- Tôi ra gặp chị, bàn với chị đi xem ngày nào đám cưới, đám hỏi luôn trong nhà rồi tôi rước dâu vào Nam, chứ xa xôi, công việc bận nên làm gọn nhẹ
Cậu em ruột của mẹ con bé nói:
- Thôi thì bên nhà tính ngày nào làm được thì chúng tôi làm vài mân mời họ hàng ruột cháu tiễn cháu về nhà chồng cho chị tôi đỡ tủi thân …
Sau thì nghe cậu mợ nói lại đứa con gái đầu cũng 20 tuổi theo người ta về làm dâu, nhà bên ấy cũng không cưới, ở bên kia cũng khổ lắm, mẹ chồng cay nghiệp cứ nhè chửi riết róc cho suốt vì hoàn cảnh chứ phụ nữ nông thôn khổ lắm.
Chị Hạnh hỏi thăm và nói chuyện vài người chị quyết định đầu tháng đám cưới, chị đưa tiền cho hai chị em đặt khoảng 30-50 bàn làm to luôn, dù sao cô chị đã không được cưới, thì cô em chị làm hoành tráng luôn.
Gặp mặt và cách nhau đúng 20 ngày, nhưng chị Hạnh cùng mẹ cháu đặt cỗ cưới và sắm sửa… … Thời gian chỉ trong 3-4 ngày thì chị nói bà mẹ,:
- Cưới xong em vào Sài Gòn ở với cháu, chứ ngoài này chị em thương nhau thiệt chẳng lẽ cứ ở góc nhà mãi, làm ruộng thì thấp khớp … Nên rước dâu là em ôm quần áo theo con vào trong tôi.
- Chi à! Lệ làng con gái lấy chồng mẹ không được đi theo …
- Tôi có nói đi chung chuyến đâu, em đi xe sau, bay vào cùng ngày nhưng chuyến sau,… Cứ vậy đi .
- Đám cưới bây giờ đơn giản đặt hết, tiền bạc em đừng lo, để mẹ con em đỡ tủi thân và cũng để nhà bố cũ nó khỏi khinh nhà mình, họ lấy đó là thú vui vùi dập phụ nữ …
Đến ngày cưới đúng là làm khá lớn, không mời bên nhà nội cũ, nhà trai chạy về 6 xe hơi chung vui, cũng đủ lễ nghĩa, nó chung đặt dịch vụ hết trọn gói .
Hai hôm sau vợ chồng cậu tiễn cháu về nhà chồng, mẹ vợ đi chuyến sau …
Vào Sài Gòn vì nhà có tang lớn nên chỉ mời khách VIP và trong gia đình.
Nhìn đứa con trai mới 18 tuổi khoác áo chú rể, cô dâu 20 tuổi,bé nhỏ xanh sao vì thai hành cũng thương thiệt …
Sau đám cưới chị cho hai đứa ở riêng phía bên kia là phòng mẹ của con dâu, ăn uống trong nhà lo, trên ấy cũng có bếp nhỏ để tùy hai đứa tự lo, nhà có thanh máy …
Bà mẹ mới ngoài 40 cũng luôn tay luôn chân, dù nhà có giúp việc, nhưng chị nói cấm giúp việc sai việc hay nhà sui gia việc gì …
Con dâu gần sinh chị chuyển ra căn hộ mới mua của con gái chị cho chúng ở riêng, tiền anh chị chu cấp đủ sống, miễn sao hai đứa phải học xong có cái bằng đã, may có bà mẹ vợ chăm lo hết …
Anh chị đi làm suốt ngày. Nên ngày nào cũng điện hỏi thăm một chút, mẹ vợ lo trọn gói, thỉnh thoảng biếu vài triệu để bà có tiền thích gì thì mua, có khó khăn gì chị gái của con trai chị đến lo cùng .
Chị Hạnh nhìn con dâu gày gò, ốm yếu cũng rất xót nên cả nhà ra sức tẩm bổ, chị đưa giúp việc sang để nấu ăn giúp, thiệt ra thông gia nhà chị chỉ biết nấu đơn giản thôi …
Sau thì đem cả vợ chồng chị gái vào nhưng ở Long An là khu công nghiệp, để bà sui không ngóng ra bắc.
Con dâu cũng siêng năng chịu khó, anh chị sợ thằng Rớt tính nó hay tao bà, nhiều khi chưa nghĩ thấu đáo, mải chơi như thời chưa vợ … Khổ con lấy vợ sớm cũng khổ ba mẹ …
Các chị lại cười, chị Ba đem đồ ăn ra nói :
- Thôi Hạnh cho con dâu học liên thông đại học Kế toán đi để nó về làm trong công ty luôn, con gái Bắc chịu thương, chịu khó mà cũng nhẫn nhịn, cứ tốt với tụi nó là được rồi, miễn tụi này đừng can thiệt sâu vào chuyện riêng chúng nó ! Cháu nội dễ thương thế .
- Ừ! Chồng tui chết mê đứa cháu gái, đi đâu cũng mua đồ chơi, váy sống cho cháu nội, mọi sự chi tiêu cho hai đứa ông thầu hết … Hồi dịch ở nhà ông cứ ôm cháu ngủ, con trai chị cứ trêu ba nó nghiện cháu.
Đợt vừa rồi nghe ông bố vợ đòi con rể mua vé để vào thăm, thằng Rớt nói ngay không thăm nuôi gì cả…
- Thôi nếu ông có lòng thì ông tự vào …
Thôi đừng làm khổ tụi nhỏ trong này. Bố gì loại này …
Vừa lúc ấy có điện thoại, mặt chị tươi như hoa chị mở loa ngoài cho nghe tiếng cháu nội bị bô méc tội ba nó ngủ giờ chưa dậy vì tối xem bóng đá …

Sưu tầm

Address

36 Ngõ 165 Phố Chùa Bộc, Quận Đống Đa
Hanoi
10000

Opening Hours

Monday 08:00 - 12:00
14:00 - 18:00
Tuesday 08:00 - 12:00
14:00 - 18:00
Wednesday 08:00 - 12:00
14:00 - 18:00
Thursday 08:00 - 12:00
14:00 - 18:00
Friday 08:00 - 12:00
14:00 - 18:00
Saturday 08:00 - 12:00
14:00 - 17:30

Telephone

+84978491908

Website

http://dongytruongxuan.vn/

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Công Ty Cổ Phần Đông Y Trường Xuân posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Công Ty Cổ Phần Đông Y Trường Xuân:

Share