Công Ty Cổ Phần Đông Y Trường Xuân

Công Ty Cổ Phần Đông Y Trường Xuân Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Công Ty Cổ Phần Đông Y Trường Xuân, Medical and health, 36 ngõ 165 phố Chùa Bộc, quận Đống Đa, Hanoi.

CÔNG TY CỔ PHẦN ĐÔNG Y TRƯỜNG XUÂN
TƯ VẤN CHẨN TRỊ Y HỌC CỔ TRUYỀN
PHÂN PHỐI TRÀ THẢO DƯỢC- THUỐC NAM- THUỐC BẮC
LƯƠNG Y NGUYỄN THỊ TUYỂN
HOTLINE | ZALO: 0978.491.908
36 NGÕ 165, PHỐ CHÙA BỘC, QUẬN ĐỐNG ĐA, HÀ NỘI
WEBSITE: WWW.THAODUOCQUY.VN Chuyên cung cấp trà thảo dược, dược liệu và thảo được quý hiếm như: Hoa tam thất, củ tam thất, trà giảo cổ lam, nấm linh chi, rễ mật nhân, ama kông, hà thủ ô, chè vằng, chè đắng, chè dây, kim tiền thảo, cà gai leo, diệp hạ châu, lá tắm thuốc người dao đỏ, bột nghệ, tinh bột nghệ, trái nhàu, khổ quả rừng khô, cây mật gấu, cây lá gan, sâu chít, dâm dương hoắc, nhục thung dung, chuối hột rừng..v..v..

GAN ĐANG KÊU CỨU? Đừng để quá muộn! 🚨Cuộc sống hiện đại với những bữa tiệc tùng, áp lực công việc, thức khuya, ăn uống t...
05/03/2026

GAN ĐANG KÊU CỨU? Đừng để quá muộn! 🚨
Cuộc sống hiện đại với những bữa tiệc tùng, áp lực công việc, thức khuya, ăn uống thất thường... đang khiến lá gan của bạn phải làm việc quá tải mỗi ngày. Bạn có đang gặp phải:
❌ Mệt mỏi, uể oải dù đã ngủ đủ giấc?
❌ Nóng trong người, nổi mụn, mẩn ngứa?
❌ Ăn không ngon, khó tiêu, hơi thở có mùi?
Đó chính là những dấu hiệu gan bạn đang bị tổn thương và cần được "giải cứu" ngay lập tức! 🆘
Đừng lo lắng! Trà Giải Độc Gan Trường Xuân chính là giải pháp an toàn, hiệu quả từ thiên nhiên dành cho bạn. Với sự kết hợp tinh túy của Cà g*i leo, Atiso, Diệp hạ châu, Xạ đen và nhiều thảo dược quý khác, Trà Trường Xuân giúp:
✅ Bổ gan, lợi mật, thanh nhiệt, giải độc.
✅ Tăng cường chức năng gan, bảo vệ tế bào gan.
✅ Hỗ trợ điều trị men gan cao, gan nhiễm mỡ, viêm gan, xơ gan.
Sản phẩm dạng trà túi lọc tiện lợi, chỉ cần hãm nước sôi là dùng được ngay. Hãy để Trà Giải Độc Gan Trường Xuân đồng hành cùng bạn trên hành trình bảo vệ lá gan khỏe mạnh! 💪
Ưu đãi đặc biệt:
👉 Chỉ 200.000đ cho 1 gói (dùng 15 ngày)
👉 Combo 2 gói chỉ 340.000đ (tiết kiệm 60.000đ!)
Xem chi tiết và đặt hàng tại: https://thaoduocquy.vn/productView_519__1119.html
Liên hệ tư vấn (Zalo):
📞 Lương y Nguyễn Thị Tuyển: 0978 491 908
📞 Lương y Bùi Mạnh Toàn: 0984 795 198
*ileo

cảm ơn cẩn thận ghê 🤣
05/03/2026

cảm ơn cẩn thận ghê 🤣

Ông 95 và Bà 93 tuổi.Họ đã ở bên nhau 72 năm 💖Chúc mừng ông bà!💖💖
05/03/2026

Ông 95 và Bà 93 tuổi.Họ đã ở bên nhau 72 năm 💖Chúc mừng ông bà!💖💖

Cầm kết quả xét nghiệm trên tay mà viện trưởng Hòa muốn hét thật to cho cả thế giới cùng nghe, vì kết quả ADN của Khải t...
05/03/2026

Cầm kết quả xét nghiệm trên tay mà viện trưởng Hòa muốn hét thật to cho cả thế giới cùng nghe, vì kết quả ADN của Khải trùng khớp với Thanh Yến mối quan hệ anh em cùng huyết thống. Bác sỹ không hình dung được nếu Khải biết tin này thì sẽ như thế nào vì ngày xưa anh rất yêu Thanh Yến, ông trời thật khéo trêu đùa, anh định lấy điện thoại gọi cho Khải thì cậu ta đã gọi tới:
– Alo, có kết quả chưa? Cậu làm nhanh lên nhé, mình sốt ruột quá…
– Kết quả có được đâu mà hối…
– Ông nói sao? Tôi nhóm máu O trùng với Yến mà…
– Vẫn không được…à ba cậu có khỏe không?
– Ba mình vẫn đẹp lão lắm, có thể lấy thêm được mấy vợ nữa ấy chứ…- Khải cười
– Cho mình số điện thoại của ông được không?
– Được chứ? Nhưng để làm gì thì phải giải thích rõ…
– Xin ông truyền cho kinh nghiệm tán gái haha…
– Cậu lo mà giữ cái đầu, toàn ăn nói linh tinh…
– Chiều họp xong mình sẽ ghé bệnh viện thăm mẹ con cô ấy…- Nói xong thì Khải cúp máy làm bác sỹ Hòa cụt hứng…
Theo số điện thoại của Khải đưa, Bác sỹ Hòa gọi điện cho Bố của Khải nhưng không nghe máy, chỉ 10 phút sau một số máy lạ gọi đến cho anh:
– Alo, tôi là Quốc Việt đây…
– Cháu chào Bác ạ, Cháu là Hòa bạn của Khải con trai Bác, cháu gọi cho bác từ bệnh viện X…
– Ờ ờ,…có việc gì không cháu?
– Dạ, cháu muốn gặp Bác một chút được không ạ?
– Thằng Khải lại gây chuyện gì rồi đúng không?
– Dạ không, nhưng có một vấn đề cháu xin ý kiến trước vì liên quan đến chuyện riêng của bác…
– Nghe bác sỹ nói liên quan đến chuyện riêng ông Việt thay đổi ngay thái độ, ông hẹn bác sỹ Hòa ở quán café bên hông công ty, mặc dù tuổi đã trên 60 nhưng ông Việt nhìn vẫn còn phong độ lắm. Hai người ngồi đối diện nhau trong một bàn khuất sau chậu cây kiểng, thấy bác sỹ Hòa cứ nhìn mình, ông lên tiếng trước:
– Có chuyện gì liên quan đến bác thì cháu nói?
– Bác có một đứa con riêng đúng không ạ?
– Ai? Con riêng nào? căn cứ vào đâu mà cháu nói như thế? Việc này bác hoàn toàn không biết, nếu có con thì bác phải đi tìm rồi chứ…
– Lấy trong cặp ra tờ kết quả xét nghiệm ADN giữa Khải và Thanh Yến, mặt ông Việt chuyển từ hồng sang tái xanh, miệng ông lắp bắp:
– Thanh Yến – Thanh Hà…có phải con của nàng không?
Chờ cho ông Việt bớt xúc động, bác sỹ Hòa kể cho ông Việt nghe về hoàn cảnh và bệnh tình của mẹ con Yến, không chờ anh nói hết, ông vội đứng dậy kêu bác sỹ đưa ông đến gặp mấy mẹ con làm bác sỹ Hòa lúng túng:
– Xin bác hãy bình tĩnh ạ, việc này chỉ mình cháu biết chứ ngay cả Khải và cô ấy đều chưa biết…
– Cần gì chúng nó phải biết, phải cứu con gái bác ngay, không thể để chậm trễ được…
– Dạ, nếu vậy cháu phải báo cho cậu Khải biết, còn nếu bệnh nhân Yến không đồng ý thì cũng không tiến hành được đâu ạ…
– Chợt nhớ ra việc bác sỹ Hòa kể cháu Thắng bị bạo hành, ông nổi giận: Thằng nào con nào dám động đến cháu ngoại của ông thì nó tới số rồi…
– Dạ, việc này cháu không biết bên công an họ xử lý như thế nào ạ…
Anh chưa nói dứt câu thì ông Việt lấy điện thoại gọi luôn cho giám đốc công an thành phố:
– Anh giải quyết dứt điểm kẻ đã bạo hành cháu ngoại của tôi, trị thật nặng vào…
– Ông vừa nói cái gì thế hả? cái đầu của chủ tịch đâu rồi, ông chỉ có thằng Khải là con trai thì lấy đâu ra cháu ngoại chứ? Tôi cũng chưa nghe cấp dưới báo cáo vụ bạo hành nào cả, ông có thể nói rõ hơn được không?
– Chiều tôi ghé ông…
Đúng lúc này thì Khải gọi điện cho bác sỹ Hòa, sau khi họp xong anh đến bệnh viện nhưng phòng bác sỹ đóng cửa.
– Ông Việt nói bác sỹ hẹn Khải ở đó chờ rồi hai người ra xe quay về bệnh viện.
Khải ngạc nhiên khi thấy bác sỹ Hòa đi cùng ba mình, hóa ra bác sỹ xin anh số điện thoại của Ba là có việc gì đây, nhìn vẻ mặt của Ba hết sức nghiêm khắc làm Khải hơi bất an, không hiểu cậu Hòa này nói những gì với ba mà nhìn vẻ mặt hình sự quá, anh lí nhí chào Ba
– Con chào Ba, ba cũng đến bệnh viện có việc gì ạ…
– Con vào đây….Miệng nói nhưng chân ông đã bước vào giữa phòng, không chờ bác sỹ Hòa phải mời, ông ngồi luôn xuống ghế…
– Khải cứ đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, anh nhìn Hòa như muốn hỏi nhưng chỉ thấy bác sỹ lắc đầu, khi ba người đã ngồi yên vị, ông Việt yêu cầu bác sỹ Hòa đóng cửa phòng lại và không tiếp bất cứ một ai rồi ông bắt đầu nói…
… Như một thước phim quay chậm, ông Việt kể cho Khải và Bác sỹ Hòa nghe về mối tình đầu tiên với bà Thanh Hà, hồi đó hai người yêu nhau thắm thiết, nhưng cũng chỉ vì không môn đăng hộ đối mà mẹ ông Việt cương quyết ngăn cấm, nhưng ông Việt vẫn cố gắng bảo vệ người yêu, thế rồi không biết bằng cách nào mà bỗng dưng bà Hà biến mất không để lại dấu vết, ông Việt buồn chán một thời gian dài, sau đành nghe theo sự sắp đặt của gia đình cưới vợ là mẹ Khải bây giờ, mặc dù không có tình yêu nhưng vợ ông bản chất cũng hiền lành nên gia đình cũng yên ổn, do sức khỏe của bà yếu nên chỉ sinh mình Khải rồi không sinh thêm người con nào nữa.
Hai năm sau, khi Khải được gần một tuổi thì vô tình ông gặp lại bà Hà, lúc đó ông mới biết mọi chuyện chia rẽ hai người đều do mẹ ông sắp đặt, lúc đó bà Hà cũng được mai mối quen ông Hải là Ba của Thanh Yến bây giờ, hai bên gia đình chuẩn bị làm đám cưới cho hai người, gặp lại nhau biết bao điều muốn nói, nhưng bây giờ một người đã có vợ con còn một người cũng sắp tổ chức cưới, thật là một mối tình oan trái mà không có lối thoát.
Lại một lần nữa mẹ ông Việt phát hiện ra hai người đã gặp nhau nên lại ra tay, bà cho người gặp cảnh cáo bà Thanh Hà đồng thời gây áp lực với ông Việt, đám cưới được tổ chức trong nước mắt và sự đau khổ tột cùng của ông Việt, sau khi cưới, bà Hà theo chồng về quê sinh sống, từ đó hai người hoàn toàn bặt tin nhau…
Nghe Ba kể chuyện nhưng vì chưa biết mình và Thanh Yến cùng huyết thống nên Khải không hiểu gì cả, ngay anh cũng không biết ba đang kể câu chuyện tình yêu của ông với mục đích gì, khi ba anh kết thúc câu chuyện thì anh quay sang nhìn ba định hỏi, nhưng thấy khuôn mặt ông đẫm nước mắt, anh lấy làm lạ liền hỏi:
– Có chuyện gì không Ba, chuyện quá khứ cách đây mấy chục năm rồi, ai mà chẳng trải qua một vài mối tình…
– Cậu nghe mình nói, bà Thanh Hà chính là mẹ ruột của Thanh Yến đó…- Bác sỹ Hòa lên tiếng…
– Cái gì? Nếu như vậy thì sao? Chẳng qua là một mối liên quan giữa ba mình với mẹ cô ấy thôi, hơn nữa mẹ cô ấy cũng qua đời lâu rồi, đừng nhắc lại làm gì, việc bây giờ cần làm là tìm phương pháp chữa bệnh cho cô ấy…Vẫn gương mặt đầm đìa nước mắt, ông Việt nhìn con trai và nói giọng nghẹn ngào vì xúc động:
– Thanh Yến chính là em gái của con…
Không thể tin những điều vừa nghe, Khải ngạc nhiên lẫn tò mò, anh quay sang ôm lấy hai vai của ông Việt hỏi dồn:
– Ba vừa nói cái gì? Tại sao cô ấy lại là em của con?
– Cậu bình tĩnh đi, vì kết quả xét nghiệm giữa cậu với cô ấy có kết quả cùng huyết thống anh em, nên mình mới hỏi Ba của cậu và biết được câu chuyện này…Khải ôm đầu, Bởi Thanh Yến là cô gái anh thầm thương trộm nhớ không thể là em gái được, ông trời thật khéo trêu đùa cho anh gặp cảnh trớ trêu này, may mà hồi đó cô ấy đã có người yêu là Lê Minh, nếu không thì biết đâu hai anh em ruột lại yêu nhau…
– Ba có con riêng bên ngoài mà tại sao Ba không nói? Hơn nữa Ba cũng không có trách nhiệm…
– Ba hoàn toàn không biết bà ấy có thai, hồi đó bà nội con làm dữ lắm, còn dọa nếu ba vẫn cố tình tìm cách liên lạc với bà Hà thì bà nội sẽ giết bà ấy, chính vì vậy mà Ba đành chấp nhận trong đau khổ, chỉ cầu nguyện mong cho bà ấy gặp được người tốt và sống hạnh phúc mà thôi…
– Đúng là quả đất tròn – bác sỹ Hòa nói thêm vào…
Khải vẫn lặng im không nói gì, bởi trong đầu anh biết bao cảm xúc lẫn lộn, anh nên buồn hay vui đây khi người anh yêu lại bỗng dưng trở thành em gái? Không gian trong căn phòng bỗng tĩnh lặng bởi mỗi người đang theo đuổi những suy nghĩ khác nhau, bỗng tiếng chuông điện thoại trong phòng viện trưởng xóa tan không gian tĩnh lặng, bác sỹ Hòa cầm điện thoại lên nghe:
– Alo, tôi nghe…
– Cấp cứu bệnh nhân Thanh Yến gấp viện trưởng ơi…
– Chuyển bệnh nhân lên phòng cấp cứu ngay…- ông Hòa trả lời gấp rút
– Nhưng còn thằng bé, cũng không có người nhà ở đây…
– Tôi nói chuyển bệnh nhân Thanh Yến lên phòng cấp cứu ngay, cô nghe rõ chưa?
Không kịp giải thích cho ông Việt và Trần Khải, bác sỹ Hòa vội vớ lấy chiếc áo blu trắng treo trên móc rồi vừa đi vừa mặc, chỉ có ông Việt là chưa hiểu còn Khải đã biết được việc gì đang xảy ra, anh vội nhanh chân chạy theo bác sỹ, lúc đến phòng cấp cứu thì bác sỹ Hòa chỉ kịp quay lại nói với Khải:
– Giao thằng bé Thắng cho ba cậu, còn cậu theo tôi, nhanh lên…
Khi Thanh Yến được nhanh chóng đẩy vào phòng, các bác sỹ hối hả khẩn trương, lúc này Khải cũng nói vội với ông Việt:
– Thanh Yến trở nặng đang được đẩy vào phòng cấp cứu, còn bé Thắng đang ở phòng điều trị, ba giúp con điện cho vợ con đến chăm sóc bé, con phải vào phòng truyền máu cứu cô ấy…
– Phải cứu bằng được nha con, bằng mọi cách, cho dù phải tốn bao nhiêu tiền…- ông lại xúc động…
– Ba yên tâm…
Chỉ kịp nói vội vài câu là Khải đi theo bác sỹ vào phòng, Bác sỹ Hòa cùng ekip các bác sỹ nhanh chóng hội chẩn để đưa ra quyết định nhanh nhất, rất may Khải có cùng huyết thống nên việc cho máu hoặc cho gan để ghép cũng đều thuận lợi,…
Nghe Ba chồng gọi điện thoại, Thùy Dung vội vàng nghe máy:
– Alo, con nghe ạ…
– Ba đang ở bệnh viện X, con đến ngay có việc…
– Việc gì vậy Ba? – cô ngạc nhiên
– Bây giờ tôi phải nói rõ là việc gì thì cô mới đến đúng không? – ông Việt quát to trong máy làm cô hết hồn vội lắp bắp:
– Ý con không phải thế, con xin lỗi ba…
– Xin lỗi gì nữa, đến nhanh lên…
Hớt hải chẳng hiểu việc gì, Không kịp thay đồ mà cô chỉ kịp vơ vội chiếc áo khoác vào chiếc đầm mặc nhà rồi gọi taxi đến ngay bệnh viện, thậm chí cô còn sợ đến nỗi không dám hỏi ba xem đến phòng nào, mà chỉ lấy điện thoại gọi cho chồng nhờ anh hỏi hộ, nhưng khi vừa mới alo thì đầu dây bên kia lại cũng giọng của bố chồng:
– Gọi gì nữa hả? đến chưa?
– Con đến đâu Ba…?
– Phòng cấp cứu nhanh lên…
Nghe tiếng run run như sắp khóc của con dâu làm ông hối hận, chỉ vì nôn nóng và lo lắng quá mà ông không giữ được bình tĩnh và nổi nóng với con, mà có người cha người mẹ nào bình tĩnh nổi khi cả hai đứa con đang ở trong căn phòng kia, đứa thì hiến gan còn đứa thì ghép gan, ông trời ơi hãy hiểu cho lòng người cha này mà cứu hai đứa con của tôi…😢
CHỈ LÀ TÌNH NHÂN
Tác giả : Nguyễn Hiền
Đọc tiếp 1001 câu chuyện cảm động 👇👇👇
https://thaoduocquy.vn/service_333.html

Thím Hân xóm bên góa bụa đã mấy năm, sống tử tế, được bà con lối xóm mến yêu. Nhìn cung cách thím, một gã đàn ông dù chỉ...
05/03/2026

Thím Hân xóm bên góa bụa đã mấy năm, sống tử tế, được bà con lối xóm mến yêu. Nhìn cung cách thím, một gã đàn ông dù chỉ là ngẫu hứng có ý định trêu chọc, giễu cợt cũng phải từ bỏ ngay lập tức. Từ khi chồng mất, thím luôn nhìn người đàn ông đối diện bằng ánh nhìn nghiêm khắc, đề phòng. Ý nhị, kín đáo, biết nói bằng sự lặng im và cũng biết dùng sự lặng im để nói – đó là tính cách thím.
Ba đi cào hến, mỗi bận xe đạp xẹp, ba hay vô nhà thím Hân mượn đồ bơm xe. Cũng có khi sợi dây ba ga bất ngờ đứt, ba ghé mượn. Ra vào nhiều lần, trò chuyện lúc đầu nhàn nhạt sau thành chỗ thân tình.
Năm nay, giỗ mẹ, ba thắp nhang, xin phép mẹ đưa người đàn bà khác về ngôi nhà mà chỉ toàn đực rựa. Anh Hai hét lớn:
– Ba định đưa thím Hân về thiệt hả? Không bao giờ. Nhà này là của mẹ. Tụi con không cho phép một người đàn bà nào khác bước vào gian bếp của mẹ !
Anh Hai chưa nói xong thì thằng Tuấn gào:
– Bà đó người ta bảo sát chồng, sao ba ưng? Với lại ba cũng già rồi, vợ con chi nữa cho rầy rà, rồi mang tiếng chịu lời.
Ba nhìn Tuấn bằng nét sắc lạnh của chiếc roi mây. Ba bảo: Câu này của con đáng ăn một roi nhưng ba để nợ…
…Nhưng ánh mắt của anh Hai đã làm thay đổi ý định của ba. Ba đã không đưa thím Hân về….
Lại những ngày lẻ loi ngâm mình trên sông nước, lại những buổi chợ búa cơm nước, những ly chè đặc quánh.
Anh Hai tốt nghiệp phổ thông, học đại học, sau đại học, rồi tu nghiệp bên Úc. Không nghĩ đến nỗi cực nhọc của ba, anh quyết thực hiện hoài bão đã vạch sẵn. Và, nỗ lực đã được đáp đền. Anh về nước, bây giờ là giảng viên một trường đại học có tiếng ở thành phố Người xóm tôi tán tụng sự thành công của anh mà quên bóng ba liêu xiêu trước bến sông mỗi ngày.
Anh lấy vợ, tổ chức ở một nhà hàng lớn của thành phố. Ba đón xe vô chúc mừng, mọi người không biết ba, ba ngồi lẫn trong khách, vỗ tay rào rạt khi chú rể dắt cô dâu bước ra, đứng giữa lòng gia đình hai họ. Ba khui lon bia, uống một hơi hết sạch. Người đứng bên chú rể là thầy hiệu trưởng một trường đại học mà anh đang công tác.
Ba mừng con, uống thêm ly bia nữa, nhăn mặt vì đắng. Ba về. Anh hai đưa cái di động cũ, dặn khi có việc cần, con sẽ chủ động gọi, ba đừng gọi vì công việc của con không tiện nghe điện thoại.
Ba mỉm cười nhất trí…
Em Tuấn lên lớp 10 quyết định gấp sách khi chuẩn bị khai giảng năm học phổ thông cuối cùng. Ba nói cạn lời, tôi vẫn không đổi ý.
– Con học không vô, những con chữ ám ảnh!
Ngày ngày, hai cha con cùng lăn lộn nơi sông nước – càng về sau, ốc hến tôm cá ở đồng bắt đầu có giá nên cuộc sống cũng tạm ổn. Có cha có con, công việc cũng bớt nhọc. Mùa mưa, cái lạnh căm căm cũng ấm bởi tiếng cười từ mấy câu chuyện tào lao. Mùa nắng, phơi mình trên sông, hai cha con đen chỉ thua cột nhà cháy. Ba tếu: “Ba già vì năm tháng, còn mày đích thị già háp!”.
Thằng Tuấn mãn trung cấp công nghiệp. Nó đăng ký xuất khẩu lao động bên Hàn. Hai cha con lại cố làm nhiều hơn, năng hơn để hoàn tất thủ tục cho em.
Hằng tháng, ba nhận được tin nhắn của anh Hai và em Tuấn. Nào là “Chúng con đã có nhà riêng ở phố”, rồi “Cháu trai của nội rất bụ bẫm”, rồi ” Con đã là trưởng khoa” và cả “Con lại được tăng lương nhưng cũng chỉ đủ sống vì mức sống ở bên này cao lắm”. Mỗi lần đọc xong một tin nhắn, ba chỉ cười chứ không nói…
Thím Hân trở thành mẹ. Cũng không cắt nghĩa được sự yêu mến này, chỉ biết từ ngày thím về, tôi kính yêu gọi thím là mẹ. Ba dặn không báo tin này cho anh Hai và em Tuấn. Từ ngày có mẹ mới, ngôi nhà như người cô đơn gặp được tri kỷ. Mọi thứ vẫn như cũ, chỉ khác khói bếp bay lên đều đặn, những bữa ăn ngon hơn dù đạm bạc.
Tôi thích sự dịu dàng này, ở bên mẹ Hân, một con vật cũng được yêu thương. Đồ đạc của ba được giặt là cẩn thận, những cúc áo đứt chỉ, mẹ đơm lại vững vàng. Mỗi buổi sáng, ba được ăn cơm nóng đúng giờ và có tách trà ấm bụng. Buổi chiều ba làm về, mẹ dịu dàng xoa lưng, bóp tay chân, tỉ tê đủ chuyện.
Tuổi già khó đỡ mệnh trời, ba bệnh triền miên.
Ba nằm viện, mẹ Hân túc trực bên giường bệnh. Tôi lặn lội nơi bến sông, một mình héo hắt. Không đủ, tôi lang thang nơi xưởng cưa, kho thóc, cửa hàng vật liệu xin bốc vác. Tóm lại, tôi sức trẻ căng mình, ai kêu gì làm nấy, miễn sao có tiền viện phí, thuốc thang cơm cháo cho ba.
Mỗi bận anh Hai gọi điện về, ba ráng giữ giọng tự nhiên của người mạnh khỏe bảo: “Ba vẫn khỏe. Thành phố giá cả đắt đỏ, nhớ thu xếp cho khéo”. Rồi em Tuấn bên Hàn gọi điện về, nói rất nhanh, không hỏi thăm sức khỏe của ba mà chỉ than vợ sinh con khó nên ở nhà dưỡng bệnh, nó một mình nai lưng nuôi hai mẹ con, nhọc…
Ba nói: “Ráng! Ba vẫn khỏe. Thôi! Tắt máy đi, gọi quốc tế tốn kém. Để tiền điện thoại mua sữa cho con!”.
Sau lần tai biến đó, ba yếu rõ. Yếu đến nỗi chỉ loanh quanh nhà trên nhà dưới, ra hè cũng thở dốc. Đến khi nằm một chỗ được hơn tháng, hôm đó ba bảo tôi gọi điện kêu anh Hai và em Tuấn gác việc lại, về. Anh Hai nhăn nhó:
– “Đừng điện nữa, đã nói để anh chủ động mà. Công việc lu bu, sao nghỉ được mà về!”.
Em Tuấn không hét, chỉ nói mềm mỏng một cách phũ phàng:
– “Em cũng muốn về nhưng mỗi lần về phải bay hết hai ngàn đô, lấy chi mà về?”.
Tôi với cô Thoa xóm bên cũng muốn nên duyên chồng vợ. Nhưng từ khi ba bệnh, tôi không còn thời gian để thăm nàng.
Đêm đã khuya, ngoài trời không sao thưa, tiếng con ễnh ương, tiếng ếch nhái râm ran, nghe khắc khoải. Ba gọi tôi đến gần, bảo:
– Con lấy vợ đi, ba mới an lòng !
Linh tính báo cho tôi một điều chẳng lành, dù hiểu ý ba, song tôi đánh trống lảng:
– Con không thích lấy vợ, không muốn vướng bận chuyện cơm áo gạo tiền! Mà sao con lấy vợ ba mới an lòng ? Ba hãy an lòng, vì luôn có con bên cạnh!
Ba cười hiền:
– Ba biết con và Thoa có tình ý với nhau. Ba sẽ nói mẹ con sang nhà, lễ nghĩa đàng hoàng đón nó về làm dâu. Con có vợ, ba mẹ có cháu ẵm bồng!
Biết không thể thoái thác, tôi đành ngậm ngùi:
– Gia cảnh nhà mình, chạy ăn từng bữa thì tiền đâu lấy vợ hả ba?
– Ba đã tính hết rồi. Anh và em con đều có việc làm, nơi ăn chốn ở ổn định, chúng không thèm về mảnh đất “chó ăn đá gà ăn sỏi” này đâu. Ba đã bán một nửa đất vườn, gửi tiết kiệm cũng đã mấy năm, giờ chắc cũng đủ cho con lấy vợ và có ít vốn làm ăn với thiên hạ.
… …
Hôm đó, tự dưng ba kêu muốn chơi cờ. Ba muốn lấy bàn cờ ngày xưa ba thường chơi với anh Hai ra chơi một lần rồi vứt đi. Tôi chiều ba chơi cờ. Ba ráng nghiêng người, thò tay bốc được hai nước cờ, bỗng như rất đau, ba lấy tay sờ lên ngực, nét mặt nhăn nhó, đỏ ngầu rồi tím tái... và ba đi…
Chiều nay, tôi tê tái ngồi trước mộ ba. Nghĩ mà giận, ba mất, trong lúc rối bời, tôi gọi trực tiếp cho anh Hai, đến cuộc gọi thứ tư anh mới bắt máy, gắt: “Có chuyện gì tối hẵng gọi, giờ không rảnh, đang đứng lớp!”.
Gọi cho em Tuấn, tôi nói: ” Em thu xếp về nhanh nghen!”, tôi chưa kịp nói thêm… Em lại rầu rĩ: “Đợt trước em thu xếp tính về, nhưng vừa qua, vợ con đau bệnh, cảnh nhà khốn khó, tiền đâu mà về!”.
Tôi đưa mắt nhìn sang mẹ Hân. Mẹ đang ngồi, tẩn mẩn vuốt từng nắm cát trên mộ ba như đang ngồi xoa bóp tay chân cho ông mỗi lần ba đi làm về…
NGƯỜI ĐÀN BÀ THỨ HAI
Tác giả : Nguyễn Thị Bích Nhàn
Đọc tiếp 1001 câu chuyện cảm động 👇👇👇
https://thaoduocquy.vn/service_333.html

Năm cô 6 tuổi, cô mất cả bố lẫn mẹ, họ bị tai nạn ô tô trong lần về quê thắp hương cho ông bà nội.6 tuổi, cô chưa thể hi...
05/03/2026

Năm cô 6 tuổi, cô mất cả bố lẫn mẹ, họ bị tai nạn ô tô trong lần về quê thắp hương cho ông bà nội.
6 tuổi, cô chưa thể hiểu hết mọi chuyện đang xảy ra trong gia đình, cô chỉ biết khóc suốt ngày vì bố mẹ không quay về. Cô còn một người anh trai tên là Nam, cậu bé 14 tuổi, dáng người to cao giống bố. Lúc bố mẹ mất, cậu không khóc, không gào thét mà chỉ ôm chặt cô em gái vào lòng cho đến khi ngủ thiếp đi. Suốt ngày cô đều theo sau anh trai đòi bố, đòi mẹ; cô không thích ăn cơm nửa sống nửa chín của anh trai nấu, không thích mặc bộ đồ nhăn rúm anh trai giặt.
Kể từ ngày hiểu ra rằng bố mẹ mãi mãi không về, cô bắt đầu dựa dẫm vào anh trai vì sợ anh lại bỏ cô mà đi …
Đêm hôm đó, trời đã rất muộn, rất muộn nhưng cô không chịu ngủ mà ngồi dậy kéo anh trai và hét to: “Em muốn gặp mẹ!”.
Bỗng nhiên, Nam kéo cô từ trong chăn ra, hai tay nắm lấy đôi vai bé nhỏ của cô và nói:
“Mẹ mất rồi, đừng có tìm mẹ nữa, bố mẹ đều không còn nữa, họ sẽ không quay về nữa đâu!”.
Giọng nói của Nam vang lên rất to khiến cô phải im lặng vì sợ hãi. Sau đó, cô dần dần hiểu được bố mẹ cô mãi mãi không quay về, cô hiểu được trên thế giới này chỉ còn anh trai là người thân duy nhất của mình. Nam úp mặt xuống giường và khóc thật to, đó là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh trai khóc kể từ ngày bố mẹ mất. Cô nhẹ nhàng cúi xuống rồi nằm trên lưng anh trai, cô dùng đôi tay bé nhỏ của mình ôm lấy anh, cảm giác ấm áp như ôm bố mẹ vậy.
Cô luôn khóc đòi mẹ, anh trai chỉ im lặng và ôm cô vào lòng. Cô bắt đầu dựa dẫm vào anh trai giống như trước kia từng dựa vào bố mẹ: đi học, cô đòi anh chở đi; tan học, anh trai phải đến đón cô. Trường của cô cách nhà khá xa, mỗi buổi sáng Nam đều chở cô đến trường, đến nơi người Nam ướt đẫm mồ hôi.
Ngồi trên xe, cô nắm chặt lấy vạt áo của anh không rời, cô không khóc đòi bố mẹ như trước nữa. Trước giờ cô chưa từng nói với anh, kể từ khi hiểu ra rằng bố mẹ mãi mãi không quay về nữa, trong lòng cô luôn bao trùm một nỗi sợ hãi, cô sợ rằng một ngày nào đó, anh trai cũng sẽ rời xa cô. Cảm giác sợ hãi đó khiến một đứa bé 6 tuổi trở nên ngoan ngoãn, nghe lời anh đến lạ.
Thế rồi, có mơ cô cũng không tưởng tượng được rằng cuối cùng anh trai vẫn bỏ rơi cô.
Hôm đó là ngày cuối tuần, mới sáng sớm, Nam đã phải mất hơn nửa tiếng đồng hồ chăm chút buộc cho cô hai bím tóc, mặc cho cô bộ váy màu trắng mà cô không biết anh mua cho cô từ khi nào, sau đó cô được anh trai dẫn đi công viên chơi rất nhiều trò, ăn rất nhiều món, cho đến khi mệt, cô ngủ say trên lưng anh.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô thấy mình nằm trên giường của nhà khác còn anh trai thì không thấy đâu nữa. Cô hốt hoảng chạy đi tìm anh, sau đó một người hàng xóm mà cô gọi là “thím” nói với cô rằng anh trai cô đi làm thuê rồi, từ nay về sau, cô sẽ sống cùng với gia đình họ. Mặc dù cô biết, chú thím là bạn thân thiết của bố mẹ mình nhưng cảm giác bị anh trai bỏ rơi lúc này còn tuyệt vọng, đau đớn hơn khi bố mẹ rời đi.
Là anh trai đã bỏ rơi cô, cô đã bị anh trai bán lấy tiền? anh trai không cần cô nữa.?
Sau khi biết anh trai cũng bỏ đi không về như bố mẹ, cô nhanh chóng thích nghi với cuộc sống mới, có nhiều sự thay đổi. Sự thích nghi nhanh chóng đó mãi đến khi lớn lên, cô nhận ra rằng đó chính là một kiểu để quên đi đau thương. Cô chủ động học làm việc nhà, tự giặt quần áo, cô biết đây không phải là nhà của mình, họ không phải người thân của mình nên cô dần dần không còn dựa dẫm vào ai nữa. Kể từ khi anh trai bỏ đi, cô hòa toàn mất đi quyền được nũng nịu, đòi được yêu chiều.
Cô cũng có một người anh trai nữa, người đó hơn cô một tuổi, rất nghịch ngợm và đôi lúc còn bắt nạt cô. Cũng may là bố mẹ nuôi rất thương cô, mỗi năm họ đều mua quần áo mới cho cô, có đồ ăn ngon cũng luôn để phần. Tình cảm cô đối với bố mẹ nuôi, có yêu thương, nhưng sự cảm kích, ơn huệ lại là phần nhiều.
Năm cô 11 tuổi, lúc đó cô đang học lớp 4, một buổi tối nọ, cô đang giúp mẹ nuôi vá lại chiếc áo, bỗng mẹ nói: “Mấy năm nay, con không nhớ Nam sao? Lúc đó, nó còn bé, sao có thể chăm lo cho con được?”
Cô im lặng không nói, đúng vậy, cô không nhớ anh trai, mới nghĩ đến cô đã thấy hận, vì thế cô không muốn nghĩ. Cô nói với mẹ nuôi : “Mẹ à, đừng nhắc đến anh con nữa”.
Mẹ nuôi thở dài, hình như trong lòng vẫn còn điều gì đó muốn nói nhưng cô đã đi về phòng mất….Chính xác, cô hận anh, cô không sợ khổ khi đi theo anh, không được đi học thì có gì đáng sợ đâu, cô sẽ theo anh đi kiếm cơm vậy. Nhưng anh đã đập tan mộng tưởng của cô, đã làm mất đi chỗ dựa của người thân duy nhất, đó chính là sự hủy diệt triệt để, không để lại điều gì cả. Vì thế, cô không thể tha thứ cho anh trai mình.
Năm 16 tuổi, thành tích học tâp đứng đầu toàn trường giúp cô thi đỗ vào trường cấp ba, người anh lớn hơn cô một tuổi đang học lớp 11. Một năm sau, khi người anh đó đang chuẩn bị tốt nghiệp cấp ba, bố nuôi nghỉ việc, ông thuê một cửa hàng nhỏ ở chợ để bán rau. Tối hôm đó, đang ngồi học cô khát nước nên đi ra phòng khách uống thì tình cờ nghe được cuộc trò chuyện bên phòng của bố mẹ. Anh trai nuôi nói với mẹ rằng: “Mẹ, con không biết, dù thế nào đi nữa con cũng phải học Đại học”.
“Không được, cái Mai học tốt hơn con, nó có khả năng thi đỗ Đại học”. Tiếng nói của bố nuôi nhỏ nhẹ nhưng rất quyết đoán.
“Lấy đâu ra tiền mà nuôi hai đưa ăn học cùng một lúc chứ?” Mẹ nuôi nói.
Nghe đến đó, cô vội quay về phòng, cô không muốn nghe gì nữa. Lúc đó, cô quyết định để cho anh trai học Đại học, còn cô, học xong cấp ba, cô sẽ đi tìm việc. Bởi từ khi anh trai bỏ cô mà đi, bố mẹ nuôi đã cho cô quá nhiều, cô không muốn thêm gánh nặng cho họ nữa… Đáng tiếc là anh trai nuôi của cô thi không đỗ và bố nuôi cô vẫn kiên quyết rằng cô phải vào Đại học. Cô vẫn kiên quyết:
“Con không thi đâu, con quyết định rồi!”.
Tranh luận hồi lâu không được, mẹ nuôi cô từ trong bếp nói vọng ra: “Mai à, con bắt buộc phải thi vào Đại học. Con có biết không, anh trai con đã gửi đủ số tiền học phí cho con rồi nên con nhất định phải học Đại học, đừng phụ lòng nó, nó không dễ dàng gì…”. Cô ngẩn người… 11 năm sau, lần đầu tiên cô lại tìm về hồi ức của anh trai mình.
Bố mẹ nuôi nói với cô: “Năm đó, anh trai con biết một đứa trẻ 14 tuổi như nó không có khả năng để nuôi em gái nên nó mới quyết định ra ngoài đi làm kiếm cơm, gửi con lại cho bố mẹ. Nó bán nhà và đưa hết số tiền đó cho bố mẹ bởi nó tin rằng bố mẹ sẽ chăm sóc tốt cho con. Buổi sáng sớm hôm đó, trước khi rời đi, anh con ôm con đang ngủ say trong lòng đưa cho mẹ bế, sau đó nhìn con và hứa rằng: “Thím à, con nhất định sẽ về đón em con, mong thím chăm sóc tốt cho em…”.
“Từ khi con bắt đầu lên lớp 4, mỗi tháng nó đều gửi tiền về cho mẹ, bố mẹ cũng tích góp lại cho nó. Là bố mẹ vô dụng, nhiều năm qua luôn để con phải chịu ấm ức…” Bố mẹ nuôi nghẹn lòng không nói nên lời, họ cầm lấy tay cô và khóc.
Vậy những năm qua anh ấy đi đâu, sống như thế nào?…
Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu, thì ra anh trai chưa từng bỏ rơi cô, anh trai vẫn luôn yêu cô nhưng bằng cách mà mấy năm qua cô không thể lý giải được. “Thế tại sao anh lại không về thăm mình chứ, không phải anh đã hứa sẽ về thăm mình rồi ư?…”. Số tiền gửi từ Sài Gòn về, bên ngoài phong bì không ghi địa chỉ cụ thể, cô hạ quyết tâm nhất định sẽ phải vào Sài Gòn tìm anh.
Một năm sau, cô thi đỗ và vào Sài Gòn học tập, cô vẫn không thôi nghĩ đến việc tìm anh trai, thế nhưng giữa đất Sài Gòn rộng lớn như thế, đi tìm một người quả như là mò kim đáy bể. Tốt nghiệp xong, cô ở lại Sài Gòn và làm việc ở đó, cũng là để tìm anh trai luôn. Vào lúc cô gần như tuyệt vọng, bỗng nhiên cô nhìn thấy một bức ảnh trên mạng: “Trước một quầy báo nhỏ, có một chàng trai người gầy gò ốm yếu, bị mất một tay đang sửa xe đạp…” Khi nhìn thấy dòng chữ ghi tên Nam, cô hoa mắt, người đó chẳng phải là anh trai mình sao? Đúng rồi, là anh ấy.
Cô xem tiếp: “Năm 19 tuổi, người thanh niên làm việc ở một công trường xây dựng, trong lúc đang làm việc thì do gặp sự cố về máy móc nên anh ta đã bị mất đi một cánh tay, từ đó anh lang thang phiêu bạt khắp nơi, làm đủ nghề để mưu sinh: nhặt phế liệu, đi bán báo, phát tờ rơi,…Và 3 năm trước, anh ta mở một quầy báo nhỏ vừa bán báo vừa sửa xe đạp. Động lực duy nhất để anh sống lạc quan như thế chính là cô em gái…”.
Khi cô xuất hiện trước quầy báo, anh trai cô đang bận rộn với công việc sửa xe đạp, mặc dù mất một tay nhưng động tác của anh vô cùng nhanh nhẹn và điêu luyện. Cô nhẹ nhàng bước lại gần, nước mắt cô rơi xuống lã chã, trước mắt cô chính là người anh mà cô từng hận vì đã bỏ rơi cô, chính là người yêu thương cô nhất, bất chấp tất cả để lo cho cô một cuộc sống đầy đủ.
“Cô gái, cô…” Anh ngạc nhiên khi nhìn thấy cô, cô khóc nức nở và ngồi xuống nhẹ nhàng lấy khăn lau mồ hôi cho anh.
“Anh à, em là Mai đây!…”
Cô vội vàng ôm lấy anh, đã lâu lắm rồi cô không được ôm anh như vậy, cảm giác đó vẫn ấm áp như hồi bé, cảm giác được an toàn, được yêu chiều…
Tình cảm gia đình luôn thiêng liêng như vậy, nó luôn là chỗ dựa để ta lớn lên, luôn là động lực để ta bước tiếp, dù người thân có làm gì thì hãy luôn nhớ rằng, tất cả đều vì những người họ thương yêu mà thôi . . .
Sưu tầm
Đọc tiếp 1001 câu chuyện cảm động 👇👇👇
https://thaoduocquy.vn/service_333.html

Người đàn bà cố kéo cái cổ áo cao lên chút nữa để trốn cái nắng rát rạt của trưa hè. Mấy nay trời nắng quá, nắng như thi...
05/03/2026

Người đàn bà cố kéo cái cổ áo cao lên chút nữa để trốn cái nắng rát rạt của trưa hè. Mấy nay trời nắng quá, nắng như thiêu như đốt đổ xuống bãi sông. Người đàn bà chạy lại sát mép nước lấy hết sức kéo sợi dây neo con thuyền nan vào bờ để người đàn ông bước lên.
Cô bảo sao nắng vậy mà anh không về sớm? Cô lấy vạt ống tay áo lau những giọt mồ hôi trên mặt người đàn ông ra chừng âu yếm lắm. Người đàn ông khá già, thoạt nhìn người ta sẽ tưởng bố con cơ. Người đàn ông chưa vội bước, ông ngập ngừng quay nhìn lại phía con đò, rồi nói: Em về ăn cơm trước đi.
Nay cuối tháng không con cá nào mắc lưới mà lại vớ phải một ông người.
Người đàn bà lội sau người đàn ông, khi bước lên thuyền cô ta sửng sốt kêu lên: Trời ơi! Hình như anh ta vẫn sống.
– Thì hắn vẫn sống mà, khi anh vớt hắn lên hắn vẫn nằm ngửa ôm chặt tấm xốp trên ngực, có lẽ chính nhờ miếng xốp mà hắn mới sống được với con nước lớn thế này. ..
Người đàn bà bần thần ngồi nhìn trời mưa. Mới vậy mà đã được hơn mười năm kể từ cái buổi trưa định mệnh nắng chói chang ấy. Cuộc đời bà và những người sống bên bà quả như những thước phim…
Ông Đĩnh, người chồng lớn tuổi, ông vừa là ân nhân và cũng là người đã cứu vớt cuộc đời bà. Bích chính là tên bà ngày ấy. Năm ấy đã quá lâu rồi, trong những ngày lang bạt đói khát, mẹ dẫn Bích đến một làng nọ làm thuê cho một nhà giàu. Hàng ngày Bích theo mẹ chăn bò, chăn lợn, cấy lúa ở đợ cho người ta để kiếm cái ăn. Thế rồi chẳng may người mẹ ngã bệnh qua đời, chủ nhà lo ma chay cho bà mẹ. Bích vẫn ở đợ cho nhà ấy nhưng giờ thêm món nợ ma mẹ nên chẳng biết bao giờ thoát kiếp ở đợ. Thời gian đúng như chó chạy ngoài đồng, loáng cái thời thanh xuân vùn vụt đến.
Bích là cô gái chỉ nhan sắc tầm trung, nhưng thanh xuân vốn dĩ đã là một thứ nhan sắc tự nhiên khiến người ta nhận ra nhanh nhất mất rồi. Một chàng trai vạn vỡ làng bên đã mê đắm Bích. Hàng ngày Bích làm ruộng trên đồng, chạng vạng trời chiều khi lấp ló vừng trăng đầu tháng Bích tắm ở bến sông đều thấp thoáng bóng dáng người trai ấy dõi theo, người trai ấy chỉ lặng lẽ đứng để nhìn nhau giây lát. Vốn dĩ tình mới chớm là thế. Mong ngóng được nhìn thấy nhau và chỉ cần ánh mắt chạm nhau tìm nhau là đủ hạnh phúc rồi.
Thiếu nữ xuân thì như một mớ bùi nhùi cỏ khô. Mọi lửa dục vọng của đàn ông đều muốn bắt bén và thiêu đốt nó. Ông chủ nhà Bích ở đợ cũng ở trong ngàn vạn người đàn ông bản năng và tham lam trên trái đất xưa cũ này. Ông ta tìm mọi cách để chiếm đoạt Bích, và rồi viện cớ không có con trai, bà vợ ông ta đã rắp tâm cùng chồng mưu hại cưỡng ép để Bích đẻ cho ông ta một thằng con nối dõi.
Bích đớn đau, chàng trai làng bên cũng đớn đau. Thế rồi Bích sinh cho ông bà chủ một cậu con trai thật. Nhưng bà chủ ghen lắm, bà đánh đập và đầy ải Bích, ngày cô ở cữ vừa tròn một tháng, đêm ông chủ đã mò xuống giường cô. Bà chủ quá ghen, tiếng vạc ăn đêm mới về tới đầu bãi sông kêu vàng vạc, bà ta đã bắt Bích dậy quẩy đôi quang ra sông rửa rau lợn, nước sông lên to, bãi sông lở và Bích trượt chân, đã bị dòng nước lớn cuốn đi. Khi tỉnh dậy thì cô thấy mình nằm trên thuyền của người đánh cá trên sông.
Người đánh cá năm ấy đã cưu mang Bích. Cô chẳng lên bờ nữa mà ở lại thuyền với ông. Hai con người, một trẻ, một đã luống tuổi với những vết vá víu rách toạc trong tâm hồn neo đậu lại với nhau thành một gia đình. Người đàn ông thuyền chài từng mắc bệnh đậu mùa nên không thể có con.
Người vợ đầu bỏ ông mà đi với lý do ấy. Ông chán đời phẫn chí bỏ làng nước theo dọc các triền sông, bao năm âm thầm cô đơn, cuối cùng thì ông gặp Bích. Họ sống thuận hoà và rất mực thương nhau. Mười năm ân nghĩa cứu sống, cưu mang, mười năm đầu gối má kề. Bích cứ nghĩ đời này thế là mình đã thoả nguyện. Có một người đàn ông thương cô, cho cô nơi nương tựa, cho cô một mái ấm cho dù là đơn chiếc không con cái.
Bích cùng chồng vực người đàn ông đuối nước về căn chòi gỗ của mình. Trong lúc Bích nấu nồi cháo nhỏ thì ông chồng thuyền chài của nàng thay quần áo cho người đàn ông nọ. Anh ta đã bắt đầu mở mắt, hơi thở khò khè yếu ớt nhưng cũng nhận ra mọi vận xung quanh. Anh ta ứa nước mắt khi nhìn ông lão thuyền chài, người đã cứu vớt anh ta trong hơn một ngày đêm trôi trên sông nước lớn.
Bích suýt đánh rơi bát cháo khi vừa bước vào đến cửa. Bích bổ nhào đến chỗ người đàn ông và ngồi xuống cạnh chồng mình: Tuấn! Trời ơi anh Tuấn, đúng là anh Tuấn rồi.
Rồi Bích quay sang phía chồng nàng:
– Mình ơi, đây là Tuấn, người cùng làng mà em vẫn kể với mình.
Cuộc sống quả thực có quá nhiều điều kỳ lạ. Và chắc hẳn nếu không có sự can thiệp của đấng siêu nhiên, của bàn tay quyền năng vô hình mang tên số phận thì chắc chắn nó sẽ không bao giờ có thể xảy ra. Tuấn, chàng trai nhà quê ngày xưa đã một thời yêu Bích đắm say.
Khi Bích có con với ông chủ nhà Bích ở đợ, một thời gian sau Tuấn cũng lấy vợ, vợ chồng thu vén làm ăn. Thế rồi không hiểu sao vợ Tuấn theo bạn theo bè rồi adua cầm phường cầm bạn với buôn tiền. Hơn mười năm, Tuấn làm đầm nuôi tôm thu về không biết bao tiền của đều bị vợ cuốn vào cơn vay nặng lãi và mất sạch. Xã hội đen siết cả cửa nhà. Cô ta nhanh chân cuốn gói cùng thằng con trai 7 tuổi đi đâu mất. Chỉ vẻn vẹn nhắn lại vài dòng: Em xin lỗi anh đã để mất trắng gia sản. Em mang con đi vì nó không phải con anh…
(Hết P1)
HAI NGƯỜI CHỒNG
Tác giả : Loan Ngẫn
Đọc tiếp 1001 câu chuyện cảm động 👇👇👇
https://thaoduocquy.vn/service_333.html

Address

36 Ngõ 165 Phố Chùa Bộc, Quận Đống Đa
Hanoi
10000

Opening Hours

Monday 08:00 - 12:00
14:00 - 18:00
Tuesday 08:00 - 12:00
14:00 - 18:00
Wednesday 08:00 - 12:00
14:00 - 18:00
Thursday 08:00 - 12:00
14:00 - 18:00
Friday 08:00 - 12:00
14:00 - 18:00
Saturday 08:00 - 12:00
14:00 - 17:30

Telephone

+84978491908

Website

http://dongytruongxuan.vn/

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Công Ty Cổ Phần Đông Y Trường Xuân posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Công Ty Cổ Phần Đông Y Trường Xuân:

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram

www.thaoduocquy.vn Thảo Dược Trường Xuân, Đơn Vị Uy Tín

Chuyên châm cứu, xoa bóp, bấm huyệt, phục hồi chức năng, bắt mạch, kê đơn điều trị theo y học cổ truyền. Phân phối nguyên dược liệu, thuốc bắc, thuốc nam, thảo dược quý hiếm; Phân phối sỉ & lẻ các loại bột thảo dược phục vụ chăm sóc sắc đẹp. Liên hệ 0978 491 908 hoặc truy cập website www.thaoduocquy.vn hoặc www.duoctruongxuan.vn để được hỗ trợ tốt nhất.

VPGD: Phòng 31o Nhà 7, tập thể Đại học Thủy Lợi, phường Trung Liệt, quận Đống Đa, Tp. Hà Nội

Showroom: Số 36 ngõ 165, phố Chùa Bộc, quận Đống Đa, Tp. Hà Nội

Chi Nhánh Tp. Hồ Chí Minh: 15A Cô Bắc, phường 1, quận Phú Nhuận