30/11/2024
𝑵𝒉𝒖̛̃𝒏𝒈 𝒃𝒐́𝒏𝒈 𝒎𝒂 𝒗𝒂̣̂𝒕 𝒗𝒐̛̀ - 𝑺𝒐̂́𝒏𝒈 𝒏𝒉𝒖̛ 𝒕𝒉𝒆̂́ 𝒏𝒂̀𝒐 𝒎𝒐̛́𝒊 𝒌𝒉𝒐̂𝒏𝒈 𝒍𝒂̃𝒏𝒈 𝒑𝒉𝒊́ 𝒕𝒖𝒐̂̉𝒊 𝒙𝒖𝒂̂𝒏?
Bạn đã bao giờ:
📌Cảm thấy lo lắng, áp lực vì tương lai vô định, mịt mờ ?
📌Sống lãnh đạm, không định hướng, không chí hướng, nhìn từng ngày trôi qua vô nghĩa ?
📌Cảm thấy như mình nằm ngoài dòng chảy của xã hội, dù cho đã cố gắng nỗ lực rất nhiều mà bản thân như vẫn dậm chân tại chỗ ?
💬𝐇𝐨̂𝐦 𝐧𝐚𝐲 𝐜𝐡𝐮́𝐧𝐠 𝐭𝐚 𝐬𝐞̃ 𝐥𝐚̆́𝐧𝐠 𝐧𝐠𝐡𝐞 𝐧𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐜𝐡𝐢𝐚 𝐬𝐞̉ 𝐭𝐮̛̀ 𝐛𝐚̣𝐧 𝐆𝐢𝐚𝐧𝐠, 𝐦𝐨̣̂𝐭 𝐬𝐢𝐧𝐡 𝐯𝐢𝐞̂𝐧 𝐧𝐚̆𝐦 𝟑 𝐭𝐫𝐮̛𝐨̛̀𝐧𝐠 Đ𝐇𝐍𝐍:
Người ta nói khi lên đại học, năm nhất có thể chểnh mảng chút, nhưng năm 2 thì tuyệt đối phải xác định cho mình một con đường, tìm ra một lối sống, lý tưởng để theo đuổi, bằng không về sau, mọi sự sẽ rất khó khăn. Biết là như vậy, nhưng tớ giờ đây đã là sinh viên năm 3, khi đối mặt với những chuyện tương lại như vậy, tất cả đối với tớ chỉ là một màn sương mù mịt. Sau gần 3 năm bước chân qua cánh cổng đại học, tớ vẫn chẳng biết mình đang theo đuổi điều gì.
Kết quả học tập của tớ vốn cũng không quá tồi nhưng để được gọi là tốt thì hẵng còn xa. Ngày ngày tớ chỉ đi theo một vòng luẩn quẩn, sáng tới lớp học, chiều đi dạy thêm nếu không có tiết, đến tối thì lại quay về căn phòng trọ chật chội. Tớ sắp xếp thời gian khá là hợp lí, nên hiếm khi cảm thấy kiệt sức. Thực sự thì, có một áp lực vô hình tự tạo ngày càng đè nặng lên tâm trí tớ. Đã có những lúc trên đường đi làm về, nghĩ về tương lai, một nỗi sợ vô hình chợt dâng trào khiến cơ thể tớ run lẩy bẩy, không chừng được mà trào nước mắt. Những vấn đề này, tớ cảm giác nó không thực sự to lớn để chia sẻ, cũng vì vậy mà tớ không có tìm tới ai.
So sánh sẽ giết chết sự tự tin, tớ nhận thức được điều đó. Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, trong khi bạn bè xung quanh ai cũng năng động, hoạt bát, tham gia đủ mọi hoạt động, sự kiện, đoạt được biết bao giải thưởng, học bổng. Bản thân bình thường như tớ, thực sự không khỏi cảm thấy kém cỏi. Tớ cố gắng hòa nhập với bạn bè, tập trung vào bài vở, nhưng tất cả chỉ là bề nổi. Sâu bên trong tớ trống rỗng và nhàm chán, tớ có lẽ đã đánh mất bản thân từ rất lâu rồi.
Tớ thương ba mẹ ở quê ghê lắm. Cũng bởi vậy mà tớ đâm ra chán ghét bản thân mình. Cha mẹ vất vả cho tớ lên Hà Nội học đại học, một cân rau bán được có 1-2 nghìn, cả một vườn rau chỉ được có 300 - 400 nghìn. Tất cả sự hy sinh vất vả ấy chỉ đổi lại một đứa con kém cỏi, không tham vọng, không tiền đồ, luôn sợ hãi. Biết làm sao để báo đáp công ơn dưỡng dục của mẹ cha ? Tớ phải làm sao đây…
💡𝐕𝐚̣̂𝐲 𝐥𝐚̀𝐦 𝐧𝐡𝐮̛ 𝐧𝐚̀𝐨 đ𝐞̂̉ 𝐜𝐨́ 𝐭𝐡𝐞̂̉ 𝐯𝐮̛𝐨̛̣𝐭 𝐪𝐮𝐚 𝐭𝐢̀𝐧𝐡 𝐭𝐫𝐚̣𝐧𝐠 𝐭𝐫𝐞̂𝐧:
1️⃣𝐂𝐮̉𝐧𝐠 𝐜𝐨̂́ 𝐧𝐢𝐞̂̀𝐦 𝐭𝐢𝐧: Có niềm tin tuyệt đối vào những việc bạn đang làm và làm tốt chúng. Nếu ngay cản bản thân bạn còn nghi ngờ, chỉ sợ chẳng ai trên đời có thể giúp đỡ được bạn cả.
2️⃣Đ𝐚́𝐧𝐡 𝐠𝐢𝐚́ 𝐥𝐚̣𝐢 𝐛𝐚̉𝐧 𝐭𝐡𝐚̂𝐧: Đánh giá lại những ưu tiên của mình, những mối quan hệ, tham vọng. Cái gì buông bỏ được thì hãy buông bỏ.
3️⃣𝐁𝐮̛𝐨̛́𝐜 𝐫𝐚 𝐤𝐡𝐨̉𝐢 𝐯𝐮̀𝐧𝐠 𝐚𝐧 𝐭𝐨𝐚̀𝐧: Từng bước thách thức bản thân, làm những việc bản thân chưa từng làm, nếu chỉ làm những gì mình biết làm, thì bạn sẽ chỉ mãi dậm chân tại chỗ.
4️⃣𝐗𝐚̂𝐲 𝐝𝐮̛̣𝐧𝐠 𝐦𝐨̣̂𝐭 𝐥𝐨̣̂ 𝐭𝐫𝐢̀𝐧𝐡 𝐯𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐜𝐡𝐚̆́𝐜: Không bao giờ là quá muộn, ngay bây giờ bạn vẫn có thể xây dựng lại mọi thứ từ đầu. Đây cũng là lời cảnh tỉnh tới những bạn sinh viên năm nhất, năm 2, nếu không sớm tìm ra được con đường, e là các bạn sẽ phải vô cùng chật vật về sau.
𝑲𝒉𝒐̂𝒏𝒈 𝒎𝒐̣̂𝒕 𝒗𝒂̂́𝒏 đ𝒆̂̀ 𝒕𝒂̂𝒎 𝒍𝒚́ 𝒏𝒂̀𝒐 𝒍𝒂̀ 𝒒𝒖𝒂́ 𝒍𝒐̛́𝒏 đ𝒆̂̉ 𝒈𝒊𝒂̉𝒊 𝒒𝒖𝒚𝒆̂́𝒕, 𝒄𝒖̃𝒏𝒈 𝒌𝒉𝒐̂𝒏𝒈 𝒄𝒐́ 𝒗𝒂̂́𝒏 đ𝒆̂̀ 𝒕𝒂̂𝒎 𝒍𝒚́ 𝒏𝒂̀𝒐 𝒒𝒖𝒂́ 𝒕𝒂̂̀𝒎 𝒕𝒉𝒖̛𝒐̛̀𝒏𝒈 đ𝒆̂̉ 𝒄𝒉𝒊𝒂 𝒔𝒆̉. 𝑴𝒖̛𝒂 𝒅𝒂̂̀𝒎 𝒕𝒉𝒂̂́𝒎 đ𝒂̂́𝒕, 𝒏𝒆̂́𝒖 đ𝒆̂̉ 𝒏𝒂̣̆𝒏𝒈 𝒍𝒐̀𝒏𝒈 𝒏𝒉𝒖̛̃𝒏𝒈 𝒎𝒐̂́𝒊 𝒃𝒂̣̂𝒏 𝒕𝒂̂𝒎 𝒂̂́𝒚, 𝒄𝒖𝒐̣̂𝒄 𝒔𝒐̂́𝒏𝒈 𝒄𝒖̉𝒂 𝒃𝒂̣𝒏 𝒔𝒆̃ 𝒃𝒊̣ 𝒂̉𝒏𝒉 𝒉𝒖̛𝒐̛̉𝒏𝒈 𝒓𝒂̂́𝒕 𝒏𝒉𝒊𝒆̂̀𝒖.
Nếu bạn đang trong hành trình này, đừng ngần ngại chia sẻ cảm xúc của mình. Việc chia sẻ sẽ giúp bạn nhận ra rằng bạn không cô đơn, sẽ luôn có người đồng hành cùng bạn.
Gửi chia sẻ tại đây: https://forms.gle/5tCYx7uKpLC6cskV6
Bạn có suy nghĩ gì về câu chuyện này? Hãy chia sẻ cảm nhận của mình nhé!
----------------------------------------
𝑴𝒐̣𝒊 𝒕𝒉𝒐̂𝒏𝒈 𝒕𝒊𝒏 𝒄𝒉𝒊 𝒕𝒊𝒆̂́𝒕 𝒙𝒊𝒏 𝒍𝒊𝒆̂𝒏 𝒉𝒆̣̂:
𝑭𝒂𝒏𝒑𝒂𝒈𝒆: 𝑴𝒊𝒏𝒆 𝑴𝒂𝒕𝒕𝒆𝒓𝒔
𝑬𝒎𝒂𝒊𝒍: 𝒎𝒊𝒏𝒅𝒎𝒂𝒕𝒕𝒆𝒓𝒔𝒑𝒓𝒐𝒋𝒊𝒆𝒄𝒕@𝒈𝒎𝒂𝒊𝒍.𝒄𝒐𝒎
Đ𝒊̣𝒂 𝒄𝒉𝒊̉: 02 𝑷𝒉𝒂̣𝒎 𝑽𝒂̆𝒏 Đ𝒐̂̀𝒏𝒈, 𝑫𝒊̣𝒄𝒉 𝑽𝒐̣𝒏𝒈 𝑯𝒂̣̂𝒖, 𝑪𝒂̂̀𝒖 𝑮𝒊𝒂̂́𝒚, 𝑯𝒂̀ 𝑵𝒐̣̂𝒊