16/02/2026
Ngày bé, mỗi khi Tết đến, nhà mình lúc nào cũng rộn ràng. Mẹ tất bật dọn dẹp, lau từng ô cửa, xếp lại từng góc tủ, chuẩn bị đủ thứ đồ ăn ngon rồi cất kỹ, dặn “để đến Tết mới được ăn”. Vậy mà mình và em trai vẫn lén mở tủ, lấy trộm kẹo vì thèm quá^^
Bố luôn mang về một cành đào phai thật to, những nụ hoa chúm chím chờ ngày b**g nở. Rồi bố cẩn thận chăng dây đèn nhấp nháy khắp cành đào. Tối đến, tắt bớt đèn trong nhà, nhìn ánh sáng li ti ấy lấp lánh, lòng mình cũng rộn ràng theo.
Lớn lên, mình hiểu Tết không chỉ là một dịp lễ. Đó là khoảng lặng để khép lại năm cũ. Dù một năm đã qua có nhiều khó khăn, mất mát hay những nỗi buồn thì khi Tết đến, mình vẫn học cách gác lại. Lau lại căn nhà cho sạch sẽ, dọn lại góc bếp cho gọn gàng, cắm bình hoa mới… như thể đang tự trao cho mình một khởi đầu khác.
Tết, với mình, là niềm tin rằng sau mùa đông lạnh nhất, hoa vẫn nở. Và dù năm tháng qua có tệ đến đâu, thì khi xuân gõ cửa, ta vẫn có thể mỉm cười, mở lòng và bắt đầu lại – nhẹ hơn, sáng hơn, và đầy hy vọng.
"Tết bắt đầu từ lúc người ta cúi xuống đất, trồng một chút tin tưởng trước hiên nhà, rồi lặng lẽ chờ…"
🌸🌸🌸