Dược Phẩm Quý Nhật Quang

Dược Phẩm Quý Nhật Quang Cung cấp, chia sẻ các thông tin liên quan đến sức khỏe, chăm sóc và bảo vệ sức khỏe thông qua các phương pháp thực dưỡng, dưỡng sinh, luyên tập

Công ty cổ phần dược Phẩm Quý Nhật Quang là đơn vị chuyên môn hóa về nghiên cứu, sản xuất các loại dược liệu quý. Sản xuất và phân phối các chế phẩm bảo vệ sức khỏe được chiết suất từ các nguồn dược liệu quý, sạch, thuần Việt! Chúng tôi mong muốn đem đến cho người Việt nguồn sản phẩm tốt, quý và sạch để bảo vệ sức khỏe.

Sâu đông trùng hạ thảo. ❤Dược phẩm quý từ thiên nhiên. Anh chị em cô bác có nhu cầu vui lòng liên hệ ms Hoà 0977552363 ạ...
15/06/2023

Sâu đông trùng hạ thảo. ❤Dược phẩm quý từ thiên nhiên. Anh chị em cô bác có nhu cầu vui lòng liên hệ ms Hoà 0977552363 ạ!

Nấm Linh chi đỏ, thương hiệu Nhật Quang.Công nghệ nuôi trồng ứng dụng bức xạ khí và ánh sáng của đá thạch anh thiên nhiê...
17/12/2022

Nấm Linh chi đỏ, thương hiệu Nhật Quang.
Công nghệ nuôi trồng ứng dụng bức xạ khí và ánh sáng của đá thạch anh thiên nhiên.
Một gợi ý cho những ai đang chuẩn bị các túi quà Tết sang trọng, lịch sự, ý nghĩa nhân dịp năm mới 2023.
Đóng gói hút chân không, 200gr/túi, nấm nguyên tai hoặc nấm thái lát theo yêu cầu.

21/04/2022

MỘNG
(CHIÊM BAO)
1. Làm sao mà có chiêm bao? Các thứ chiêm bao đều do trầm mê chẳng tỉnh, rồi thần thức mới biến hóa ra các thứ huyễn cảnh. Chỉ có một cái tâm mê mộng mà sinh ra tam giới, tứ tướng. Ở trong giấc chiêm bao thấy có biến đổi lạ mãi, thì vốn Không mà sinh ra Có.
Đang lúc mình chiêm bao thì thấy thân mình có khổ hay có sướng, khi tỉnh giấc lại thì mọi việc liền thành ra không cả. Chẳng phải nhờ tỉnh giấc mới không có, trước kia vốn không có rồi mà!
Chứng Đạo Ca nói rằng:
Mộng lý minh minh hữu Lục thú,
Giác hậu không không tam đại thiên...
Nghĩa là:
Trong mộng rõ ràng bày sáu nẻo (sáu đường luân hồi).
Tỉnh rồi vắng lặng mất ba ngàn (thế giới).
2. Núi sông trời đất đều là cảnh ở trong giấc chiêm bao. Vương, hầu, văn, võ đều là người ở trong giấc chiêm bao. Thánh nhân trong tam giáo đều là người tỉnh giấc trước. Còn kinh của tam giáo đều là sách bàn về chiêm bao.
Nếu biết việc thế đều không, thì sống chết chỉ là một giấc chiêm bao, không có gì ngăn trở, mới gọi là tỉnh biết.
Xưa có Bạch Vân tiên sinh ngủ rồi thức dậy, có Kim Lệ hỏi về cuộc đời. Tiên sinh trả lời rằng: sau khi phân lưỡng nghi, ai là người, ai là ta ở trong khoảng ngàn năm, ai là thành, ai là bại? (Ý nói tuy thấy có người, có ta, có thành, có bại, mà rốt cuộc cái gì cũng hoàn không).
Người giảng thuyết thì chê Hạng Võ, khen Lưu Bang.
Nhà biên ký (ghi chép) thì thương vua Linh Đế (đời Đông Hán, không trị được trong cung, nên sinh giặc loạn hoài hoài), ngài Nguyên Lượng (là người lỡ bề giúp nước, lại lui về cầy).
Kẻ luận bàn thì khoe Thái Khâu (là tên xứ đời Đông Hán, ông Trần Thiệt tự Trọng Cung làm đầu trong xứ ấy xử đoán rất công bình. Nay người ta lấy tên xứ làm tên ông), thương Phạm Bàng (cũng là người đời Đông Hán, có chí an bang tế thế, sau bị phe loạn quan giết chết).
Coi lại đều là bùn lầy ở trong đất bụi cả. Chi bằng một chén rượu trược (trọc), một cuộc cờ tàn, một gối ngũ gáy pho pho càn khôn trong thân ta mặc ý ta thu phóng.
- Lệ hỏi rằng: Tiên sinh lấy một giấc ngủ mà thu cái hỗn độn của trời đất, lấy hồi tỉnh thức mà phá cái vãng lai ở xưa nay. Hay thay, nói vậy cái ngủ cũng có Đạo sao? - Trả lời: Có chứ! Người phàm ngủ, thì trước ngủ con mắt, sau ngủ cái tâm. Ta ngủ thì trước ngủ cái tâm, sau ngủ con mắt. Ta tỉnh thì trước tỉnh con mắt, sau tỉnh cái tâm. Con mắt tỉnh nhờ đó mà thấy tâm, cái tâm tỉnh chẳng thấy đời, chẳng thấy đời lại chẳng thấy tâm.
Từ khi có vũ trụ đến nay, kẻ trị đời lấy Huyền Khuê mà thưởng (thỏ ngọc màu đen, đen là màu của trời. Vua Vũ có công lớn nên vua Nghiêu thưởng Huyền Khuê), kẻ giàu có lấy Bạch Thắng mà khoe (món nữ trang màu trắng), kẻ tu hành cưỡi Hoàng Hạc mà bay (là con hạc vàng. Tiên Lã Đồng Tân cưỡi hoàng hạc bay đi khỏi lầu, cũng gọi là lầu Hoàng Hạc); cưỡi Thanh Ngưu mà vượt (là con trâu xanh, Đức Lão Tử cưỡi con thanh ngưu mà vượt sông Lưu Sa đi về hướng Tây), kẻ dạy đời đem Xích Tử (trẻ con mới đẻ da thịt còn non đỏ) mà suy, đem Lục đồ mà vẽ (là Hà đồ, vì chữ màu lục nên gọi là Lục đồ). Ta đều vô tâm không tưởng đến đó, ngủ cũng vô tâm, thức cũng vô tâm.
- Lệ hỏi rằng: Tôi muốn học cách vô tâm phải làm sao mới đúng?
- Trả lời: Đối cảnh chớ nhìn tâm, đối tâm chớ nhìn cảnh. Như vậy đó là xong rồi, đâu biết cái gì khác nữa?
Khi tỉnh không “không biết gì”, tâm càng thêm rảnh rỗi, cười thay người trần thế chẳng biết chiêm bao là chiêm bao!
3. Bạch Tẫn lão nhân nói rằng: “Tâm tỉnh không thấy đời, thì dù thấy người chấp trước theo cảnh đều là trong giấc chiêm bao cả.”

THIỆN(LÀNH)1. Thiện là gì? Là khí dương bởi thái cực động mà sinh ra. Người lấy nó mà làm tính, thì tính người đều lành ...
19/04/2022

THIỆN
(LÀNH)
1. Thiện là gì? Là khí dương bởi thái cực động mà sinh ra. Người lấy nó mà làm tính, thì tính người đều lành cả, cho nên tu dưỡng phải dưỡng cho được khí dương.
Khí dương ở trời sinh ra sau tháng mười lúc thuần khôn (âm cực sinh dương). Ấy là chân tức ở qui chung (chân tức nghĩa đen là hơi thở chân, tức là dương khí, tiên thiên khí, không phải hơi thở thường. Qui chung lấy nghĩa theo thân thể người thì là qui vào khí huyệt, tức là Đan Điền ở bụng dưới nơi phát sinh ra chân khí).
2. Thích giáo khuyên răn mọi người, nói Niết Bàn, địa ngục, thiện ác, báo ứng, chẳng sai, mà phải chờ đến ngày khác hay là kiếp sau.
Còn Đức Phu Tử của ta chỉ nói rằng:
“Thượng đạt thần đãng đãng, hạ đạt thường kích thích”
Nghĩa là: Thượng là trên, trên là gốc chỉ đức nghĩa, hạ là dưới, dưới là ngọn chỉ tài lợi. Người quân tử thường đạt đến đức nghĩa, kẻ tiểu nhân hay đạt tới tài lợi. Người quân tử khoan khoái trong lòng luôn luôn, còn kẻ tiểu nhân buồn sầu chẳng ngớt.
Thượng đạt nghĩa là: càng tiến lên bậc cao minh, không phải Niết Bàn hay sao?
Hạ đạt nghĩa là: sa xuống nơi chỗ thấp dơ chẳng phải địa ngục chứ gì?
Thần đãng đãng, nghĩa là: nhập mỗi cảnh, không đâu mà chẳng phải chỗ vui vẻ, thì phúc đó có ai bằng?
Thường thích thích nghĩa là: lúc nào cũng lo canh cánh, thì nghiệp nào lớn hơn nữa?
Vậy thì đương lúc làm lành hay làm dữ, tức là có hưởng liền cái phúc hay chịu ngay cái tội, chẳng chờ ngày nào khác hay là kiếp sau khác.
- Có kẻ hỏi: Nhà thiền nói Niết Bàn, địa ngục có hay là chẳng có?
- Trả lời: vui sợ ở trong tâm, mới thành cảnh lành dữ ra ngoài. Chỉ dẹp trong cái tâm thì tự nhiên không.
- Có kẻ hỏi : Làm thế nào dẹp tâm cho xong?
- Đừng có suy nghĩ đến lành dữ.
- Có kẻ hỏi: Làm việc lành với học điều tốt, có gì khác nhau không?
- Không có gì khác nhau.
- Cái nghĩa của nó ra sao?
- Tai không nghe tiếng dâm là tai tốt, mắt không nhìn sắc là mắt tốt, miện chẳng nói lời quấy là miệng tốt, tâm chẳng khởi tưởng quấy là tâm tốt, tay chẳng lấy vật phi lễ là tay tốt, chân chẳng đạp đất phi lễ là chân tốt, noi cái Đạo của vua Nghiêu vua Thuấn mà trị dân là vua tốt, học Đạo của ông Y, ông Lữ mà thờ vua là tôi tốt, học bà Mạnh Mẫu chọn xóm ở mà dạy con là mẹ tốt, học Tăng Sâm dưỡng chí mà phục sự cha mẹ là con tốt. - Lại hỏi: Nay có người nói đắp lộ, sửa chùa là tu cho kiếp sau, quả có chỗ tốt không?
- Trả lời: Ta chỉ nghe thánh nhân nói rằng: từ Thiên tử cho tới thứ dân, ai ai cũng đều phải lấy tu thân làm gốc.
3. Bạch Tẫn lão nhân nói rằng: khí dương bởi thái cực động mà sinh ra thành tính. Có thể nói Thiên mạng chi vị tính, nghĩa là: cái mà trời phú cho ta gọi là tính. Muốn dưỡng khí dương này thì phải chân tức qui chung.
Người tu ở trong thân mình thì ít, mà người tu ở ngoài thân mình lại nhiều, bởi vậy người đắc Đạo ít là phải.

QUÁ(LỖI)1. Tiềm tâm mà làm việc trái lẽ gọi là ác, vô tâm làm việc trái lẽ gọi là quá (lỗi). Ngạn ngữ nói rằng: “Nhân ph...
06/04/2022

QUÁ
(LỖI)
1. Tiềm tâm mà làm việc trái lẽ gọi là ác, vô tâm làm việc trái lẽ gọi là quá (lỗi). Ngạn ngữ nói rằng: “Nhân phi thánh nhân, thục năng vô quá?” Nghĩa là: con người chớ phải nào ông thánh, mấy ai mà không có lỗi đâu? Khá lấy lời nói này mà tha thứ cho kẻ khác, chớ vịn vào đó mà tha thứ cho mình (ấy gọi là khắc kỷ).
Cừ Bá Ngọc đang tuổi 50 mà biết cái sai 49 năm về trước. Ta (Dưỡng Chân Nhân) nay đang tuổi mà cái sai 84 năm về trước có thể biết hết không? Cái sai quá lâu rồi không biết đã đành, còn cái sai gần đây cũng không dễ mà biết. Tại sao vậy? Mê thì lấy sai làm phải, lầm thì lấy phải làm sai.
Xét nét nào phải chỉ có ba điều (ba điều của Tăng Tử thường lấy đó xét mình: Một là có vì người ta mưu tính việc gì mà chẳng hết lòng chăng? Hai là chơi với bạn mà nói không thật lời chăng? Ba là có điều gì thầy dạy mà chẳng học tập chăng?) mà biết quá há là để phạm hai lần sao?
2. Châu Tử nói rằng: Trong việc làm hằng ngày, biết vậy là quấy, thì đừng có như vậy nữa, tức là phương chữa bệnh.
Nếu hỏi: Do đâu mà được đừng như vậy nữa, tức là phương chữa bệnh.
Nếu hỏi: Do đâu mà được đừng như vậy nữa, tức là cưỡi lừa mà kiếm lừa đó.
Kẻ học chỉ lo tịnh tu ba nghiệp là: nghiệp miệng lưỡi, nghiệp thân mình, nghiệp ý nghĩ mà thôi. Không phạm lỗi ở miệng dễ, mà không phạm lỗi ở mình khó ; không phạm lỗi ở mình dễ, mà không phạm lỗi ở ý khó. Kẻ có trí phải đem hết sức mình lại chỗ khó đó mà cải đổi cho kịp, thì sau này mới mong vào cửa Đạo.
- Có kẻ hỏi: Người làm tội rồi có sám hối được không?
- Trả lời: Cái việc làm trước khi không lớn nhỏ, kiếm nó trong ngoài mà kiếm không được, gọi là chân sám hối.
3. Bạch Tẫn lão nhân nói rằng: Câu “Mê thì lấy sai làm phải, lầm thì lấy phải làm sai”. thật là có quá ít người biết được, mà có biết phỏng có mấy người hiểu được.
Thật là tìm đậu mà không thấy đậu mới là chân sám hối.

05/04/2022

THỨC
1. Cái bản lai vốn Chân tịch minh diệu, hư triệt linh thông, không thể do suy nghĩ mà được. Nó chẳng giống cũng chẳng khác, mà cũng chẳng phân biệt.
Tỏ ngộ nó là bến Bồ Đề, mê muội nó là biển sinh tử.
Trẻ nhỏ chưa biết cha mẹ gọi là phác (còn tự nhiên chân chất), mà hể biết cha mẹ rồi gọi là tỳ (đã bị tỳ vết). Tỳ là tâm bệnh kiến thức càng rộng thì tim càng phát nhiệt, ấy là tâm bệnh, mà thân cũng tùy đó mà sinh bệnh.
2. Do tâm mà sinh phân biệt gọi là thức, vô tâm mà phân biệt gọi là trí.
Trong ngũ uẩn là: sắc, thọ, tưởng, hành, thức. Thức ở cuối cùng mà là gốc, nên phải lo hàng phục nó trước. Muốn hàng phục thức thần, không có gì bằng biến thức ra trí. Thức thường theo cảnh mà quên về, trí hiểu được cảnh mà chẳng mê. Theo cảnh mà chẳng hiểu thì trí nào chẳng ra thức, hiểu cảnh mà không luyến thì thức nào không thành trí.
Luận về cốt yếu, chỉ có một cái tâm mà thôi, phóng nó ra thì là thức, thu nó lại thì là trí.
Chỉ có tâm phân biệt thì sa vào tỉnh thức, có chút phan duyên (dựa bên ngoài) là phát sinh vọng tưởng. Chẳng biết thì liền xong, mọi việc mới thanh tịnh.
3. Bạch Tẫn lão nhân nói rằng: “Đứa con trẻ vừa biết cha mẹ đã trổ cái tài sảo của thức thần, kiến thức nhiều thêm thì thêm tâm bệnh. Có mấy ai biết bệnh này đâu?
Theo cảnh là thức, hiểu cảnh là trí, phóng ra là thức, thu lại là trí, mỗi chữ chỉ dạy phân minh chính xác, có thể nói Hoàng đế đoán chứng bệnh, Kỳ Bá lập phương trị, mà chúng sinh không tin nữa là tại sao?

CẢNH1 Tất cả các cảnh trong tam giới, tuy có một cái tâm động niệm mà sinh ra, chứ không có phép nào khác. Niệm nếu chẳn...
04/04/2022

CẢNH
1 Tất cả các cảnh trong tam giới, tuy có một cái tâm động niệm mà sinh ra, chứ không có phép nào khác. Niệm nếu chẳng sinh, cảnh tự nó dứt. Hay là sức niệm động đến cùng rồi, thì nó cũng tự trống không vắng lặng. Do đó đủ biết, lúc mê muội cũng chẳng mất gì, khi hiểu cũng không được gì, là bởi cái chân tâm vô trụ (ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm) chẳng tăng mà cũng chẳng giảm.
Tâm do cảnh mà khởi: lấy tâm xem cảnh, thấy vật mà sanh tâm. Tuy ở chốn sơn lâm hải đảo, đâu đâu cũng là chốn trần lao.
Người do luyến cảnh, cảnh mới lộng gạt người, nên tâm người bất chính mà phát cuồng. Tình theo vật, vật dẫn tình, tất thần lìa khỏi thân mà thành si muội.
2. Cảnh tốt hay cảnh xấu đều là cảnh, cảnh tuy đến trùng trùng chứ không thật có. Tà niệm hay chính niệm đều là vọng tưởng, niệm dầu nổi lên tán loạn mà cũng là không. Chớ gọi ngũ dục (năm điều ham muốn: ham thấy sắc, ham nghe tiếng, ham ngửi mùi, ham nếm vị, ham xúc động thân thể) vui, mê mà quên trở về, thì phải bị thương thân hại mạng. Phải biết, chỉ có bản tính là chân, nắm giữ nó chớ dời, thì tự nhiên tiêu ma chướng, phá chấp Có, phá chấp Không, biến làm tịnh độ, đem nó về nguồn cội tiếp mạng, thì thân phàm nên thành thánh.
Tam giới chỉ do tâm tạo, sao không dẹp trước cái tâm! Lục trần nhờ lục thức mà vào, thì phải tuyệt ngay cái thức. Đứa con đỏ hoàn toàn không có thức, trần duyên đổ cuồn cuộn như nước chảy nhưng chẳng có lỗ hở mà vào.
Bậc chân nhân chỉ còn có trí pháp giới (pháp tính, thật tướng, bản tính) chiếu sáng, nên khắp nơi đều cực kỳ vui đẹp.
3. Bạch Tẫn lão nhân nói rằng: “Cảnh không có khổ sướng, khổ sướng do tâm vọng khởi.
Đồng thời ở lầu Nhạc Dương, có người được tâm hớn hở, thần đẹp vui, lại cũng có khách cảm kích quá mà sinh buồn thảm”.
Người xưa nói rằng: “Thần tiên không có phép nào khác, chỉ trong lòng vui vẻ mà không sầu muộn đó thôi.
Chẳng phải người có Đạo đức sâu xa dầy chặt, khó mà buông được câu nói ấy ra”.

MA1. Mặt trời hay là mặt trăng bị che khuất (nhật thực hay nguyệt thực) đều là bị ma chướng cả.“Gặp phải một ma chướng t...
01/04/2022

MA
1. Mặt trời hay là mặt trăng bị che khuất (nhật thực hay nguyệt thực) đều là bị ma chướng cả.
“Gặp phải một ma chướng thì phải có sinh một lần trí tuệ. Có sinh một lần trí tuệ mới là được một lần trí ích”.
Nếu chẳng lấy trí tuệ mà xét cho thấu, lại sinh phiền não, ắt đại sự hư hoại.
Những người tu hành, vì tập khí khó quên, nên cần phải hay chủ tịnh. Hết thẩy các tĩnh thức ở khoảng không nên quên mà chưa quên, cho nên có loài ma xuất hiện, thuận thì khiến người tham muốn, nghịch thì khiến ra khủng kinh.
Vậy phải xem xét không để cái tâm này sa vào lưới tà, mà thường nhớ rằng chỉ có cái tâm mà thôi, chớ không có cảnh giới nào ở ngoài nó được (vạn pháp duy tâm tạo) Có lẽ nào tự mình mà mến, mà sợ cái tâm của mình hay sao? Xét thấu được như vậy thì cảnh giới tự nó tiêu diệt.
2. Tiếc thay cho Chính Đạo chẳng được sáng suốt, tà thuyết dấy lên như ong, có người tự mê tâm loạn, vọng xưng làm thầy người ta cho nên yêu tinh quỉ quái đều thừa được sơ hở đem tinh thần dựa vào người ấy, giả xưng là thần.
Kẻ ngu không biết lại tin là thật, cùng nhau khen ngợi, càng nói càng hay cả đám theo ma, rốt cuộc không tỉnh ngộ. Sống thì làm tôi cho ma, chết thì cũng làm hồn quỉ cho ma nữa!
Ô hô! Ai tai! Buồn thay, không thể cứu được. Đau xót lắm thay!
Huyền và Thích, hai Đạo xảy ra nhiều việc ma, mà chẳng biết đối trị, mỗi lần xảy ra chứng điên, đều là bởi thấy lý chưa rõ ràng, cưỡng chế cái tâm mình mà ra vậy. Duy có nhà nho không có việc ma là bởi cái công Cách vật trí tri ra mà thi hành trước hết.
3. Bạch Tẫn lão nhân nói rằng: “Đại phàm những kẻ học Đạo theo ma đều bởi nhìn lý không rõ ràng, học sảo qua hai nhà kia (Huyền và Thích), rồi hạt luyện manh tu (tu đui luyện mù), nên hai thứ bệnh ma đó. Duy nhà Nho bởi cách vật trí tri, nên không có ma.
Lời nói phải lắm! Ô Sào thiền sư nói rằng: Tâm sinh chủng, chủng ma sinh. Tâm diệt chủng, chủng ma diệt”, nghĩa là: tâm sinh thì các ma đều sinh, tâm diệt thì các ma đều diệt. Như vậy các ma đều do niệm mà ra cả, cũng tự người mà ra cả.

31/03/2022

GIẢ
1. Kẻ học Đạo trước phải nhìn cho ra chân giả, rồi mới có thể vào cửa Đạo (khởi học).
Thường xem như kẻ hát tuồng, tan hợp, sầu vui, bộ tịch ở ngoài y nhiên theo cảnh, mà trong tâm vẫn bình tĩnh như thường. Làm sao mà họ được chẳng động tâm như thế, đó là họ biết rõ hình tượng là giả trang, tình cảnh là giả tác, biến đổi xây vần, chứ không ảnh hưởng tới thân mình cả.
Kẻ học Đạo xét đó thì có thể tỏ ý hiểu Đạo.
Lại xem hát hình, thấy hình nộm múa may, rõ ràng như hình người. Kẻ vô trí xem hình, xem đây, mà không tưởng có người dât dây rồi hình mới cử động được.
Vậy hình hài con người có phải là hình nộm đó chăng? Chân tính có phải là người hát đó chăng?
Lại thấy có người bày trò chơi, cải tên đổi chất, để lòa mắt khán giả. Kẻ dung ngu thấy rồi, mắt mờ tâm mê, khen là kỳ diệu.
Ở thế gian, tất cả các pháp đều hữu vi, người lấy đó lừa ta, ta lấy đó lừa người và lừa cả ta nữa, điên đảo, đảo điên, cùng với trò chơi kia có khác gì? Thấy nó mà mắt chẳng mờ tâm chẳng mê, tức là gần với Đạo rồi!
Lại thấy kẻ chiếu bóng, đốt đèn đánh trống, thiên hạ đều lại xem hát. Tâm và mắt họ đều theo bóng, bị nó thu hút, bỏ không cái xác của mình. Đến khi dầu khô đèn tắt, các thứ huyễn cảnh đều hoàn lại không. Kẻ trí nhờ thấy đó mà tỏ hiểu được cái Đạo. Đang lúc không mà giả danh có, nhưng có đó cũng chẳng phải có, đến khi có mà hoàn lại không, mà cũng chẳng phải không, mới là Đạo.
2. Tại cớ sao vậy? Các duyên hội hợp thì có, mà cái có này không tự tính, cho nên nói chẳng phải có, để phá cái thường kiến. Tính trống rỗng là không, không để chỉ rõ chân thể, cho nên nói chẳng phải không, để phá cái đoạn kiến. [Thường kiến là chấp cái sở kiến thân tâm còn mãi, thuộc về hữu kiến (thấy có); đoạn kiến là chấp cái sở kiến thân và tâm mất luôn, thuộc về vô kiến (thấy không)].
Pháp Hoa kinh, Phẩm Phương tiện nói rằng: nhập tà kiến trù lâm, nhược hữu, nhược vô đẳng. Nghĩa là: vào rừng rậm tà kiến rồi thì thấy hoặc có hoặc không,v.v... Cho nên thấy có và thấy không đều gọi là tà kiến cả. Việc nhỏ như ngày đêm, sống chết, việc lớn như Nguyên, Hội, Vận, Thế đều có thể lấy đó mà suy ra thì rõ. Kẻ học Đạo phải biết chỉ có cái tính là chân, muôn duyên đều giả, hết thẩy các vật đang sinh đều là trần cấu (bụi đất) ở trong cái giả. Sao lại cùng bọn phàm phu tranh nhiều ít, sánh tốt xấu ở trong cái trần cấu kia vậy, không phải là ngu muội sao!
3. Bạch Tẫn lão nhân nói rằng: “Kẻ hát bội có biết là sự giả, người học Đạo nhìn đó là điều chân. Lẽ nào người Đạo kém thua kẻ hát bội kia sao? Do không hiểu rõ đó thôi!”.
Nói chẳng phải có để phá thường kiến, nói chẳng phải không để phá đoạn kiến. Hai câu này lại thêm tinh vi. Người hay xét thấu rồi, tự nhiên chẳng vọng chấp tướng có hay là không.

28/03/2022

NGÃ
(TA)
1. Sách Luận Ngữ có ghi rằng đức Khổng Tử tuyệt không có bốn điều này: không lấy ý riêng, không kỳ tất, không chấp nệ, không có tà tâm (vô ý, vô tất, vô cố, vô ngã) mà để hai chữ vô ngã (không có ta) cuối cùng là vì; ý, tất, cố đều do hữu ngã (có ta) mà ra. Duy cái ta này mà không, thì ý, tất, cố cũng đều theo nó mà không luôn.
Ta là cội rễ của các việc tư (việc riêng của từng người). Không ta thì cội rễ đoạn, các việc tư hết sinh nữa.
Nay người ta có lòng làm việc gì, có việc nào trong đó mà không vì ta hay không?
Việc chẳng lợi cho mình thì làm sơ lược cho có, bởi vì đời thấy nó cho là ở vòng ngoài nên bỏ ra.
Việc có lợi cho mình thì tính từng thăng, từng đấu, từ chút, dầu mình bỏ mạng cũng cố đuổi theo.
Cái ta nó làm hại lớn biết mấy. Duy không có cái ta thì việc tư tà hóa ra việc công chính.
Mình còn quên hình hài của mình nữa, thì đâu có vật nào làm lụy cho được?
Hãy kiếm hết trong hình hài ta, có cái nào là ta đâu? Nếu không thấy cái ta, thì đã trọn giải thoát.
2. Vĩnh Gia Tập nói rằng: vô minh chẳng đoạn đứt, cố chấp quấy vì ta, theo ngã kiến thì cứ tham sân, sa Tà kiến lại tranh quyền sở hữu, mới sinh ra các sự nhiễm trước. Biết thân là huyễn. Không có tự tính, sắc tức là không, thì ai là ta? Hết thẩy các pháp, chỉ mượn giả danh, không có một cái gì chân thật. Tứ đại, ngũ uẩn, từng thứ một không phải ta. Tìm kiếm trong ngoài, rồi cũng chẳng có ta.
Hãy xem rõ chữ ngã, là hai chữ qua (chỉ binh khí hồi xưa tựa như cây kích vậy) hợp thành. Một bên chữ qua xuôi, một bên chữ qua ngược. Các mối họa lang độc sát sanh ra đều do hữu ngã (có ta) mà dấy lên.
Cho nên người có lòng với Đạo thì trước phải vô ngã.
3. Bạch Tẫn lão nhân nói rằng: “Cái mà người thế gọi là ngã, chẳng phải là chân ngã. Ấy là Thức thần, chỉ khuấy hại mà thôi”.
Người xưa nói rằng:
Vô lượng kiếp lai sanh tử bản.
Si nhân nhận tác bản lai nhân
Nghĩa là:
Vô ngàn kiếp số gây sinh tử,
Kẻ ngu vẫn tưởng bản lai nhân (tính ban đầu)

21/02/2022

VẬT
1. Muôn vật có đây, là ở trong Không mà sinh ra. Thói tính của người phàm hay ỷ về Có mà thôi. Tìm biết chỗ thường Không đó chắc phải khó rồi, mà thường Không cái Có kia lại càng khó học nữa.
Con người muốn đứng trên cái địa vị thường Không này thì phải lấy tĩnh làm chủ. Lấy tĩnh làm chủ thì chưa từng có vật. Mình quên vật thì vật kia tự nhiên mất dạng. Vật tuy đầy ở trước mặt, mà thường coi như không vậy.
Bàng Long Uẩn cư sĩ nói rằng:
Chỉ giữ vô tâm cùng vạn vật.
Sợ gì mọi vật phủ vây mình.
Người thì có người yêu quái, vật thì có vật yêu quái, nó hay mê hoặc người ta. Mà thật nó mê hoặc người ta được sao? Ấy là người tự mình mê nó chứ!
Sách Bách Tự Bi Lã Đồng Tân nói rằng:
Chân thường tu ứng vật
Ứng vật bất khả mê
Nghĩa là:
Theo Đạo “Chân thường” phải ứng với muôn vật thì chẳng khả mê (nếu chẳng ứng thì ra không tịnh hư vô). Vậy có vật lại thì ứng vật đi thì chớ lưu cầm.
Có câu quyết rằng: “Để ý thì mỗi đoạn công phu đều sai lầm hết, còn không làm gì lại ra đoạn diệt hư vô”.
Thấy vật tốt, mà sinh lòng mến, thì cái tâm mình đã bị nó dẫn đi, tức là mê rồi.
Xét thấu một vật thì không bị vật đó mê hoặc.
Xét thấu muôn vật thì không bị muôn vật đó mê hoặc.
Kinh Kim Cương nói rằng:
Nhất thiết hữu vi pháp,
Như mộng, huyễn, bào, ảnh,
Như mộng, diệt như điển
Ưng tác như thị quán.
Nghĩa là:
Hết thẩy pháp nào thuộc hữu vi,
Chiêm bao, bọt, bóng, ảo ra chi.
Như tuồng điển chớp, sương đầu cỏ
Phải xét cho rành chớ có si.
2. Các sự vật trong thiên hạ, tự có cái đạo lý Ninh tịnh. Sách Chu Tử ngữ lục nói: mừng, giận, buồn, vui chưa phát, thì cái tâm này Ninh tịnh (yên lặng) hợp ở ngôi trung. Trong đó không nên để một mảy tư ý (ý riêng) xen vào.
Cho nên nói: thiên hạ có sướng gì? Lo gì? Bởi cớ mà quân tử gặp việc thì làm được việc chứ không sinh sự, tùy vật mà cấp cho vật chứ không để ý tới vật.
Trình Y Xuyên nói rằng: con người đối với vật ở ngoài, món nào để cấp dưỡng thân mình thì muốn nó tốt cả, chỉ có cái thân và cái tâm của mình lại muốn cho nó tốt. Họ được mọi vật ở ngoài tấc cả, mà có dè đâu thân và tâm của mình đã không tốt trước kia mà!
Nay người có nhà cửa, áo quần, món ăn uống, cốc khí, vật dụng, hay hổ thẹn không bằng người, lại không biết tự hổ thẹn là sao? Thật không biết nghĩ suy gì hết! 3. Bạch Tẫn lão nhân nói rằng: “Mình quên mình thì vật tự nhiên mất. Nói vậy thì đủ thấy mình ở trong, nên mới có vật ở ngoài. Mình ở trong quên mình, thì vật ngoài tự nhiên mất”.
Kẻ thế bỏ chân tìm giả, mà còn xưng rằng: “tôi là người trí”, thật đáng thương thay!

SẮC1. Trời và đất là vợ chồng lớn sinh hóa muôn vật. Vợ chồng là trời đất nhỏ, sinh trai, gái. Đại khái Đạo người thông ...
18/02/2022

SẮC
1. Trời và đất là vợ chồng lớn sinh hóa muôn vật. Vợ chồng là trời đất nhỏ, sinh trai, gái. Đại khái Đạo người thông với Đạo trời, thuận mà đưa ra, có thể sinh ra cháu con, nghịch mà dẫn vào, có thể thành tiên thánh.
Một vị tiên ngày xưa có nói rằng: “Tử yểu bất lão, hoàn tinh bổ não”. Nghĩa là: Người muốn không già đem tinh về não.
Não là cái biển chứa các thứ tủy. Cái tinh dâm dật do nơi cái tủy kia mà hóa ra. Những người háo sắc hay bị nhức đầu ấy là lúc trống óc rồi đó!
Ôi! Dầu khô đèn tắt, tủy hết người chết. Quán Sở, lầu Tần chẳng phải là chỗ vui. ây là lưới rập hãm con người. Ca kỹ chẳng phải là người vui, ấy là quỉ mị phá tan nhà cửa tâm thần mà thôi.
Người đều sợ quỉ, duy không sợ thứ quỉ đội lốt giai nhân trong nhà, nó câu thần hồn con người. Người đều sợ cọp duy, không sợ thứ cọp ngủ chung giường, nó ăn cốt tủy con người. Người đều sợ rắn, duy không sợ thứ rắn bao quấn trong chăn, nó hút khí huyết con người. Người đều sợ trộm, duy không sợ thứ trộm cướp đoạt khí dương ban đêm, nó hại tính mạng con người. Sắc nó hại người lớn lắm thay! Chẳng phải là không ai biết răn mình, nhưng răn mình rồi lại phạm nữa. Hay là cho sắc tốt đẹp chăng? Sao chẳng nghĩ trong lỗ tai có cứt ráy, trong con mắt có ghèn, trong lỗ mũi có nước dãi, trong miệng có nước miếng, trong bụng có phân đái, trong âm có mũ máu, dơ dáy hôi tanh, chỗ nào cũng đều không sạch cả. Lại thêm ngấm ngầm xảo mị, giả bộ thương yêu, mà kỳ thật là lang độc.
Kẻ ngu không rõ, nay đắm sắc dục chỉ ham hoan lạc một hồi, mà chẳng kể hình dung khô héo, bại đức tổn thân, làm hại rất lớn!
Phải nên xa lánh nó, như tránh đạo tặc vậy! Đạo tặc cướp lấy hết tiền của thì phải nghèo. Nữ sắc cướp lấy hết tinh của người thì người phải chết.
2. Bạch Tẫn lão nhân nói rằng: Lữ Đồng Tân có đề bài thơ rằng:
Nhị bát giai nhân, thể tựa tơ.
Yên huyền, lợi kiếm trảm phu ngu
Tuy nhiên bất kiến nhân đầu lạc.
Ấm lý giao quân cốt tủy khô.
Nghĩa là:
Hai tám gái tơ dạng mỹ miều,
Lưng đeo gươm bén chém người yêu.
Tuy là chẳng thấy đầu rơi rụng
Âm thầm hại chăng cốt tủy khô.
“Ôi! Người bậc trung niên sắp lên còn chẳng tin chắc lời này, huống hồ là bọn thiếu niên không biết gì”.

Address

451/Vũ Tông Phan/Thanh Xuân
Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Dược Phẩm Quý Nhật Quang posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram