30/08/2025
Nhắc đến Đà Lạt của những năm tháng xưa cũ, trong ký ức của tôi và có lẽ của nhiều người, không thể không nhắc đến hương thơm nồng nàn, ấm áp tỏa ra từ lò bánh mì điện Winh Chấn (hay Vĩnh Chấn - 「永振」) của người Hoa.
Đó là một thứ hương vị đặc trưng, một phần linh hồn của những buổi tối Đà Lạt lạnh giá. Thành phố chìm trong màn sương mỏng, những làn hơi lạnh buốt len lỏi qua từng góc phố, khiến người ta co ro trong những chiếc áo ấm. Ấy vậy mà, giữa cái lạnh cắt da ấy, cả một góc khu lại rực lên một sức sống lạ kỳ. Đó là nơi đặt lò bánh mì Vĩnh Chấn. Từ xa, mùi thơm của bột mì mới nướng, pha lẫn mùi ngọt ngào của nhân thịt xá xíu đặc trưng đã quyện vào không khí, dẫn lối cho bất kỳ ai đang đói lòng hoặc đơn thuần là muốn tìm một chút hơi ấm.
Khung cảnh xếp hàng mỗi tối tựa như một nét sinh hoạt văn hóa đầy thi vị. Dòng người nối đuôi nhau, im lặng và kiên nhẫn, những khuôn mặt hồng hào vì lạnh, vì mong đợi. Ánh đèn vàng từ cửa tiệm chiếu ra, soi rõ những hơi thở thành làn khói trắng mỏng manh trong đêm. Tiếng xì xào trò chuyện nhỏ nhẹ, tiếng cười khúc khích của những đứa trẻ được mẹ dẫn đi mua bánh, tất cả tạo nên một bản giao hưởng ấm áp giữa lòng thành phố sương mù. Ai cũng vội vã, nhưng không hề xô bồ, bởi cái cảm giác chờ đợi để rồi được cầm trên tay ổ bánh mì nóng hổi, giòn tan vừa ra lò, phần nào khiến người ta trân trọng hơn khoảnh khắc ấy.
Điều đặc biệt làm nên thương hiệu, có lẽ là nỗi lo "sợ bán hết". Đó là một nỗi sợ đầy ngọt ngào, thúc giục bước chân người ta nhanh hơn một chút. Vì ai cũng biết, mẻ bánh cuối cùng rồi sẽ cạn, và không phải ai trong dòng người dài đằng kia cũng may mắn có được phần của mình. Chính sự khan hiếm ấy càng tô đậm thêm giá trị của mỗi ổ bánh, biến nó không chỉ là món ăn vặt thông thường, mà thành một thứ "đặc sản đêm" đầy mong đợi.
Ước gì có một bức hình nào đó ghi lại được khung cảnh ấy: Một Đà Lạt đêm tĩnh lặng, với vệt sáng vàng ấm áp tỏa ra từ một góc phố nhỏ, nơi tụ hội của những con người cùng chung một niềm khao khát giản dị - được sưởi ấm bằng hương vị khó quên của tuổi thơ. Đó không còn là chuyện của một ổ bánh, mà là câu chuyện về một không gian, một dấu ấn thời gian, nơi ký ức về hương thơm và hơi ấm đã in hằn vào tâm trí bao người, trở thành một mảnh ghép không thể phai mờ trong bức tranh Đà Lạt một thời đã xa.
———
Cre: Người Đà Lạt