27/02/2026
Mẹ bỉm không còn ngại khi nói về những thay đổi của mình sau bầu và sinh con.
Ừ thì đúng là người khác nhìn vào sẽ thấy khác thật. Bụng không còn phẳng. Cơ thể lúc nào cũng phảng phất mùi sữa, mùi sau sinh. Tóc rụng nhiều đến mức có hôm gom lại mà thấy buồn. Trí nhớ thì kém hẳn, có chuyện vừa nói xong đã quên. Tính khí cũng thất thường hơn, dễ cáu, dễ tủi, dễ khóc vì những chuyện rất nhỏ.
Mẹ không phủ nhận mấy điều đó. Vì nó là thật.
Là những gì cơ thể phải đi qua sau một hành trình dài mang thai, sinh nở, thức đêm, ôm con, cho bú.
Nhưng cũng có những điều người ta hay nghĩ… mà mẹ thấy không đúng.
Mẹ không ghét những vết rạn. Chúng ở đó, quen quen, như một phần của cơ thể mình từ lúc nào không hay.
Mẹ cũng không khó chịu với mùi của chính mình.
Ngược lại, mẹ biết đó là thứ mùi mà con chỉ cần thoáng qua đã nhận ra: mẹ đây rồi.
Và lạ lắm… Có thể mẹ quên đủ thứ chuyện trên đời, nhưng giờ ngủ, cữ bú, tiếng khóc nhỏ xíu của con trong đêm thì mẹ chẳng bao giờ quên.
Mẹ sống thật hơn với chính mình. Chấp nhận cơ thể này, những thay đổi này, như một phần tự nhiên của việc đã từng sinh ra và nuôi lớn một em bé.
Và như thế thôi, cũng đã đủ đáng trân trọng rồi.