Nhật ký của Paul

Nhật ký của Paul Từ bây giờ, cuộc sống của chúng ta sẽ sang trang mới.. nhé!

Trung Quốc – vài dòng ký ức của kẻ “ngôk” *Bài dài, không mong tất cả sẽ đọc, chỉ mong nếu giúp được ai đó, tôi ở đây!*...
18/05/2025

Trung Quốc – vài dòng ký ức của kẻ “ngôk”

*Bài dài, không mong tất cả sẽ đọc, chỉ mong nếu giúp được ai đó, tôi ở đây!*

Mùa hè oi bức tại Sài Gòn khiến bản thân mệt mỏi và đầy rẫy những lo toan, vô tình tôi chộp được một cơ hội đi du ngoạn ở một đất nước mà nhiều người không thật sự nghĩ tới vì trong tâm trí đã có một định kiến nào đó.

Đối với tôi thì không, trẻ và ngốc vẫn còn hiếu chiến thích khám phá, tôi muốn thả trôi bản thân đi tìm nơi lí tưởng. Một sự lí tưởng khó đong đếm, tôi mong chờ những điều chân thật bằng con mắt khách quan.

TQ đón tôi bằng cái thời tiết hết sức chiều lòng người, trời quang mây tạnh nắng ráo cùng nhiệt độ mát mẻ khiến bản thân tôi thật háo hức.

Tôi đã đọc kha khá những câu chuyện lịch sử địa lý văn hóa của TQ nên ít nhiều tôi tò mò về đất nước này, và trước đó tôi cũng biết con người Việt Nam ta có quan hệ mật thiết về mọi mặt từ văn hóa, ngôn ngữ, thức ăn… càng cho tôi thêm lí do để chu du.

Ngọn gió se se lạnh đưa tôi đến Tô Châu – nơi nổi tiếng để sống. Thậm chí có cả câu nói dân gian của người Trung rằng: “Sống tại Tô Châu, chơi ở Hàng Châu, ăn ở Quảng Châu và chết ở Liễu Châu”.

Sự choáng ngợp về vẻ hiện đại pha trộn với sự kỳ bí của đất cổ nơi bắt nguồn của con đường tơ luạ nghìn năm làm ai nấy trong chúng tôi cũng mê hoặc. Sư tử Lâm và Hàn Lâm Tự cảnh đẹp miên man và quan trọng nhất – bề dày lịch sử đằng sau đó cũng khiến ai ai đều nể đôi phần.

Tạm biệt phố tơ lụa Tô Châu đọng lại trong tôi là những bức tranh phố thị hiện đại xen lẫn vẻ cổ kính đắm say của khu phố cổ, con kênh đào 1400 năm. Tiến đi Vô Tích – thành phố của sự hòa bình khi mà bản thân cái tên đã thể hiện điều đó, tham quan phố cổ Thanh Danh Kiều, bắt gặp bức tranh sống động là sự trộn lẫn hoà quyện của hiệu ứng ánh sáng từ quán Starbucks và con kênh cổ đã khiến tôi chậm lại 1 nhịp để hưởng thụ nó.

Tại đây tôi thăm quan phim trường Tam Quốc diễn nghĩa và có dịp tham quan khung cảnh lung linh bạt ngàn mênh mông của Thái Hồ - 1 trong 4 hồ to nhất TQ khi mà diện tích nó lớn hơn cả TPHCM.

Tôi rất mê say Tam Quốc vì tôi nghĩ nó là cuộc đời và lịch sử, ta không cần phân biệt VN và TQ, nơi nào hay ho và ý nghĩa là nơi đó có tôi. Phim trường thật hoành tráng i như trên phim, mỗi khung cảnh như hiện lên thật rõ tái hiện toàn bộ mỗi lời thoại và câu chuyện đằng sau đó. Tôi đắm chìm vào nó thôi thúc tôi đi tìm hiểu tò mò cả buổi sáng.

Thế là kết thúc buổi sáng, chúng tôi phải nhanh chân chạy về Hàng Châu 200km suốt 4 tiếng đồng hồ, được ngắm nghía quang cảnh đường xá hiện đại với hệ thống cầu, hầm nhìn rất ghen tỵ, 10 làn xe chạy tốc độ cao, hầm bổ đôi núi vô số kể.

Hàng Châu – nơi đông dân ngang ngửa TPHCM nhưng lại có nhiều cây xanh như Đà Lạt, phải nói ở đây là tôi thích nhất khi nó là sự hòa hợp hoàn hảo giữa văn minh phố thị và môi trường, đi tới đâu cũng không thấy rác, xe điện khắp nơi, chung cư và cây xanh cùng tạo nên một mỹ quan đô thị đáng mơ ước.

Sau đó tôi được dịp tham quan Tống Thành thiên cổ trấn với show diễn huyền thoại “Hãy cho tôi 1 ngày tôi trả lại cho bạn 1000 năm” – phải nói là show diễn must-see vì nó quá mức tưởng tượng, sự kết hợp ánh sáng, sự đồng điệu tới kỳ lạ các động tác của hàng chục mỹ nữ, âm thanh hiện đại, diễn viên xuất sắc từ nét mặt ánh mắt cử chỉ, như bức tranh tái hiện lại 4 hồi gồm các điển tích lãng mạn như Ngưu Lang Chức Nữ, Thanh xà bạch xà, Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài, Nhạc Phi. Tôi không biết phải kể thế nào về sự cầu kỳ đáng xem của nơi này chỉ biết nói là đạo diễn Trương Nghệ Miêu không làm chúng ta thất vọng.

Trở về khách sạn, thêm một ngày đi tham quan Tây Hồ, khung cảnh như Đà Lạt ngay giữa lòng phố thị – nhớ lại câu nói vui của chúng tôi khi tham quan Đà Lạt rằng ước gì cái không khí này ở giữa nơi tấp nập như Sài Gòn.

Khung cảnh non nước trữ tình, cây xanh phủ bóng rợp trời. Đi bộ cả ngày cũng chẳng xi nhê, nơi này thật sư quá được ưu ái. Mật độ cây xanh 6 cây 1 người, xe cộ tấp nập nhưng vẫn rất trong lành, điều đáng sống.

Nhạc Phi – vị tướng tài ba liêm chính thanh khiết, bên cạnh văn võ song toàn người ta còn đề cao ông tôn như vị thánh thờ khắp nơi và miệt thị hai tên gian thần đã hãm hại ông là Tần Cối Vương Thụy tới mức là món “giò cháo quẩy” được nặn hình nhân là hai người đó để nhúng vào nồi nước sôi.

Vào trong lăng mộ của ông vẫn còn cảm nhận khí thế anh dũng đó, thật sự nể phục khi ông khẳng khái nói là “Người không có tội không gì phải sợ” được minh chứng khi ông lên 14 tuổi mẹ ông xăm lên lưng ông bốn chữ tận trung - báo quốc với chữ quốc thiếu một nét thể hiện sự chưa hoàn hảo của triều đình.

Chiều tối cả đoàn đi tham quan Ô Trấn – vẻ đẹp cổ kính đầy rêu phong như Hội An thứ hai với thời tiết chiều lòng người, mưa lất phất thanh thản vắng người vào buổi hoàng hôn muộn màng.

Dẫu bước chân có vội vàng nhưng đôi mắt chậm rãi lướt qua mọi ngỏ ngách để thấm nhìn sự uy nghiêm và trầm mặc nơi Ô Trấn, dù tôi chỉ chụp 1 2 tấm hình hiện thân cho kỉ niệm, nhưng tôi đã chụp vô số tấm trong tâm trí của tôi.

Thượng Hải – cũng bình thường, thành phố hiện đại, ô nhiễm, đông dân, chỉ mới 100 năm rất giống Sài Gòn dấu yêu có điều to lớn hơn, đông dân hơn, có 4 tòa nhà cao chọc trời nhìn rất đô thị.

Sơ lược tóm tắt 5 ngày thong d**g để lại những bước chân rệu rã và thật chóng vánh làm sao khi cái cảm giác rời đi như bao cuộc chia ly khác, tôi chìm lắng thật xúc động khi phải chia tay một nơi đẹp, giàu văn hóa và còn vô số điều nuối tiếc khi chưa thể tiếp thu hết văn hóa của nơi này.

Hơn hết là tôi ấn tượng hướng dẫn viên và con người. Tôi thích tìm hiểu người khác một cách sâu sắc hơn là hời hợt. A Vĩ khiến tôi nhìn được một chàng trai dù ế vợ nhưng rất tình cảm và biết chăm lo cho người khác. Tôi lắng nghe từng câu chuyện buồn chán của anh ấy vì ngôn ngữ nửa nạc nửa mỡ, nói chậm chậm không thu hút mà còn vấp lên xuống nữa, nhưng khối lượng kiến thức đồ sộ và vì tôi tò mò về câu chuyện ẩn bên dưới mỗi vẻ đẹp hơn là sự hào nhoáng hời hợt của mỗi nơi tôi đến.

Một câu chuyện hay sáng nay CLB Tiếng Anh vô tình bàn bạc, về những điều nhỏ thiêng liêng tạo nên giá trị vô hình lớn tới chúng ta hơn là chúng ta nghĩ - tôi nghĩ nhờ A Vĩ mà tôi ngộ ra kha khá thứ hay ho...

Con người mình phức tạp, tới mức là chúng mình không hề chắc chắn bất cứ điều gì như Phật giáo và Đạo giáo thường dạy – A vĩ nói “Vào chùa ta phải nói A Vĩ không biết tôi là ai, tôi đi về đâu, tại sao tôi tồn tại – 4 không “Không nghe, không thấy, không nói, không nghĩ”, đồng điệu một phần tôi nghĩ rốt cuộc mình cũng chỉ đang cố tìm lời giải cho câu hỏi bên trên.

TQ – có đi lại không? Có! Quá đơn giản khi trả lời, nó đầy ắp câu chuyện lịch sử hay ho, con người, và còn nhiều nữa. Tôi không dung túng cho bất kỳ quan niệm sai lầm nào mà chưa được kiểm chứng, tai nghe mắt thấy thế là tôi tin. Có thể nếu so sánh, ắt hẳn VN ta còn lâu lắm mới đạt tới cái tầm như Hàng Châu, Tô Châu.

Tôi yêu nước nhưng vẫn mong chúng ta nhìn nhận sự thật so sánh. Về giao thông, hiện đại, sạch sẽ, không khí, cảnh đẹp, văn hóa. Có lẽ tất cả phương diện trên xét khách quan ra, chúng ta không dồi dào bằng.

Mỗi nhà mỗi cảnh mỗi cây mỗi hoa nhưng mà phải đi đây đi đó ta mới nở đôi mắt để học hỏi cái hay của họ. Giữ lại điều tốt đẹp cho nước mình, tiến tới cải cách và tiến bộ. Tiếc là thời gian có hạn, đi thật xa để trở về có lẽ là cách tốt đẹp nhất.

Stoic meditation

Đà Lạt - một chuyến đi độc nhất vô nhịVui quá đi những ngày tháng thoải mái thế này, có anh em có bạn ...
06/05/2025

Đà Lạt - một chuyến đi độc nhất vô nhị

Vui quá đi những ngày tháng thoải mái thế này, có anh em có bạn bè đi chơi xa cùng nhau.

Hồi xưa đó mình hay đi ngao du một mình, cũng thú cũng vui khi được chìm đắm trong những suy nghĩ vu vơ và định hướng dang dở của tuổi trẻ.

Mỗi ngày mình đều sống cuộc đời phần lớn là chỉ có một mình, nếu ở một mình còn bứt rứt thì làm sao có thể sống hạnh phúc được chứ? Cái cơ bản thế nhiều người còn đang mãi loay hoay đi tìm thú vui cực lạc đâu đó xa xa ngoài kia.

Cơ mà, điều đó cũng không thể phủ định sự vui vẻ, an nhiên khi chơi cùng vài người bạn thân thiết. Có thể không hợp để làm việc, chia sẻ chí hướng nhưng chỉ cần vui vẻ thoải mái bên nhau đôi khi cũng chỉ cần có vậy.

Tôi là người rất cảm xúc, có điều đôi khi tôi biết chấp nhận những điều đó, nó chỉ là tạm thời. Tôi hiểu nó đang ở đó, vẫn đang thống trị con người mình, có điều nếu chỉ nó làm nhiệm vụ, bản thân ta không còn là con người. Điều mà giúp ta phân biệt được với giống loài khác chính là lý trí!

Được lái xe được chu du thiên hạ, được rèn kỹ năng lái đường đèo và hướng dẫn lái đêm cung đường đẹp ngoạn mục đèo Gia Bắc Quốc lộ 28, mỗi pha vào cua như miên man đi vào vùng trời mới, phải nói quá đã quá phê! Thỏa cái sướng của cảm xúc nhất thời. Vượt được 2 3 chiếc xe trên quốc lộ 20, cũng là quá đã, cảm xúc ấy dù hơi mạo hiểm nhưng lại rất phê pha :))

Tới Đà Lạt là nửa đêm, do tôi chạy chậm, đúng tốc độ và rất sợ bị phạt, ấy thế mà bọn tôi vẫn hứa nhau đi săn mây vào hai ngày liên tiếp. Và kết quả là ai cũng biết... ngủ một lèo tới 7h sáng tinh mơ.

Chụp một tấm ảnh duy nhất vào sáng mờ mờ sương ấy, khung cảnh thơ mộng nhìn thật xa là dãy núi tăm tắp cao ngút trời Lang Biang 1900m, kết hợp với tiếng chim hót líu lo trên ngọn cây khiến tôi hình dung cảm giác thanh bình se se lạnh đó ngay tại đây vào lúc này.

Bùm, tỉnh ngủ và chúng tôi xách xe đi liên miên Đà Lạt, trao đổi các câu chuyện chính trị trên trời dưới bể về đầu tư, tiktoker... thế mà hay thế mà vui.

Đi đâu cũng được miễn là đi cùng nhau được tám chuyện được hòa vào không khí lơ đãng này một cách nồng nhiệt và với trái tim ấm áp. Tôi cảm nhận sắc trời vào mùa vắng khách du lịch quả thật là nơi lí tưởng để ta đi trốn tìm về một chỗ nghỉ chân.

Những con người chất lượng, tôi công nhận họ quá giỏi, nhưng lại rất thân thiện và tinh anh, tôi học hỏi được bội phần! Nghiệp, Helen, Hiếu, Bão, Quân, Toàn. Ai ai đều bá đạo!

Thôi thế thôi, chỉ vài dòng bày tỏ nhẹ nhàng về tình anh em, về triết học tự thân và còn về nhiều thứ vô vàn thứ không thể diễn tả bằng lời...

Stoic meditation

Dì MaiTừ người dưng xa lạ bỗng hoá thành người thương trong gia đình, trong lúc hoạn nạn khó khăn gia đình có tìm người ...
15/09/2024

Dì Mai

Từ người dưng xa lạ bỗng hoá thành người thương trong gia đình, trong lúc hoạn nạn khó khăn gia đình có tìm người chăm sóc ông ngoại vì sức khoẻ của các dì đều yếu cũng như mọi người bận bịu chuyện nhà cửa.

Dì ấy được bước vào ngôi nhà ấm áp này và những bước chân đầu tiên trong suốt cả tháng trời là phòng bệnh viện ngột ngạt, chăn gối nệm vứt la liệt như một bãi chiến trường có nhiều nút thắt không biết gỡ rối chỗ nào.

Nhìn căn phòng bệnh viện khoa tiêu hoá ấy tôi cứ nhớ mãi, nó chật chội ọp ẹp quạt trần chạy hết công suất nhưng mồ hôi ai nấy đều chảy đầm đìa, phòng bệnh luôn chật kín từ bán vé số tới bán thuốc lá rồi sinh viên thực tập, bệnh nhân la liệt, đặc biệt là bệnh nhân ở đó lúc nào cũng sình bụng chướng bụng đầy hơi, và cái khoa tiêu hoá thì ai cũng biết là sẽ có gì rồi đó.

Nhà vệ sinh công cộng không có chỗ rửa tay, tôi vào được vài tiếng tôi lại rời đi còn người dì ấy ở lại tận 1 tháng ăn ngủ trong đó, không có giường phải nằm dưới đất nhưng bảo ngủ cũng đâu có được, có nghĩa vụ được thuê về để chăm sóc ông ngoại mà ông đau nên đâu ngủ được thế là dì hầu hết là thức trắng đêm hoặc ngủ gật gà gật gù kế bên ông để ông có gì la lên là dì trở tay tức thì sau 3 giây.

Ấy thế mà chỉ sau 3 ngày tôi vào lại thì thấy mọi thứ tươm tất, nhìn ông ngoại cũng có vẻ tươi tỉnh hơn, mà dì cũng thế ấy thế mới hay. Ăn uống tạm bợ ăn cơm từ thiện đồ thôi vì dì sợ tốn tiền, ngủ cũng không được vậy mà người dì vẫn tươi tắn vui cười.

Ngẫm đi ngẫm lại suốt 1 tháng chăm ông từ lúc ông nằm viện tới lúc về nhà thì dì Mai không có giây phút nào ngơi nghỉ, lúc nào cũng bận bịu ngồi kế nằm kế ông để có chuyện gì ứng cứu kịp thời.

Dẫu cho là người dưng nhưng thấy họ làm việc quá sức mình, quá tỉ mỉ và chăm chút thật sự quan sát mới thấy cái sự chịu đựng của dì và lòng bao dung lớn bằng trời.

Nhìn quay qua quay lại cũng có nhiều người cũng được thuê giá i như dì nhưng họ suốt ngày nằm ngủ dưới chân cầu thang, điều dưỡng kêu vào thì họ vào ngó ngó cái rồi đi, thiếu đồ thì kệ, nhiệm vụ của họ chỉ là trông chừng đúng nghĩa.

Ngược lại, dì Mai như người nhà của ông mà thậm chí nói thẳng ra người nhà của ông cũng không ai chăm sóc nhiều như dì Mai cả vì cứ thử đi chỉ cần ở đó nửa ngày thôi là cái chán chường đập tan đi tình yêu thương đừng nói tới phải ở cả ngày đêm cái ăn cái ngủ ngoài hành lang, 24/7 không giây phút nào được dành cho bản thân.

Điều dưỡng hú một cái là phải ba chân bốn cẳng chạy lại liền, ai cũng có lúc mệt tất nhiên nhưng dì thì không thấy lúc nào mệt, dù thiếu ngủ nhưng vẫn nói chuyện sang sảng rất sảng khoái còn chăm chút chú ý ông ngoại từng li từng tí. Thật sự quá cảm kích tình người.

Sau này khi ông mất đi, dì Mai vẫn còn ở nhà mình thêm 1 tháng nữa và dì ăn chay để cầu phước lành cho ông ngoại luôn, con cháu của ông còn không làm được ấy thế mà dì lại xung phong ăn chay để cầu nguyện. Đủ thấy tấm lòng của người dưng này rất chi là bình dị và đôi phần kính phục.

Cuối cùng thì ai cũng phải rời đi, dì cũng vậy, 2 tháng ngắn ngủi dì ở đây đọng lại cho gia đình mình nhiều tiếng cười trêu chọc của dì kể về mọi thứ ở bệnh viện cũng như là cái tình nghĩa trọn vẹn mà dì dành cho ông là rất lớn.

Nhưng đâu phải dì là thánh thần gì, dì cũng uất ức và sầu thảm chịu đựng những nỗi đau, sỉ nhục vô ý của người khác khiến tâm trạng không ổn định và cuối cùng là phải rời đi mà thôi.

Bởi mới bảo nhiều khi không thể một tay che trời, thấy người tốt dẫu muốn họ ở lại lâu hơn chút nhưng biết sao được thế sự không ủng hộ cho việc đó...

Stoic meditation
Nhật ký của Paul

Ông ngoạiNgay giây phút này đây khi chính tôi đang viết bài này vào lúc 23 giờ 18 phút khuya ngày 28/7/24 cũng là những ...
28/07/2024

Ông ngoại

Ngay giây phút này đây khi chính tôi đang viết bài này vào lúc 23 giờ 18 phút khuya ngày 28/7/24 cũng là những giây phút cuối cùng của một đời người – người ông kính mến.

Ông ngoại năm nay đã tròn 88 tuổi và trong suốt cuộc đời mình ông đã cống hiến cho ngành y học nước nhà khi là một bác sĩ gây mê hồi sức thì những lúc này đây ông vẫn dùng cái ý chí dai dẳng mạnh mẽ đó của mình để giúp chính ông sống sót qua từng hơi thở nghẹn ngào mà khiến bất cứ ai đi ngang đều thấy xót xa nặng lòng khi chính mỗi hơi thở cũng là một cuộc chiến.

Suốt 1 tháng rưỡi, ông chiến đấu với suy hô hấp, suy tim, sốc nhiễm trùng, gãy cổ xương đùi và tình trạng tràn dịch phù nề khắp mọi nơi cùng các vết loét tì đè, sự sống mãnh liệt đó làm tôi bồi hồi xúc động li kì dù tình trạng cơ thể có yếu cỡ nào thì bộ não của ông vẫn ra lệnh cho đôi tay nắm thật chặt đôi bàn tay của các người con người cháu vào thăm không rời.

Sức khỏe của ông dù còn le lói nhưng ông dùng chính sức lực đó để níu giữ tình yêu thương của gia đình.

Trước giờ cả nhà đều nghĩ ông ngoại là người khô khan và ít nói có đôi chút hung dữ và khó tính, giờ khi lúc gian nan nguy khốn nhất tôi mới biết tình cảm của ông thật dạt dào và lắng đọng làm sao.

Tôi có dịp được thăm ông từ cả bệnh viện Gia Định, sang phòng cấp cứu Y Dược, ICU Hoàn Mỹ mới thấy thật sự cảm động khi cơ thể dù suy kiệt nhưng khi tôi vào vẫn cố nắm chặt tay tôi và mở mắt to nghe rõ tôi nói và gật đầu khi đã phải thở máy và nói to rõ khi ông chưa cần tới thở máy.

Dù tình trạng đau đớn toàn thân nhưng khi gọi điện cho các dì ông vẫn nói to rõ
“Bố nhớ các con nhiều lắm!” – thật sự khiến tôi trân quý giây phút thiêng liêng đó.

Hành trình bệnh cảnh của ông ngày càng xấu dần từ lúc là gãy xương đùi và trĩ nội cho tới suy hô hấp và viêm phổi bệnh viện do vi khuẩn đa kháng Acinetobacter, nằm ở Gia Định 2 tuần bác sĩ đã bảo tình trạng ông tôi đã vô cùng tồi tệ như hòn đá lớn treo trên ngọn dây cước căng.

Gia đình vẫn hi vọng và chuyển ông vào bệnh viên Đại học Y Dược họ cũng từ chối khéo léo và chuyển sang phòng ICU Hoàn Mỹ. Tại đây ông nằm 5,5 ngày và ngày cuối cùng bác sĩ thông báo cho người nhà tình trạng ông tụt huyết áp nặng bắt buộc phải đặt nội khí quản cho ông thở máy và chẳng còn bao nhiêu hi vọng nữa, người nhà chuẩn bị tâm lý để đưa ông về.

Chẳng hiểu sao nhờ tinh thần bất khuất mãnh liệt khao khát sự sống của mình, cơ thể tàn phế nhưng ý chí trường tồn bộ não tỉnh táo đôi mắt lanh lợi và biểu cảm còn rất sống động khi ai đó làm ông đau ông nắm chặt tay vào thành giường, chuyển về nhà thì tình hình ông tốt lên hẳn từ nắm kịt mắt tới lúc mở mắt lên phản ứng tốt với đau và biết trả lời câu hỏi của mọi người bằng những cái gật đầu nhìn rất thương.

Phải trói ông lại vì ông có sức lực sẽ rút ống thở vì nó quá khó chịu, đôi bàn tay mang đôi găng xanh dương như võ sĩ đấm bốc cứ quơ qua quơ lại như đang tập thể dục. Tôi nhìn hình ảnh đó mới thấy tôi đã may mắn biết mấy khi được ở cạnh ông thêm chút nữa.

Tình trạng ông trở nặng sau 1 tuần ở nhà nên gia đình chuyển lại vào phòng bệnh nặng của khoa lão BV Gia Định, ở đó nổi tiếng là nơi “một đi không trở lại”.

Ông từ người đầu tiên đẩy vào cho tới 2 tuần là người cuối cùng được cho ra về sau bao nhiêu linh hồn bên cạnh ông lúc đó đã chào tạm biệt trần thế nhưng ông vẫn còn hơi thở là còn gỡ gạc, nhìn ông chiến đấu và đau đớn khi 3 – 4 điều dưỡng hợp lực kéo tay ông kéo nách ông xách lên, ánh mắt ông cầu cứu nhìn tôi từ xa cách 3m qua lớp cửa kính của phòng bệnh nặng làm tôi mãi không nguôi.

Tôi thấy quá đau xót, ông thật tâm không cần phải chịu đựng những điều này, đáng lẽ chúng ta không nên cố níu kéo để rồi đánh đổi lại là chính bệnh nhân bị hành hạ và tra tấn về tinh thần tới cùng cực khi mà hết siêu âm, lấy máu, xét nghiệm, đặt lại ống nội khí quản mới.

Dẫu cho biết rằng cả bác sĩ và người nhà chỉ mong có 0.01% hi vọng cứu sống ông thì đôi lúc cũng phải chấp nhận thuận theo tự nhiên điều trị giảm nhẹ có khi ông nhẹ nhàng ra đi mới là phúc đức cho chính ông và một chút tâm linh – kiếp sau ông sẽ hạnh phúc hơn.

Giây phút sáng nay ông là người cuối cùng được cho ra về - nhưng không theo nghĩa mà mọi người thường thấy.

Họ đẩy ông tôi đi thật nhanh ra khỏi bệnh viện với chiếc ambu trên tay để duy trì ông tới được mái ấm của ông và biết bao nhiêu người yêu thương có thể tới thăm ông.

Tôi bóp bóng ambu trong khi đợi máy thở trong suốt 2 tiếng đồng hồ không nói tiếng nào, mặt mày căng thẳng và lo lắng vì sợ SpO2 tụt, ông sẽ mất khi không kịp cho người con xa xứ về thăm, tôi cố gắng bóp mỗi một nhịp là một sự hi vọng, được giây nào hay giây đó để SpO2 88-89%, huyết áp cực trên chỉ còn 75 80…

Giờ đây dù mắt đã nhắm kín nhưng còn hơi thở, tim còn đập, huyết áp vẫn còn 100, SpO2 90% dùng thuốc vận mạch, thở máy thì gia đình còn cố duy trì cho tới khi dì tôi gặp mặt ông lần cuối.

Đôi mắt sáng tỏ còn mới tối qua khi tôi hỏi ông muốn về không thì ông rướn người dậy nhăn co cơ mặt mở đôi mắt sáng ấy ra gật gật vài cái và tôi biết ông thầm nói là “Paul đi về đi, tưởng tượng sẽ thêm động tác vẫy tay đuổi tôi đi như bao hôm khác vì ông không muốn người nhà quá bận tâm vì ông – ông cũng sắp **** rồi”.

Không ngờ rằng tối hôm qua lại chính là lần cuối tôi còn nhìn thấy ông mở mắt và còn biểu cảm, còn nắm ghì chặt thanh giường và đôi tay tôi.

Lời kết, ai rồi cũng sẽ phải chia tay cuộc đời này nếu có thể thì hãy cống hiến được gì đó cho những người yêu thương của mình, hình ảnh ông mãnh liệt giữ cho hơi thở tồn dư đó còn le lói khiến cho chính chúng mình nhận thức sức khỏe ta có được là may mắn ông trời còn cho ta thở. Làm được gì có ích thì làm, không thì ít nhất cũng đừng khiến ai buồn phiền vì mình.

Stoic meditation

Nhật ký của Paul

Ảnh: ông ngắm nghía các con ra về cho tới tận cửa hồi mới 3 tháng trước

Đôi lời chia sẻ của đứa sinh viên vừa hoàn thành trọn vẹn 6 năm Ồ nhanh thật đấy mới đó mà đã 1 tuần tôi chính thức khép...
07/07/2024

Đôi lời chia sẻ của đứa sinh viên vừa hoàn thành trọn vẹn 6 năm

Ồ nhanh thật đấy mới đó mà đã 1 tuần tôi chính thức khép lại 6 năm học hoành tráng của mình rồi sao. Tất cả đều là những trải nghiệm vô giá, tôi tự hào rằng tôi đã ít nhất ít phụ thuộc và nhờ vả vào người khác mà trông cậy vào chính đôi vai gầy của mình mà hoàn thành nó – không mánh khóe, không manh mún, không thao túng mà thật đường hoàng dõng dạc bước đi.

Tôi tự hào nó và hôm nay tôi muốn chia sẻ với mọi người 10 điều nho nhỏ để khiến từ một thằng ất ơ còn mù mờ về định hướng, lười biếng thì giờ đây biết được đâu là thứ mình cần, học được nhiều điều hay ho một cách say sưa và ít nhất tôi cảm thấy hài lòng về những gì đã qua.

1. Đôi khi cuộc sống rất phũ phàng và khiến chúng mình gục ngã – đặc biệt là những ngày vừa thi cuối kì lý thuyết vừa làm ca lâm sàng khó còn bế tắc đủ bề (labo thì làm rớt bể mẫu hàm, hứa lấy dấu được cho bệnh nhân hôm nay cũng không xong, làm thì quên tới lui, hỏi nhờ ai ai cũng bận,…) hoặc chúng mình có thể chắc nịch ngày hôm ấy sẽ lấy dấu sau cùng nhưng rốt cuộc tất cả chỉ thành dĩ vãng khi cô cấp phát 4 giờ đã đóng cửa không cho lấy cao su.

Có thể ngay lúc đó chửi thề và cay đắng, giận dữ và điên cuồng hoặc có thể khóc lóc van xin nhưng suy ra cho cùng cuối cùng tất cả những điều đó khiến mình hiểu rằng cuộc sống này là thế - không công bằng như mọi khi cũng không giống lý thuyết huyền ảo.

2. Dù có như thế nào, miễn các bạn thực sự cố gắng và tận tụy từng buổi hẹn với bệnh nhân của mình (CHUẨN BỊ CHUẨN BỊ CHUẨN BỊ) thì mình chắc chắn không thể nào các bạn thiếu chỉ tiêu hoặc rớt môn nào được. Có thể điểm thấp chút, nhưng sẽ không bao giờ ông trời phũ phàng với chúng ta trừ khi ta lười biếng và ỉ lại.

3. Chính vì vậy, dù chỉ là ý kiến cá nhân nhưng mong sao cho các bạn đừng cố dùng các mẹo vặt ranh ma lách luật của lớp, của khoa để cho có thêm một cái xoang trám, ca phục hình, tất cả những thứ đó dù chỉ là mỗi một mình các bạn biết bạn làm sai thì chính lòng tự trọng của mình đã bị tổn hại, mình thiếu tự tin và luôn luồn cúi mong chờ luật được buông lỏng để ta được chơi chiêu.

Sự khôn lỏi đó sớm muộn gì cũng là tác hại lớn tới chính cuộc sống mình sau này.

4. Đừng nghĩ mình tệ hại chẳng làm được gì, cũng đừng sợ hãi mình sẽ làm sai mà tôi nghĩ nên cho rằng mình cũng có thể làm được, mình không nhất thiết gì phải copy của ai hay xin ai đó thứ gì mà hãy tự làm lấy theo cách của riêng mình.

Điển hình là chuyên đề, bệnh án, bản thuyết trình – đây là 3 thứ tôi rất yêu thích vì ở nơi đó tôi được bay nhảy và nói những điều mình say sưa tìm hiểu và cặn kẽ theo cách của riêng mình. Nhờ đó mình chả giống ai, nhưng khi đó mình vui vì mình đã dám thử và kết quả sẽ không khiến mình thất vọng đâu.

5. Nếu có thể, hãy thử thách bản thân một chút, ví dụ có một ca tổng quát có 2 xoang trám loại I, cạo vôi, nội nha 1 răng 1 ống tủy – một ca đơn giản thế này cũng là bậc 2 rồi đó, nhưng nếu chọn 2 ca như thế này để hoàn thành cho xong chỉ tiêu thì đơn giản là chúng mình đang sống vì điểm số - vì muốn cho xong cho rồi chứ không thật sự tận hưởng quá trình làm một ca tổng quát là thế nào.

Đôi khi việc xen kẽ 1 ca đơn giản, 1 ca phức tạp ví dụ ghi lại tương quan, nâng kích thước dọc, bán hàm xen kẽ toàn hàm, nội nha 3 – 4 răng, mài chỉnh khớp cắn 3 – 4 tư thế lại là một sự cân bằng hoàn hảo vì suy cho cùng chúng mình còn thầy cô mà.

6. Đề thi không bao giờ thách đố chúng mình chỉ có chúng mình tự tạo áp lực hoặc quá lười biếng để học. Hãy thử nhìn lại 6 năm qua có môn học nào thầy cô cố gắng đánh rớt chúng mình chưa? Hay là 99% không muốn nói là 100% các môn học đều ra đề tương tự các năm trước khá nhiều.

Đôi khi ai cũng biết chuyện đó và có rất nhiều người ỉ lại nó - cứ mua đề rồi luyện kiểu gì cũng qua, mà qua thật nhưng đọng lại trong mình chỉ là vài ba dòng chữ vô nghĩa. 3 ngày sau đó hỏi lại một cơ chế căn bản thì nhiều bạn lại quên, nhưng đưa đề thì lại đánh được lào lào. Nếu thế thì đi học vì điều gì?

7. Đôi lúc chúng mình sẽ phải đứng giữa làn ranh lợi ích của bệnh nhân với lợi ích bản thân ví dụ vì sắp hết giờ nên ta cứ nhét một cục composite vô trám chứ không theo từng lớp dù giảng viên có coi lại cũng không biết dẫn tới 2 tháng sau nó rớt ra hoặc 1 năm sau nó sâu tái phát, dư làm viêm nướu bệnh nhân trách mình, mình đổ lỗi rằng do sắp hết giờ.

Thầy Hùng ngày hôm ấy đã nói với tôi rằng: “Em đừng đổ lỗi cho labo làm không kịp, không đúng, hãy tự hỏi lại chính em đã làm điều gì chưa đúng” – tôi thấy thật thấm thía khi đôi lúc ta hi sinh quyền lợi của bệnh nhân để làm nhanh hơn 1 buổi hoặc 1 chiếc xoang trám ta trám sai thì phải bỏ tiền ra để sửa lại cho BN chứ không được để BN trả tiền vì cho rằng “BN không biết thì không sao”.

8. Bạn bè, thầy cô, anh chị luôn là một nguồn lực để mình dựa vào và trao đổi, tao có cái này mày có cái kia, nó là mối quan hệ win – win, nhưng luôn nhớ rằng đôi khi mình cần phải solo hoặc nếu được hãy solo các ca nhiều nhất có thể trong phạm vi cho phép.

Tôi biết điều này là không đúng, nhưng nó có hiệu quả để giúp mình tự kiểm soát thời gian, vật liệu, kĩ thuật, kiến thức được trau chuốt và mượt mà hơn. Đôi lúc ta thấy khó khăn nhưng vẫn nằm trong giới hạn thì hãy chạy đi thật nhanh đưa mẫu hàm cho labo và chạy lên lại đưa cho giảng viên kí tên. Một mình thôi vì nó sẽ giúp nâng cao level chịu đựng của chúng mình – chỉ số AQ.

Vì chỉ có thời thế mới tạo nên anh hùng.

9. Từ mới vào học tôi có tham gia các hoạt động phong trào cũng nhiều, dần dà về sau tôi không còn tham gia nữa và tới bây giờ thì thấy nó là một quyết định chính xác.

Vì không phải ai cũng phù hợp với các phong trào, đội nhóm, các bạn đừng nên a dua tham gia nếu các bạn chưa hiểu rõ nó giúp ích gì cho mình và mình sẽ được gì từ nó. Nhiều khi cái hại nó nhiều hơn cái lợi.

Tôi ví dụ vì từ năm 2 tôi xác định mình thích học phẫu thuật nên không tham gia các phong trào đoàn hội nữa mà chọn vào phòng xác phẫu tích, học chuyên hơn về giải phẫu và cơ chế sinh lý thần kinh, tới năm 4 cũng có đi phụ mổ thêm ở bệnh viện.

Cơ mà, nói đi cũng nói lại là các hoạt động phong trào rất hữu ích nếu mình tham gia vừa sức và quan trọng là trúng phóc cái lĩnh vực mình đam mê, say sưa thì nó là tên lửa cho mình bay thật cao, thật xa.

10. Bàn một chút về các mối quan hệ thời sinh viên máu lửa, bạn bè là thứ rất tuyệt vời nhưng với điều kiện nếu mình hợp cạ và hòa nhập tốt với nhau, tôi biết có rất nhiều bạn chỉ có bạn bè trên bề nổi chứ không có ai thật sự thân – thôi thì mình về cùng phe.

Đừng tự ti hay có những điều tiêu cực về bản thân khi nhìn xung quanh chả có ai bạn thân nhé, vì mình thấy vui khi được ở một mình, mình chia sẻ và làm điều tốt không hại hay chơi xấu bất cứ ai, không thù hằn, oán hận ai như vậy là quá tốt rồi.

Bạn tốt có, bạn xấu cũng có nhưng đừng giận dữ, đố kỵ chơi khăm ai vì đôi khi do chúng mình không hợp nhau mà thôi.

Chắc chắn sẽ có những ngày muốn khóc khi ai nấy cũng đều quay lưng với chúng ta, lúc đó hãy tự nhủ thôi thì mình vui khi là chính mình, rồi từ từ nhìn nhận lại điều còn khiếm khuyết của bản thân cũng như chính các mối quan hệ đó.

Thầy cô thì khác, tôi lại thấy suy cho cùng chả ai quan tâm bọn mình đâu – cứ mạnh dạn hỏi nhiều vào, hỏi say sưa vô, tận dụng hết mức thầy cô, hãy nhớ không sót giây nào dù thầy cô có hơi khó chịu thì mai hỏi tiếp không bỏ cuộc, đừng nhút nhát như bản thân tôi 4 – 5 năm đầu tiên, tiếc lắm đấy.

Stoic meditation
Nhật ký của Paul

Ảnh: ngày cuối cùng sau khi thi tốt nghiệp - một cảnh tượng quen thuộc nhưng chợt nghĩ ta không còn thuộc về nữa rồi..

Inside out 2 và bài học thực tế?Một tuần thi cử nhiều căng thẳng và tôi biết inside out đã không còn hot nữa nhưng tôi c...
28/06/2024

Inside out 2 và bài học thực tế?

Một tuần thi cử nhiều căng thẳng và tôi biết inside out đã không còn hot nữa nhưng tôi có bao giờ làm thứ gì vì nó hot trend đâu chứ.

Một lần nữa mình chia sẻ cảm nhận chủ quan đây là bộ phim hay đáng giá và có thể là một bước ngoặt cho ai đó còn đang chơi vơi giữa một mớ hỗn loạn cảm xúc đang đấu đá nhau trong đầu.

Đạo diễn đã thực hiện kịch bản nói về những điều gần gũi nhất và nó rất hay vì nó đơn giản nhưng lại là điều vô cùng lớn lao và quan trọng với mỗi chúng ta - đó là xác định được đâu là viên bi định mệnh đời ta được cắm ở giữa bộ não?

Có phải là một quả cầu ánh sáng hoa mỹ nói rằng "Tôi là một người tốt"

Hay là một quả cầu của sự cạnh tranh và tham vọng
"Tôi vẫn chưa tốt đâu phải cố nhiều hơn nữa bằng mọi cách"

Ai đã coi bộ phim đều biết câu trả lời của đạo diễn là gì rồi - nó chẳng phải quả cầu nào cụ thể cả, thật mơ hồ và vốn dĩ triết học là như thế.

Để đạt được trạng thái của cô bé cuối phim chúng mình chắc còn một đoạn đường dài nữa hoặc có khi là không bao giờ chạm tới được.

Bộ phim đặt ra một viễn cảnh rất hoàn hảo là con người chúng ta có thể cân bằng các cảm xúc - từ lo âu, buồn bã, vui vẻ đều có tiếng nói của nó và ta cứ chính là ta thì sẽ hạnh phúc - mơ hồ quá.

Nếu ta làm được điều đó thì ta sớm thành phật mất thôi.

Và không ai làm được điều đó vì thực tế nó còn rối ren hơn nữa, ta có vài trăm dạng cảm xúc khác không nói nên lời và càng lớn ta càng bị nhiều thứ kiểm soát hơn nữa dẫn tới đầu óc ai cũng ít nhiều suy nghĩ về những quyết định nào thực sự đúng và nó có sai không.

Một mục tiêu ví dụ mình sẽ có được ngôi nhà đầu tiên vào tuổi 30 - nghe rất hay và hoàn mỹ nhưng để đạt được nó ta cần sự lo âu tính toán cố gắng bằng mọi cách phải có thật nhiều tiền và khi ta càng cố làm nó ta lại bị vướng vào kịch bản của bộ phim rằng ta bị chiếm hữu bởi sự tham vọng và chứng tỏ phải đạt được mục tiêu đó nếu không ta sẽ bị xa lánh, sẽ nghèo, sẽ chẳng có giá trị nào cả.

Và trên con đường đó ta ắt hẳn sẽ trở nên ích kỷ, đố kỵ, từ bỏ những điều nhỏ bé để giả vờ trở thành một ai đó ngầu đời hơn như cậu bé đã làm trong bộ phim.

Chúng mình cũng thế mà thôi.

Và khi nghĩ lại thì tiếc là chúng mình không như kịch bản hoàn hảo của bộ phim vì việc tranh đấu đó cũng có lợi của nó - nó sẽ mang lại niềm hạnh phúc cho gia đình, ta sẽ không đói nữa, những phẩm giá thì quan trọng gì với cái đói cái khát?

Vài ba người bạn cũ dù có tốt thì ta nghèo cũng chẳng có ý nghĩa gì cả? Thôi thì cứ giả vờ cấp tiến làm quen với các đại gia cởi mở lấy lòng để đạt được mục tiêu mơ ước đó vừa giúp cuộc sống ta dễ thở hơn vừa làm cho gia đình của mình hạnh phúc.

Và ta sẽ hiếm có ai đó nhận thức được đúng thời điểm cảnh tỉnh như cô bé Railey đó vì chính bộ phim cũng để nút thắt của sự biến chuyển từ một cô bé tham vọng thành người kiểm soát cảm xúc thật kỳ diệu dường như hoang đường và tất nhiên nó không tồn tại ở ngoài đời rồi...

Quay trở về ví dụ có ngôi nhà ở tuổi 30 khi ta cố gắng đạt được nó thì ta hạnh phúc vì ta được làm điều ta muốn nhưng nó sẽ phải hi sinh những điều trước kia.

Bởi mới nói một quyết định không sai không đúng chỉ có âm và dương như ngũ hành hoà quyện vào nhau.

Ta đánh cược một cuộc sống đầy đau khổ cùng sự day dứt và chiến trường giả tạo đầy những nút thắt chuyển biến cũng như g*i nhọn đâm từng khứa thịt khi ta bơi ra biển lớn của những tham vọng vô đáy.

Ta chấp nhận được nó thì ta chơi cuộc chơi đó và đương nhiên suy cho cùng nó không bao giờ mang lại hạnh phúc đích thực.

Một thái cực khác trái lại, nếu ta chẳng có mục tiêu gì cả sống bờ bụi kham khổ và tận hưởng điều đang có như người vượn sống trong hang và yêu thiên nhiên con người thì ta lại quá xa rời thực tế và chẳng có lí tưởng nào trừ khi nó là thứ ta thật sự hạnh phúc.

Và tiếc là có những người lười biếng họ biện hộ cho điều đó là họ chỉ thích nhiêu đó thôi nhưng khi cho họ tiền thì họ thích thú nhận, không còn nói tôi chỉ thích nhiêu đó thôi nữa.

Vậy trong tâm họ có cảm thấy hạnh phúc thật sự chưa?

Sẽ không có một đáp án nào cho bài toán này tôi chỉ biết nghĩ rằng một chặng hành trình này rất dài sẽ có vô số cảm xúc, quả cầu kí ức lăn liên tục chớp nháy trong đầu chúng ta.

Ở một thời điểm nào đó ta tham vọng và đi đôi với nó là một giá trị cốt lõi biết tại sao ta cần phải sống - nó là triết học là thứ ta cần đặt trước trong đầu khi còn 10 tuổi để thấy ồ điều đó nó sẽ vi phạm quy tắc của ta.

Và tới 20 tuổi ta có thể thay đổi quy tắc đó vì sự thay đổi vốn dĩ là việc để ta trưởng thành. Rồi tới 30 ta lại thay đổi, cứ như thế ta nếm trải sự bất hài hoà trôi nổi từ thất vọng tới thú vị nhưng suy cho cùng ta phải hiểu bất cứ một ham muốn nào nếu quá mức đều là thất bại.

Một hành trình dài chứ không phải kết quả, hôm nay ta muốn tiền, ngày mai ta muốn gia đình, ngày mốt ta lại muốn sức khoẻ.

Có thấy không chúng ta luôn thay đổi điều ta khát khao, nó phải như vậy nhưng có một thứ bắt buộc ta phải hiểu đó là vòng quay đó mãi không dừng và không có điểm đích.

Ta sống để trải nghiệm và mang lại điều tốt lành cho xung quanh bằng bất cứ phương tiện nào, nghề nghiệp, vai trò nào.

Thích đi Mỹ cứ cố gắng mà đi, tới lúc đi được rồi không thích học bác sĩ mà làm tư vấn viên thì cứ học chẳng cần giới hạn ta ở bất cứ đâu chỉ cần quyết chí bền gan kỉ luật nhưng không cứng nhắc và chấp niệm...

Mọi quyết định đều là các cảm xúc chuyển đèn liên tục thay phiên nhau lên tiếng thì ta cần có một tên đầu não đó là triết học - đặt cho ta hiểu điểm dừng, điểm chuyển, điểm thay đổi và giới hạn ở mức nào.

Một chủ đề hay nhưng kén người đọc

Stoic meditation

Nhật ký của Paul

Address

217 Hồng Bàng
Ho Chi Minh City

Telephone

+84582149001

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nhật ký của Paul posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Nhật ký của Paul:

Share