Blackstones

Blackstones Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Blackstones, Funeral service & cemetery, Số 5 Đường 103 TML, P. Thạnh Mỹ Lợi, TP Thủ Đức, TP HCM, Ho Chi Minh City.
(2)

HOTLINE: 0868 576 777
BLACKSTONES - Thương hiệu cung cấp dịch vụ tang lễ cao cấp
️🥇 Bằng khen từ Đảng Ủy - Bộ Tư Lệnh TP.HCM năm 2021
️🥇 TOP 10 DỊCH VỤ UY TÍN - CHẤT LƯỢNG NĂM 2023 Báo chí đưa tin về Dịch Vụ Tang Lễ Blackstones
🔵 VTV: https://vtv.vn/doi-song/blackstones-duoc-vinh-danh-top-10-dich-vu-uy-tin-chat-luong-nam-2023-20240106144939172.htm
🔵 VnExpress: https://vnexpress.net/dich-vu-tang-l

e-tron-goi-tu-blackstones-4791343.html
🔵 VnExpress: https://vnexpress.net/nhung-tieu-chuan-trong-dich-vu-tang-le-tron-goi-tai-blackstones-4691762.html
🔵 Tuoitre: https://tuoitre.vn/blackstones-tro-thanh-cau-noi-giup-trao-gui-yeu-thuong-den-tre-em-20231125094920073.htm
🔵 Thanhnien: https://thanhnien.vn/blackstones-mo-rong-he-sinh-thai-toan-dien-cham-soc-suc-khoe-cham-lo-huu-su-185231106095344132.htm
🔵 Thanhnien: https://thanhnien.vn/trai-long-nguoi-me-khi-biet-con-lam-nghe-tang-le-tai-blackstones-185240927193047806.htm
🔵 Dantri: https://dantri.com.vn/lao-dong-viec-lam/nghe-nua-dem-phai-bat-day-mung-1-tet-van-nghe-o-e-20230928175733825.htm
🔵 Cafef: https://cafef.vn/nghe-khong-tuong-phu-nu-lam-tang-le-va-nhung-cau-chuyen-chua-duoc-ke-188240829124319646.chn
🔵 Cafef: https://cafef.vn/blackstones-de-su-ra-di-mang-lai-nguon-song-cho-tre-em-kem-may-man-188231106170847385.chn
🔴 Phóng sự từ Đài truyền hình VTV1: https://youtu.be/TMgKS40Amzs
🔴 Phóng sự từ Đài truyền hình VTV3: https://youtu.be/AyekrhMTG2Q
🔴 Phóng sự từ Đài truyền hình VTV3: https://youtu.be/19rl0Z2581Y

Con quẹt diêm. Ngọn lửa nhỏ xíu run rẩy giữa gió chiều, soi nụ cười mẹ hiền khô trên tấm bia đá lạnh. "Mẹ ơi, sinh nhật ...
01/05/2026

Con quẹt diêm. Ngọn lửa nhỏ xíu run rẩy giữa gió chiều, soi nụ cười mẹ hiền khô trên tấm bia đá lạnh. "Mẹ ơi, sinh nhật vui vẻ nhé."

Bánh hôm nay con mua loại ít ngọt mà mẹ thích nhất. Chỉ là thay vì đặt trên bàn ăn nhà mình, con lại mang ra "nhà mới" của mẹ. Cầm chiếc bánh trên tay mà thấy thiếu vắng lạ kỳ... vì năm nay, chẳng còn ai nhíu mày cằn nhằn con: "Lại mua chi cho bày vẽ, tốn kém".

Ở thế giới bên kia, mẹ phải nhớ tự thương lấy mình nhé. Lạnh thì mặc thật ấm, mệt là phải nghỉ ngơi. Đừng nhẫn nhịn, cũng đừng cả đời cứ chắp vá, vun vén cho người khác như lúc còn ở đây nữa. Con dạo này vẫn ổn. Con lớn rồi, bôn ba ngoài kia có mưa giông thì cũng tự biết xòe ô che cho mình. Chỉ là đôi khi đi làm về mệt mỏi, bước vào nhà, con nhớ nhà mình có mẹ quá.

Nên là, ở bên kia nếu thảnh thơi, thỉnh thoảng mẹ lén rẽ mây về thăm con một chút nhé. Về để xem con của mẹ dạo này đã ngoan cường đến thế nào. Thổi nến đi mẹ. Con ở đây... đợi mẹ về ôm con. 🤍

Trưởng thành là khi ban ngày con phải khoác lên mình sự cứng cỏi để chống đỡ với đời, nhưng đêm xuống, chỉ một tiếng thở...
28/04/2026

Trưởng thành là khi ban ngày con phải khoác lên mình sự cứng cỏi để chống đỡ với đời, nhưng đêm xuống, chỉ một tiếng thở dài cũng đủ làm lòng vỡ vụn.

Hóa ra, hạnh phúc từng là những điều bình thường đến mức con vô tình bỏ lỡ. Là tấm lưng ướt đẫm mồ hôi của ba, cặm cụi nới rộng mái nhà cho đàn con có chỗ chạy nhảy. Là những ước mơ tuổi trẻ mẹ lặng lẽ xếp lại cất đi, nhường lại thanh xuân để đổi lấy bữa cơm no cho gia đình.

Giờ tìm lại, những điều bình thường ấy xa xôi đến ngạt thở. Con vẫn đi qua từng ngày, vẫn học cách tự mình bước tiếp. Nhưng giữa một đêm rất sâu thế này, sự tủi thân bỗng làm con thấy nhớ da diết. Con thèm một nơi để quay về mà không cần giải thích. Thèm được sà vào một cái ôm mà không cần phải xin phép ai.

Ba mẹ không ở đây, nhưng nỗi nhớ thì bám rễ. Nó không ồn ào, chỉ âm ỉ mài mòn đi sự kiên cường giả tạo của một đứa con đã lớn. Đêm nay cũng trôi như mọi đêm, chỉ là trên đời này, có những người vĩnh viễn không còn một nơi gọi là “nhà” để về nữa. Nước mắt cứ thế rơi xuống gối, con nhớ ba mẹ nhiều lắm, con biết làm thế nào đây…

Ngoại nói đi "mấy bữa"… mà mấy bữa đó dài bằng cả một phần tuổi trẻ của con. Hôm đó, ngoại cười hiền lắm. Nụ cười nhẹ tê...
25/04/2026

Ngoại nói đi "mấy bữa"… mà mấy bữa đó dài bằng cả một phần tuổi trẻ của con. Hôm đó, ngoại cười hiền lắm. Nụ cười nhẹ tênh như thể đó chỉ là một chuyến đi thăm bà con xa. Như bao lần ngoại rời nhà rồi lại về, tay xách túi trái cây, đứng từ ngoài cổng gọi vọng vào.

Con đã tin như thế. Tin một cách ngây thơ rằng cứ mỗi cuộc chia xa đều có ngày gặp lại. Mãi sau này con mới hiểu, lời hứa "mấy bữa" ngày hôm ấy, ngoại chỉ định dành để dỗ dành sự sợ hãi của đứa cháu đang phải buông tay.

Bảy năm rồi, con vẫn quen chừa một khoảng trống trong nhà cho ngày ngoại "về". Vẫn có những buổi chiều vô thức nhìn ra cửa, vẫn có những lúc nghe tiếng ai cười ngoài ngõ mà giật mình tưởng ngoại. Thời gian chỉ dạy con cách lớn lên, chứ chưa bao giờ dạy con cách thôi chờ đợi.

Ngoại ơi, nếu "mấy bữa" ở nơi đó dài quá, thì ngoại nhớ giữ gìn sức khỏe nghe ngoại. Ở đây vẫn có một đứa đếm từng ngày, dù biết rõ người đi chuyến này… sẽ chẳng có chuyến về.

Có những món đồ xa xỉ người ta có thể mua bằng rất nhiều tiền, nhưng có một thứ, dùng cả đời nỗ lực cũng không cách nào ...
23/04/2026

Có những món đồ xa xỉ người ta có thể mua bằng rất nhiều tiền, nhưng có một thứ, dùng cả đời nỗ lực cũng không cách nào đổi được: Còn có mẹ trên đời…

Sâu thẳm trong mỗi người luôn có một đứa trẻ. Đứa trẻ ấy đâu có đòi hỏi gì đắt đỏ. Nó không cần một căn nhà quá to, không thiết những bộ quần áo lộng lẫy, cũng chẳng bận tâm đến dăm ba danh vọng ngoài kia. Điều duy nhất nó thèm khát mỗi khi rệu rã... chỉ là một tiếng gọi: "Mẹ ơi". Là vòng tay ấm áp để chui vào khi cả thế giới ngoài kia sập cửa, một giọng nói quen thuộc để biết mình vẫn còn một chốn dung thân.

Nhưng rồi, ai cũng phải học cách lớn lên bằng những khoảng trống. Chúng ta học cách im lặng khi đau, tự vòng tay ôm lấy vai mình trong bóng tối. Và quen dần với việc hai chữ "mẹ ơi" đôi khi vang lên trong vô thức... rồi nghẹn đắng lại ở cuống họng.

Trên đời này, có những điều tưởng chừng là lẽ dĩ nhiên, nhưng lại là thứ xa xỉ nhất. Như việc chiều nay tan tầm, vẫn còn có mẹ để yêu thương.

Bố dùng cả tuổi trẻ để nới rộng một mái nhà, còn con chỉ mất một buổi chiều để thu lại cả một đời của bố vào một tấc đất...
21/04/2026

Bố dùng cả tuổi trẻ để nới rộng một mái nhà, còn con chỉ mất một buổi chiều để thu lại cả một đời của bố vào một tấc đất cằn.

Con nhớ ngày mình còn bé, bố tự tay lo từng viên gạch, sửa từng mái hiên, cơi nới căn nhà rộng thêm một chút chỉ để con lớn lên không thấy mình thiếu thốn. Tình yêu của bố luôn là sự mở rộng vô hạn. Nhưng tình yêu của con, xót xa thay, chỉ kịp trả lại bằng một không gian chật hẹp khi mọi thứ đã an bài.

Ngày ấy, con đâu hiểu đằng sau những mét vuông được nới rộng là đôi vai ngày một trĩu nặng. Bố cặm cụi gánh vác mọi thứ, giấu đi những mệt mỏi mưu sinh để làm một tấm chắn vững chãi. Mãi đến sau này, khi tự mình loay hoay với cuộc đời, con mới xót xa nhận ra: bố cũng từng chỉ là một người đàn ông trẻ tuổi, vừa gồng mình học cách làm cha, vừa lặng lẽ che chở cho cả một gia đình mà chưa từng than vãn.

Ngôi nhà ngày xưa vẫn có thể rộng thêm theo năm tháng, nhưng rộng đến mấy cũng không còn bóng dáng người đứng đó đợi con về. Khoảng trời của bố, từ nay chỉ gói gọn dưới một tấc đất cằn, cùng một đứa con đang ôm nỗi day dứt vì không bao giờ còn cơ hội gọi tiếng "Bố" thêm lần nào nữa.

.

Sự day dứt nhất của một người cha khi về với mây trời, có lẽ là phải nhìn đứa con của mình tự mình vượt qua bão tố mà kh...
18/04/2026

Sự day dứt nhất của một người cha khi về với mây trời, có lẽ là phải nhìn đứa con của mình tự mình vượt qua bão tố mà không thể đưa tay ra che chở thêm một lần nào nữa.

Cha từng là người che hết giông gió cho bạn, nên có lẽ điều khiến cha đau nhất không phải là việc phải rời xa bạn, mà là nhìn bạn một mình học cách chống chọi với những điều mà đáng lẽ cha phải ở đó. Có những ngày bạn mệt đến mức chỉ muốn buông xuôi, nhưng bạn không biết rằng ở một nơi rất xa, cha chỉ có thể lặng lẽ nhìn bạn trưởng thành trong nước mắt và những vết chai sạn của cuộc đời.

Nếu hôm nay bạn thấy thế giới này quá khắc nghiệt, hãy nhớ rằng: Cha vẫn ở đó, trong hơi thở, trong huyết quản và trong cả những giấc mơ của bạn. Đừng gục ngã, vì bạn đang sống cho cả ước mơ và phần đời mà cha đã trao lại.

Nghỉ một chút rồi đứng dậy nhé, vì có một người vẫn đang chờ nhìn thấy nụ cười của bạn từ phía bên kia bầu trời.

.

Con chưa từng để ai nhìn thấy mình gục ngã. Trưởng thành, lạc quan, tự biết cách dọn dẹp những chênh vênh trong lòng, co...
16/04/2026

Con chưa từng để ai nhìn thấy mình gục ngã. Trưởng thành, lạc quan, tự biết cách dọn dẹp những chênh vênh trong lòng, con đã sống như vậy suốt những năm qua, đến mức đôi khi con tưởng mình đã ổn thật rồi. Nhưng hôm nay, con xin lỗi… sự kiên cường của chính mình, vì tự nhiên con thấy nhớ ba mẹ quá…

Có những ngày, nỗi nhớ không đến theo cách người ta vẫn nghĩ, nó không ập tới, cũng chẳng làm con bật khóc. Chỉ là một buổi chiều rất bình thường, ánh nắng rơi chậm trên nền nhà, con ngồi đó và thấy lòng mình vơi đi một chút, như vừa đánh rơi một điều gì rất quý mà quay lại tìm thì không còn nữa.

Con vẫn sống, vẫn đi qua từng ngày, nhẹ tênh như không có gì xảy ra, chỉ là đôi khi, giữa những điều rất nhỏ, một mùi thức ăn thoảng qua, một cơn gió lùa vào cửa, một khoảng lặng không ai gọi tên, con chợt hiểu ra…ba mẹ là điều quan trọng nhất trong cuộc đời.

Có những lúc, con thèm được gọi một tiếng “ba ơi”, “mẹ ơi” như ngày cũ, dù chỉ để nghe một lời đáp lại rất bình thường. Thèm một cảm giác có người ở đó, không cần làm gì cả, chỉ cần biết là còn. Hóa ra, điều con nhớ không phải là những điều lớn lao, mà là những điều nhỏ đến mức ngày xưa con từng nghĩ… lúc nào cũng có thể có lại.
Có những thiếu vắng không gây ồn ào, nhưng đủ để một đời người cứ khuyết đi, rất khẽ.

.

Tự nhiên hôm nay, con thèm một bữa cơm có má. Không phải quán xá, không phải món gì cao sang. Chỉ là một mâm cơm nhỏ, có...
14/04/2026

Tự nhiên hôm nay, con thèm một bữa cơm có má. Không phải quán xá, không phải món gì cao sang. Chỉ là một mâm cơm nhỏ, có tô canh chua bốc khói, có má đứng bên bếp, vẫy tay gọi với ra: “Vô ăn cơm đi con.”

Căn bếp ngày đó lúc nào cũng có hình bóng má. Có tiếng dao thớt lách cách, có mùi cá kho mằn mặn, mùi canh chua vừa vặn sôi tới. Má cứ lặng lẽ đứng đó, nấu cho cả nhà, mà chưa bao giờ chịu ngồi vào mâm ăn trước. Má dành trọn những năm tháng tuổi trẻ để chăm chút cho tụi con. Vậy mà con chưa kịp làm gì để đền đáp, má đã vội vã đi rồi. Má có giận hờn gì con không, mà sao im lặng bỏ con đi biền biệt vậy hả má?

Thoắt cái, đã 7 năm. Không còn mùi canh chua quen thuộc bốc lên mỗi chiều. Không còn tiếng gọi văng vẳng từ trong bếp. Cũng không còn bóng dáng một người lặng lẽ nấu ăn, như thể đó là sự nghiệp của cả đời mình.

Con vẫn ăn cơm mỗi ngày. Nhưng có những bữa ăn, nuốt miếng cơm xuống chỉ thấy lồng ngực mình trống vắng. Hóa ra, thứ con nhớ quay quắt không phải là hương vị của một món ăn, mà là một căn bếp đã từng có má.

.

Người ta hay bảo, người khuất bóng thỉnh thoảng sẽ nương theo giấc mơ mà về. Sẽ lặng lẽ đứng ở một góc nhà quen thuộc, b...
11/04/2026

Người ta hay bảo, người khuất bóng thỉnh thoảng sẽ nương theo giấc mơ mà về. Sẽ lặng lẽ đứng ở một góc nhà quen thuộc, bần thần nhìn ngắm con cái một chút cho thỏa nỗi nhớ mong.

Con đã đợi. Đợi những đêm chập chờn khao khát một bóng hình quen thuộc nán lại bên giường, hay chí ít là một mùi hương cũ thoảng qua trong tâm trí. Nhưng tuyệt nhiên không. Không một giấc mơ. Không một tiếng động nhỏ. Chẳng có một khoảnh khắc huyền bí nào để con được bấu víu vào niềm tin rằng: mẹ vẫn ở ngay đây, che chở cho con.

Có những đêm giật mình tỉnh giấc, con chợt nghĩ... Có phải vì mẹ biết con từ bé đã sợ ma, nên mẹ thương, mẹ chẳng dám về? Mẹ thà tự mình mang vác nỗi nhớ cồn cào ở thế giới bên kia, thà chọn cách đứng ngoài mọi bề bộn của con, còn hơn là làm đứa con rụt rè của mẹ phải giật mình lo sợ. Ngay cả khi sự dịu dàng ấy tước đi của con cơ hội cuối cùng để cảm nhận lại hơi ấm của mẹ.

Nhưng mẹ ơi, mẹ đâu biết... Đứa trẻ hay sợ bóng tối ngày xưa giờ đã cạn kiệt nước mắt rồi. Điều con sợ nhất lúc này, chẳng phải là những thế lực vô hình hay mảng tối tĩnh lặng nữa. Mà điều con sợ nhất... là một chặng đời dài đằng đẵng phía trước, sẽ chẳng còn nổi một lần được giật mình vì thấy mẹ bước ra.

.

Đôi khi, con chỉ muốn quay về làm một đứa trẻ. Không phải vì yếu đuối, mà vì ngày đó, nỗi đau đơn giản hơn nhiều. Hồi nh...
09/04/2026

Đôi khi, con chỉ muốn quay về làm một đứa trẻ. Không phải vì yếu đuối, mà vì ngày đó, nỗi đau đơn giản hơn nhiều. Hồi nhỏ, té ngã thì khóc. Trầy đầu gối thì được dỗ dành. Một miếng băng cá nhân, một cái xoa đầu của ba mẹ là đủ để tin rằng mọi thứ rồi sẽ ổn. Vết thương nào rồi cũng lành, nỗi buồn nào cũng có người ôm lấy.

Nhưng khi lớn lên, có những vết xước không nằm trên da thịt nữa. Nó nằm ở một nơi sâu hơn, một nơi không ai nhìn thấy. Đó là khi mất đi ba mẹ. Là khi nhận ra, từ nay về sau, không còn ai đứng phía sau để mình quay đầu lại. Không còn ai hỏi “con đã ăn gì chưa”, hay đơn giản là chờ con trở về nhà.

Vết xước ở đầu gối, vài ngày là lành. Còn vết xước trong tim, có khi là cả một đời mang theo. Những lúc mệt mỏi, con không cần gì lớn lao. Chỉ cần được trở lại làm một đứa trẻ còn thơ để nếu có đau, thì nỗi đau ấy vẫn còn nhẹ tênh, và vẫn còn có ba mẹ ở đó để dỗ dành…

Thế nhưng, thời gian như nước mắt, chỉ chảy xuôi chứ không bao giờ chảy ngược. Chuyến tàu trở lại ngày ấu thơ vốn dĩ chẳng bao giờ bán vé. Con đành gom góp chút hơi ấm từ ký ức, tự xoa dịu đứa trẻ đang khóc thầm trong lòng mình. Để rồi sáng mai thức dậy, lại khoác lên người tấm áo của một kẻ trưởng thành, mang theo một vết xước không bao giờ lành, nhưng cũng là minh chứng cho việc: con đã từng có một bầu trời bình yên đến thế.

.

Hóa ra khi con mất đi mẹ, không phải là mất trong một ngày, mà là mất dần trong suốt phần đời còn lại.Nhà mình từ ngày m...
07/04/2026

Hóa ra khi con mất đi mẹ, không phải là mất trong một ngày, mà là mất dần trong suốt phần đời còn lại.

Nhà mình từ ngày mẹ đi, cảnh vật vẫn vậy. Góc nhà mẹ hay ngồi, cái võng quen thuộc, căn bếp mẹ nấu… Mọi thứ vẫn nguyên vẹn ở đó. Sự tàn nhẫn nhất của sự chia ly đôi khi lại là việc mọi thứ xung quanh cứ bình thản tiếp diễn như chưa từng có ai rời bước, chỉ có cuộc đời con là vĩnh viễn khuyết đi một người.

Mẹ ra đi không mang theo gì cả, nhưng lại để lại một khoảng trống mà cả phần đời còn lại con chẳng thể nào lấp đầy. Khoảng trống ấy là những lần vô thức đi ngang góc nhà, mắt vẫn tìm về chỗ mẹ từng ngồi. Là chiếc võng nằm im lìm không người đung đưa; là căn bếp lạnh lẽo thiếu hơi ấm; là không còn người chờ cửa, không còn tiếng gọi quen thuộc hỏi xem hôm nay con muốn ăn gì… Là sự chới với khi nhận ra từ nay về sau, mọi buồn vui trong đời, con không còn mẹ để kể.

Người ta thường nghĩ tận cùng của nỗi đau là lúc lặng người trong tang lễ, hay khi gục ngã trước một mộ phần. Nhưng không phải. Nỗi đau lớn nhất lại nương náu trong những ngày tháng rất đỗi bình thường sau đó. Là khoảnh khắc đẩy cửa bước vào nhà, đối diện với sự tĩnh lặng bủa vây, và thấu kính cơn đau dội lại: Trên đời này, con không còn mẹ nữa, con mồ côi thật rồi.

Không đơn thuần là căn nhà này thiếu đi một người, mà là cuộc đời con, từ nay vắng mẹ.

.

Hôm nay con mặc váy cưới, nhưng người con muốn nhìn thấy nhất lại không còn nữa. Người ta nói, khoảnh khắc hạnh phúc nhấ...
03/04/2026

Hôm nay con mặc váy cưới, nhưng người con muốn nhìn thấy nhất lại không còn nữa. Người ta nói, khoảnh khắc hạnh phúc nhất của một người con gái là được bố mình nắm tay bước vào lễ đường. Nhưng con không ngờ, đến ngày con mặc áo dài đỏ, cài hoa lên tóc, điều đầu tiên con làm lại là đứng trước di ảnh của bố, chỉ có thể thắp cho bố một nén hương, đứng trước bàn thờ và nói khẽ: “Bố ơi, hôm nay con lấy chồng.”

Con đã gặp một người sẵn sàng đi cùng con qua những ngày rất bình thường của cuộc đời. Người đó không thể thay bố thương con như bố đã từng, nhưng sẽ thay bố ở bên con, lo cho con, nắm tay con khi con yếu lòng. Nếu bố nhìn thấy, bố yên tâm nhé, con gái của bố rồi cũng có người thương rồi.

Chỉ tiếc là, từ hôm nay về sau, trong tất cả những cột mốc quan trọng của cuộc đời: lấy chồng, sinh con, xây nhà… con đều phải báo với bố bằng một nén hương như thế này.

Người ta nói con gái đi lấy chồng là một lần rời khỏi tay cha. Còn con, hình như con đã rời khỏi tay bố từ rất lâu rồi, chỉ là hôm nay con mới nhận ra điều đó rõ nhất.. Bố ơi, hôm nay con làm cô dâu rồi. Nếu bố nhìn thấy, bố đi cùng con một đoạn nhé…

Address

Số 5 Đường 103 TML, P. Thạnh Mỹ Lợi, TP Thủ Đức, TP HCM
Ho Chi Minh City
70000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Blackstones posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Blackstones:

Share