01/04/2026
Có những đêm dài nhất cuộc đời không phải là đêm không ngủ, mà là đêm biết rằng dù mình có thức, cũng không giữ được một người ở lại.
Con đã từng có những đêm ngồi bên giường bệnh, không dám ngủ. Không phải vì con không mệt, mà vì con sợ chỉ cần con nhắm mắt một chút thôi, bố sẽ đi mất. Con đã từng ngồi im lặng hàng giờ, chỉ để nhìn lồng ngực bố nhấp nhô, nghe tiếng máy kêu từng nhịp, rồi tự nhủ: Còn thở là còn bố. Có những đêm con sống bằng từng nhịp tim của bố. Tim bố đập một nhịp, con thấy mình còn hy vọng một chút.
Con đã nghĩ, chỉ cần con ở đó, chỉ cần con không ngủ, chỉ cần con nắm tay bố đủ chặt… thì bố sẽ không đi đâu hết. Nhưng hóa ra, có những người, con không thể giữ lại bằng những đêm thức trắng, không thể giữ lại bằng nước mắt, và cũng không thể giữ lại bằng tất cả tình thương.
Đó là những đêm cuối cùng trong đời, con còn được ở bên bố. Còn bây giờ, nỗi nhớ bố dài hơn cả phần đời còn lại của con. Bố ơi…