Blackstones

Blackstones Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Blackstones, Funeral service & cemetery, Số 5 Đường 103 TML, P. Thạnh Mỹ Lợi, TP Thủ Đức, TP HCM, Ho Chi Minh City.
(2)

HOTLINE: 0868 576 777
BLACKSTONES - Thương hiệu cung cấp dịch vụ tang lễ cao cấp
️🥇 Bằng khen từ Đảng Ủy - Bộ Tư Lệnh TP.HCM năm 2021
️🥇 TOP 10 DỊCH VỤ UY TÍN - CHẤT LƯỢNG NĂM 2023 Báo chí đưa tin về Dịch Vụ Tang Lễ Blackstones
🔵 VTV: https://vtv.vn/doi-song/blackstones-duoc-vinh-danh-top-10-dich-vu-uy-tin-chat-luong-nam-2023-20240106144939172.htm
🔵 VnExpress: https://vnexpress.net/dich-vu-tang-le-tron-goi-tu-blackstones-4791343.html
🔵 VnExpress: https://vnexpress.net/nhung-tieu-chuan-trong-dich-vu-tang-le-tron-goi-tai-blackstones-4691762.html
🔵 Tuoitre: https://tuoitre.vn/blackstones-tro-thanh-cau-noi-giup-trao-gui-yeu-thuong-den-tre-em-20231125094920073.htm
🔵 Thanhnien: https://thanhnien.vn/blackstones-mo-rong-he-sinh-thai-toan-dien-cham-soc-suc-khoe-cham-lo-huu-su-185231106095344132.htm
🔵 Thanhnien: https://thanhnien.vn/trai-long-nguoi-me-khi-biet-con-lam-nghe-tang-le-tai-blackstones-185240927193047806.htm
🔵 Dantri: https://dantri.com.vn/lao-dong-viec-lam/nghe-nua-dem-phai-bat-day-mung-1-tet-van-nghe-o-e-20230928175733825.htm
🔵 Cafef: https://cafef.vn/nghe-khong-tuong-phu-nu-lam-tang-le-va-nhung-cau-chuyen-chua-duoc-ke-188240829124319646.chn
🔵 Cafef: https://cafef.vn/blackstones-de-su-ra-di-mang-lai-nguon-song-cho-tre-em-kem-may-man-188231106170847385.chn
🔴 Phóng sự từ Đài truyền hình VTV1: https://youtu.be/TMgKS40Amzs
🔴 Phóng sự từ Đài truyền hình VTV3: https://youtu.be/AyekrhMTG2Q
🔴 Phóng sự từ Đài truyền hình VTV3: https://youtu.be/19rl0Z2581Y

Có những đêm dài nhất cuộc đời không phải là đêm không ngủ, mà là đêm biết rằng dù mình có thức, cũng không giữ được một...
01/04/2026

Có những đêm dài nhất cuộc đời không phải là đêm không ngủ, mà là đêm biết rằng dù mình có thức, cũng không giữ được một người ở lại.

Con đã từng có những đêm ngồi bên giường bệnh, không dám ngủ. Không phải vì con không mệt, mà vì con sợ chỉ cần con nhắm mắt một chút thôi, bố sẽ đi mất. Con đã từng ngồi im lặng hàng giờ, chỉ để nhìn lồng ngực bố nhấp nhô, nghe tiếng máy kêu từng nhịp, rồi tự nhủ: Còn thở là còn bố. Có những đêm con sống bằng từng nhịp tim của bố. Tim bố đập một nhịp, con thấy mình còn hy vọng một chút.

Con đã nghĩ, chỉ cần con ở đó, chỉ cần con không ngủ, chỉ cần con nắm tay bố đủ chặt… thì bố sẽ không đi đâu hết. Nhưng hóa ra, có những người, con không thể giữ lại bằng những đêm thức trắng, không thể giữ lại bằng nước mắt, và cũng không thể giữ lại bằng tất cả tình thương.

Đó là những đêm cuối cùng trong đời, con còn được ở bên bố. Còn bây giờ, nỗi nhớ bố dài hơn cả phần đời còn lại của con. Bố ơi…

Bạn còn bao nhiêu lần được gặp bố mẹ nữa? Mỗi năm nhiều lắm cũng chỉ gặp bố mẹ được 2 lần, Tết và ngày lễ. Những n...
28/03/2026

Bạn còn bao nhiêu lần được gặp bố mẹ nữa? Mỗi năm nhiều lắm cũng chỉ gặp bố mẹ được 2 lần, Tết và ngày lễ. Những người ở xa quê, chỉ cần một bận rộn, một năm kinh tế không dư dả là coi như mất luôn vài lần gặp. Giả sử bố mẹ có sống thật lâu, thêm 20 năm đi chăng nữa... thì chẳng phải chúng ta nhiều lắm chỉ được gặp họ 40 lần nữa thôi sao?

Chúng ta luôn nghĩ rằng thời gian còn nhiều lắm. Năm nay không về thì năm sau về, khi nào công việc ổn hơn sẽ về, khi nào kiếm được nhiều tiền hơn sẽ về. Chúng ta cứ nghĩ bố mẹ sẽ luôn ở đó, luôn đợi mình, luôn có một nơi để quay về. Nhưng chúng ta quên mất rằng, mình thì lớn dần lên, còn bố mẹ thì càng già đi. Thời gian của chúng ta là đi về phía trước, còn thời gian của bố mẹ là chậm rãi đi về phía sau.

Và có những người, không còn lần gặp nào nữa. Không còn Tết để về. Không còn người để gọi điện báo “Con sắp về rồi.” Không còn ai đứng trước cửa nhìn ra đường đợi mình. Muốn gặp cũng không gặp được nữa. Muốn ăn một bữa cơm với ba mẹ thôi cũng là điều không thể.

Nỗi đau lớn nhất không phải là xa nhà. Mà là một ngày nào đó bạn vẫn còn nhà, nhưng không còn ba mẹ để về gặp nữa. Vì vậy, khi còn có thể, hãy về nhà nhiều hơn một chút. Ở bên ba mẹ lâu hơn một chút. Ăn cơm cùng họ nhiều hơn một chút.

Trên đời này có nhiều thứ có thể đợi, nhưng bố mẹ thì không đợi chúng ta mãi được.

Hồi nhỏ con nắm tay bố vì con sợ lạc. Chỉ cần nắm tay bố là con thấy yên tâm, vì con biết dù có đông người đến đâu bố cũ...
26/03/2026

Hồi nhỏ con nắm tay bố vì con sợ lạc. Chỉ cần nắm tay bố là con thấy yên tâm, vì con biết dù có đông người đến đâu bố cũng không để con lạc mất. Rồi con lớn lên lúc nào không hay biết. Bắt đầu đi nhanh hơn bố, qua đường cũng không cần nắm tay nữa. Đi cùng bố cũng chỉ đi cạnh chứ không nắm tay. Con cứ nghĩ chuyện nắm tay đó là của trẻ con, còn con đã lớn rồi.

Cho đến một ngày, con lại nắm tay bố. Nhưng không phải trên đường đi, không phải lúc qua đường, mà là trong bệnh viện. Bàn tay bố lúc đó không còn to và chắc như trước nữa. Bàn tay gầy đi, da nhăn lại, nắm không còn chặt như ngày xưa bố nắm tay con. Lần đầu tiên trong đời, con nắm tay bố mà cảm thấy sợ, nhưng lần này không phải vì con sợ lạc nữa, mà vì con sợ mất bố.

Người ta lớn lên bằng rất nhiều cách. Có người lớn lên khi đi làm. Có người lớn lên khi vấp ngã. Nhưng có lẽ khoảnh khắc một người nắm tay cha mình trong bệnh viện, đó cũng là lúc người ta lớn lên và mất đi điều quan trọng nhất của cuộc đời.

Sau này con mới hiểu, hóa ra cuộc đời này chỉ có một quãng thời gian rất ngắn để mình được làm một đứa trẻ nắm tay cha mẹ. Phần còn lại của cuộc đời là học cách tự đi, và một ngày nào đó, học cách đi tiếp khi không còn bàn tay đó nữa.

Hôm nay con lại nhớ bố rồi. Con nhớ cảm giác được nắm tay bố, như hồi con còn là một đứa trẻ.

Mất đi mẹ vốn đã là điều tồi tệ rồi, nhưng lúc mẹ rời xa con mà chẳng có một lời dặn dò nào, con mới hiểu thế nào là một...
24/03/2026

Mất đi mẹ vốn đã là điều tồi tệ rồi, nhưng lúc mẹ rời xa con mà chẳng có một lời dặn dò nào, con mới hiểu thế nào là một nỗi buồn không có chỗ để đặt xuống. Người ta thường sợ những lời trăng trối, nhưng con lại sợ sự im lặng của mẹ hơn. Vì im lặng nghĩa là từ nay về sau, con không còn được nghe mẹ nói thêm điều gì nữa.

Mẹ cứ vậy mà đi, đi mãi, như một người ra khỏi nhà mà quên mang theo lời chào. Con vẫn cứ nghĩ rồi sẽ có một ngày mẹ về, ngồi ở chiếc ghế cũ, hỏi con dạo này làm ăn thế nào, cuộc sống có áp lực không... Nhưng căn nhà vẫn vậy, chỉ là từ ngày đó trở đi, không còn được nghe tiếng mẹ nữa.

Có những mất mát không ồn ào, không dữ dội, nó chỉ âm thầm ở đó, như một khoảng trống trong lòng mà mình mang theo suốt đời. Người ta nói thời gian sẽ làm mọi thứ nhẹ đi, nhưng có lẽ thời gian chỉ làm mình quen với việc trong cuộc đời này, có một người mình muốn gặp mà không bao giờ gặp lại được nữa.

Mẹ đi, con đứng giữa chiều,Tay ôm di ảnh, lệ nhàu vạt khăn.Mỗi đêm chăn mỏng tái tê,Nghe lòng con khóc bộn bề nỗi đau.Từ...
23/03/2026

Mẹ đi, con đứng giữa chiều,
Tay ôm di ảnh, lệ nhàu vạt khăn.
Mỗi đêm chăn mỏng tái tê,
Nghe lòng con khóc bộn bề nỗi đau.
Từ nay bóng mẹ xa dần,
Mồ côi một kiếp lạnh ngần tuổi thơ.

Có một khoảnh khắc mà người ta không bao giờ thực sự chuẩn bị được - đó là khi nhận ra mình đã mất đi cha mẹ, và trở thà...
20/03/2026

Có một khoảnh khắc mà người ta không bao giờ thực sự chuẩn bị được - đó là khi nhận ra mình đã mất đi cha mẹ, và trở thành một đứa trẻ mồ côi. Chỉ khi thật sự mất đi cha mẹ, con mới biết có cha mẹ trong đời chưa bao giờ là điều hiển nhiên, mà là một may mắn lớn đến mức, khi nó biến mất, cả thế giới cũng lặng đi một phần.

Rồi một ngày, con hiểu rằng, trưởng thành không phải là lúc con tự kiếm được tiền hay tự quyết định cuộc đời mình, mà là khi con không còn ai ở phía sau để yếu đuối. Con vẫn sống như một người đã lớn: bình tĩnh hơn, chín chắn hơn, biết sắp xếp mọi thứ. Nhưng ở đâu đó rất sâu bên trong, vẫn có một đứa trẻ đang học cách chấp nhận, rằng sẽ cha mẹ sẽ quay lại được nữa.

Và có lẽ, phải đi qua đủ lâu, người ta mới hiểu: trở thành một đứa trẻ mồ côi không phải là mất đi tất cả, mà là bắt đầu mang cha mẹ theo một cách khác. Họ không còn đứng phía sau con nữa, họ ở trong con, trong cách con sống, cách con yêu thương, cách con đối diện với cuộc đời, trong cả những điều rất nhỏ mà đôi khi chính con cũng không nhận ra.

Con vẫn bước tiếp, không phải trong sự cô đơn hoàn toàn, mà trong một sợi dây âm thầm chưa từng đứt. Bởi vì, suy cho cùng, con cái chưa bao giờ thực sự rời khỏi cha mẹ. Chỉ là đến một ngày, con trở thành phần kéo dài của họ trên cuộc đời này, tiếp tục sống, tiếp tục yêu thương, như một cách để họ vẫn còn ở lại.

“Bố ơi, mình về nhà thôi…” khi thốt lên câu đó, trái tim con như vỡ ra thành hàng trăm mảnh. Con biết lần về nhà này khô...
19/03/2026

“Bố ơi, mình về nhà thôi…” khi thốt lên câu đó, trái tim con như vỡ ra thành hàng trăm mảnh. Con biết lần về nhà này không còn giống như những lần trước nữa, vì con biết bố sắp rời xa con rồi.

Nỗi đau của việc biết trước, biết rằng chỉ vài phút nữa thôi, vài giây nữa thôi, con sẽ trở thành đứa trẻ mồ côi bố trong cuộc đời này. Có những mất mát xảy ra bất ngờ, khiến người ta gục ngã. Nhưng có những mất mát, lại cho mình đủ thời gian để chứng kiến từng giây nó diễn ra - và chính điều đó mới là thứ ám ảnh nhất. Vì con không thể làm gì cả. Con chỉ có thể nắm tay bố, chỉ có thể ngồi đó, nhìn bố rời đi từng chút một. Chỉ có thể lặp lại một câu nói vô nghĩa mà mình biết sẽ không còn được đáp lại… “bố ơi”!

Sẽ Không có ai dạy con cách nhận ra khoảnh khắc sắp mất đi một người thân, là như thế nào. Nhưng khi nó đến, cơ thể con tự biết, mọi giác quan trở nên nhạy đến đau đớn. Con nhớ từng nhịp thở của bố, nhớ cách bàn tay bố dần lạnh đi, rất chậm. Không còn là hoảng loạn nữa, mà là một nỗi đau tĩnh lặng, nặng đến mức không thể bật thành tiếng.

Từ giây phút ấy, con hiểu thế nào là mất đi vĩnh viễn. Không phải là không còn nhìn thấy, mà là từ nay về sau, mọi con đường mình đi, đều không còn một người đứng đợi ở phía cuối.

Nhận được tin người thân ra đi, trái tim không vỡ ra như người ta vẫn tưởng, mà nặng xuống, như đeo phải hàng triệu tấn ...
17/03/2026

Nhận được tin người thân ra đi, trái tim không vỡ ra như người ta vẫn tưởng, mà nặng xuống, như đeo phải hàng triệu tấn đá. Mọi thứ ngoài kia vẫn vận hành như cũ, nhưng lại trượt khỏi mình, như một thế giới không còn thuộc về mình nữa.

Có những việc vẫn còn dang dở, một tin nhắn chưa kịp trả lời, một cuộc hẹn đã hứa sẽ gặp, một điều rất nhỏ thôi mà trước đó mình luôn nghĩ rằng “để mai cũng được”. Nhưng đến lúc này, mới nhận ra có những thứ một khi đã trôi qua, thì không còn một ngày mai nào đủ nguyên vẹn để quay lại nữa.

Những kế hoạch đang dang dở. Những cuộc hẹn chưa kịp tới. Những mục tiêu từng khiến mình căng mình theo đuổi. Tất cả bỗng chốc trở nên nhẹ tênh, như thể chưa từng quan trọng. Người ta vẫn đi lại ngoài đường, mặt trời vẫn lên, rồi lại lặn, chỉ có mình đứng lại, lạc lõng giữa một thế giới vẫn đang tiếp tục, nhưng thiếu đi một người

Rồi sẽ có lúc, nỗi đau ấy không còn nhói lên thành tiếng. Nó lặng xuống, như một vệt buồn mỏng, nằm lại đâu đó trong những chiều muộn, trong một câu nói vô tình, hay một thói quen chưa kịp sửa. Sau tất cả, nỗi đau như một mạch ngầm lặng lẽ chảy qua đời sống. Nó không khiến mình gục ngã, nhưng cũng không bao giờ thực sự rời đi. Người ta vẫn bước tiếp, vẫn sống như chưa có gì thay đổi, nhưng chỉ mình biết từ khoảnh khắc ấy, thế giới đã vơi đi một phần, và phần còn lại, dù có lấp đầy bằng bao nhiêu điều khác, cũng không còn là thế giới ban đầu nữa.

Đời người có một điều rất lặng lẽ: Không phải lời hứa nào với ba mẹ cũng có ngày thực hiện. Đến tận lúc đứng trước di ản...
13/03/2026

Đời người có một điều rất lặng lẽ: Không phải lời hứa nào với ba mẹ cũng có ngày thực hiện. Đến tận lúc đứng trước di ảnh, con mới chợt nhớ ra: mình từng muốn dẫn ba mẹ đi đâu đó, từng muốn mua cho ba mẹ một thứ gì đó, từng muốn nói một câu rất đơn giản: “Ba mẹ vất vả vì con nhiều rồi.” Nhưng tất cả đều bị đặt ở một nơi gọi là “để sau này.” Sau này khi công việc ổn hơn, sau này khi có nhiều tiền hơn, sau này khi bớt bận hơn. Chỉ là cuộc đời không phải lúc nào cũng chờ mình kịp làm điều đó.

Lúc đó mới hiểu: Đau nhất không phải là mất đi. Đau nhất là khi nhìn lại, thấy trong cuộc đời mình vẫn còn quá nhiều điều dành cho ba mẹ, nhưng người để con bù đắp, đã không còn ở đó nữa rồi.

Và cũng từ những mất mát như vậy, con mới thật sự hiểu ra một điều rất giản dị: Ba mẹ không cần những điều quá lớn lao. Đôi khi chỉ cần một bữa cơm có mặt con cái, một cuộc điện thoại hỏi thăm, một buổi chiều cùng nhau đi đâu đó rất gần. Những điều tưởng như nhỏ bé ấy, lại là thứ mà sau này con có thể mang theo cả đời, mà không phải tiếc nuối.

Vì thế, nếu hôm nay ba mẹ vẫn còn ở đó, có lẽ điều quý giá nhất không phải là “sau này sẽ làm gì cho ba mẹ”, mà là ngay hôm nay!

Có những người ra đi quá sớm. Sớm đến mức mỗi lần nhắc đến họ, người ta vẫn có cảm giác như một điều gì đó trong đời đã ...
12/03/2026

Có những người ra đi quá sớm. Sớm đến mức mỗi lần nhắc đến họ, người ta vẫn có cảm giác như một điều gì đó trong đời đã khép lại khi còn dang dở. Cuộc đời của họ giống như một đoạn đường chưa kịp đi hết. Những người ở lại không tin nổi rằng từ nay, thế giới này sẽ tiếp tục vận hành mà thiếu đi một người từng rất quen thuộc.

Thời gian rồi cũng trôi qua. Những ngày đau buồn dữ dội nhất dần lùi lại phía sau. Nhưng có những người tuy đã rời khỏi cuộc đời rất sớm, lại ở lại rất lâu trong trái tim của những người còn sống. Họ không còn hiện diện bằng hình hài, nhưng vẫn tồn tại trong những miền ký ức sâu nhất, nơi mà năm tháng không dễ dàng chạm tới.

Có những nỗi nhớ không cần phải nhắc đến mỗi ngày. Nó nằm yên trong lòng người, như dòng nước ngầm chảy sâu trong lòng đất. Người đã đi xa dường như vẫn đi cùng ta qua năm tháng: trong những điều tử tế ta học được từ họ, trong cách ta nhìn cuộc đời, trong những lựa chọn mà ta tin rằng nếu họ còn ở đây, họ cũng sẽ mỉm cười.

Vì thế, sự ra đi quá sớm đôi khi không có nghĩa là một cuộc đời đã thật sự khép lại. Có những con người chỉ ở lại với thế gian trong một quãng thời gian ngắn ngủi, nhưng lại để lại một dấu ấn đủ sâu để sống tiếp rất lâu sau đó, trong trái tim của những người còn nhớ đến họ. Và có lẽ, đó cũng là một cách tồn tại rất đặc biệt. Khi một người được giữ lại bằng tất cả yêu thương và ký ức, họ không chỉ thuộc về quá khứ. Họ trở thành một phần của cuộc đời ta.

Đám tang đầu tiên trong đời luôn là một vết cắt rất sâu. Không phải chỉ vì nỗi buồn, mà vì từ giây phút ấy, ta nhận ra m...
10/03/2026

Đám tang đầu tiên trong đời luôn là một vết cắt rất sâu. Không phải chỉ vì nỗi buồn, mà vì từ giây phút ấy, ta nhận ra một điều mà trước đó chưa từng nghĩ đến: Có những người sẽ không bao giờ trở về nữa.

Trước đó, việc người thương ra đi là một khái niệm rất xa. Nó nằm trong phim ảnh, trong những câu chuyện của người khác. Ta nghe, ta biết, nhưng không thật sự hiểu. Chỉ khi đứng giữa một căn phòng đầy hương khói, nhìn một người thân nằm im lặng lần cuối, ta mới hiểu rằng cuộc đời có những điều không thể quay lại.

Có người nói rằng, sau một đám tang, con người ta sẽ thay đổi. Không phải kiểu thay đổi ồn ào. Không phải kiểu lật sang một trang đời hoàn toàn mới. Chỉ là từ đó trở đi, ta bắt đầu nhìn mọi thứ khác đi một chút.

Có những người bước ra khỏi đám tang với đôi mắt đỏ. Nhưng thứ thay đổi nhiều nhất lại nằm ở bên trong. Đó là lần đầu tiên ta hiểu rằng mình phải tự đứng vững hơn. Rằng có những chỗ dựa đã lặng lẽ rời đi, và từ nay ta phải học cách trở thành chỗ dựa cho người khác.

Trưởng thành, hóa ra không phải là lúc ta đạt được điều gì đó lớn lao. Đôi khi, trưởng thành chỉ đơn giản là khi ta hiểu rằng đời người rất ngắn. Ngắn đến mức mỗi cuộc gặp gỡ đều trở nên đáng quý. Và cũng từ những mất mát ấy, ta học được cách sống chậm lại một chút. Yêu thương nhiều hơn một chút. Bao dung hơn một chút. Bởi vì sau cùng, điều khiến người ta hối tiếc nhất trong đời, không phải là những gì đã mất. Mà là những điều đáng ra có thể làm, khi người còn ở đó.

Có lẽ vì thế, dù không ai mong muốn, nhưng nhiều người đã thật sự lớn lên… sau một đám tang.

Có một lúc nào đó trong đời, con hiểu ra rằng “có mẹ” không phải là một điều hiển nhiên, mà là một dạng may mắn lớn nhất...
06/03/2026

Có một lúc nào đó trong đời, con hiểu ra rằng “có mẹ” không phải là một điều hiển nhiên, mà là một dạng may mắn lớn nhất của đời người. Khi con còn nhỏ, mẹ là người ở bên chăm sóc, quan tâm và lo lắng, dù là những điều rất nhỏ. Nhưng lớn lên rồi, con mới nhận ra sự hiện diện của mẹ không chỉ nằm ở những việc như thế. Lúc xa nhà, chỉ cần biết mẹ vẫn còn trên đời, vẫn đang sống những ngày bình thường nhất, lòng con thấy ấm áp vô cùng, như có một chỗ để dựa vào, dù chính mình cũng không gọi tên được.

Tuổi tác có thể khiến con người mạnh mẽ hơn, từng trải hơn, nhưng không khiến việc còn mẹ trong đời trở nên ít quan trọng hơn. Có những lúc giữa bộn bề của công việc, của trách nhiệm, với những va chạm của cuộc sống, con chợt nghĩ đến mẹ theo một cách rất lặng. Không hẳn để tìm lời khuyên, cũng không phải để dựa dẫm, chỉ là một cảm giác rằng trên đời này vẫn còn có mẹ. Vậy là là quá đủ với con rồi.

Vì thế nên mất mẹ ở tuổi nào cũng rất buồn. Không phải vì con chưa kịp trưởng thành, mà vì từ khoảnh khắc ấy, cuộc đời bỗng thiếu đi người duy nhất luôn xem con là đứa trẻ bé nhỏ của mình. Dù con đã đi qua bao nhiêu năm tháng…

Address

Số 5 Đường 103 TML, P. Thạnh Mỹ Lợi, TP Thủ Đức, TP HCM
Ho Chi Minh City
70000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Blackstones posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Blackstones:

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram