Sách Toeic Photo

Sách Toeic Photo Sách Toeic photo uy tín, chất lượng, giá cả hợp lý Sách toeic photo giúp bạn tiết kiệm chi phí cho việc luyện thi Toeic. Lưu ý giá sách đã gồm cả đĩa CD.

http://chuyentienganh.com/book/ hân hạnh mang lại cho các bạn nhưng đầu sách luyện thi Toeic nổi tiếng, được cập nhật liên tục, được photo với chất lượng đảm bảo với giá rẻ nhất. Mời các bạn ghé thăm http://chuyentienganh.com/book/ để chọn cho mình những đầu sách ưng ý. Lấy từ 4 cuốn free ship ở HCM. Mọi thắc mắc xin liên hệ:
HN 0977.240.425
HCM: 0927.999.073
http://chuyentienganh.com/book/ http://chuyentienganh.com/book/

Chỉ cần yêu thương là đủ ❤❤❤❤
08/04/2025

Chỉ cần yêu thương là đủ ❤❤❤❤

Từ chiếc răng đau đến cuộc đời không đầu hàng số phận

Trời chiều hôm ấy, nhà thuốc Kim Anh vừa chuẩn bị đóng cửa thì có tiếng xe máy thắng gấp trước hiên. Một người phụ nữ trẻ chạy vội vào, giọng còn hơi run run:

“Chị ơi, cho em thuốc giảm đau với kháng viêm mạnh nhất nha. Chồng em đau răng dữ quá, anh nhịn từ sáng giờ, không ăn uống được gì luôn.”

Nhìn nét mặt chị ấy vừa lo vừa thương, tôi nhẹ nhàng hỏi:

“Chồng em đau vậy lâu chưa?”

“Dạ, mấy hôm rồi chị, uống thuốc thì bớt, nhưng rồi cứ bị lại.”

Tôi thoáng ngập ngừng, linh cảm có điều không ổn nên đề nghị:

“Em à, nếu đau dai dẳng như vậy thì không bình thường đâu, hai em nên tranh thủ đi khám nha. Đừng coi thường sức khỏe, nhất là đau răng, coi vậy mà nguy hiểm lắm!”

Chị ấy lặng đi vài giây rồi gật đầu, ôm thuốc về vội.

---

Khoảng một tuần sau, trời sụp tối, tôi đang tư vấn thuốc thì thấy chị ấy quay lại, đôi mắt ngân ngấn nước. Lần này chị không mua thuốc, chỉ nắm lấy tay tôi, giọng run rẩy:

“Chị ơi, bác sĩ nói chồng em có khối u ở hàm... nhưng sinh thiết rồi, may là u lành chị ạ. Em cảm ơn chị đã khuyên tụi em đi khám sớm!”

Tôi nghe mà lòng nhẹ hẳn đi, cũng mừng cho hai em. Tôi còn nhớ rõ nụ cười đầy hy vọng của chị hôm đó.

---

Nhưng cuộc sống đôi khi thử thách ta theo cách tàn nhẫn nhất.

Sau lần ấy, vợ chồng chị được chỉ định phẫu thuật tại bệnh viện Ung Bướu. Ca mổ diễn ra êm đẹp, và họ tin chắc cơn ác mộng sắp khép lại. Ba ngày sau, khi chị đang sắp xếp hành lý chuẩn bị ra viện, bác sĩ đột nhiên gọi vào phòng riêng, giọng nói chậm và trầm xuống:

“Tụi anh rất tiếc… Khi mổ, bác sĩ phát hiện mô xung quanh khối u có nhiều dấu hiệu bất thường. Lấy sinh thiết kỹ thêm lần nữa thì... đây là ung thư vòm họng. Xin lỗi hai em, tụi anh đã cố hết sức rồi.”

Khoảnh khắc ấy, chị như bị ai đẩy xuống vực sâu không đáy. Chân chị mềm nhũn, chị lảo đảo như sắp ngã. Nhìn ra hành lang, thấy chồng vẫn nằm đó, gương mặt hiền lành đang ngủ, lòng chị đau như có ngàn vết dao cắt.

"Chồng em mới 30 tuổi thôi… Tụi em còn chưa kịp có đứa con nào..." – chị bật khóc nghẹn ngào với bác sĩ.

---

Đêm ấy, chị thức trắng, ngồi nhìn gương mặt người đàn ông chị yêu thương nhất trên đời. Anh tỉnh dậy, thấy chị khóc, anh nắm chặt bàn tay chị, dịu dàng nói:

“Anh biết hết rồi, em đừng lo. Mình không đầu hàng đâu. Mình còn trẻ mà, tụi mình sẽ cố gắng!”

Câu nói đơn giản ấy, lúc này như một liều thuốc vô hình tiếp thêm cho chị sức mạnh.

---

Những ngày hóa trị kéo dài triền miên và khắc nghiệt. Tóc anh rụng gần hết, người yếu đi thấy rõ. Nhưng mỗi lần đau đớn tột cùng, anh không kêu than lấy một câu. Chị nhìn mà lòng thắt lại…

Và rồi, một buổi sáng nọ, chị bước vào phòng bệnh với mái đầu cạo nhẵn, lấp lánh ánh nắng sớm. Cả phòng sững lại, còn anh thì bật khóc.

“Tụi mình cùng trọc đầu cho giống nhau luôn mà anh,” – chị nói nhẹ tênh, như chuyện thường ngày.

Từ hôm đó, không ai còn thấy hai vợ chồng trẻ ấy buồn nữa. Trong gian phòng nhỏ ấy, vẫn có nước mắt, nhưng xen giữa là những tiếng cười, những cái nắm tay, và vô vàn những lời hứa cho tương lai.

---

Có lần chị tâm sự với tôi, nước mắt lăn dài trên má nhưng miệng vẫn mỉm cười thật đẹp:

“Chồng em nói, nếu tụi em chiến thắng căn bệnh này, tụi em sẽ sinh hai đứa con luôn. Anh ấy thích con gái, em thích con trai, nên quyết định là sinh đôi luôn chị à!”

Chị cười giòn tan, nhưng nước mắt vẫn rơi. Đó là nụ cười đẹp nhất tôi từng thấy trong đời.

---

Mỗi lần chị ghé lại nhà thuốc, đều mang theo những câu chuyện nhỏ về hành trình của hai vợ chồng. Những câu chuyện ấy không chỉ có nước mắt, mà còn đầy ắp hy vọng và yêu thương.

Và rồi, từng chút một, tôi chứng kiến hai con người trẻ tuổi ấy, bằng tình yêu và sự kiên cường, đã biến một câu chuyện đầy nước mắt trở thành nguồn cảm hứng cho biết bao người.

Bệnh tật có thể thử thách chúng ta, nhưng chính cách ta đáp lại mới định hình nên con người ta.

---

Có những cơn đau tưởng chỉ là nhỏ nhặt, nhưng lại mở ra một hành trình khiến ta nhận ra: Sống, yêu thương và kiên cường mới là phép màu vĩ đại nhất.

Cảm ơn vì đã tin và chia sẻ câu chuyện đẹp cùng Nhà thuốc Kim Anh!

Vụ này sao rồi mọi người
06/04/2025

Vụ này sao rồi mọi người

CÔ GÁI TỬ TẾ VÀ HẾT LÒNG VÌ CỘNG ĐỒNG – MỘT MẤT MÁT ĐAU XÓT 🖤

Nhà thuốc Kim Anh vô cùng đau lòng khi hay tin về vụ tai nạn nghiêm trọng tại ngã tư Thủ Đức, cướp đi sinh mạng của một cô gái trẻ – một người đã dành cả tuổi thanh xuân để giúp đỡ cộng đồng người khiếm thính.

Em không chỉ là một phiên dịch viên ngôn ngữ ký hiệu, mà còn là một thành viên tích cực của cộng đồng những bạn trẻ tử tế, giúp xóa nhòa khoảng cách giữa hàng triệu người Điếc & Khiếm thính với xã hội xung quanh. Em còn là một tình nguyện viên tận tâm, luôn sẵn sàng hỗ trợ những sự kiện ý nghĩa để giúp cộng đồng yếu thế có thêm cơ hội tiếp cận tri thức.

Nếu như không có chiếc xe Mercedes phóng vội vào em, thì ngay lúc này, em vẫn đang tất bật với chương trình "Workshop dạy về công nghệ và cách phòng tránh lừa đảo online" cho hàng chục người khiếm thính tại TP.HCM. Nhưng đau lòng thay, em mãi mãi nằm lại nơi mặt đường lạnh lẽo, mang theo bao ước mơ còn dang dở, bao hoài bão vẫn chưa kịp thực hiện.

Sự ra đi của em không chỉ là nỗi đau cho gia đình, mà còn là mất mát lớn cho cộng đồng người khiếm thính – nơi em từng là một ánh sáng dẫn đường.

Nhà thuốc Kim Anh xin gửi lời chia buồn sâu sắc đến gia đình và bạn bè em. Mong rằng những giá trị tốt đẹp em để lại sẽ tiếp tục được lan tỏa, để những người ở lại biết trân trọng hơn từng giây phút trên cuộc đời này.

Xin hãy lái xe có trách nhiệm, vì phía trước luôn có những sinh mạng mong manh cần được bảo vệ. 💔






Híc nhớ cha tôi
06/04/2025

Híc nhớ cha tôi

“Ba quên con là ai… nhưng con chưa bao giờ quên ba là người hùng của đời con.”

Anh Minh Phong, tuổi đã chạm ngưỡng bốn mươi, là một bóng dáng quen thuộc mà lặng lẽ ở Nhà thuốc Kim Anh. Giữa cái hối hả của buổi chiều tà, khi dòng người đổ về tổ ấm, anh lại ngược lối, tìm đến đây, mang theo nỗi lo âu dịu dàng dành cho người cha. Vài vỉ thuốc bổ não, đều đặn như nhịp thở, là thứ anh tìm kiếm mỗi tháng.
Dược sĩ Kim Anh, với sự ân cần thường trực, một lần khẽ hỏi:
– “Dạo này bác thế nào rồi anh Phong?”
Nụ cười anh thoáng buồn, như một vệt nắng yếu ớt cuối ngày:
– “Dạo này ba hay quên lắm… Có hôm nhìn con, lại gọi tên người đồng đội cũ, cái tên đã nhuốm màu thời gian từ những trận chiến xa xôi. Con nghe mà nghẹn lại, chỉ dám nhìn ba cười thôi, sợ một giọt nước mắt rơi xuống lại làm tan vỡ cái ký ức mong manh ấy.”
Anh kể, giọng trầm xuống, về người cha đã gánh cả cuộc đời gian khó cho con. Tuổi già tìm đến, mang theo những lãng quên nhẹ nhàng nhưng day dứt. Quên chiếc ví quen thuộc, quên bữa cơm chiều, và đôi khi, quên cả gương mặt người con trai đang đứng trước mặt.
“Có lúc ba nhìn con, ánh mắt xa xăm lắm,” anh Phong nói, như đang cố diễn tả một điều gì đó vô hình, “như thể đang lạc trong một mê cung ký ức, cố gắng tìm lại một mảnh tàn tro nào đó của ngày xưa.”
Nhưng trong giọng anh không hề có một lời than trách. Chỉ có sự kiên nhẫn, sự quan tâm âm thầm thể hiện qua việc anh miệt mài tìm hiểu những sản phẩm tốt nhất cho trí nhớ của cha. Lần nọ, được dược sĩ Kim Anh giới thiệu Living Healthy Ginkgo 6000mg Plus Brahmi, anh đã không ngần ngại mua về. Và từ đó, mỗi tháng, anh lại trở thành vị khách quen thuộc, đều đặn như một thói quen ăn sâu vào tiềm thức.
– “Thuốc đâu phải là phép màu mà uống vào ba nhớ ra hết ngay được…” Anh Phong chia sẻ, giọng anh dịu lại, “Nhưng con thấy ba đỡ lơ mơ hơn, ngủ cũng yên giấc hơn. Sáng ra, có hôm ba còn hỏi ‘Mấy giờ rồi con, ba với con ra quán cà phê nhé?’ Chỉ một câu nói vậy thôi, là con đã thấy mừng đến rơi nước mắt rồi.”
Có những buổi chiều, anh Phong ngồi lặng lẽ trên bậc thềm nhà thuốc, chờ đợi những viên thuốc được đóng gói bảo quản cẩn thận. Ánh mắt anh nhìn xa xăm, như đang dõi theo một dòng chảy vô hình của thời gian.
– “Mỗi lần ba quên con là ai, con lại nhớ… cái ngày con còn bé xíu, ngồi sau lưng ba trên chiếc xe đạp cũ. Cái lưng gầy guộc ấy chở cả ước mơ của con. Giờ ba già rồi, có lẫn lộn một chút cũng chẳng sao… miễn là con còn được nhìn thấy ba, được sống cùng ba thêm một ngày nào nữa.”
Rồi anh lặng lẽ nhận lấy gói thuốc, cẩn trọng như nâng niu một báu vật. Anh mang về nhà, mang theo cả một miền ký ức – không phải để cha nhớ lại, mà để chính anh khắc sâu thêm những khoảnh khắc quý giá bên người cha đang dần lãng quên. Anh gìn giữ những ký ức ấy, như giữ gìn hơi ấm cuối cùng của một ngọn lửa sắp tàn.



Address

Ho Chi Minh City
70000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Sách Toeic Photo posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Sách Toeic Photo:

Share