01/06/2025
Em thở than với mình: "Em nuôi mẹ mới có ba ngày trong bệnnh việnn mà muốn trầm kảm luôn. Em cảm giác như ở tù. Đêm nào cũng không ngủ được vì thức canh chừng mẹ đi tiêu đi tiểu ...".
Mình dắt em xuống Khoa Hồi Sức Tích Cực, nơi có khoảng 30 người đang nằm thở máy, dùng thuốc vận mạch liều cao. Không biết có được ai trong số họ trở về nhà, ngồi bên người thân ăn bữa cơm chiều với canh khổ qua đắng nhặng nhưng ngọt ngào tình thương.
- Đây là chú An, chú nuôi mẹ bị xuấtt huyếtt nãoo trên nền bệnnh đáti tháoo đường tăng huyết áp hai tháng nay.
- Chú ngủ ở hành lang này hả chú? Rồi những đêm mưa gió thì sao?
- Thì thôi chứ sao, chú đâu có thể để mẹ mình một mình như vậy được. Mấy điều dưỡng bận lắm chăm sóc cho người bệnh không xuể. Chỉ cần mình sơ sẩy thôi là cha mẹ bị llở loétt liền.
Rồi mình dắt em đến Khoa Nội Tiết. Mình cho em gặp cô Lan. Cô đang chăm chồng bị loétt chân nặng, vết loét kéo dài từ đùi xuống cẳng, mủ dịch hôii thốii.
- Sao cô không thuê người? Cô nằm dưới gầm giường vậy sao chịu nổi?
- Nhà tui nghèoo lắm. Nghèo nên mới để tới nước này nè.
Em nước mắt chan hoà. "Anh đưa em về phòng với mẹ đi. Đủ rồi."
Trên hành lang hẹp dẫn về phòng, mình và em thấy bé Trúc đang tập đi trên đôi nạng gỗ. Bé Trúc bị đáii tháoo đường típ 1 phụ thuộc hoàn toàn vào insulin, bé nhập việnn rất nhiều lần trong 10 năm nay, da xanh, thân hình gầy gò chực ngã. Mấy hôm trước tưởng bé đã kết thúc cuộc đời rồi.
- Em thấy ai cũng khổ anh à. Mình còn may mắn quá phải không anh?
Mình cười.
Thật sự những gì em thấy không phải vậy đâu. Chú An đó không phải là con ruột của bà cụ bị taii biến nằm liệtt trong kia đâu. Con nuôi đó. Năm 1975, bà thấy chú bị bỏ rơi bên cạnh bệnh viện, thương quá bà nhặt về nuôi. Chú An hiện rất giàu có thể thuê hàng chục người chăm mẹ, nhưng không, chú muốn tự tay lo cho mẹ từng miếng ăn giấc ngủ.
Còn cô Lan đó, lớn lên cổ cũng cưới chồng cho giống người ta, quê ngoài Quảng Ngãi. Ai ngờ chồng sáng say chiều xỉn đánnh đậpp không thương tiếc. Mười năm trước cổ chạy vào Sài Gòn bán vé số. Những buổi chiều bán ế, chẳng biết cầu cứu ai thì cái ông bị loétt chân đó dang tay ra mua hết. Ổng cho cổ cái ăn cái mặc và chỗ trú. Em nghĩ coi ở đất Sài Gòn này dễ gì tìm được một bàn tay ấm nóng ân cần, không bao giờ để ý đến quá khứ lầm lỡ của nhau, luôn thương với tình thương không điều kiện.
Có người sống cả đời không biết thế nào là “được thương đúng nghĩa”. Có người chỉ cần một lần được dang tay đón nhận, là đủ để dành lại cả cuộc đời mà trả nghĩa.
Còn bé Trúc, mỗi đêm anh trực đi ngang phòng đều thấy bé lần chuỗi mân côi. Bé tin Chúa và Đức Mẹ luôn đồng hành với mình. Bé không còn ý định tự tử kết liễu cuộc đời bệnh tật khốn khó. Người ta cứ nghĩ niềm tin là thứ xa vời, nhưng khi con người mất hết mọi kiểm soát, niềm tin là thứ duy nhất còn lại để họ níu lấy mình.
Em à, nếu chỉ sống thôi thì có gì hạnh phúc?
Nếu sống quá an nhàn và hưởng thụ, đôi khi chúng ta không hiểu gì về cuộc đời.
Cre: Tâm Lý Học & Khoa Học Hành Vi