08/09/2025
SUY TIM CẤP DO NHIỄM TRÙNG TIÊU HÓA NẶNG
Chị D.T.M.L, 44 tuổi, nhập viện trong một buổi chiều tháng 8 vì tiêu chảy và đau bụng nhiều ngày, kèm theo nôn ói. Một tình huống phổ biến mà chúng ta gặp hàng ngày – tưởng chừng chỉ là viêm dạ dày ruột đơn thuần. Thế nhưng, mọi thứ đã thay đổi chỉ trong vài giờ.
Từ mệt mỏi, tiêu lỏng chuyển sang lừ đừ, tụt huyết áp, nhịp tim nhanh, da lạnh, thở gấp. Tại tuyến trước, Chị được chẩn đoán choáng nhiễm trùng và chuyển gấp về Bệnh viện Trưng Vương. Ngay tại khoa Cấp cứu, chị đã bước vào cơn bão viêm (bão cytokine) – choáng nhiễm trùng nặng kèm suy đa cơ quan.
Xét nghiệm máu lúc nhập viện khiến chúng tôi không thể rời mắt: lactate tăng cao, bạch cầu tăng, toan chuyển hóa nặng, men tim troponin I, NT ProBNP tăng cao Đặc biệt, siêu âm tim cho thấy EF chỉ còn 21% – một trái tim gần như không còn khả năng bơm máu.
Suy tim cấp trong bối cảnh nhiễm trùng toàn thân là một tình huống cực kỳ nguy hiểm. Không có bệnh lý tim mạch nền, không tiền căn suy tim, nhưng chỉ sau vài giờ, trái tim chị L đã gần như “đầu hàng”.
Ngay lập tức, ê-kíp Khoa Hồi sức Tích cực – Chống độc BV Trưng Vương tiến hành đặt nội khí quản, cho chị thở máy, sử dụng vận mạch liều cao, phối hợp dobutamin để tăng co bóp cơ tim. Song song, lọc máu liên tục, cân bằng nội môi và kháng sinh phổ rộng được sử dụng. Tất cả đều phải chạy đua với thời gian, từng bước giành lại sự sống trong gang tấc.
Điều trị suy tim cấp không chỉ là thuốc hay máy móc. Nó đòi hỏi sự theo dõi sát từng giờ từng phút, sự phối hợp liên tục giữa bác sĩ – điều dưỡng – kỹ thuật viên. Trong suốt những ngày đầu, cuộc sống chị L phụ thuộc hoàn toàn vào thuốc vận mạch, thở máy, lọc thận.
Ê-kíp hồi sức đã kiên trì bám sát, điều chỉnh vận mạch, lọc máu, theo dõi hô hấp và nội môi. Đến ngày thứ tư, những dấu hiệu tích cực xuất hiện: huyết áp ổn định hơn, lactate giảm dần, tim co bóp cải thiện. Chị bắt đầu tự thở lại và được rút nội khí quản. Cả khoa như trút bỏ được gánh nặng – trái tim đã vượt qua giai đoạn nguy kịch.
Từ một người nhập viện vì tiêu chảy, chị L. bước qua cơn suy đa cơ quan nặng nề. Sau 5 ngày hồi sức tích cực, chị được chuyển khoa trong tình trạng ổn định, không còn cần máy thở, không còn thuốc vận mạch.
Mỗi ca bệnh nặng qua khỏi là một lần nhắc chúng tôi về giá trị thực sự của nghề. Không chỉ là kỹ thuật, không chỉ là thuốc – mà là sự kiên trì, sự phối hợp ăn ý của một tập thể, và cả sự đồng hành của người bệnh cùng gia đình. Chúng tôi không trông chờ vào phép màu. Chúng tôi tin vào y học, vào điều trị đúng – đủ – kịp lúc, và vào sức sống mạnh mẽ của người bệnh. Trong cấp cứu, điều quan trọng nhất vẫn luôn là: Right care, right time, right place (Điều trị đúng – vào đúng thời điểm – tại đúng nơi cần đến.)