Taza Fashion

Taza Fashion Gội đầu dưỡng sinh chăm sóc sức khoẻ vùng đầu. Nâng Cơ mặt bằng ngọc Đông Y✅

relax chut ne
13/03/2013

relax chut ne

26/02/2013

Suy nghĩ: Cuộc đời đẫm nước mắt của bác sĩ có HIV

Sau một ngày làm việc, mỗi buổi tối, khi bạn bè, đồng nghiệp sum vầy bên gia đình thì Đại úy Nguyễn Quang Ánh - bác sĩ của Trại giam Thủ Đức lại lặng lẽ đối diện với nỗi buồn không dễ gì vơi cạn.

Đại uý Nguyễn Quang Ánh viết nhật kí cho con gái: "Cứu một đám cháy, cần có người lao vào lửa và để đẩy lùi một hiểm họa cũng cần phải có người như bố. Phải hy sinh vì nhiệm vụ, bố không có gì ân hận, bố chỉ thương mẹ đã vội vã ra đi mà chưa kịp nghe bố giãi bày nguyên nhân tai nạn".

Anh viết nhật ký cho con gái: "Cứu một đám cháy, cần có người lao vào lửa và để đẩy lùi một hiểm họa cũng cần phải có người như bố. Phải hy sinh vì nhiệm vụ, bố không có gì ân hận, bố chỉ thương mẹ đã vội vã ra đi mà chưa kịp nghe bố giãi bày nguyên nhân tai nạn".

Mỗi tối, bác sĩ Ánh vẫn tập thể lực để chống chọi với bệnh tật.

Người chiến sĩ - bác sĩ ấy đang dành những năm tháng cuối cùng của đời mình để chăm lo cho người khác mà không đòi hỏi bất kỳ một sự biết ơn hay những quyền lợi ưu tiên...
Từ 6h sáng, trạm xá của Trại giam Thủ Đức - Tổng cục Thi hành án Hình sự và Hỗ trợ tư pháp (Bộ Công an) - đã bắt đầu công việc khám chữa bệnh cho phạm nhân như thường lệ.

Chứng kiến một ngày làm việc của các y, bác sĩ nơi đây, chúng tôi không giấu được sự nể phục về sự tận tâm của họ. Đa phần những bệnh nhân cần được chăm sóc của bác sĩ Nguyễn Quang Ánh là những người nhiễm HIV giai đoạn cuối. Cơ thể họ bị lở loét, chảy dịch gây mùi rất khó chịu.

Ngày ngày phải đối mặt với cảnh tượng ấy, phải chăm sóc, thăm khám cho những cơ thể đang hoại tử từng giờ ấy, những người không đủ bản lĩnh có lẽ sẽ bỏ nghề.

Trong suốt thời gian công tác của mình tại đây, Ánh đã nhiều lần phải chứng kiến sự đau đớn, tuyệt vọng của con bệnh - phạm nhân trước lúc lâm chung. Không ít lần bàn tay anh vuốt mắt cho sự ra đi của họ trong cô đơn, tủi phận.

Cũng trong một ngày ngắn ngủi ấy, có một ngàn lẻ một tình huống mà Nguyễn Quang Ánh cùng đồng nghiệp của anh phải giải quyết.

Tất nhiên là sẽ chẳng có bệnh nhân nào mang hoa đến tặng các anh chị nhân ngày Thầy thuốc, sẽ chẳng có gói quà nào thể hiện lòng biết ơn khi các anh chị cứu họ qua giai đoạn hiểm nghèo, sẽ chẳng có chuyện bệnh nhân luôn tuân theo mọi chỉ dẫn của bác sĩ…

Bệnh nhân của Ánh là những phạm nhân nhiễm HIV chán đời, không chịu đi lao động đã rạch tay cho chảy máu để... dọa các y, bác sĩ không cho khám chữa bệnh, dọa phạm nhân khác để trấn lột đồ cá nhân...

Bệnh nhân của anh là những phạm nhân giả ốm để tìm cách trốn trại, tìm cách thông cung với phạm nhân khác hay xé quần áo, chăn màn để tìm cách tự sát. Và tất nhiên là không thiếu những bệnh nhân cứ đợi đêm đến để quậy phá, la ó, giả ốm đơn giản chỉ để phá sự nghỉ ngơi của các bác sĩ.

Đối với các đối tượng bệnh nhân "không giống ai" ấy, phác đồ điều trị dành cho họ luôn là sự nghiêm khắc răn đe cộng với lời ân cần chia sẻ. Cùng với đó là con mắt tinh thông nghiệp vụ y tế, nghiệp vụ Công an để xác định chính xác tình trạng bệnh tật của đối tượng mà xử lý cho phù hợp.

Đại úy - bác sĩ Nguyễn Quang Ánh chăm sóc phạm nhân tại trạm xá.
Là con trai của một cựu quân nhân, Ánh được thừa hưởng từ cha mình bản lĩnh vững vàng trước mọi gian nan, thử thách và đức hy sinh, biết sẻ chia vì người khác.

Năm năm qua, không một chút oán hận cuộc đời, không dựa vào bệnh tật để đòi hỏi những quyền lợi ưu tiên hay sự chăm sóc, bồi dưỡng theo luật định, không bi quan, tuyệt vọng… người bác sĩ ấy đã tự khâu vết thương lòng, biến niềm đau của mình thành nơi gieo hạt cho những mầm thiện dưới chân núi Mây Tào.

Đó là một ngày định mệnh, khi anh đang ân cần lau rửa vết thương cho phạm nhân Bùi Văn Phú thì Phú bất ngờ hất cả chậu nước có máu vào mặt anh. Bản thân anh cũng không ngờ mình đã bị nhiễm bệnh từ lần đó.

Chỉ đến khi cô giáo Hậu, vợ anh qua cơn vượt cạn, sinh ra một thiên thần bé nhỏ thì hạnh phúc chưa kịp đong đầy đã vội nhường chỗ cho tang tóc đau thương. Chị còn chưa cho con bú được một lần thì đã nhận được tin mình nhiễm HIV từ người chồng thân yêu.

Sự trầm cảm của phụ nữ sau khi sinh cộng với cú sốc quá lớn khiến chị suy sụp hoàn toàn và tìm đến cái chết như một sự giải thoát. Đau đớn, thương vợ, thương con nhưng anh chưa một lần cảm thấy ân hận khi đã chọn nghề, sống vì nghề và mai này chết cũng vì nghề. Ở cái vùng quê nhỏ bé, nơi anh cất tiếng khóc chào đời, người bác sĩ trại giam này đã và luôn là niềm tự hào của bố mẹ và dòng họ.

Vậy nên, khi biết tin con trai mình bị nhiễm HIV, ông Nguyễn Quang Nam, một đại tá quân đội nghỉ hưu đã bàng hoàng hơn chính mình bị tuyên án tử. Đối diện sao đây với tai nạn của con, đối diện sao đây với lời dị nghị của xóm làng?

Người lính Công an Vũ trang năm xưa từng vào sống ra chết trên những trận tuyến diệt phỉ của đồn Công an Vũ trang Quang Chiểu đã vịn vào tình yêu thương của người cha đối với con để sống tiếp.

Ông lặng lẽ theo sát từng giây phút sống của con mình qua mọi kênh thông tin có thể và giữ tất cả những tờ báo có bài viết về con mình để làm thành một tập kỉ niệm nếu con ông có mệnh hệ nào.

Ông bảo: "Giờ đây, tôi chỉ còn biết động viên con để nó hoàn thiện trách nhiệm của nó với chính cuộc đời của nó mà thôi".

Một cách điềm tĩnh, bác sĩ Ánh tâm sự với chúng tôi những nỗi đau tưởng như đã biến trái tim anh thành đá sỏi. Anh nhắc nhiều đến công ơn cha mẹ, đến tình nghĩa vợ chồng, tình đồng đội.

Nhưng cô con gái bé bỏng vừa chào đời đã mất mẹ, và cha thì công tác nơi xa - đó mới chính là niềm day dứt lớn nhất của anh để lại giữa cuộc đời này.

Nhớ con, anh chỉ còn biết lao vào công việc. Đôi phút thư giãn, Ánh lại đến bên những đứa trẻ theo mẹ vào sống trong trại giam. Con gái anh thiệt thòi vì tuổi thơ không có cha mẹ chăm sóc, còn những đứa trẻ này, chúng đã bị bố mẹ cướp đi quãng đời thơ ấu.

Mỗi khi các cháu ốm mệt, Ánh gắng chăm sóc, nâng niu chúng như chính con gái của mình, hy vọng chúng sẽ sớm ra khỏi môi trường phức tạp này, vươn lên trở thành người công dân tốt.

Rồi Ánh kể cho chúng tôi nghe về cảm giác của anh mỗi lần về quê thăm con gái. Ánh mắt trong veo của con, ánh mắt buồn buồn của vợ sau khói hương như nhắc nhở anh phải kéo dài thêm sự sống vì đứa con bé bỏng của mình.

Ánh sợ những lần trở về ấy sẽ là lần cuối, sợ cả tiếng khóc của con mỗi lần anh vội xách va li lên đơn vị. Anh chỉ mong sao con lớn thật nhanh, để có thể chia sẻ cùng con bao điều không dễ nói của một nghề nguy hiểm.

Trước anh, tôi thấy mình còn nhiều ích kỉ. Ánh đã mất vợ, phải xa con và mang trong mình cái chết được báo trước, vậy mà mỗi ngày sống của anh là mỗi ngày cống hiến vì người bệnh, dẫu rằng chính ai đó trong số họ đã đẩy anh cùng gia đình vào tai họa này. Anh giành giật sự sống hàng ngày không phải chỉ cho chính mình mà còn vì người khác.

"Cán bộ Ánh ơi, đừng cố nữa, cứ để tôi chết đi là xong, đỡ vướng bận mọi người. Một năm nay tôi đau đớn lắm rồi, không muốn sống thêm nữa đâu".

"Anh chịu khó nằm yên để tôi lấy ven. Phải cố mà sống chứ, y học ngày một hiện đại, biết đâu sẽ có thuốc chữa được bệnh này. Con anh còn nhỏ, phải nghĩ đến con, anh ạ…".

Từ hành lang trạm xá, chúng tôi thoáng nghe được cuộc trao đổi ngắn ấy. Rồi thôi, rồi lặng im… Chỉ có cánh quạt trần đều đều góp gió.

Rồi suốt nửa tiếng đồng hồ, đại úy Ánh lần tay khắp cái thân hình nát bấy của phạm nhân tìm một mạch ven nào đó để có thể tiêm mũi thuốc trợ lực và truyền huyết thanh.

Phải có đến gần mười lần mũi kim cắm vào rồi rút ra. Cánh quạt trần quay mê mải vẫn không ngăn được những dòng mồ hôi chảy trên khuôn mặt người bác sĩ và cô hộ lí trẻ.

Mãi rồi giọt huyết thanh đầu tiên cũng nhỏ xuống đường ống truyền… và trên những chiếc gối đầu ở phòng bệnh cũng loang nước mắt. Người khóc vì cảm động trước sự tận tâm của người thầy thuốc, người khóc vì ân hận muộn màng, người khóc vì thương thân, khóc vì nghĩ đến người vợ, người con đã bỏ rơi mình…

Rồi đây, những phạm nhân đang nằm điều trị kia có người khỏi bệnh, ra tù và trở về đoàn tụ với gia đình. Cũng có người vĩnh viễn nằm lại nghĩa trang vắng lặng dưới chân núi phía xa.

Nhưng tôi chắc chắn một điều, sẽ không có ai quên câu chuyện về một người thầy thuốc đã vắt kiệt sức lực và những năm tháng cuối cùng của mình cho những người bệnh - phạm nhân mà không cần đòi hỏi một lời cảm ơn hay hậu tạ.

19/02/2013

relax dau xuan :D

Không ít phụ nữ già đi nhanh chóng có khi do họ động não suy nghĩ phải làm sao để mình trẻ lại.

1. Yêu một người rất khó nên đừng thấy có chút gió mà buông tay.

2. Miếng ngon giữa đàng, ai đàng hoàng là dại.

3. Vạn sự khởi đầu nan, gian nan bắt đầu nản.

4. Không phải người đàn bà nào cũng đẹp và không phải người đẹp nào cũng là đàn bà.

5. Bầu ơi thương lấy bí cùng, mai sau có lúc nấu chung một nồi.

6. Khi có con mèo đen đi qua trước mặt bạn thì điều đó có nghĩa là nó đang đi đâu đó.

7. Bọn này đúng là càng lớn càng ... nhiều tuổi.

8. Hãy sống để được chết một lần.

9. Cái con bé ấy không xinh, không khéo thì cũng chẳng được cái gì.

10. Bạn hãy nhớ đừng bao giờ nhìn thẳng vào .... mặt mình mà hãy nhìn qua gương.

11. Ðừng hỏi tôi bạn là ai, hãy hỏi mẹ của bạn.

12. Bom nguyên tử là phát minh để ... kết thúc các phát minh khác.

13. Nếu tiền không làm bạn hạnh phúc thì... hãy đưa nó cho tôi.

14. Sống là phải cho đi. Hãy cho đi tất cả những gì bạn có, để rồi hối hận nhận ra rằng đòi lại sẽ rất khó.

15. Trước kia khi có tiền tôi thấy tiền là quan trọng. Nhưng giờ khi hết tiền rồi, tôi thấy nó còn quan trọng hơn nhiều.

16. Tôi cưỡng lại được mọi thứ, trừ những cám dỗ.

17. Cho anh ta một con cá, anh ta sẽ ăn trong một ngày. Dạy anh ta câu cá, anh ta sẽ không làm phiền anh suốt một tuần.

18. Không ít phụ nữ già đi nhanh chóng có khi do họ động não suy nghĩ phải làm sao để mình trẻ lại.

19. Ngắn gọn thể hiện sự thông minh nhưng không đúng trong trường hợp người ta nói "Anh yêu em ".

20. Hài kịch sẽ chuyển sang bi kịch nếu không bán được vé.

25/12/2012

Giáng sinh, chúc cả nhà vui vẻ, an lành và hạnh phúc

17/12/2012

Một cô gái lỡ “ăn cơm trước kẻng”, bà mẹ biết chuyện khóc lóc:
- Mẹ dặn con bao nhiêu lần rồi, yêu thì cứ yêu nhưng phải giữ chặt cái cạp quần cơ mà. Con ơi là con.
- Nhưng khi đi chơi, con chỉ mặc váy thôi mà. - Cô gái gào to hơn.

*
* *

Đơn đĩa
Cán bộ tiếp dân hỏi một người đến khiếu nại:
- Sao đơn của ông lại ghi vào đĩa CD thế này?
- Để các ông có chuyển lên chuyển xuống thì đơn vẫn không bị nhàu nát, và có bị “ngâm” thì gián, chuột với mọt nó cũng không gặm được chứ.
- !!!

*
* *

Hẹn
Hai chàng trai nói chuyện với nhau:
- Hôm qua người yêu tớ rủ tớ đi chơi, thế mà tớ lại đến trễ gần một tiếng.
- Thế thì cậu bị ăn mắng té tát là cái chắc.
- Không hề. Tớ còn phải đợi cô ấy thêm một tiếng nữa.

*
* *

Trả treo
- Cái áo này bao nhiêu tiền vậy chị?
- 100 ngàn, em ạ.
- 20 ngàn nhé!
- Trời, mới sáng sớm ngày ra mà mặc cả thế à? Nghĩ thế nào mà trả tiền không bằng giá cái giẻ chùi chân vậy?
- !!!
- Thôi, quay lại, đây bán cho.

*
* *

Tán
Chàng trai nọ bỗng “rung rinh” khi gặp một cô gái bèn làm quen:
- Em ơi, hình như chúng ta gặp nhau ở đâu rồi nhỉ? Ở chỗ làm của em chăng?
- Cũng có thể, em làm ở Trung tâm xét nghiệm HIV/AIDS mà.
- !!!

*
* *

Vận dụng
Hai cụ hưu trí nói chuyện với nhau:
- Ngày xưa, nhất là trong văn chương, các cụ vận dụng phép “tượng trưng, ước lệ” thật sâu sắc ông nhỉ?
- Thời hiện đại bây giờ họ vẫn dùng đấy thôi.
- Đâu?
- Xử án này, lương công chức này...
- Ừ nhỉ?

17/12/2012

Mẹ bảo, lúc giận đừng có cãi nhau, có thể không nói gì, không giặt quần áo của chồng, nhưng không được cãi nhau với chồng.

Mẹ bảo, cãi nhau với đàn ông thì đừng có chạy ra ngoài mà oang oang khắp nơi, anh ta tiến về phía con một bước thì con hãy bước về phía anh ta hai bước.

Mẹ bảo, ngôi nhà chính là chỗ đóng quân của người phụ nữ, cho dù có xảy ra chuyện gì thì cũng đừng có bỏ đi. Bởi vì, đường trở về rất khó khăn.

Mẹ bảo, hai người trong nhà đừng có lúc nào cũng chỉ nghĩ đến sĩ diện, hai người sống với nhau, sĩ diện quan trọng lắm sao? Nếu thế thì ra ngoài sống thế nào được?

Mẹ bảo, bất kể một người đàn ông giàu có, nhiều tiền như thế nào thì anh ta vẫn hi vọng có thể nhìn thấy con sạch sẽ thơm tho ở trong một ngôi nhà sạch sẽ tươm tất và đợi anh ta.

Mẹ bảo, đàn ông tốt rất nhiều, anh ta sẽ không bao giờ đi ôm người phụ nữ khác. Nhưng trong cái xã hội như thế này, có rất nhiều phụ nữ xấu sẽ giang tay ra ôm lấy người đàn ông của con.

Mẹ bảo, phụ nữ nhất định phải ra ngoài làm việc, cho dù là kiếm được nhiều hay ít, làm việc chính là sự thể hiện giá trị cuộc sống của bản thân. Nếu con cứ ở nhà mãi, anh ta sẽ có cơ hội nói trước mặt con rằng: “Tôi đang nuôi cô đấy”.

Mẹ bảo, con đi làm bên ngoài, dù có bận lắm là bận thì vẫn phải làm việc nhà, nếu không thì dùng tiền của mình mà tìm một người giúp việc theo giờ. Việc trong nhà nhất định phải lo liệu tốt, con cái cũng phải nuôi dạy cho tốt.

Mẹ bảo, anh ta vì con mà làm những việc mà con không bao giờ ngờ tới, con có thể cảm động, có thể khen ngợi, nhưng nhất quyết không được châm chọc kiểu “hôm nay mặt trời mọc đằng tây rồi hay sao”, vì nếu như vậy, sau này anh ta sẽ không bao giờ làm bất cứ việc gì vì con nữa.

Mẹ bảo, chẳng có ai là một nửa của ai cả, ý nghĩ của con mà không nói ra thì ai mà biết được? Cần cảm nhận cái gì, ghét việc gì, con phải nói ra thì người ta mới hiểu được.

Mẹ bảo, bố mẹ anh ta cũng là bố mẹ con, cho dù bố mẹ anh ta đối xử với con không được tốt cho lắm, thì con cũng phải đối tốt với họ. Bởi họ là bố mẹ của anh ta.

Mẹ bảo, một khi đã quyết định sống cùng người đó rồi, thì đừng có oán thán cuộc sống khó khổ, nếu như con đã chọn anh ta, thì đừng có oán trách anh ta.

Mẹ bảo, nhiều tiền như thế thì có tác dụng gì, anh ta đâu? Anh ta đang ở đâu?

Mẹ bảo, cả đời này chúng ta có thể tiêu hết bao nhiêu tiền? Đừng mua những đồ xa xỉ mà làm gì, sống hạnh phúc là tốt rồi.

Mẹ bảo, đừng có dọa con cái là “mẹ không cần con”, lúc cáu giận đừng có đuổi con cái ra khỏi nhà, chẳng may không thấy nó thật, con sẽ rất đau khổ.

Mẹ bảo, đừng đánh con cái, lại càng không nên lôi ra ngoài mà đánh.

Mẹ bảo, tình yêu mà cứ đánh đấm đâm giết nhau đúng là mãnh liệt thật, cũng rất lãng mạn. Nhưng không thực tế. Cứ bình thường thôi là được.

Mẹ bảo, cái gì thì cũng đều là duyên phận cả.

Mẹ bảo, cuộc sống luôn thay đổi, phải biết trân trọng từng ngày.

(Trích Lời mẹ dặn con gái trước khi lấy chồng)

Address

31/46 Phan Huy ích, Phường 15, Tân Bình
Ho Chi Minh City
70000

Telephone

+84903002688

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Taza Fashion posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Taza Fashion:

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram

Category