25/10/2024
Trẻ con và sang chấn tâm lý liên quan đến sự phát triển của trẻ trẻ
Được viết bởi Trương Nguyễn Khải Phong, M.Sc.Psy, DBT-C
Tất cả chúng ta đều muốn những đứa trẻ con mà mình quan tâm có cuộc sống hạnh phúc và vô âu lo. Nhưng không may là luôn có những điều đáng buồn vẫn xảy ra với trẻ. Và điều này có thể bao gồm lạm dụng hoặc các sự kiện sang chấn khác. Trong bài viết ngắn này, tôi sẽ chủ động trả lời một số câu hỏi mà nhiều người có thể đặt ra về chấn thương và trẻ em, bao gồm:
Sang chấn là gì?
Sang chấn ảnh hưởng đến trẻ như thế nào?
Sang chấn ảnh hưởng đến cha mẹ và người chăm sóc như thế nào?
Và khi nào và tại sao ta nên tìm kiếm sự giúp đỡ chuyên nghiệp cho con cái của mình?
Sự kiện sang chấn là gì? Nó là một trải nghiệm rất đáng sợ hoặc thậm chí đe dọa đến tính mạng. Trẻ có thể phải trải qua trực tiếp nó hoặc trẻ chứng kiến nó. Đó cũng có thể là điều gì đó thực sự khủng khiếp đã xảy ra với người thân yêu như cha mẹ, hoặc người chăm sóc trẻ, hoặc một thành viên gia đình khác mà trẻ sau đó nghe nói đến. Sang chấn có thể là một sự kiện xảy ra một lần, như tai nạn giao thông nghiêm trọng, hoặc có thể là điều mà trẻ em trải qua nhiều lần, như chứng kiến bạo lực trong gia đình hoặc bị lạm dụng tình dục. Bên dưới đây tôi sẽ kể ra một số các sự kiện có khả năng gây sang chấn cho trẻ. Danh sách này không đầy đủ, nhưng sẽ giúp mọi người hình dung được nhiều loại trải nghiệm có thể gây sang chấn. Song song đó, tôi cũng sẽ làm rõ hơn một số khái niệm, có lẽ chúng ta đã nghe nhiều về các khái niệm này, có người đã hiểu rõ nó, cũng có người hiểu lờ mờ, và một số thì chỉ nghe nhưng hiếm khi cho bản thân cơ hội nhận thức đúng về nó.
1. Sự lạm dụng hẳn là sang chấn phổ biến nhất mà trẻ phải trải qua. Lạm dụng – là việc chủ động (hoặc vô ý) sử dụng quá nhiều một hành vi nào đó và gây ra hậu quả nghiệm trọng. Có thể bao gồm:
- lạm dụng tình dục – bất cứ hình thức nào của hành vi tiếp xúc đến các vùng kín và vùng nhạy cảm trên cơ thể một người và qua đó tạo ra sự kích thích, cho dù là do thành viên gia đình, người quen hay người lạ thực hiện.
- lạm dụng thể chất – bất cứ hình thức nào của hành vi gây hại trên toàn bộ cơ thể của một người như ném, quật, đánh, cấu, nhéo, xô đẩy,…; hoặc gây ảnh hưởng đến sự sinh tồn cơ bản như không cho ăn uống hoặc nghỉ ngơi, giới hạn sự di chuyển vận động hoặc hít thở, ngăn cản sự chăm sóc y tế khi cần thiết.
- lạm dụng cảm xúc – bất cứ hình thức nào của hành vi thao túng cảm xúc của một người nhằm để người đó tuân theo một ý định của người gây ra hành vi hoặc để người gây ra hành vi được thỏa mãn về mặt cảm xúc, chẳng hạn như đe dọa, bỏ bê, phủ nhận giá trị, chê bai, chỉ trích, trêu chọc, bắt ép, dán nhãn gọi tên, lườm liếc gầm hừm, cho xem những cảnh tượng tạo ra các cảm xúc tiêu cực và nghiêm trọng.
2. Việc chứng kiến bạo lực trong gia đình hoặc trong cộng đồng cũng là một nguyên nhân của sang chấn tâm lý. Việc chứng kiến cha/mẹ, hoặc người thân khác bị đe dọa hoặc bị thương nghiêm trọng có thể rất tổn thương đối với trẻ.
3. Tai nạn, chẳng hạn như gặp phải hoặc chứng kiến một vụ tai nạn xe hơi nghiêm trọng. Là nạn nhân của một tội phạm (hành vi nguy hiểm cho xã hội được pháp luật quy định) như cướp hoặc tấn công bạo lực.
4. Sự bắt nạt nghiêm trọng cũng có thể gây sang chấn. Nó là bất cứ hành vi nào dùng quyền lực hay vũ lực để cưỡng ép, gây hấn, đe dọa, gây phiền nhiễu cuộc sống cá nhân, gây cô lập, và hạ thấp giá trị một người. Bắt nạt có thể diễn ra thường xuyên và liên tục khiến hình thành một áp lực tâm lý nghiêm trọng.
5. Các thủ thuật y tế nghiêm trọng hoặc xâm lấn, như phẫu thuật hoặc nằm viện đội khi cũng để lại tổn thương lâu dài bên trong.
6. Thảm họa thiên nhiên, như động đất, bão lốc hoặc lũ lụt nghiêm trọng, hoặc sự mất mát đau thương của một thành viên gia đình, một người bạn hoặc một con vật hay một thứ có kết nối cảm xúc rất sâu sắc. Bất cứ điều nào trong đó cũng có thể gây ra sang chấn.
Sang chấn ảnh hưởng đến trẻ ra sao? Điều mà tôi muốn nói là các tác động từ các điều trên lên trẻ sẽ rất khác nhau và phụ thuộc vào một số yếu tố khác nhau. Nhiều trẻ em thực sự kiên cường và chúng dường như phục hồi ngay sau chấn thương. Nhưng những trẻ khác rõ ràng phải vật lộn theo nhiều cách khác nhau để sinh tồn. Đôi khi, những thay đổi trong tâm trạng hoặc hành vi của trẻ thực sự dễ kết nối với sang chấn tâm lý mà chúng đang mang, nhưng đôi khi thì không. Thường thì việc nhìn lại và nhận ra rằng những thay đổi đó xảy ra sau một trải nghiệm thực sự căng thẳng hoặc đáng sợ sẽ cho chúng ta biết rằng hai điều này có liên quan.
Một số trẻ có thể trở nên ‘bám dính’. Trẻ có thể bắt đầu gặp các ‘tai nạn’ trong việc đi vệ sinh. Trẻ có thể sợ tự đi ngủ vào ban đêm. Một bạn tuổi teen có thể bắt đầu thể hiện bằng hành động và tham gia vào các hành vi rủi ro hoặc chúng có thể bắt đầu trốn học. Cách thức biểu hiện của các tác động có thể khác nhau tùy thuộc vào độ tuổi của trẻ. Một số trẻ biểu hiện các dấu hiệu của chứng rối loạn căng thẳng sau chấn thương (PTSD), như ác mộng hoặc trở nên thực sự cáu kỉnh, né tránh suy nghĩ hoặc kể về sang chấn. Hoặc trẻ có thể gặp khó khăn trong việc tập trung. Những trẻ khác biểu hiện các dấu hiệu của chứng trầm cảm, lo âu hoặc các vấn đề về hành vi. Bất kỳ điều nào trong số đó đều cho chúng ta biết rằng chấn thương đã phá vỡ sức khỏe của trẻ. Và bất kỳ vấn đề hoặc triệu chứng nào trong số này cũng cho thấy trẻ cần được giúp đỡ. Nếu chấn thương gây ra những khó khăn về mặt cảm xúc cho trẻ và không được điều trị, nó có thể ảnh hưởng suốt đời đến sức khỏe cảm xúc và thậm chí là sức khỏe thể chất của trẻ. Và đây chính là lý do khiến việc điều trị trở nên quan trọng hơn bao giờ hết một khi trẻ trải qua chấn thương và hầu như luôn ảnh hưởng đến người chăm sóc và các thành viên khác trong gia đình.
Sang chấn tác động lên cha mẹ và người chăm sóc ra sao? Cha mẹ thường cảm thấy đau khổ về những gì đã xảy ra với con mình và điều đó có thể cản trở việc cung cấp cho trẻ sự hỗ trợ cần thiết. Cha mẹ có thể cảm thấy lo lắng hoặc chán nản. Tùy thuộc vào tình huống, có thể có cảm giác xấu hổ hoặc tội lỗi. Tất cả những điều này thực sự phổ biến. Và nhiều khi cha mẹ chỉ không biết phải nói gì hoặc làm thế nào để mọi thứ tốt hơn.
Liệu pháp có thể là một nguồn lực tuyệt vời để giúp cha mẹ và người chăm sóc giải quyết những suy nghĩ và cảm xúc của riêng họ về những gì đã xảy ra, cũng như tìm ra cách giúp con mình. Nó có thể là liệu pháp cá nhân – giúp họ kiểm soát và điều hướng tốt các cảm xúc và hành vi của bản thân; hoặc liệu pháp gia đình – giúp cha mẹ và con cái nhận diện diện các tổn thương đã xảy ra, các nút thắt trong mối quan hệ, thiết lập trở lại sự gắn bó an toàn, đồng hành xây dựng các ranh giới lành mạnh và các cuộc giao tiếp hướng đến kết nối và nâng đỡ.
Tại sao việc điều trị các vấn đề liên quan đến sang chấn thời thơ ấu lại quan trọng? Phải, khi trẻ bị tổn thương về thể chất – như gãy tay, thì tất cả chúng ta đều nhận ra tầm quan trọng của việc điều trị chấn thương đó ngay lập tức. Việc nắn lại cánh tay bị gãy có thể gây đau đớn trong thời gian ngắn nhưng sẽ giúp xương lành lại để trẻ có thể trở lại làm trẻ con và làm những gì trẻ con vẫn làm. Chúng ta đều biết rằng việc lờ đi cánh tay bị gãy sẽ gây ra rất nhiều đau đớn về lâu dài. Điều tương tự cũng đúng khi trẻ bị sang chấn hoặc bị lạm dụng. Chúng ta không thể ‘hoàn tác’ những gì đã xảy ra. Nhưng liệu pháp có thể giúp trẻ và gia đình vượt qua. Liệu pháp có thể ‘nới lỏng’ hố sâu mà sang chấn gây ra và giảm thiểu những tác động tiêu cực. Liệu pháp có thể giúp trẻ trở lại làm trẻ con cũng như giúp cha mẹ chúng cảm thấy tốt hơn. Vì vậy, may mắn thay, giống như các bác sĩ biết phải làm gì với cánh tay bị gãy, các nhà trị liệu đã phát triển các biện pháp can thiệp có hiệu quả đối với các vấn đề liên quan đến sang chấn ở trẻ em.