26/01/2026
Sống càng lâu càng thấy nhiều điều ngược ngạo.
Có những nghịch lý không cần suy nghĩ sâu vẫn thấy chua chát, bởi nó diễn ra mỗi ngày, ngay trước mắt ta, nhưng lại được coi như điều bình thường.
Nghèo thì cố ăn thịt ăn cá cho “bằng người ta”, còn khá giả rồi lại quay sang ăn rau, ăn sạch, ăn thanh đạm để giữ sức khỏe.
Khi còn thiếu, người ta mơ đến sự đủ đầy; khi đã đủ rồi, mới thấm thía giá trị của sự giản đơn. Trớ trêu là nhiều người chỉ hiểu điều ấy khi đã đi quá xa.
Chó mèo được mặc quần áo, được cưng chiều như con, trong khi con người lại thích khoe da thịt, khoe thân xác hơn là giữ gìn nhân phẩm.
Ta chăm chút cho thú cưng từng bữa ăn, từng giấc ngủ, nhưng lại dễ dãi với chính mình, coi nhẹ những giá trị làm nên phẩm giá con người.
Hàng thật thua hàng giả, người thật thà thua kẻ lưu manh.
Sự tử tế trở nên chậm chạp giữa một thế giới chuộng nhanh, chuộng lợi.
Người sống ngay thẳng nhiều khi bị xem là ngốc nghếch, còn kẻ lươn lẹo lại được tung hô vì “biết điều”. Thế nhưng, cái được nhanh thường đi kèm cái mất lâu dài, chỉ tiếc là ít ai chịu nhìn đến đoạn sau.
Người già vẫn gắng sức làm lụng, tiết kiệm từng đồng vì sợ con cháu thiếu thốn, còn giới trẻ thì vội vã tiêu xài, sống gấp, sống vội như thể ngày mai không cần lo nghĩ.
Khi sức lực còn dồi dào, người ta không biết giữ; đến lúc muốn giữ, thì thời gian đã không đợi.
Chưa cưới thì sống như đã cưới, hết mực tự do và buông thả. Cưới rồi lại sống như chưa cưới, ai lo việc nấy, mạnh ai nấy sống.
Người ta sợ ràng buộc trước hôn nhân, nhưng lại xem nhẹ trách nhiệm sau hôn nhân. Đến khi gia đình rạn nứt, mới ngồi hỏi nhau: vì sao lại thành ra thế này?
Sinh nhật thú cưng thì rộn ràng, bánh nến đủ đầy, chụp ảnh khoe khắp nơi. Sinh nhật cha mẹ thì bận việc, bận họp, bận đủ thứ lý do.
Ta dễ dành thời gian cho những gì khiến mình vui trước mắt, nhưng lại chậm chạp với những người đã dành cả đời vì mình mà chẳng đòi hỏi điều gì.
Tết nhất mới chịu về nhà. Còn ngày thường thì nhà chỉ là nơi gửi đồ, gửi quần áo cũ, gửi ký ức. Chỉ khi cần một mâm cơm đủ đầy, một cái Tết cho “đúng nghĩa”, người ta mới nhớ đường về. Nhưng có những mái nhà, khi ta muốn về đủ nhiều, thì đã không còn ai chờ nữa.
Hết tiền mới gọi bố ơi mẹ ơi. Khi khó khăn, cha mẹ là chỗ dựa; khi đủ đầy, cha mẹ lại bị xếp sau những cuộc vui, những mối quan hệ ngoài kia.
Ta quen nhận mà quên cho, quen đòi hỏi mà quên hỏi han. Đến lúc nhận ra, nhiều khi chỉ còn biết tiếc nuối.
Cuộc đời thâm thúy ở chỗ đó. Nó không phạt ta ngay khi ta vô tâm, nhưng để ta tự nhận ra trong muộn màng.
Thế giới này kỳ quái không phải vì nó đảo lộn giá trị, mà vì con người quá dễ quen với những điều sai, quá chậm để tỉnh ra điều đúng.
Và đôi khi, sống tử tế, sống biết điều, sống biết ơn… lại chính là cách hiếm hoi để ta không bị cuốn trôi trong cái “kỳ quái” ấy của cuộc đời.
Lm. Anmai, CSsR