28/10/2025
🌱 NHỮNG ĐỨA TRẺ TRONG LỒNG KÍNH
Sau Covid, người lớn chúng ta bắt đầu sợ quá nhiều thứ:
Sợ bệnh, sợ bẩn, sợ đau, sợ rủi ro…
Và rồi, ta mang cả nỗi sợ đó vào cách nuôi con.
Chúng ta chăm con như một cây cảnh trong lồng kính:
Tránh nắng, tránh gió, tránh cả té ngã.
Ăn sạch, uống sạch, chơi đồ an toàn, sống giữa môi trường tiệt trùng.
Nhìn thì có vẻ hoàn hảo — ngoan ngoãn, lễ phép, “xanh mướt”.
Nhưng chỉ cần một cơn gió nhẹ, một lời từ chối, một cú vấp nhỏ…
Là đã gục ngã.
Ta quên mất rằng:
Sức đề kháng không đến từ sự bảo bọc, mà đến từ va chạm.
Trẻ phải được ngã, phải được bẩn, phải biết đau…
Thì mới biết cách tự đứng dậy, tự chữa lành.
Giống như cây — rễ chỉ thật sự mạnh khi từng chịu qua bão gió.
Chúng ta sợ con ngã, nên không cho con leo.
Sợ con bẩn, nên không cho con chạm đất.
Sợ con thất bại, nên dọn sẵn con đường phẳng lì.
Nhưng một đứa trẻ được dọn sẵn đường sẽ không biết cách mở đường mới.
Và khi gặp ngõ cụt — nó dừng lại.
Sau đại dịch, có lẽ điều cần chữa lành nhất không phải là cơ thể,
Mà là niềm tin vào sức mạnh tự nhiên của sự sống.
Trẻ con không cần một thế giới hoàn hảo.
Chúng cần một thế giới thật — có vi khuẩn, có gió, có mồ hôi và cả nước mắt.
Chỉ khi được sống giữa thiên nhiên,
Cơ thể mới biết tạo kháng thể, và tâm hồn mới học được cách kiên cường.
Một đứa trẻ khỏe mạnh không phải là đứa ít bệnh,
Mà là đứa biết tự đứng dậy sau khi ngã.
Cây trong lồng kính có thể xanh hơn cây ngoài trời,
Nhưng khi bão đến, chỉ cây bám đất mới sống được. 🌿
👉 Hãy để con được sống thật, được va chạm, được “thật sự lớn lên”.
Bởi đó mới là món quà mạnh mẽ nhất ta có thể cho con.
theo dõi