20/01/2022
Khi người ta trẻ, người ta bỏ những bữa cơm nhà để đàn đúm cùng bạn bè. Cơm ngon canh ngọt không hấp dẫn bằng những bữa nhậu vui nổ trời.
Khi người ta trẻ, người ta cằn nhằn khi mẹ gọi điện dặn dò, “mẹ cứ làm như con còn nhỏ lắm ấy”.
Khi người ta trẻ, người ta quát lên lúc mẹ mở lời phàn nàn về cô gái mà mình đang để ý. Trong suy nghĩ của người ta, mẹ quá cổ hủ và bảo thủ, rồi thời gian sẽ cho mẹ thấy.
Khi người ta trẻ, người ta tự cho mình cái quyền nói và làm những điều mà cha mẹ anh chị không dám làm, và tự hào nghĩ rằng mình thật “cá tính”.
Khi người ta trẻ, người ta bước ra khỏi biên giới Việt Nam, nhìn lại phía sau chợt nhận ra quê nhà có quá nhiều điều xưa cũ. Nỗi nhớ và mối dây máu thịt ràng buộc cũng không thể làm lu mờ những khiếm khuyết kia, người ta ngông nghênh đả kích và tự đặt mình đứng ngoài ranh giới ấy.
Nhưng, tuổi trẻ không kéo dài mãi mãi, nhiều năm đã qua đi…
Khi người ta không còn trẻ, bỗng thèm da diết một bữa cơm gia đình, có bát cơm thơm dẻo và những món ăn đậm đà tự tay mẹ chế biến, cùng lời nhắc nhở “Ăn từ từ kẻo nghẹn con ơi”. Buồn thay, vài năm mới được về thăm mẹ được một lần…
Khi người ta không còn trẻ, nhiều lần thất bại trong tình yêu nhắc người ta nhớ đến lời khuyên của mẹ ngày xưa. Bắt đầu biết nghĩ đến nguyên nhân thực sự của những lần đổ vỡ, thay vì cười khẩy đổ tội cho duyên số an bài.
Khi người ta không còn trẻ, đã nhận ra những lề thói văn hóa không phải cái lồng giam giữ con người mà như thành taluy hai bên đường, lao ra ngoài rất dễ gặp tai nạn. Ta đang sống trong một xã hội, một cộng đồng, không thể nào cứ khư khư suy nghĩ “Ta là một, là riêng, là duy nhất – Không ai kia bè bạn nổi bằng ta”.
Khi người ta không còn trẻ, người ta khát khao được trở về với quê hương bản quán, vì nhận ra mình vẫn là một “người Việt Nam” theo đúng nghĩa của cụm từ này.
Một ngày khi con không còn trẻ, về thăm nhà sau chuyến công tác dài ngày. Buổi chiều trông thấy mẹ ngồi hong tóc sau hè, mái tóc dài đen mượt thuở nào nay đã lấm tấm sợi bạc. Một thoáng qua thôi, chợt nhận ra mẹ mình đã già đi nhiều quá. Nhớ lại hình ảnh mẹ nhiều năm về trước, tóc vấn cao, vận đầm đen, đeo xắc cườm, má hồng môi đỏ đứng cười rạng rỡ trong ngày mừng tân gia, thấy vừa thân quen mà sao cũng thật buồn bã.
Mẹ quay lại, thấy con trai đứng đó mới vẫy lại ngồi. Mẹ nhắc đến món nợ một-nàng-dâu cả chục năm qua con chưa chịu trả. Rồi mẹ thở dài, tay mẹ cầm phấn nhiều năm nay thô ráp lóng ngóng đi rồi, không nhanh lên thì mai mốt tay run mẹ chẳng thể bế cháu cho nữa đâu. Con nhìn xuống tay mình, từ đó không bao giờ tự hào vì bàn tay thon và đẹp của mình nữa.
Gần mười năm xa nhà, có rất nhiều hình ảnh của mẹ mà con đã không được chứng kiến. Rồi một ngày nào đó con sẽ phải hối tiếc vì mình đã lựa chọn bỏ lỡ những khoảnh khắc như vậy. Sống xa nhà, trong lòng con mẹ vẫn cứ trẻ trung như khi con bước chân ra đi, cho tới giây phút đó, thấy tóc mẹ ngả màu, bay bay trong nắng chiều.
Một ngày khi con không còn trẻ, chợt nhận ra con đã bằng đúng tuổi mẹ khi mẹ có con rồi. Những sai lầm mắc phải khi còn trẻ đã thành vết sẹo trong lòng mình và cả những người thân yêu nhất, không thể xóa mờ được nữa. Con không làm được gì cho mẹ cả, không mang lại cho mẹ được gì ngoài những đêm trắng vò võ đợi chờ. Lớn lên cùng tuổi xuân của mẹ và chứng kiến mẹ già đi trong khi mình hờ hững vô tâm, còn gì buồn hơn thế?
Vì vậy, không cần quá xa xỉ, đi đâu thì đi, miễn là khi về đừng mang ưu phiền về cho mẹ mà hãy mang yêu thương về cho mẹ, mang Ichoha ngủ ngon về cho mẹ nhé 😊
------------------------------
👉NHẬP KHẨU CHÍNH NGẠCH TẠI NHẬT BẢN.
-> Ib ngay để được Bs tư vấn miễn phí!
☎️ 𝐇𝐨𝐭𝐥𝐢𝐧𝐞: 0817001860