02/02/2026
Ở tuổi gần 80, bà Xuân Phượng gần như mất trắng những gì tích cóp được và đó không phải là điều khiến người ta nhớ nhất về bà.
Bà Xuân Phượng sinh năm 1929.
Một thế hệ mà phụ nữ không được dạy để tiên phong, càng không được khuyến khích đi trước một mình.
Bà đi qua chiến tranh, chia cắt, nghèo đói và những giai đoạn lịch sử nhiều biến động.
Bà từng là phóng viên chiến trường, là nhân chứng của những thời điểm mà con người phải lựa chọn giữa sự an toàn và nhân cách.
Nhiều năm sống và làm việc ở nước ngoài, bà Xuân Phượng hiểu rất rõ:
nếu văn hóa không được giữ gìn và đưa ra thế giới một cách tử tế, nó sẽ bị lãng quên trong im lặng.
Và bà bắt đầu một con đường rất ít người đi..
TINH THẦN TIÊN PHONG KHỞI NGHIỆP TRONG CÔ ĐỘC
Khi bà Xuân Phượng mở Lotus Gallery, không có mô hình để học theo.
Không có thị trường sẵn.
Không có bảo chứng thành công.
Đó là một dạng khởi nghiệp tiên phong, nơi người đi trước không thể chờ ai xác nhận mình đúng.
Bà Xuân Phượng từng nói, đại ý rằng:
Nếu bạn là người tiên phong trong một lĩnh vực mới, mà mong người khác phải tin bạn, thì chỉ có… điên.
Câu nói ấy không phải để bi quan. Mà để nói một sự thật rất tỉnh táo:
Người đi trước không sống bằng niềm tin của đám đông. Họ sống bằng sự tin chắc của chính mình..
LOTUS GALLERY - KHỞI NGHIỆP BẰNG NIỀM TIN VÀ UY TÍN CÁ NHÂN
Bà Xuân Phượng không đưa ra thế giới những họa sĩ đã có tên tuổi. Bà đưa ra những người chưa ai biết họ là ai.
Những nghệ sĩ vẽ trong lặng lẽ.
Thiếu điều kiện.
Thiếu cơ hội.
Và không ai đứng ra bảo lãnh cho giá trị của họ.
Bà Xuân Phượng đã chọn đứng ra. Bà dùng uy tín cá nhân của mình để làm bệ đỡ cho người khác.
Nếu tranh không được đón nhận,người chịu trách nhiệm đầu tiên chính là bà.
Đó không phải kinh doanh dễ.
Đó là khởi nghiệp bằng danh dự..
CÚ NGÃ Ở TUỔI TÁM MƯƠI
Ở tuổi gần 80, bà Xuân Phượng bị lừa. Gần như mất trắng những gì bà tích cóp được.
Với nhiều người, đó là dấu chấm hết. Với một người đã đi qua gần trọn đời người, đó là cú ngã đủ để dừng lại trong yên lặng.
Nhưng bà Xuân Phượng không dừng.
Bà làm lại, ở tuổi tám mươi.
Không than thở.
Không kêu gọi thương hại.
Không lấy tuổi tác làm lý do..
BÀI HỌC LỚN NHẤT TỪ BÀ XUÂN PHƯỢNG
Câu chuyện của bà không dạy người ta phải liều lĩnh. Nó dạy một điều khó hơn nhiều:
Làm điều mình tin là đúng, kể cả khi không có ai đứng cùng.
Không phải ai cũng có khả năng chịu được cảm giác: đi trước mà không được vỗ tay, làm đúng mà chưa ai công nhận, và tiếp tục đi khi không có tín hiệu nào cho thấy mình sẽ thắng.
Bà Xuân Phượng cho thấy trưởng thành không phải là chờ được tin, mà là đủ vững để không cần sự xác nhận ấy..
ĐIỀU KHIẾN NGƯỜI TA NHỚ VỀ BÀ XUÂN PHƯỢNG
Không chỉ vì bà là chủ một phòng tranh.
Mà vì bà đại diện cho một kiểu người rất hiếm trong đời sống hiện đại:
Người dám đi trước khi chưa ai tin. Người dám đứng sau để người khác được tỏa sáng. Và người không để một cú ngã muộn làm méo mó cốt cách sống của mình.
Với những người như bà Xuân Phượng, được tin chưa bao giờ là điều kiện để bắt đầu.
Chỉ cần biết mình đang đi đúng và để thời gian trả lời thay cho tất cả.