23/06/2019
🕛🕛TỰ BẠCH CỦA MỘT NGƯỜI
TẬP YOGA🕡🕡🕡
Tôi bắt đầu tập Yoga vào khoảng Trung thu năm 1977, đã đạt được một số kết quả và thu thập được một số kinh nghiệm. Có anh bạn nhờ tôi trình bày quá trình luyện tập cùng kinh nghiệm ấy để khiến bạn đọc và tôi vâng lời.
Nhìn vào xã hội ngày nay, chúng ta thấy bao điều xấu xa; tuy nhiên, tôi tin rằng bên cái xấu có cái tốt, cái tốt do cái xấu biến cải thành ra. Chẳng qua trong tình hình hiện tại, cái xấu thuộc đa số, cái tốt thuộc thiểu số; nhiệm vụ của thiểu số tốt là kết hợp lại, kiên trì tích cực đấu tranh biến cái xấu và tin tưởng chắc chắn rằng cuối cùng cái tốt sẽ thắng.
Tôi cũng không mong nhờ Yoga mà có được những phép thần thông, biến hóa khôn lường hay huy động được những tiềm năng sâu ẩn của cơ thể mình, đạt được những khả năng siêu phàm, kỳ diệu. Điều tôi mong chờ ở Yoga là sức khỏe. Tôi xin nói sơ qua lý do tại sao tôi chú trọng đến sức khỏe hơn cả. Tôi là một người mà theo y học Đông phương, gọi là “tiên thiên bất túc” nghĩa là tôi sinh ra thiếu tháng, mưới 8 tháng đã ra đời, thiếu phần bồi bổ mà đứa hài nhi hưởng thụ nếu nằm đúng 9 tháng 10 ngày trong bụng mẹ. Vì thế, lớn lên tôi yếu đuối hơn những đứa trẻ đồng tuổi. Vào khoảng 16 tuổi, tôi bắt đầu tập thể dục theo phương pháp Tây phương, nhờ đó sức khỏe khá dần, lâu ngày thành thói quen, tập thể dục đối với tôi là điều không thể thiếu. Tuy nhiên, tôi vẫn bị một số bệnh mãn tính: đau dạ dày, yếu gan, tiêu chảy. Mỗi khi thay đổi thời tiết hay bị cảm, sổ mũi, nóng, ho dây dưa lâu ngày. Ngoài ra tôi còn mắc phải một vài bệnh khác tuy không nặng lắm nhưng nhiều khi cũng làm cho người bơ phờ, suy yếu.
Khi mới 37 tuổi, tôi bắt đầu cảm thấy những dấu hiệu của tuổi già: ngủ ít, ăn ít, đau lưng, nhức mỏi mấy khớp xương, hay quên, những bệnh mãn tính tiêu chảy, dạ dày có phần nặng hơn trước. Thêm vào đó là những mối bất hòa ẩm ỉ trong đời sống gia đình làm thể chất và tinh thần tôi ngày càng suy sụp. Tôi cũng nhận thấy rằng, đến tuổi xấp xỉ 40, ngoài tập thể dục theo kiểu Tây phương cần phải có phương pháp tập thế nào có ảnh hưởng đến nội tạng; làm cho cơ thể vượng lên, thắng những tàn phá của tuổi có thể vượng lên, thắng những tàn phá của tuổi già. Yoga đã đáp ứng nhu cầu ấy của tôi.
Tôi tập Yoga với tất cả sự kiên tâm, cần mẫn, những đức tính mà nhu cầu gìn giữ sức khỏe cho một thân thể “tiên thiên bất túc” đã tạo cho tôi.
Tôi khởi sự tập vào tháng 9 năm 1977, tập mỗi ngày vào sáng khi thức dậy, mỗi lần tập một giờ rưỡi, hơn 1 giờ tập các Asana còn lại ngồi kiết già, luyện hơi thở và cùng với hơi thở, tập trung tư tưởng vận khí, khai thông các luân xa và huyệt đạo. Ngay từ những ngày đầu tôi đã thấy trong người có một sự đổi khác và từ đó, cứ mỗi ngày là cảm thấy có một sự đổi khác. Tôi cảm thấy thêm mạnh khỏe, thêm vui tươi, thêm yêu đời. Do đó, niềm tin tưởng ở Yoga được củng cố mãi cho nên không ngày nào bỏ tập. Hai tháng sau, tức qua tháng 11 thì trong người tôi có những hiện tượng lạ lùng. Những hiện tượng lạ lùng này tôi cố gắng ghi lại tỉ mỉ để suy ngẫm. Những người có kinh nghiệm về Yoga cho rằng những hiện tượng này là do số Prana tích trữ trong người qua sự luyện tập, đã đến một mức độ nào đó. Có thể là đúng vì sự vận chuyển của Prana trong người tôi trở thành cụ thể và dần dần một luồng khí xuất hiện.
Lục phủ ngũ tạng dường như được tráng kiện trở lại. Bộ máy tiêu hóa và bộ máy bài tiết thật tốt, những bệnh mãn tính hồi trước: tiêu chảy, dạ dày không còn nữa. Quanh năm suốt tháng, dù thời tiết thay đổi thế nào vẫn không hề có sổ mũi, nhức đầu. Tóm lại, tôi có thể xác định rằng: công hiệu của Yoga làm cho trong thân thể người tập xuất hiện một luồng khí, thường xuyên vận chuyển có tác dụng làm cho toàn bộ cơ thể từ da thịt đến cơ năng, lục phủ ngũ tạng dẻo dai, tráng kiện trở lại.
Đặc biệt bộ máy hô hấp có những thay đổi lạ lùng. Như trên đã nói, luồng khí vận chuyển thường xuyên và tự tạo ra những đường riêng để vận chuyển trong cơ thể và trên quá trình vận chuyển của luồng khí, tôi thấy có từng cơn nhói đau, nhưng rồi không sao cả. Có lúc luồng khí xoi nhói bộ phận nơi bên sau lỗ mũi, tiếp giáp với cuống họng, để tạo ra một đường cho hơi thở đi phía sau buồng phổi xuống bụng. Hiện tượng này xảy ra nhiều tháng và hiện nay khi tôi thở, ngoài một số hơi đi vào buồng phổi như bao nhiêu người khác, còn một số hơi đi xuống đan điền làm cho bụng phồng lên, tận đến sau lưng. Không biết trong không khí tôi hít vào phần nào đi vào phổi và phần nào đi xuống bụng, nhưng dường như phần đi xuống bụng không giống phần đi vào phổi. Phải chăng phần đi xuống bụng là Prana? Tôi cảm thấy rằng phần hơi đi xuống bụng, nó không ở đó mà còn từ bụng tỏa ra khắp châu thân, xuống chân ra tay...
Như vậy, Yoga đã đáp ứng nguyện vọng muôn thủa của con người, tức là được “cải lão hoàn đồng”, nhưng “hoàn đồng” cách nào? Bồ Tùng Linh trong “Liêu trai chí dị” có lồng trong một truyện, quan niệm của ông về “cải lão hoàn đồng”. Ông kể rằng có hai vợ chồng nọ, nhờ uống tiên đơn mà được cải lão hoàn đồng, nghĩa là từ những người tuổi quá lục tuần, có dâu có rể, trở thành những cậu, cô 9, 10 tuổi, rất trẻ trong nhưng lại hoàn đồng cả trí óc, lẫn tính tình, thành thử trở nên ngây ngô như trẻ con và cũng tinh nghịch như chúng, để bị dâu và rể rầy la và khách đến nhà không biết ai là cha, ai là mẹ, là dâu, là rể. Lại trong truyện “Phong Kiếm Xuân Thu” có mô tả 5 ông tiên sống đã mấy trăm năm nhưng mặt còn như con nít. Cũng Bồ Tùng Linh kể rằng, có người đàn bà sông trên trăm tuổi nhưng sau khi “danh đăng tiên tịch” thì gương mặt tươi trở lại như cô gái 17. Có thể nhận định rẳng: “Cải lão hoàn đồng” là nhờ tập luyện phải phép mà sinh lực trong người mình vươn lên, cường tráng trở lại, tránh khỏi những bệnh tật của tuổi già. Hơn nữa, sinh lực dồi dào, sung túc có phần sung mãn hơn hồi thanh xuân nữa. Vì lẽ, trước kia sinh lực là của thiên nhiên, nay sinh lực vừa là của thiên nhiên vừa kết hợp với sự chủ động bồi bổ luyện tập của con người. Sinh lực dồi dào, thân hình khỏe mạnh, lanh lẹ, dẻo dai nhưng trí óc vẫn tiếp tục già dặn và trên mặt tuy có ít nếp nhăn, vẫn mang dấu vết của tuổi tác....(còn nữa).
Tác giả: Trần Văn Tiềm