09/05/2025
[ Truyện Ngắn tạo bởi chatGPT mô phỏng văn phong Nguyễn Ngọc Tư, từ một câu chuyện có thật ]
Con Cá Lội Ngược
“Người ta nói yên ổn là sống như nước chảy, nhưng con lại giống cá, cứ ngược dòng…”
– Mẹ nói, khi gắp miếng cá cuối cùng trong mâm.
Nhà Ngọc ở cuối con hẻm quanh co, nơi tiếng gà gáy cũng vang vọng đến tận xế chiều. Con hẻm nhỏ như tính nết con gái của nó – nhỏ nhưng rẽ ngoặt nhiều hướng.
Từ hồi còn nhỏ, con Ngọc đã là đứa “khác”. Không phải kiểu nghịch ngợm, không hỗn, không ăn chơi, không sơn móng hay đòi điện thoại xịn. Nhưng Ngọc nói nhiều, nói lại, hay hỏi “tại sao”. Mỗi lần cha mẹ nói điều gì, nó thường nghiêng đầu, nhíu mày, hỏi ngược lại bằng một câu khiến không ai trong nhà vừa lòng.
“Cái miệng mày là cái nợ”, mẹ Ngọc hay lẩm bẩm.
Có lần, mẹ bảo: “Con gái phải biết nhường, biết nghe.”
Ngọc hỏi: “Nếu con nhường thì ai nghe con?”
Câu đó làm mẹ im lặng cả buổi tối.
Giờ Ngọc là sinh viên năm hai ngành thiết kế đồ họa. Ra ngoài, nó hiền như cục đất – người ta nói gì cũng chỉ cười nhẹ, cúi đầu, không cãi, không vặn. Ngọc nhạy cảm, dễ tổn thương, ngồi gần người lạ cũng không biết bắt chuyện thế nào cho vừa.
Nhưng về nhà thì… khác. Cái yên lặng ngoài xã hội được “trả giá” bằng những cuộc va chạm trong nhà.
Mẹ Ngọc là kiểu người tin rằng con gái tốt là phải dịu dàng, biết nghe lời, dịp lễ phải chúc tết, quà cáp, gọi điện hỏi thăm. Mẹ không cần những bài luận văn dài, chỉ cần hai tiếng “dạ thưa”.
Ngọc biết, nhưng không làm được. Những câu “con thương mẹ”, “mẹ ăn cơm chưa”, “con mua bánh cho mẹ nè” – với người khác dễ ợt, còn với nó thì như có g*i trong họng.
Nó không biết tại sao. Không phải không thương mẹ, nhưng thương kiểu gì đó âm thầm, vụng về. Còn miệng thì cứ nói ngược ý mẹ, tay thì lặng lẽ giặt đồ, dọn dẹp, đóng học phí đúng hạn, không đua đòi, không than vãn.
Mà mẹ lại cứ thấy cái cãi là cái không ra gì.
Lần đó, gần Tết, em gái Ngọc nhắn tin muốn gặp. Năm năm rồi không nói chuyện – cũng không phải vì giận gì to tát, chỉ là một hôm thấy không còn gì để nói, rồi thành quen.
Nó nhìn tin nhắn, không trả lời.
Mẹ biết, hỏi:
“Sao không nói chuyện lại với em? Má còn sống ngày nào đâu mà tụi bây cứ giận hoài?”
Nó lặng thinh. Trong lòng nhói lên một chút.
“Con không giận, con chỉ… chưa sẵn sàng.”
“Con sống kiểu gì lạ lùng vậy? Có người nhà mà sống như người dưng.”
Nó quay đi, sợ nước mắt bị thấy. Thầm nghĩ: “Vậy nếu con cố nói chuyện, cố cười cho phải phép, mà trong lòng thì lạnh tanh… thì mẹ có vui không?”
Có đêm nó trằn trọc, tự hỏi: “Mình là người kỳ quặc thật sao? Có đáng bị trách móc vì sống theo ý mình? Hay mình chỉ là đứa chưa học được cách gần gũi, chưa giỏi biểu hiện yêu thương?”
Rồi sáng hôm sau vẫn dậy sớm, nấu cơm, đi học, làm bài, nộp đồ án. Vẫn là một người bình thường, không nổi loạn, không phá phách.
Chỉ là… một con cá, lội ngược dòng. Không vì chống đối, chỉ vì đó là bản năng.
Chiều mưa, Ngọc ngồi trước hiên, nhìn đám mây trôi lặng lẽ.
Một thằng nhỏ hàng xóm chạy qua, vấp té. Ngọc đứng dậy đỡ nó. Thằng nhỏ nhìn cô, rồi nói:
“Chị không hay cười.”
Ngọc mỉm cười – lần đầu sau mấy ngày ủ rũ.
Có lẽ… đôi khi chỉ cần một người nhìn thấy mình khác, mà không phán xét. Chỉ cần một người nói: “Em sống vậy cũng được, miễn là em thấy ổn.”
Ngọc quay sang nhìn vào nhà – mẹ đang lúi húi nấu cơm, em gái ngồi vọc điện thoại. Căn nhà cũ, đầy tiếng thở dài, tiếng cãi vã… nhưng cũng đầy cơ hội để bắt đầu lại.
Có thể không phải hôm nay.
Nhưng… cũng không hẳn là không bao giờ.