01/06/2019
HÃY ĐỌC NHỮNG CHIA SẺ CỦA AD VÀ CHO AD BIẾT SUY NGHĨ CỦA BẠN VỀ VẤN ĐỀ NÀY NHA 😊😊😊
👴🏻 Bố tôi bảo: "Một người sống hạnh phúc và an toàn, có một ước mơ vừa vặn với bản thân âu cũng là điểm sáng. Nếu ai cũng mơ ước quá lớn so với khả năng mình hiện có thì dễ giống như các thiên thần, bay quá gần mặt trời để rồi bị thiêu mất đôi cánh.”
👀 Tôi nghe bố nói thế, cũng chỉ biết phì cười vì bố mẹ nào cũng vậy thôi, 🤗 ai cũng chỉ mong muốn điều tốt đẹp nhất cho con mình, chẳng mong con sẽ được xã hội ôm lấy hay đón nhận quá vồn vã, bởi khi con bị “vứt bỏ” vì một “tai nạn” nào đó, cũng chỉ có gia đình mới ở bên con. Còn “xã hội” khi ấy là ai? Có lẽ cũng khó thể định nghĩa. Đôi ba lần trong đời, có ai mà không thấu hiểu cảm giác “bị vứt” đâu.
💥💥💥 Nhưng tuổi trẻ, có mấy ai cam chịu với những gì mình đang có? Có mấy ai biết cảm thấy đủ? Tuổi trẻ, nếu không vấp ngã, làm sao hiểu thế nào là ngã đau? ☺️☺️☺️
❗️❗️❗️ Đừng “cứ sai đi vì cuộc đời cho phép”. Hãy học cách dừng lại và trân trọng những gì mình đang có khi bản năng mách bảo. Hãy “biết đủ” nếu có thể. Cuộc đời sẽ đau đớn hơn nếu ta cứ nhìn những gì người khác đang sở hữu, rồi tự so sánh, rồi tự thấy mình luôn “túng thiếu” và không có ý định dừng lại, bất chấp mọi cách để có được những thứ khác lạ lẫm hơn.
🚫Đừng để đến khi quá muộn rồi mới thốt lên hai chữ “giá như”.🚫