Góc Hạnh Phúc

Góc Hạnh Phúc Không gian lắng nghe - Nơi mọi cảm xúc đều được trân trọng và vỗ về. Chúng tôi tin rằng: "Sức khỏe tinh thần cũng quan trọng như sức khỏe thể chất.

VỀ GÓC HẠNH PHÚC

Chào mừng bạn đến với Góc Hạnh Phúc - Một không gian an toàn để bạn trút bỏ những gánh nặng tâm trí và tìm lại sự cân bằng. Và ai cũng xứng đáng được lắng nghe."

🌿 CÁC LĨNH VỰC HỖ TRỢ:

Căng thẳng & Rối loạn lo âu: Áp lực công việc, cuộc sống, burnout. Mâu thuẫn mối quan hệ: Xung đột gia đình, cặp đôi, bạn bè. Tâm lý Tuổi dậy thì & Học đường: Đồng hành cùng Phụ huynh & Học sinh (8-18t) vượt qua khủng hoảng. Phát triển bản thân: Thấu hiểu bản thân, quản lý cảm xúc (EQ).

🛋 PHƯƠNG PHÁP TIẾP CẬN: Lắng nghe không phán xét - Bảo mật tuyệt đối - Đồng hành sâu sắc.

📩 KẾT NỐI VỚI CHUYÊN GIA: Nếu bạn đang cảm thấy "không ổn", đừng ngần ngại nhắn tin cho chúng tôi. 👉 Đặt lịch tham vấn: https://vnshort.com/5VEj

Góc Hạnh Phúc - Để yêu thương chạm đúng nơi cần đến. 🌿

NHỮNG NGƯỜI LUÔN SỢ MÌNH ĐANG LÀM PHIỀN THẾ GIỚI.Có một kiểu người thế này:Đi ăn nhà hàng, món bưng ra bị nguội ngắt, nh...
05/03/2026

NHỮNG NGƯỜI LUÔN SỢ MÌNH ĐANG LÀM PHIỀN THẾ GIỚI.

Có một kiểu người thế này:
Đi ăn nhà hàng, món bưng ra bị nguội ngắt, nhưng họ thà cố ăn hết chứ quyết không gọi bồi bàn đổi lại.
Bị ốm mệt lả, nhưng ai nhờ việc gì cũng gật đầu vì sợ người ta thất vọng.
Luôn thu mình lại cho nhỏ bé nhất có thể, đi nhẹ, nói khẽ, sống với một tôn chỉ duy nhất: "Đừng trở thành gánh nặng của bất kỳ ai".

Nếu bạn thấy mình trong đó, rất có thể bạn đang mang đặc điểm của Echoism (Hội chứng Tiếng vọng).

Trong thần thoại Hy Lạp, nếu Narcissus là chàng trai yêu bóng hình mình đến chết (đại diện cho người Ái kỷ - luôn coi mình là trung tâm), thì Echo là nàng tiên nữ bị nguyền rủa chỉ có thể lặp lại lời người khác (đại diện cho người Echoist).

Những người Echoist bị tước đoạt mất "Giọng nói" của chính mình. Họ kinh hãi việc trở thành tâm điểm chú ý. Họ từ chối nhận những lời khen. Họ cảm thấy việc mình có "Nhu cầu" là một tội lỗi.

Nguyên nhân? Thường vì họ lớn lên bên cạnh những cha mẹ/người thân Ái kỷ. Họ phải học cách xóa sổ cái tôi của mình đi để giữ hòa khí cho gia đình.

Nhưng bạn ơi, việc bạn chiếm một khoảng không gian trong căn phòng này, hít thở bầu không khí này, và có những nhu cầu riêng... không phải là làm phiền. Đó là Quyền Con Người cơ bản nhất.

Lần tới, nếu món ăn bị hỏng, hãy thử giơ tay lên và nói: "Bạn ơi, đổi giúp mình". Bầu trời sẽ không sụp xuống đâu. Đã đến lúc bạn phải phát ra âm thanh của chính mình rồi, không phải làm tiếng vọng của ai khác nữa.

Freeze ResponseCuối tuần rồi em qua nhà anh chị ruột chơi. Chưa kịp ăn miếng cơm nào đã thấy tiếng bà chị quát ầm ĩ từ t...
04/03/2026

Freeze Response
Cuối tuần rồi em qua nhà anh chị ruột chơi. Chưa kịp ăn miếng cơm nào đã thấy tiếng bà chị quát ầm ĩ từ trên lầu: "Ngồi từ 7h đến giờ mà viết được đúng 3 dòng! Sao con lười thế hả? Mày có định học không thì bảo?"

Nhìn sang đứa cháu, mặt nó đờ đẫn, mắt đỏ hoe, tay cứ cầm cái bút bấm bấm mà không viết được chữ nào.

Đứng ở góc độ một người ngoài, và cũng là người hay làm việc với tụi nhỏ tuổi Teen, em thấy thương cả hai mẹ con. Mẹ thì đi làm cả ngày về mệt mỏi chỉ mong con tự giác. Còn con... thực ra nó KHÔNG HỀ LƯỜI mọi người ạ.

Dưới góc độ tâm lý học, khi bài vở quá nhiều và áp lực vô hình quá lớn, não bộ của tụi nhỏ sẽ phát ra tín hiệu báo động đỏ. Phản ứng tự nhiên lúc đó không phải là "chăm chỉ lên", mà là "ĐÓNG BĂNG" (Freeze Response). Não tự ngắt kết nối để bảo vệ bản thân, khiến con ngồi lờ đờ, uể oải, tay chân không muốn cử động.

Mình ép một bộ não đang "đóng băng" phải chạy marathon thì làm sao nó chạy nổi?

Tụi nhỏ bây giờ áp lực lắm, đôi khi chúng nó không biết cách diễn đạt ra sao nên đành chọn cách im lặng hoặc chống đối.

Thay vì mắng con lười, ba mẹ thử chia nhỏ bài tập ra thành từng "bậc thang nhỏ" xem sao.

🎁 Tiện đây, em có đúc kết một bản tóm tắt nhỏ giải mã tâm lý "Đóng băng" này và cách nói chuyện để con chịu mở lời. Ba mẹ nào đang đau đầu vụ học hành của con, cứ [Chấm] hoặc [Bình luận "Quan tâm"] xuống dưới, em gửi tặng bản PDF đọc thử để hiểu tụi nhỏ hơn nhé!

03/03/2026

TẠI SAO BẠN LUÔN CẢM THẤY TỘI LỖI KHI MÌNH... BUỒN?
Chúng ta lớn lên với một niềm tin độc hại: Phải chịu một nỗi đau đủ "chính đáng" (như mất mát, phá sản, bạo hành...) thì mới được quyền rơi nước mắt.
Còn nếu bạn buồn chỉ vì một câu nói vô tâm của đồng nghiệp, vì áp lực công việc, hay vì cảm thấy trống rỗng... bạn sẽ lập tức bị gán mác là "yếu đuối", "sướng quá hóa rồ".

Comparative Suffering (Nỗi đau so sánh) là một dạng bạo hành cảm xúc mà bạn tự làm với chính mình. Bộ não con người không xử lý nỗi đau theo phổ quát thế giới, nó xử lý nỗi đau dựa trên sức chịu đựng của cá nhân bạn lúc đó.

Hãy cho phép bản thân được buồn vì những thứ nhỏ nhặt. Sự thấu cảm phải bắt đầu từ chính bạn, trước khi bạn định dành nó cho thế giới.

BẠN KHÔNG THỂ THA THỨ? "Hãy tha thứ để lòng được nhẹ nhõm."Lời khuyên này có lẽ bạn đã nghe hàng trăm lần. Nhưng làm sao...
01/03/2026

BẠN KHÔNG THỂ THA THỨ?

"Hãy tha thứ để lòng được nhẹ nhõm."
Lời khuyên này có lẽ bạn đã nghe hàng trăm lần. Nhưng làm sao có thể tha thứ cho một người đã hủy hoại niềm tin của bạn, nhất là khi họ thậm chí còn không hề hối lỗi?

Chúng ta sợ phải tha thứ.
Vì chúng ta lầm tưởng rằng: Tha thứ nghĩa là "xóa án" cho họ. Tha thứ nghĩa là thừa nhận "những gì họ làm với tôi cũng không tệ lắm". Lớn hơn cả, ta sợ tha thứ đồng nghĩa với việc phải cho họ bước vào cuộc đời mình một lần nữa.

Nếu bạn đang nghĩ như vậy, hãy cho phép tâm lý học định nghĩa lại giúp bạn.

Sự hàn gắn (Reconciliation) cần hai người. Cần sự hối lỗi, thay đổi và thời gian.
Nhưng Sự tha thứ (Forgiveness) lại là một công việc nội tâm đơn phương. Nó không liên quan gì đến người kia cả.

Tha thứ không phải là một cục tẩy để xóa đi quá khứ. Nó là một chiếc kéo.
Bạn cầm chiếc kéo đó lên, cắt đứt sợi dây năng lượng vô hình đang trói buộc cảm xúc của bạn vào kẻ đã làm tổn thương mình.

Tha thứ là khi bạn nhìn lại sự việc đó, bạn vẫn thấy nó sai, nó tồi tệ. Nhưng nhịp tim của bạn không còn đập dồn dập, máu của bạn không còn sôi lên, và bạn không còn muốn dùng cuộc đời mình để chờ đợi quả báo rơi xuống đầu họ nữa.

Sự tha thứ cao cấp nhất, tĩnh lặng nhất, chính là:
"Tôi tha thứ cho bạn. Nhưng bạn vĩnh viễn mất đi đặc quyền có mặt trong cuộc đời tôi."

Chủ Nhật này, hãy đặt gánh nặng đó xuống đi. Bạn cõng nó đủ lâu rồi.

28/02/2026

LỢI ÍCH NGẦM CỦA VIỆC "ĐÓNG VAI NẠN NHÂN".
Đây là một kiến thức tâm lý rất khó nuốt: Đôi khi chúng ta bám víu lấy nỗi đau vì nó mang lại những lợi ích vô hình (Secondary Gain). Nó cho ta cái cớ để không phải cố gắng, cho ta sự chú ý mà ta thèm khát.
Sự chữa lành thực sự không bắt đầu từ việc đọc vài câu châm ngôn tích cực, mà bắt đầu từ việc trung thực đối diện với sự "ích kỷ ngầm" của chính mình.

CHÚNG TA THỰC RA KHÔNG NẶNG TÌNH NHƯ MÌNH TƯỞNG.Có một nghịch lý thế này:Những người đến, yêu thương ta trọn vẹn, rồi rờ...
26/02/2026

CHÚNG TA THỰC RA KHÔNG NẶNG TÌNH NHƯ MÌNH TƯỞNG.

Có một nghịch lý thế này:
Những người đến, yêu thương ta trọn vẹn, rồi rời đi với một lời chia tay tử tế... ta lại rất dễ cất họ vào ngăn kéo kỷ niệm. Thỉnh thoảng nhớ lại, lòng mỉm cười bình yên.

Nhưng những người tệ bạc, lừa dối, những người đột ngột biến mất không một lời giải thích... lại là những người ta ám ảnh nhiều năm trời. Bạn thức trắng đêm để tự hỏi: "Tại sao họ làm thế với mình?", "Mình đã sai ở đâu?".

Bạn nghĩ rằng vì mình yêu người đó quá nhiều?
Thật ra, không phải đâu.

Trong tâm lý học, sự vướng mắc này được gọi là Hiệu ứng Zeigarnik.
Não bộ con người được lập trình để ghét sự dở dang. Nó sẽ tự động xóa mờ những sự việc đã có "kết thúc" (Closure), nhưng lại ghi nhớ sâu sắc những sự việc bị cắt ngang giữa chừng.

Một mối tình không có lời chia tay rõ ràng. Một lời hứa hẹn đang dở dang. Một câu xin lỗi chưa từng được thốt ra.
Chúng giống như một bộ phim bị cúp điện ngay đoạn cao trào. Não bộ của bạn cứ liên tục phát lại đoạn băng đó, tuyệt vọng tìm kiếm một cái kết hợp lý.

Sự thật là: Bạn không nhớ họ. Bạn chỉ đang khao khát một câu trả lời.

Đừng đợi họ quay lại để viết nốt dấu chấm hết. Có những người, sự im lặng và cách họ rời đi... chính là câu trả lời rõ ràng nhất rồi.
Hôm nay, hãy tự mình đóng "tab trình duyệt" đó lại. Khép lại một câu chuyện không phải vì nó đã hoàn hảo, mà vì bạn xứng đáng được bình yên.

24/02/2026

TẠI SAO CHÚNG TA LẠI "TỰ HOẠI" KHI MỌI THỨ ĐANG TỐT ĐẸP?
Đã bao giờ bạn nhận ra: Cứ khi nào công việc rực rỡ nhất, tình yêu thăng hoa nhất, bạn lại vô thức làm một hành động ngớ ngẩn nào đó để phá hỏng tất cả?
Đó không phải là xui xẻo. Tiến sĩ Gay Hendricks gọi đó là "The Upper Limit Problem". Khi chúng ta chạm mức trần của sự dung nạp hạnh phúc, tiềm thức sẽ tạo ra vấn đề để đưa ta về lại vùng an toàn (dù vùng an toàn đó chứa đầy sự độc hại quen thuộc).
Đừng để tiềm thức đánh lừa. Bình yên không phải là cái bẫy, bình yên là thứ bạn xứng đáng được nhận.

KHÔNG BIẾT VIẾT GÌ KHI STRESS? DÙNG NGAY 3 CÂU HỎI NÀY. Nhiều bạn muốn viết nhật ký chữa lành nhưng cầm bút lên là tắc t...
12/02/2026

KHÔNG BIẾT VIẾT GÌ KHI STRESS? DÙNG NGAY 3 CÂU HỎI NÀY.
Nhiều bạn muốn viết nhật ký chữa lành nhưng cầm bút lên là tắc tịt. Đừng viết lan man, hãy viết theo cấu trúc "Gỡ rối" này:
1️⃣ Sự thật là gì? (Viết ra sự việc khách quan, không thêm cảm xúc).
VD: Sếp chê báo cáo của mình.
2️⃣ Mình đang kể câu chuyện gì cho bản thân? (Viết ra suy diễn của bạn).
VD: Mình nghĩ sếp ghét mình, mình sắp bị đuổi.
3️⃣ Có cách nhìn nào bao dung hơn không?
VD: Sếp chỉ đang muốn báo cáo tốt hơn thôi, không liên quan đến nhân cách của mình.
Thử áp dụng ngay tối nay nhé!

09/02/2026

CẮT CƠN LO ÂU TRONG 60 GIÂY.
Khi cơn hoảng loạn (Panic Attack) hoặc suy diễn ập đến, não bộ bị "bắt cóc" bởi cảm xúc. Kỹ thuật 5-4-3-2-1 là phương pháp "Grounding" (Tiếp đất) kinh điển trong trị liệu giúp bạn ngắt cầu chì lo âu. Hãy tập nó ngay cả khi bạn đang bình thường để thành phản xạ nhé.

NIỀM VUI CỦA VIỆC "BỎ LỠ" (JOMO). Nếu FOMO (Fear of Missing Out) khiến bạn lo sợ bị bỏ lại, thì JOMO (Joy of Missing Out...
08/02/2026

NIỀM VUI CỦA VIỆC "BỎ LỠ" (JOMO).
Nếu FOMO (Fear of Missing Out) khiến bạn lo sợ bị bỏ lại, thì JOMO (Joy of Missing Out) là cảnh giới cao nhất của sự tự tin. Đó là khi bạn từ chối một cuộc nhậu ồn ào để về nhà đắp chăn xem phim. Là khi bạn tắt thông báo điện thoại để ngủ một giấc trưa trọn vẹn. Bạn không bỏ lỡ gì cả. Bạn đang "tận hưởng" chính mình. Chủ Nhật này, hãy thực hành JOMO nhé!

"XIN LỖI" - CÓ PHẢI LÀ CÂU CỬA MIỆNG CỦA BẠN? Bạn xin lỗi khi người khác va vào bạn. Bạn xin lỗi khi món ăn ra chậm. Bạn...
04/02/2026

"XIN LỖI" - CÓ PHẢI LÀ CÂU CỬA MIỆNG CỦA BẠN?
Bạn xin lỗi khi người khác va vào bạn. Bạn xin lỗi khi món ăn ra chậm. Bạn xin lỗi vì... đang thở. Đây là dấu hiệu điển hình của Good Girl/Boy Syndrome (Hội chứng Gái ngoan/Trai ngoan). Bạn được lập trình để làm hài lòng người khác và coi nhu cầu của mình là thứ yếu. Nhưng bạn ơi, bạn không sinh ra để làm "người dễ mến". Bạn sinh ra để làm "chính mình". Hãy thử nói "KHÔNG" một lần hôm nay mà không kèm theo lời giải thích. Đó là tự do.

02/02/2026

BẠN "ĐỘC LẬP" HAY BẠN ĐANG "ĐƠN ĐỘC"?
Rất nhiều người trong chúng ta mắc kẹt trong cái bẫy của sự mạnh mẽ. Chúng ta ôm đồm mọi việc, từ chối mọi sự giúp đỡ vì sợ mắc nợ, sợ bị từ chối, hoặc sợ người khác làm không đúng ý mình.

Nhưng con người là loài động vật xã hội. Chúng ta được thiết kế để nương tựa vào nhau. Hyper-Independence không phải là huy chương danh dự. Nó là bức tường ngăn cản bạn chạm đến sự kết nối thân mật.

Tuần mới, hãy thử tập bài tập khó nhất: Nói "Giúp tôi với".

Address

Hồ Chí Minh
Ho Chi Minh City
70000

Opening Hours

Monday 09:00 - 20:00
Tuesday 09:00 - 20:00
Wednesday 09:00 - 20:00
Thursday 09:00 - 20:00
Friday 09:00 - 20:00
Saturday 09:00 - 20:00
Sunday 09:00 - 20:00

Telephone

+84349077602

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Góc Hạnh Phúc posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Góc Hạnh Phúc:

Share

Share on Facebook Share on Twitter Share on LinkedIn
Share on Pinterest Share on Reddit Share via Email
Share on WhatsApp Share on Instagram Share on Telegram

Category