19/07/2025
Vợ anh ấy gục trên lưng.
Còn anh gồng mình chở vợ suốt 3 tiếng qua đèo dốc chỉ mong còn kịp. ❝Chị ấy không chết ngay… mà là từng phút không ai biết phải làm gì đã g.iết chị.❞
Tôi gặp họ ở cổng khoa Cấp cứu, khoảng 5 giờ chiều.
Một chiếc xe máy cũ trượt vào sân bệnh viện trong tiếng động cơ nặng nhọc. Người đàn ông đội mũ bảo hiểm đỏ nhảy xuống, vừa giữ xe, vừa đỡ người phụ nữ ngồi phía sau đầu vợ ngả vào vai anh, môi tím, mắt trợn ngược, hai tay buông thõng. Trông chị như người vừa kiệt sức. Nhưng tôi biết, đó là dấu hiệu của một cơn đột quỵ nặng.
Tôi hét lên gọi cáng. Mọi người cùng chạy ra. Anh chồng nói không rõ lời:
“Vợ em… gục giữa đường… co giật… giờ không thở nữa rồi…”
Anh kể rằng, nhà ở tận vùng núi cách đây 70 cây số, gọi không được xe cấp cứu. Đợi là chết. Nên anh chỉ kịp nhét vội tấm áo khoác cho vợ, rồi cõng lên xe, băng đèo một mình. Dọc đường, vợ yếu dần, không còn tỉnh táo. Nhưng anh cứ chạy. Chạy như thể chỉ cần đến được bệnh viện là vợ sẽ sống.
Chúng tôi cấp cứu ngay.
Chị ngưng thở. Đồng tử giãn. Hôn mê sâu.
Một kíp bác sĩ vào cuộc. Bóp bóng. Đặt nội khí quản. Sốc tim. Ép tim. Truyền thuốc. Chúng tôi xoay vòng không ngừng suốt 25 phút. Mồ hôi nhỏ giọt từ trán xuống mặt chị. Đồng đội tôi thì thào: “Còn hy vọng không bác?”
Tôi cắn răng, không trả lời.
Đến phút thứ 26, tim chị đập lại. Cả phòng như chết lặng. Nhưng đó chỉ là khởi đầu.
Chị được chuyển lên hồi sức tích cực. Và rồi… không tỉnh lại. Chẩn đoán: xuất huyết não nặng, di chứng lan rộng, khả năng sống thực vật.
Khi tôi quay lại, người chồng vẫn đứng trước phòng cấp cứu.
Không khóc. Không la hét. Chỉ đứng im. Tay anh vẫn cầm chiếc khăn mỏng bọc quanh cổ vợ lúc nãy thứ duy nhất còn ấm hơi người.
Tôi lại gần. Anh khẽ lẩm bẩm:
“Vợ em dặn đi rửa bát để vợ nấu cơm. Mà em vừa quay ra… thì vợ em gục luôn rồi. Em gọi, vợ em không trả lời…”
Anh siết chặt mảnh khăn. Mắt đỏ hoe.
“Em chở vợ đi… mà không biết phải làm gì hết. Không biết giữ đầu vợ ra sao. Không biết để nằm thế nào cho khỏi sặc… Chỉ biết chạy… chạy thôi… Nếu vợ em không tỉnh lại… em biết nói sao với hai đứa nhỏ…”
Là một bác sĩ, tôi không trách người chồng ấy. Tôi chỉ thấy đau.
Vì anh không làm sai. Anh đã làm tất cả những gì có thể.
Nhưng… chỉ bấy nhiêu là không đủ.
Chỉ cần anh biết cách đặt vợ nằm đúng tư thế. Biết giữ thông đường thở. Biết gọi dấu hiệu đột quỵ ngay từ sáng sớm khi vợ còn nói ngọng.
Chỉ cần ai đó từng dạy anh… Có thể mọi chuyện đã khác.
Tôi đã làm nghề gần 10 năm. Chứng kiến hàng trăm ca đột quỵ, ngừng tim, hóc dị vật, tai nạn…
Nhưng điều khiến tôi ám ảnh nhất không phải là cái chết.
Mà là những cái chết lẽ ra có thể cứu được.
Nguồn bài viết: BS Nguyễn Hồng Trang
PS: Tôi luôn tin:
Người ở cạnh nạn nhân trong khoảnh khắc đầu tiên dù là chồng, vợ, cha mẹ hay người đi đường chính là bác sĩ đầu tiên.
Nếu họ biết sơ cứu, cơ hội sống tăng gấp nhiều lần, thậm chí có thể cứu người trước khi xe cấp cứu tới.
Chương trình: "GIEO HẠT BÌNH AN - CHĂM SÓC SỨC KHỎE TẠI NHÀ KHÔNG DÙNG THUỐC" không phải dành cho bác sĩ.
Mà là dành cho bất kỳ ai từng yêu một người khác và không muốn bất lực khi họ gặp nạn.
Chương trình này tổng hợp tất cả những tình huống thường gặp nhất: Đau mỏi cổ vai gáy, tê bì chân tay, đau lưng, thoát vị đĩa đệm, đau đầu, mất ngủ, tiền đình, tai biến - đột quỵ, …
Chương trình đào tạo dễ hiểu, minh họa trực quan, kèm video thực hành và hướng dẫn rõ ràng điều nên làm và quan trọng hơn, đây là chương trình đào tạo vì sức khỏe cộng đồng, khóa học hoàn toàn miễn phí.
Comment "TÔI MUỐN HỌC" để đăng ký học miễn phí ngay nhé.
Đừng đợi đến lúc chính tay bạn ôm người thân mà không biết phải làm gì…
Hãy học sơ cứu để có thể giữ họ ở lại.