
04/08/2025
Chạy bộ không khó, chạy bền không chấn thương mới khó!
Chạy bộ chưa bao giờ dễ tiếp cận như bây giờ. Một đôi giày, một bộ đồ thể thao thoải mái, một đoạn đường bằng phẳng — thế là đủ để bạn bắt đầu. Không cần phòng tập, không cần thiết bị phức tạp, không phải học kỹ thuật cầu kỳ như những môn thể thao khác. Chính vì thế, chạy bộ đã trở thành lựa chọn hàng đầu của hàng triệu người trên khắp thế giới khi muốn cải thiện sức khỏe.
Thế nhưng, nếu chạy bộ dễ như vậy thì tại sao có quá nhiều người bắt đầu một cách hăng hái rồi sớm bỏ cuộc? Tại sao nhóm người chạy càng lâu năm lại càng nói về chuyện phục hồi, bổ trợ, thậm chí vật lý trị liệu nhiều hơn là pace, cự ly hay thành tích? Câu trả lời nằm ở chỗ: chạy bộ không khó, nhưng chạy bền không chấn thương mới là thử thách thật sự.
Bắt đầu chạy thì dễ, nhưng đi đường dài mới cần bản lĩnh
Ngày đầu tiên bước ra đường chạy, bạn thấy phấn khích. Cơ thể bạn đổ mồ hôi, tim đập mạnh, hơi thở gấp gáp nhưng đầy hứng khởi. Bạn có cảm giác như đang làm điều gì đó lớn lao cho chính mình. Một tuần đầu trôi qua, bạn chạy mỗi ngày, khoe vài tấm hình lên mạng xã hội, check-in Strava đều đặn, nhận được vài lời khen. Nhưng đến tuần thứ hai, thứ ba, bạn bắt đầu thấy đầu gối ê ẩm, cổ chân nhức nhối, gót chân căng cứng mỗi sáng thức dậy. Và thế là bạn bắt đầu nghỉ một hôm, rồi hai hôm, rồi… nghỉ luôn.
Chạy bộ – ở giai đoạn mới bắt đầu – rất dễ bị hiểu lầm là “cứ chạy là xong.” Nhưng cơ thể con người không phải chiếc máy có thể bật tắt tùy ý. Nó cần thời gian để thích nghi, để làm quen với cường độ vận động mới. Nếu bạn chỉ chạy mà không quan tâm đến cách chạy, không hiểu cơ thể mình, không biết dừng đúng lúc, thì rất nhanh thôi, những chấn thương sẽ gõ cửa.
Muốn chạy bền – hãy chơi lâu, đừng chơi liều
Để chạy bộ thực sự trở thành thói quen bền vững, bạn cần chuyển từ tâm thế “chạy cho biết” sang tư duy “chạy để đi xa.” Và để đi xa mà không gục giữa đường, bạn phải có chiến lược.
Trước hết là chạy đúng sức. Đừng bắt chước người khác. Một người mới bắt đầu không thể chạy theo pace 5:00 như người đã tập 3 năm. Đừng để sự háo thắng của bản thân đánh đổi bằng dây chằng, gân cơ, và xương khớp. Hãy bắt đầu thật chậm, thật nhẹ, để cơ thể có thời gian xây nền. Đừng vội ép mình phải “chạy mỗi ngày,” nếu hôm đó bạn đang mỏi mệt. Sự tiến bộ không đến từ vài buổi tập xuất sắc, mà từ chuỗi ngày đều đặn, bền bỉ, không gián đoạn vì chấn thương.
Thứ hai là tập bổ trợ nghiêm túc. Nếu bạn nghĩ chạy là đủ, thì bạn đang tự đặt mình vào nguy cơ. Cơ bắp yếu, core không chắc, hông và gối không ổn định — tất cả đều là mồi ngon cho chấn thương dù bạn chạy rất ít. Những bài tập cơ trung tâm (core), giãn cơ, strength training cho chân và thân trên chính là “bảo hiểm thân thể” mà bất kỳ runner nào cũng nên có, dù là chạy 3km mỗi tuần hay luyện marathon.
Thứ ba là nghe cơ thể và nghỉ ngơi đúng lúc. Đừng biến chạy bộ thành cuộc thi thể hiện. Khi cơ thể nói “mệt,” hãy nghe. Khi đau nhức bất thường, hãy dừng lại, đừng cố vượt qua để rồi mất cả tháng hồi phục. Nghỉ ngơi không phải là thụt lùi, mà là bước lùi để tiến xa hơn.
Chạy bộ – một hành trình dài, không phải cuộc nước rút
Chạy bộ là môn thể thao của sự kiên trì. Không có đường tắt. Không ai trở thành runner bền vững chỉ sau vài tháng. Những người bạn thấy chạy 21km hay 42km nhẹ như không, họ đã phải mất cả năm trời học cách tránh chấn thương, bổ sung dinh dưỡng đúng cách, chọn giày phù hợp, và quan trọng nhất: học cách yêu cơ thể mình.
Và bạn cũng có thể như thế. Dù bạn mới 20 hay đã 50 tuổi. Dù bạn đang nặng 90kg hay đã xuống 60. Điều quan trọng không phải bạn bắt đầu ở đâu, mà là bạn có đi được đến đích hay không — cái đích không nằm ở vạch đích của một giải chạy, mà nằm ở chỗ bạn có thể duy trì việc chạy bộ mỗi tuần, mỗi tháng, mỗi năm mà vẫn khỏe mạnh, vẫn vui vẻ, và vẫn cảm thấy tự hào về chính mình.
Chạy bộ không khó. Nhưng chạy bền, chạy không chấn thương, chạy mãi mà vẫn còn muốn chạy nữa – đó mới là đích đến của những người yêu chạy thật sự.
Hãy bắt đầu, nhưng đừng vội.
Hãy chạy, nhưng đừng liều.
Hãy kiên trì, vì cơ thể bạn xứng đáng được chăm sóc lâu dài.